Năm đó tôi là học sinh lớp 9. Cái tuổi vui có, buồn có, chững chạc có, hồn nhiên có,... Cái tuổi chứa đựng bao nụ cười và nước mắt của ngày chia ly... Ngoài kia hoa phượng nở đỏ thắm, tiếng ve kêu râm ran ẩn hiện sau tán lá xanh mướt. Tiếng trống trường " tùng, tùng " vang lên báo hiệu giờ ra chơi. Chẳng mấy chốc, sân trường đã nhộn nhịp, được điểm thêm những màu xanh, đỏ. Đó là những bộ quần áo muôn màu muôn sắc của các bạn học sinh. Tiếng nhỏ Hồng Anh kéo tôi về hiện tai: - Uyển Nhi, đi chơi thôi! Đừng ngồi làm bài trong lớp nữa, chán lắm, đi thôi! - À, ừ, mình còn bài tập chưa làm xong, cậu ra chơi với Nhật Thu đi. - Đi thôi mà.....à! - Tiểu Anh kéo dài giọng, mắt long lanh nhìn tôi. - Thôi được rồi, đi thôi! - Cuối cùng tôi cũng nhẹ giọng, để cho người chị em kết nghĩa kéo tôi đi. *** Hôm nay lớp tôi có bạn mới. Tôi được nghe nói, hết giờ ra chơi này, An chủ nhiệm sẽ dẫn bạn về lớp. Vì làm trong ban cán sự lớp nên tôi còn được biết rằng cô bạn này có hoàn cảnh gia đình khá đặc…
Chương 10: Quá khứ chưa kể của bộ tam nhị tỷ (P3)
Dưới Vòm Trời Thanh Xuân Của Chúng TaTác giả: Love TFBOYS, MozukulunaNăm đó tôi là học sinh lớp 9. Cái tuổi vui có, buồn có, chững chạc có, hồn nhiên có,... Cái tuổi chứa đựng bao nụ cười và nước mắt của ngày chia ly... Ngoài kia hoa phượng nở đỏ thắm, tiếng ve kêu râm ran ẩn hiện sau tán lá xanh mướt. Tiếng trống trường " tùng, tùng " vang lên báo hiệu giờ ra chơi. Chẳng mấy chốc, sân trường đã nhộn nhịp, được điểm thêm những màu xanh, đỏ. Đó là những bộ quần áo muôn màu muôn sắc của các bạn học sinh. Tiếng nhỏ Hồng Anh kéo tôi về hiện tai: - Uyển Nhi, đi chơi thôi! Đừng ngồi làm bài trong lớp nữa, chán lắm, đi thôi! - À, ừ, mình còn bài tập chưa làm xong, cậu ra chơi với Nhật Thu đi. - Đi thôi mà.....à! - Tiểu Anh kéo dài giọng, mắt long lanh nhìn tôi. - Thôi được rồi, đi thôi! - Cuối cùng tôi cũng nhẹ giọng, để cho người chị em kết nghĩa kéo tôi đi. *** Hôm nay lớp tôi có bạn mới. Tôi được nghe nói, hết giờ ra chơi này, An chủ nhiệm sẽ dẫn bạn về lớp. Vì làm trong ban cán sự lớp nên tôi còn được biết rằng cô bạn này có hoàn cảnh gia đình khá đặc… P3: Hàn Vân Lam ( tiếp)Nếu các bạn thắc mắc vì sao hồi xưa tôi và Vân Lam thân nhau mà bây giờ Lam lại hận và coi tôi như kẻ thù thì do hiểu nhầm hồi xưa giữa tôi và Lam.Mẹ Lam hồi xưa là đầu bếp của Vũ Gia chúng tôi. Trong thời gian làm việc, bác Vân - mẹ Vân Lam chẳng may mắc bệnh hiểm nghèo. Thời gian đó, tôi và mẹ cũng nhiều lần đề nghị bác Vân nghỉ làm để chăm sóc sức khoẻ, sống được thêm vài ngày cũng là tốt, còn số tiền chữa trị thì Vũ Gia sẽ trả hộ. Nhưng vì chăm chỉ, lại không nỡ rời xa căn bếp thân thuộc nên bác Vân đã từ chối và làm được cho nhà tôi thêm một năm. Đứa con gái bé bỏng Hàn Vân Lam thì không hề biết về căn bệnh quái ác đang làm cạn kiệt sức lao động của mẹ mình mỗi ngày, mỗi giờ. Một hôm, vì quá mệt mỏi nên bác Vân đã bất tỉnh trong khi đang làm bữa tối. Bác...đã mất vài giờ sau đó...Đó là cú sốc tinh thần đối với cô bé mới tám tuổi như Vân Lam. Sau khi biết gia đình tôi đã phát hiện ra căn bệnh của mẹ mình từ trước đó, Lam như người mất hồn, chân không đứng vững, cháo không nuốt nổi. Tôi rất buồn khi thấy Lam tiều tuỵ như vậy. Tôi còn nhớ rõ vẻ mặt hoảng sợ xen lẫn hận thù của Tiểu Lam khi nhìn thấy gia đình tôi: " Biến ngay khỏi đây, cứ mặc cho tôi sống hay chết. Vì tôi có thế nào thì các người có để ý đâu, các người để mặc mẹ tôi sống trong bệnh tật mà! Vũ Uyển Nhi, tôi cũng không ngờ cậu là con người như vậy! Cậu bảo cậu thương tôi, thương mẹ Vân của tôi ư? Hay đó chỉ là lời nói giả tạo không thật lòng của cậu để lợi dụng tôi?... "Lam Lam đã bị trầm cảm sau cú sốc tinh thần đó. Cô bạn của tôi không còn ngây thơ như ngày nào mà đầy mưu toan, giả dối. Lam ghét tôi, tôi hiểu! Tại gia đình tôi, tại tôi không thuyết phục bác Vân nhiều hơn nên bác mới ra đi, tôi cũng hiểu! Vì sao ông trời lại nhẫn tâm như vậy, trong vài phút tôi đã mất đi những người tôi thương yêu nhất! Tôi đã không còn tin vào tình bạn,... cho đến khi tôi gặp Nhật Thu và Hồng Anh!( Còn tiếp)
P3: Hàn Vân Lam ( tiếp)
Nếu các bạn thắc mắc vì sao hồi xưa tôi và Vân Lam thân nhau mà bây giờ Lam lại hận và coi tôi như kẻ thù thì do hiểu nhầm hồi xưa giữa tôi và Lam.
