Tác giả:

t-Mizono Rin(nó): + Là 1 cô gái lạnh lùng, luôn vô cảm với tất cả mọi người,ít nói. Rất quan tâm đến người bạn thân duy nhất của nó, nhưng không thích thể hiện. Chưa bao giờ nở 1 nụ cười với bất kì ai ( ngoại trừ nụ cười khinh bỉ) + Tuy là vô cảm lạnh lùng thế nhưng nó vô cùng xinh đẹp, nổi bật với mái tóc màu đen huyền thần bí xoăn nhẹ tự nhiên ở phần đuôi được xõa xuống càng tôn thêm nước da trắng ngần và vẻ lạnh lùng của nó.Đôi mắt màu xanh lục hút hồn, sâu trong đấy mắt ấy luôn có cái gì đó rất đâu khổ và tuyệt vọng nhưng luôn được giấu kính không dễ để người khác nhận ra. Trên người luôn toát ra 1 loại hàn khí khiến người khác phải kiêng dè. Khuôn mặt vừa vặn, làn da trắng hồng hào mềm mại như da em bé. Đôi môi màu hồng anh đào nhỏ nhắn nhưng không bao giờ nở nụ cười từ cái ngày định mệnh đã xảy ra trong cuộc đời vốn dĩ hạnh phúc của nó. +Tuổi: 17, IQ 290/300, học cực kì giỏi có trí nhớ và phân tích cực kì tốt, suy luận bài cực nhanh làm bài chỉ cần nhìn lướt qua 1 lần là biết…

Chương 4

Bí Mật Hoa Anh Đào Và Định MệnhTác giả: sakura_karyt-Mizono Rin(nó): + Là 1 cô gái lạnh lùng, luôn vô cảm với tất cả mọi người,ít nói. Rất quan tâm đến người bạn thân duy nhất của nó, nhưng không thích thể hiện. Chưa bao giờ nở 1 nụ cười với bất kì ai ( ngoại trừ nụ cười khinh bỉ) + Tuy là vô cảm lạnh lùng thế nhưng nó vô cùng xinh đẹp, nổi bật với mái tóc màu đen huyền thần bí xoăn nhẹ tự nhiên ở phần đuôi được xõa xuống càng tôn thêm nước da trắng ngần và vẻ lạnh lùng của nó.Đôi mắt màu xanh lục hút hồn, sâu trong đấy mắt ấy luôn có cái gì đó rất đâu khổ và tuyệt vọng nhưng luôn được giấu kính không dễ để người khác nhận ra. Trên người luôn toát ra 1 loại hàn khí khiến người khác phải kiêng dè. Khuôn mặt vừa vặn, làn da trắng hồng hào mềm mại như da em bé. Đôi môi màu hồng anh đào nhỏ nhắn nhưng không bao giờ nở nụ cười từ cái ngày định mệnh đã xảy ra trong cuộc đời vốn dĩ hạnh phúc của nó. +Tuổi: 17, IQ 290/300, học cực kì giỏi có trí nhớ và phân tích cực kì tốt, suy luận bài cực nhanh làm bài chỉ cần nhìn lướt qua 1 lần là biết… -Á~ Là Kou-sama-Trùi ui~anh ấy đẹp trai quá đi (Kary: = tuổi mà cứ anh anh em em, nghe mà phát ói!)-YEAD~ Vậy là được học chung với sama rùi! Sướng quá đi!....................bla bla bla (*eo eo eo* đ/g:chuyện gì thế kia/ All: vâng tại con Au nghe mấy con nhỏ này nói xong nôn lên bờ xuống ruộng, từ ruộng đến cao nguyên, từ cao nguyên lên đồi núi, từ đồi núi xuống đồng bằng, từ đồng bằng lên thành thị, từ thành thị đến nông thôn, từ nông thôn lên bệnh viện vì bị "viêm loét dạ dày".Đ/g:Ồh~~~~~~~~~~~~~~~~nôn mà được đi du lịch nhiều nơi, sướng dễ sợ)Thì ra đó không ai khác mà là anh chàng Kou lãng tử nhà ta, hắn bước vào thấy lũ con gái đang hét toáng lên vì mình thì nháy mắt 1 cái khiến cả lũ hét ầm cả lên, còn lũ còn trai thì chỉ ngồi đó, lẩm bẩm, khó chịu vì oai phong của mình đã bị hắn dành mất. Còn Rin đang đọc sách thì bị làm ồn, với lại cô ghét nhất là ồn ào, nên khó chịu nói với giọng độ đủ nghe nhưng có điều nó lạnh hơn âm độ khiến người khác phải run lên từng hồi vì lạnh:- Ồn ào quá! im lặng hết đi.Lũ con gái đang lâng lâng ở 19 tầng mây bị giọng nói băng ngàn năm của nó làm rớt xuống 1 cái đùng, tụi nó im lặng hết chẳng hó hé câu gì nhưng nhìn nó với ánh mắt hình viên đạn muốn xuyên thủng nó vì nghĩ rằng nó muốn gây sự chú í cho Eichi, còn lũ con trai thì đang rất rất hả hê thầm cảm ơn nó. Thế là ngày hôm nay nó đã có 1 lượng fans cuồng rất lớn và cũng theo đó độ anti cũng cực cao.Hắn nghe vậy thì có phần ngạc nhiên, nhưng nhìn thấy nó thì hắn nhận ra đây ngay là cô gái lúc sáng hắn đụng phải, khóe môi hắn khẽ nhếch lên tia khinh bỉ!Hắn đột ngột đi một mạch đến bàn Rin, hắn thản nhiên chống 1 tay nhảy lên bàn nó ngồi 1 cách tự nhiên nhất, 2 chân vắt chéo nhau trước bao ánh mắt kinh ngạc của toàn thể cả lớp kể cả Izumi.Thế là bao lời bàn tán xôn xao lại vang lên:-Ơ, anh ấy quen con nhỏ nhà quê đó à? girl 1-Có chuyện gì vậy? boy 1-Đã sớm nói rồi mà, con nhỏ đó cũng đâu phải dạng đàng hoàng đâu. girl 2-Thôi bà ơi! Đâu phải ai cũng giống như bà đâu! boy 2-Ôi! không lẽ nàng đã có chủ rồi sao? Tình yêu của tôi! boy 3 (kary: thằng cha này giỏi ảo tưởng).....................bla bla bla_____________________________________________________________What????Rất cuộc chuyện j đã xảy ra và diễn biến như thế nào, mời các bạn đón đọc chap tiếp theo, đảm bảo sẽ kịch tính!

