Tác giả:

Năm đó tôi là học sinh lớp 9. Cái tuổi vui có, buồn có, chững chạc có, hồn nhiên có,... Cái tuổi chứa đựng bao nụ cười và nước mắt của ngày chia ly... Ngoài kia hoa phượng nở đỏ thắm, tiếng ve kêu râm ran ẩn hiện sau tán lá xanh mướt. Tiếng trống trường " tùng, tùng " vang lên báo hiệu giờ ra chơi. Chẳng mấy chốc, sân trường đã nhộn nhịp, được điểm thêm những màu xanh, đỏ. Đó là những bộ quần áo muôn màu muôn sắc của các bạn học sinh. Tiếng nhỏ Hồng Anh kéo tôi về hiện tai: - Uyển Nhi, đi chơi thôi! Đừng ngồi làm bài trong lớp nữa, chán lắm, đi thôi! - À, ừ, mình còn bài tập chưa làm xong, cậu ra chơi với Nhật Thu đi. - Đi thôi mà.....à! - Tiểu Anh kéo dài giọng, mắt long lanh nhìn tôi. - Thôi được rồi, đi thôi! - Cuối cùng tôi cũng nhẹ giọng, để cho người chị em kết nghĩa kéo tôi đi. *** Hôm nay lớp tôi có bạn mới. Tôi được nghe nói, hết giờ ra chơi này, An chủ nhiệm sẽ dẫn bạn về lớp. Vì làm trong ban cán sự lớp nên tôi còn được biết rằng cô bạn này có hoàn cảnh gia đình khá đặc…

Chương 9: Quá khứ chưa kể của bộ tam nhị tỷ (P2)

Dưới Vòm Trời Thanh Xuân Của Chúng TaTác giả: Love TFBOYS, MozukulunaNăm đó tôi là học sinh lớp 9. Cái tuổi vui có, buồn có, chững chạc có, hồn nhiên có,... Cái tuổi chứa đựng bao nụ cười và nước mắt của ngày chia ly... Ngoài kia hoa phượng nở đỏ thắm, tiếng ve kêu râm ran ẩn hiện sau tán lá xanh mướt. Tiếng trống trường " tùng, tùng " vang lên báo hiệu giờ ra chơi. Chẳng mấy chốc, sân trường đã nhộn nhịp, được điểm thêm những màu xanh, đỏ. Đó là những bộ quần áo muôn màu muôn sắc của các bạn học sinh. Tiếng nhỏ Hồng Anh kéo tôi về hiện tai: - Uyển Nhi, đi chơi thôi! Đừng ngồi làm bài trong lớp nữa, chán lắm, đi thôi! - À, ừ, mình còn bài tập chưa làm xong, cậu ra chơi với Nhật Thu đi. - Đi thôi mà.....à! - Tiểu Anh kéo dài giọng, mắt long lanh nhìn tôi. - Thôi được rồi, đi thôi! - Cuối cùng tôi cũng nhẹ giọng, để cho người chị em kết nghĩa kéo tôi đi. *** Hôm nay lớp tôi có bạn mới. Tôi được nghe nói, hết giờ ra chơi này, An chủ nhiệm sẽ dẫn bạn về lớp. Vì làm trong ban cán sự lớp nên tôi còn được biết rằng cô bạn này có hoàn cảnh gia đình khá đặc… P2: Hàn Vân Lam* 10 năm trước *- Này, Tiểu Lam, chạy chậm thôi, chờ tớ với! - Cô gái với hai bím tóc dài đung đưa dưới nắng đuổi theo một cô gái tên Lam- A...a, Tiểu Nhi, cậu chạy chậm quá, mãi không bắt được tớ này! - Cô gái tên Lam cười tươi đáp lại. Đó là nụ cười tươi như đoá hoa buổi sớm, dịu dàng và ấm áp.- Tớ mệt rồi,...hay chúng mình vào bếp xem mẹ cậu nấu gì đi! - Nhi rủ rê Tiểu Lam- Được rồi, đi thôi! - Tiểu Lam nhí nhảnh ra hiệu OK, rồi cùng nắm tay Nhi vào gian bếp thơm phức- Tiểu Lam, đi chơi về rồi hả con? À, Nhi Nhi, bác làm món bánh kem con thích nhất đấy, chờ chút bác mang ra! - Bác Vân cười nhẹ nói với Nhi và Lam- Sướng à nha! - Lam Lam huých tay Nhi Nhi. Nụ cười của hai cô bé thuần khiết và nhí nhảnh cùng nhau chơi đùa trong khoảng sân bé nhỏ đầy nắng.* Trở về hiện tại *" A...a..a...a " - Tôi sợ hãi ngồi dậy. Sao giấc mơ ấy cứ xuất hiện trong đầu tôi vậy. Tôi thực sự không muốn nhớ đến nó mà! Tôi với tay lấy chiếc đồng hồ. Mới 2 giờ sáng! Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa rồi sao? Gió thổi nhẹ. Cảm giác thật yên bình, dễ chịu. Mưa thật đẹp, đẹp như cậu ấy hồi xưa vậy. Đơn thuần, thanh khiết! Tôi thoáng cười rồi thu tay lại." Nếu đánh đổi mọi thứ để đi chuyến xe về tuổi thơ, chúng ta nói cười bên nhau, tớ cũng nguyện! Lam quá khứ à, liệu có nghe thấy tớ nói không? "Tôi đi nhanh xuống dưới nhà. Lâu rồi, tôi không được nhìn thấy khung cảnh buổi sớm của Bắc Kinh nhộn nhịp này. Những giọt sương tinh khiết còn vương vấn trên lá cây và hoa. Chúng như những viên thuỷ tinh bé xíu, chỉ cần một hành động nhẹ cũng có thể tan ra. Chúng mỏng manh, dễ vỡ, dễ tổn thương! Tôi hồi xưa cũng như những giọt sương ấy: Tổn thương, đau khổ khi bị người bạn thân phản bội và không còn tin vào tình bạn nữa. Trên tất cả, tôi vẫn mong có một ngày, Lam lại trở về con người như trước đây!( Còn tiếp)

