t-Mizono Rin(nó): + Là 1 cô gái lạnh lùng, luôn vô cảm với tất cả mọi người,ít nói. Rất quan tâm đến người bạn thân duy nhất của nó, nhưng không thích thể hiện. Chưa bao giờ nở 1 nụ cười với bất kì ai ( ngoại trừ nụ cười khinh bỉ) + Tuy là vô cảm lạnh lùng thế nhưng nó vô cùng xinh đẹp, nổi bật với mái tóc màu đen huyền thần bí xoăn nhẹ tự nhiên ở phần đuôi được xõa xuống càng tôn thêm nước da trắng ngần và vẻ lạnh lùng của nó.Đôi mắt màu xanh lục hút hồn, sâu trong đấy mắt ấy luôn có cái gì đó rất đâu khổ và tuyệt vọng nhưng luôn được giấu kính không dễ để người khác nhận ra. Trên người luôn toát ra 1 loại hàn khí khiến người khác phải kiêng dè. Khuôn mặt vừa vặn, làn da trắng hồng hào mềm mại như da em bé. Đôi môi màu hồng anh đào nhỏ nhắn nhưng không bao giờ nở nụ cười từ cái ngày định mệnh đã xảy ra trong cuộc đời vốn dĩ hạnh phúc của nó. +Tuổi: 17, IQ 290/300, học cực kì giỏi có trí nhớ và phân tích cực kì tốt, suy luận bài cực nhanh làm bài chỉ cần nhìn lướt qua 1 lần là biết…
Chương 3: Oan gia (phần 1)
Bí Mật Hoa Anh Đào Và Định MệnhTác giả: sakura_karyt-Mizono Rin(nó): + Là 1 cô gái lạnh lùng, luôn vô cảm với tất cả mọi người,ít nói. Rất quan tâm đến người bạn thân duy nhất của nó, nhưng không thích thể hiện. Chưa bao giờ nở 1 nụ cười với bất kì ai ( ngoại trừ nụ cười khinh bỉ) + Tuy là vô cảm lạnh lùng thế nhưng nó vô cùng xinh đẹp, nổi bật với mái tóc màu đen huyền thần bí xoăn nhẹ tự nhiên ở phần đuôi được xõa xuống càng tôn thêm nước da trắng ngần và vẻ lạnh lùng của nó.Đôi mắt màu xanh lục hút hồn, sâu trong đấy mắt ấy luôn có cái gì đó rất đâu khổ và tuyệt vọng nhưng luôn được giấu kính không dễ để người khác nhận ra. Trên người luôn toát ra 1 loại hàn khí khiến người khác phải kiêng dè. Khuôn mặt vừa vặn, làn da trắng hồng hào mềm mại như da em bé. Đôi môi màu hồng anh đào nhỏ nhắn nhưng không bao giờ nở nụ cười từ cái ngày định mệnh đã xảy ra trong cuộc đời vốn dĩ hạnh phúc của nó. +Tuổi: 17, IQ 290/300, học cực kì giỏi có trí nhớ và phân tích cực kì tốt, suy luận bài cực nhanh làm bài chỉ cần nhìn lướt qua 1 lần là biết… Phút chốc nó và nhỏ đã có mặt trước cổng trường. Tụi nó bước vào hết sức là tự nhiên trước bao lời xầm xì, dị nghĩ của bao học viên: tò mò có, ganh tị có, ghen ghét có,khen ngợi có, ngưỡng mộ có,........Nhưng dù sao nó và nhỏ cũng đã quen rồi nên chẳng bận tâm. Sau khi nghe khai giảng rồi, tất cả học sinh đều ùa đi xem bảng xếp lớp và tất nhiên tụi nó cũng không ngoại lệ. Lớp nó và nhỏ cùng học là lớp 1-a (năm nhất khối a) và cũng là lớp giỏi nhất của năm 1.Sau khi xem xong bảng xếp lớp, 2 cô bạn sải bước trên dãy hành lang rồi dừng chân trước lớp có đề lớp"1-a" rồi bước vào. Thấy tụi nó cả lớp lại xầm xì i như lúc nãy. Từ đâu 1 thằng có vẻ nhà giàu lại gần vỗ về nó, chưa đợi thằng đó chạm đến vai mình nó né người, xoay theo lực độ vặn ngược tay thằng đó ra sau. Chưa đợi mọi người phản ứng kịp nó dùng đôi mắt vô cảm ở Nam Cực của mình quét hết toàn bộ lớp, mới đây mọi người ai cũng xầm xì to nhỏ về nó giờ đã im bặt, mặt trắng bệch vì run sợ trước khí chất áp đảo khiến người khác phải kiêng dè, mọi người ai nấy cũng đều về chỗ của mình mà im phăng