-Á~ Là Kou-sama

-Trùi ui~anh ấy đẹp trai quá đi (Kary: = tuổi mà cứ anh anh em em, nghe mà phát ói!)

-YEAD~ Vậy là được học chung với sama rùi! Sướng quá đi!

....................bla bla bla (*eo eo eo* đ/g:chuyện gì thế kia/ All: vâng tại con Au nghe mấy con nhỏ này nói xong nôn lên bờ xuống ruộng, từ ruộng đến cao nguyên, từ cao nguyên lên đồi núi, từ đồi núi xuống đồng bằng, từ đồng bằng lên thành thị, từ thành thị đến nông thôn, từ nông thôn lên bệnh viện vì bị "viêm loét dạ dày".Đ/g:Ồh~~~~~~~~~~~~~~~~nôn mà được đi du lịch nhiều nơi, sướng dễ sợ)

Thì ra đó không ai khác mà là anh chàng Kou lãng tử nhà ta, hắn bước vào thấy lũ con gái đang hét toáng lên vì mình thì nháy mắt 1 cái khiến cả lũ hét ầm cả lên, còn lũ còn trai thì chỉ ngồi đó, lẩm bẩm, khó chịu vì oai phong của mình đã bị hắn dành mất. Còn Rin đang đọc sách thì bị làm ồn, với lại cô ghét nhất là ồn ào, nên khó chịu nói với giọng độ đủ nghe nhưng có điều nó lạnh hơn âm độ khiến người khác phải run lên từng hồi vì lạnh:

- Ồn ào quá! im lặng hết đi.

Lũ con gái đang lâng lâng ở 19 tầng mây bị giọng nói băng ngàn năm của nó làm rớt xuống 1 cái đùng, tụi nó im lặng hết chẳng hó hé câu gì nhưng nhìn nó với ánh mắt hình viên đạn muốn xuyên thủng nó vì nghĩ rằng nó muốn gây sự chú í cho Eichi, còn lũ con trai thì đang rất rất hả hê thầm cảm ơn nó. Thế là ngày hôm nay nó đã có 1 lượng fans cuồng rất lớn và cũng theo đó độ anti cũng cực cao.

Hắn nghe vậy thì có phần ngạc nhiên, nhưng nhìn thấy nó thì hắn nhận ra đây ngay là cô gái lúc sáng hắn đụng phải, khóe môi hắn khẽ nhếch lên tia khinh bỉ!

Hắn đột ngột đi một mạch đến bàn Rin, hắn thản nhiên chống 1 tay nhảy lên bàn nó ngồi 1 cách tự nhiên nhất, 2 chân vắt chéo nhau trước bao ánh mắt kinh ngạc của toàn thể cả lớp kể cả Izumi.Thế là bao lời bàn tán xôn xao lại vang lên:

-Ơ, anh ấy quen con nhỏ nhà quê đó à? girl 1

-Có chuyện gì vậy? boy 1

-Đã sớm nói rồi mà, con nhỏ đó cũng đâu phải dạng đàng hoàng đâu. girl 2

-Thôi bà ơi! Đâu phải ai cũng giống như bà đâu! boy 2

-Ôi! không lẽ nàng đã có chủ rồi sao? Tình yêu của tôi! boy 3 (kary: thằng cha này giỏi ảo tưởng)

.....................bla bla bla

_____________________________________________________________

What????

Rất cuộc chuyện j đã xảy ra và diễn biến như thế nào, mời các bạn đón đọc chap tiếp theo, đảm bảo sẽ kịch tính!