P2: Hàn Vân Lam

* 10 năm trước *

- Này, Tiểu Lam, chạy chậm thôi, chờ tớ với! - Cô gái với hai bím tóc dài đung đưa dưới nắng đuổi theo một cô gái tên Lam

- A...a, Tiểu Nhi, cậu chạy chậm quá, mãi không bắt được tớ này! - Cô gái tên Lam cười tươi đáp lại. Đó là nụ cười tươi như đoá hoa buổi sớm, dịu dàng và ấm áp.

- Tớ mệt rồi,...hay chúng mình vào bếp xem mẹ cậu nấu gì đi! - Nhi rủ rê Tiểu Lam

- Được rồi, đi thôi! - Tiểu Lam nhí nhảnh ra hiệu OK, rồi cùng nắm tay Nhi vào gian bếp thơm phức

- Tiểu Lam, đi chơi về rồi hả con? À, Nhi Nhi, bác làm món bánh kem con thích nhất đấy, chờ chút bác mang ra! - Bác Vân cười nhẹ nói với Nhi và Lam

- Sướng à nha! - Lam Lam huých tay Nhi Nhi. Nụ cười của hai cô bé thuần khiết và nhí nhảnh cùng nhau chơi đùa trong khoảng sân bé nhỏ đầy nắng.

* Trở về hiện tại *

" A...a..a...a " - Tôi sợ hãi ngồi dậy. Sao giấc mơ ấy cứ xuất hiện trong đầu tôi vậy. Tôi thực sự không muốn nhớ đến nó mà! Tôi với tay lấy chiếc đồng hồ. Mới 2 giờ sáng! Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa rồi sao? Gió thổi nhẹ. Cảm giác thật yên bình, dễ chịu. Mưa thật đẹp, đẹp như cậu ấy hồi xưa vậy. Đơn thuần, thanh khiết! Tôi thoáng cười rồi thu tay lại.

" Nếu đánh đổi mọi thứ để đi chuyến xe về tuổi thơ, chúng ta nói cười bên nhau, tớ cũng nguyện! Lam quá khứ à, liệu có nghe thấy tớ nói không? "

Tôi đi nhanh xuống dưới nhà. Lâu rồi, tôi không được nhìn thấy khung cảnh buổi sớm của Bắc Kinh nhộn nhịp này. Những giọt sương tinh khiết còn vương vấn trên lá cây và hoa. Chúng như những viên thuỷ tinh bé xíu, chỉ cần một hành động nhẹ cũng có thể tan ra. Chúng mỏng manh, dễ vỡ, dễ tổn thương! Tôi hồi xưa cũng như những giọt sương ấy: Tổn thương, đau khổ khi bị người bạn thân phản bội và không còn tin vào tình bạn nữa. Trên tất cả, tôi vẫn mong có một ngày, Lam lại trở về con người như trước đây!