phắc chẳng nói gì. Còn Izumi cô đứng đó cười cười mà lẩm bẩm "Chết thằng đó chắc òi, Rin ghét nhất ai mà tự tiện đụng vào cậu ấy mà!" vừa suy nghĩ xong, cùng lúc đó Rin cũng dời đôi mắt của mình sang thằng lúc nãy, đôi mắt băng lãnh như xoáy sâu vào mắt thằng đó, khiến hắn sợ hãi nuốt nước miếng cái ực rồi vội chạy đi. "Cũng may cho thằng đó nó mà không chạy nhanh thì toi chắc òi!" Nghĩ rồi Izumi cười cười vỗ vai nó ý muốn làm nó nguôi giận, xong xuôi 2 tụi nó chọn 2 bàn gần cuối ngay cửa sổ cho Rin vì Izumi biết Rin thích ngồi cạnh cửa sổ còn mình thì ngồi phía sau Rin, còn phía sau nhỏ cũng còn 1 bàn trống.Thế là lớp chìm trong 1 sự im lặng đến đáng sợ, thỉnh thoảng lại có người liếc liếc sang nơi nó đọc sách rồi lại quay sang ngay. Rin của chúng ta cũng rất tinh ý có bao nhiêu người thỉnh thoảng liếc sang nó, nó đều biết tất nhưng cũng chẳng thèm quan tâm vẫn cứ làm việc của mình. Cái không gian yên tĩnh đó đột ngột bị phá tan khi có 1 chàng trai bước vào.__________________________________________________________________________Chậc chậc nam chính xuất hiện rùi đây!~~~~~~
Phút chốc nó và nhỏ đã có mặt trước cổng trường. Tụi nó bước vào hết sức là tự nhiên trước bao lời xầm xì, dị nghĩ của bao học viên: tò mò có, ganh tị có, ghen ghét có,khen ngợi có, ngưỡng mộ có,........
Nhưng dù sao nó và nhỏ cũng đã quen rồi nên chẳng bận tâm. Sau khi nghe khai giảng rồi, tất cả học sinh đều ùa đi xem bảng xếp lớp và tất nhiên tụi nó cũng không ngoại lệ. Lớp nó và nhỏ cùng học là lớp 1-a (năm nhất khối a) và cũng là lớp giỏi nhất của năm 1.
Sau khi xem xong bảng xếp lớp, 2 cô bạn sải bước trên dãy hành lang rồi dừng chân trước lớp có đề lớp
"1-a" rồi bước vào. Thấy tụi nó cả lớp lại xầm xì i như lúc nãy. Từ đâu 1 thằng có vẻ nhà giàu lại gần vỗ về nó, chưa đợi thằng đó chạm đến vai mình nó né người, xoay theo lực độ vặn ngược tay thằng đó ra sau. Chưa đợi mọi người phản ứng kịp nó dùng đôi mắt vô cảm ở Nam Cực của mình quét hết toàn bộ lớp, mới đây mọi người ai cũng xầm xì to nhỏ về nó giờ đã im bặt, mặt trắng bệch vì run sợ trước khí chất áp đảo khiến người khác phải kiêng dè, mọi người ai nấy cũng đều về chỗ của mình mà im phăng phắc chẳng nói gì. Còn Izumi cô đứng đó cười cười mà lẩm bẩm "Chết thằng đó chắc òi, Rin ghét nhất ai mà tự tiện đụng vào cậu ấy mà!" vừa suy nghĩ xong, cùng lúc đó Rin cũng dời đôi mắt của mình sang thằng lúc nãy, đôi mắt băng lãnh như xoáy sâu vào mắt thằng đó, khiến hắn sợ hãi nuốt nước miếng cái ực rồi vội chạy đi. "Cũng may cho thằng đó nó mà không chạy nhanh thì toi chắc òi!" Nghĩ rồi Izumi cười cười vỗ vai nó ý muốn làm nó nguôi giận, xong xuôi 2 tụi nó chọn 2 bàn gần cuối ngay cửa sổ cho Rin vì Izumi biết Rin thích ngồi cạnh cửa sổ còn mình thì ngồi phía sau Rin, còn phía sau nhỏ cũng còn 1 bàn trống.
Thế là lớp chìm trong 1 sự im lặng đến đáng sợ, thỉnh thoảng lại có người liếc liếc sang nơi nó đọc sách rồi lại quay sang ngay. Rin của chúng ta cũng rất tinh ý có bao nhiêu người thỉnh thoảng liếc sang nó, nó đều biết tất nhưng cũng chẳng thèm quan tâm vẫn cứ làm việc của mình. Cái không gian yên tĩnh đó đột ngột bị phá tan khi có 1 chàng trai bước vào.