Bí Mật Hoa Anh Đào Và Định MệnhTác giả: sakura_karyt-Mizono Rin(nó): + Là 1 cô gái lạnh lùng, luôn vô cảm với tất cả mọi người,ít nói. Rất quan tâm đến người bạn thân duy nhất của nó, nhưng không thích thể hiện. Chưa bao giờ nở 1 nụ cười với bất kì ai ( ngoại trừ nụ cười khinh bỉ) + Tuy là vô cảm lạnh lùng thế nhưng nó vô cùng xinh đẹp, nổi bật với mái tóc màu đen huyền thần bí xoăn nhẹ tự nhiên ở phần đuôi được xõa xuống càng tôn thêm nước da trắng ngần và vẻ lạnh lùng của nó.Đôi mắt màu xanh lục hút hồn, sâu trong đấy mắt ấy luôn có cái gì đó rất đâu khổ và tuyệt vọng nhưng luôn được giấu kính không dễ để người khác nhận ra. Trên người luôn toát ra 1 loại hàn khí khiến người khác phải kiêng dè. Khuôn mặt vừa vặn, làn da trắng hồng hào mềm mại như da em bé. Đôi môi màu hồng anh đào nhỏ nhắn nhưng không bao giờ nở nụ cười từ cái ngày định mệnh đã xảy ra trong cuộc đời vốn dĩ hạnh phúc của nó. +Tuổi: 17, IQ 290/300, học cực kì giỏi có trí nhớ và phân tích cực kì tốt, suy luận bài cực nhanh làm bài chỉ cần nhìn lướt qua 1 lần là biết… -Á~ Là Kou-sama-Trùi ui~anh ấy đẹp trai quá đi (Kary: = tuổi mà cứ anh anh em em, nghe mà phát ói!)-YEAD~ Vậy là được học chung với sama rùi! Sướng quá đi!....................bla bla bla (*eo eo eo* đ/g:chuyện gì thế kia/ All: vâng tại con Au nghe mấy con nhỏ này nói xong nôn lên bờ xuống ruộng, từ ruộng đến cao nguyên, từ cao nguyên lên đồi núi, từ đồi núi xuống đồng bằng, từ đồng bằng lên thành thị, từ thành thị đến nông thôn, từ nông thôn lên bệnh viện vì bị "viêm loét dạ dày".Đ/g:Ồh~~~~~~~~~~~~~~~~nôn mà được đi du lịch nhiều nơi, sướng dễ sợ)Thì ra đó không ai khác mà là anh chàng Kou lãng tử nhà ta, hắn bước vào thấy lũ con gái đang hét toáng lên vì mình thì nháy mắt 1 cái khiến cả lũ hét ầm cả lên, còn lũ còn trai thì chỉ ngồi đó, lẩm bẩm, khó chịu vì oai phong của mình đã bị hắn dành mất. Còn Rin đang đọc sách thì bị làm ồn, với lại cô ghét nhất là ồn ào, nên khó chịu nói với giọng độ đủ nghe nhưng có điều nó lạnh hơn âm độ khiến người khác phải run lên từng hồi vì lạnh:- Ồn ào quá! im lặng hết đi.Lũ con gái đang lâng lâng ở 19 tầng mây bị giọng nói băng ngàn năm của nó làm rớt xuống 1 cái đùng, tụi nó im lặng hết chẳng hó hé câu gì nhưng nhìn nó với ánh mắt hình viên đạn muốn xuyên thủng nó vì nghĩ rằng nó muốn gây sự chú í cho Eichi, còn lũ con trai thì đang rất rất hả hê thầm cảm ơn nó. Thế là ngày hôm nay nó đã có 1 lượng fans cuồng rất lớn và cũng theo đó độ anti cũng cực cao.Hắn nghe vậy thì có phần ngạc nhiên, nhưng nhìn thấy nó thì hắn nhận ra đây ngay là cô gái lúc sáng hắn đụng phải, khóe môi hắn khẽ nhếch lên tia khinh bỉ!Hắn đột ngột đi một mạch đến bàn Rin, hắn thản nhiên chống 1 tay nhảy lên bàn nó ngồi 1 cách tự nhiên nhất, 2 chân vắt chéo nhau trước bao ánh mắt kinh ngạc của toàn thể cả lớp kể cả Izumi.Thế là bao lời bàn tán xôn xao lại vang lên:-Ơ, anh ấy quen con nhỏ nhà quê đó à? girl 1-Có chuyện gì vậy? boy 1-Đã sớm nói rồi mà, con nhỏ đó cũng đâu phải dạng đàng hoàng đâu. girl 2-Thôi bà ơi! Đâu phải ai cũng giống như bà đâu! boy 2-Ôi! không lẽ nàng đã có chủ rồi sao? Tình yêu của tôi! boy 3 (kary: thằng cha này giỏi ảo tưởng).....................bla bla bla_____________________________________________________________What????Rất cuộc chuyện j đã xảy ra và diễn biến như thế nào, mời các bạn đón đọc chap tiếp theo, đảm bảo sẽ kịch tính!

Chương 4