( Còn tiếp)

Dưới Vòm Trời Thanh Xuân Của Chúng TaTác giả: Love TFBOYS, MozukulunaNăm đó tôi là học sinh lớp 9. Cái tuổi vui có, buồn có, chững chạc có, hồn nhiên có,... Cái tuổi chứa đựng bao nụ cười và nước mắt của ngày chia ly... Ngoài kia hoa phượng nở đỏ thắm, tiếng ve kêu râm ran ẩn hiện sau tán lá xanh mướt. Tiếng trống trường " tùng, tùng " vang lên báo hiệu giờ ra chơi. Chẳng mấy chốc, sân trường đã nhộn nhịp, được điểm thêm những màu xanh, đỏ. Đó là những bộ quần áo muôn màu muôn sắc của các bạn học sinh. Tiếng nhỏ Hồng Anh kéo tôi về hiện tai: - Uyển Nhi, đi chơi thôi! Đừng ngồi làm bài trong lớp nữa, chán lắm, đi thôi! - À, ừ, mình còn bài tập chưa làm xong, cậu ra chơi với Nhật Thu đi. - Đi thôi mà.....à! - Tiểu Anh kéo dài giọng, mắt long lanh nhìn tôi. - Thôi được rồi, đi thôi! - Cuối cùng tôi cũng nhẹ giọng, để cho người chị em kết nghĩa kéo tôi đi. *** Hôm nay lớp tôi có bạn mới. Tôi được nghe nói, hết giờ ra chơi này, An chủ nhiệm sẽ dẫn bạn về lớp. Vì làm trong ban cán sự lớp nên tôi còn được biết rằng cô bạn này có hoàn cảnh gia đình khá đặc… P2: Hàn Vân Lam* 10 năm trước *- Này, Tiểu Lam, chạy chậm thôi, chờ tớ với! - Cô gái với hai bím tóc dài đung đưa dưới nắng đuổi theo một cô gái tên Lam- A...a, Tiểu Nhi, cậu chạy chậm quá, mãi không bắt được tớ này! - Cô gái tên Lam cười tươi đáp lại. Đó là nụ cười tươi như đoá hoa buổi sớm, dịu dàng và ấm áp.- Tớ mệt rồi,...hay chúng mình vào bếp xem mẹ cậu nấu gì đi! - Nhi rủ rê Tiểu Lam- Được rồi, đi thôi! - Tiểu Lam nhí nhảnh ra hiệu OK, rồi cùng nắm tay Nhi vào gian bếp thơm phức- Tiểu Lam, đi chơi về rồi hả con? À, Nhi Nhi, bác làm món bánh kem con thích nhất đấy, chờ chút bác mang ra! - Bác Vân cười nhẹ nói với Nhi và Lam- Sướng à nha! - Lam Lam huých tay Nhi Nhi. Nụ cười của hai cô bé thuần khiết và nhí nhảnh cùng nhau chơi đùa trong khoảng sân bé nhỏ đầy nắng.* Trở về hiện tại *" A...a..a...a " - Tôi sợ hãi ngồi dậy. Sao giấc mơ ấy cứ xuất hiện trong đầu tôi vậy. Tôi thực sự không muốn nhớ đến nó mà! Tôi với tay lấy chiếc đồng hồ. Mới 2 giờ sáng! Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa rồi sao? Gió thổi nhẹ. Cảm giác thật yên bình, dễ chịu. Mưa thật đẹp, đẹp như cậu ấy hồi xưa vậy. Đơn thuần, thanh khiết! Tôi thoáng cười rồi thu tay lại." Nếu đánh đổi mọi thứ để đi chuyến xe về tuổi thơ, chúng ta nói cười bên nhau, tớ cũng nguyện! Lam quá khứ à, liệu có nghe thấy tớ nói không? "Tôi đi nhanh xuống dưới nhà. Lâu rồi, tôi không được nhìn thấy khung cảnh buổi sớm của Bắc Kinh nhộn nhịp này. Những giọt sương tinh khiết còn vương vấn trên lá cây và hoa. Chúng như những viên thuỷ tinh bé xíu, chỉ cần một hành động nhẹ cũng có thể tan ra. Chúng mỏng manh, dễ vỡ, dễ tổn thương! Tôi hồi xưa cũng như những giọt sương ấy: Tổn thương, đau khổ khi bị người bạn thân phản bội và không còn tin vào tình bạn nữa. Trên tất cả, tôi vẫn mong có một ngày, Lam lại trở về con người như trước đây!( Còn tiếp)

Chương 9: Quá khứ chưa kể của bộ tam nhị tỷ (P2)