__________________________________________________________________________
Chậc chậc nam chính xuất hiện rùi đây!~~~~~~
Bí Mật Hoa Anh Đào Và Định MệnhTác giả: sakura_karyt-Mizono Rin(nó): + Là 1 cô gái lạnh lùng, luôn vô cảm với tất cả mọi người,ít nói. Rất quan tâm đến người bạn thân duy nhất của nó, nhưng không thích thể hiện. Chưa bao giờ nở 1 nụ cười với bất kì ai ( ngoại trừ nụ cười khinh bỉ) + Tuy là vô cảm lạnh lùng thế nhưng nó vô cùng xinh đẹp, nổi bật với mái tóc màu đen huyền thần bí xoăn nhẹ tự nhiên ở phần đuôi được xõa xuống càng tôn thêm nước da trắng ngần và vẻ lạnh lùng của nó.Đôi mắt màu xanh lục hút hồn, sâu trong đấy mắt ấy luôn có cái gì đó rất đâu khổ và tuyệt vọng nhưng luôn được giấu kính không dễ để người khác nhận ra. Trên người luôn toát ra 1 loại hàn khí khiến người khác phải kiêng dè. Khuôn mặt vừa vặn, làn da trắng hồng hào mềm mại như da em bé. Đôi môi màu hồng anh đào nhỏ nhắn nhưng không bao giờ nở nụ cười từ cái ngày định mệnh đã xảy ra trong cuộc đời vốn dĩ hạnh phúc của nó. +Tuổi: 17, IQ 290/300, học cực kì giỏi có trí nhớ và phân tích cực kì tốt, suy luận bài cực nhanh làm bài chỉ cần nhìn lướt qua 1 lần là biết… Phút chốc nó và nhỏ đã có mặt trước cổng trường. Tụi nó bước vào hết sức là tự nhiên trước bao lời xầm xì, dị nghĩ của bao học viên: tò mò có, ganh tị có, ghen ghét có,khen ngợi có, ngưỡng mộ có,........Nhưng dù sao nó và nhỏ cũng đã quen rồi nên chẳng bận tâm. Sau khi nghe khai giảng rồi, tất cả học sinh đều ùa đi xem bảng xếp lớp và tất nhiên tụi nó cũng không ngoại lệ. Lớp nó và nhỏ cùng học là lớp 1-a (năm nhất khối a) và cũng là lớp giỏi nhất của năm 1.Sau khi xem xong bảng xếp lớp, 2 cô bạn sải bước trên dãy hành lang rồi dừng chân trước lớp có đề lớp"1-a" rồi bước vào. Thấy tụi nó cả lớp lại xầm xì i như lúc nãy. Từ đâu 1 thằng có vẻ nhà giàu lại gần vỗ về nó, chưa đợi thằng đó chạm đến vai mình nó né người, xoay theo lực độ vặn ngược tay thằng đó ra sau. Chưa đợi mọi người phản ứng kịp nó dùng đôi mắt vô cảm ở Nam Cực của mình quét hết toàn bộ lớp, mới đây mọi người ai cũng xầm xì to nhỏ về nó giờ đã im bặt, mặt trắng bệch vì run sợ trước khí chất áp đảo khiến người khác phải kiêng dè, mọi người ai nấy cũng đều về chỗ của mình mà im phăng phắc chẳng nói gì. Còn Izumi cô đứng đó cười cười mà lẩm bẩm "Chết thằng đó chắc òi, Rin ghét nhất ai mà tự tiện đụng vào cậu ấy mà!" vừa suy nghĩ xong, cùng lúc đó Rin cũng dời đôi mắt của mình sang thằng lúc nãy, đôi mắt băng lãnh như xoáy sâu vào mắt thằng đó, khiến hắn sợ hãi nuốt nước miếng cái ực rồi vội chạy đi. "Cũng may cho thằng đó nó mà không chạy nhanh thì toi chắc òi!" Nghĩ rồi Izumi cười cười vỗ vai nó ý muốn làm nó nguôi giận, xong xuôi 2 tụi nó chọn 2 bàn gần cuối ngay cửa sổ cho Rin vì Izumi biết Rin thích ngồi cạnh cửa sổ còn mình thì ngồi phía sau Rin, còn phía sau nhỏ cũng còn 1 bàn trống.Thế là lớp chìm trong 1 sự im lặng đến đáng sợ, thỉnh thoảng lại có người liếc liếc sang nơi nó đọc sách rồi lại quay sang ngay. Rin của chúng ta cũng rất tinh ý có bao nhiêu người thỉnh thoảng liếc sang nó, nó đều biết tất nhưng cũng chẳng thèm quan tâm vẫn cứ làm việc của mình. Cái không gian yên tĩnh đó đột ngột bị phá tan khi có 1 chàng trai bước vào.__________________________________________________________________________Chậc chậc nam chính xuất hiện rùi đây!~~~~~~