Mẹ Lam hồi xưa là đầu bếp của Vũ Gia chúng tôi. Trong thời gian làm việc, bác Vân - mẹ Vân Lam chẳng may mắc bệnh hiểm nghèo. Thời gian đó, tôi và mẹ cũng nhiều lần đề nghị bác Vân nghỉ làm để chăm sóc sức khoẻ, sống được thêm vài ngày cũng là tốt, còn số tiền chữa trị thì Vũ Gia sẽ trả hộ. Nhưng vì chăm chỉ, lại không nỡ rời xa căn bếp thân thuộc nên bác Vân đã từ chối và làm được cho nhà tôi thêm một năm. Đứa con gái bé bỏng Hàn Vân Lam thì không hề biết về căn bệnh quái ác đang làm cạn kiệt sức lao động của mẹ mình mỗi ngày, mỗi giờ. Một hôm, vì quá mệt mỏi nên bác Vân đã bất tỉnh trong khi đang làm bữa tối. Bác...đã mất vài giờ sau đó...
Đó là cú sốc tinh thần đối với cô bé mới tám tuổi như Vân Lam. Sau khi biết gia đình tôi đã phát hiện ra căn bệnh của mẹ mình từ trước đó, Lam như người mất hồn, chân không đứng vững, cháo không nuốt nổi. Tôi rất buồn khi thấy Lam tiều tuỵ như vậy. Tôi còn nhớ rõ vẻ mặt hoảng sợ xen lẫn hận thù của Tiểu Lam khi nhìn thấy gia đình tôi: " Biến ngay khỏi đây, cứ mặc cho tôi sống hay chết. Vì tôi có thế nào thì các người có để ý đâu, các người để mặc mẹ tôi sống trong bệnh tật mà! Vũ Uyển Nhi, tôi cũng không ngờ cậu là con người như vậy! Cậu bảo cậu thương tôi, thương mẹ Vân của tôi ư? Hay đó chỉ là lời nói giả tạo không thật lòng của cậu để lợi dụng tôi?... "
Lam Lam đã bị trầm cảm sau cú sốc tinh thần đó. Cô bạn của tôi không còn ngây thơ như ngày nào mà đầy mưu toan, giả dối. Lam ghét tôi, tôi hiểu! Tại gia đình tôi, tại tôi không thuyết phục bác Vân nhiều hơn nên bác mới ra đi, tôi cũng hiểu! Vì sao ông trời lại nhẫn tâm như vậy, trong vài phút tôi đã mất đi những người tôi thương yêu nhất! Tôi đã không còn tin vào tình bạn,... cho đến khi tôi gặp Nhật Thu và Hồng Anh!
( Còn tiếp)
Dưới Vòm Trời Thanh Xuân Của Chúng TaTác giả: Love TFBOYS, MozukulunaNăm đó tôi là học sinh lớp 9. Cái tuổi vui có, buồn có, chững chạc có, hồn nhiên có,... Cái tuổi chứa đựng bao nụ cười và nước mắt của ngày chia ly... Ngoài kia hoa phượng nở đỏ thắm, tiếng ve kêu râm ran ẩn hiện sau tán lá xanh mướt. Tiếng trống trường " tùng, tùng " vang lên báo hiệu giờ ra chơi. Chẳng mấy chốc, sân trường đã nhộn nhịp, được điểm thêm những màu xanh, đỏ. Đó là những bộ quần áo muôn màu muôn sắc của các bạn học sinh. Tiếng nhỏ Hồng Anh kéo tôi về hiện tai: - Uyển Nhi, đi chơi thôi! Đừng ngồi làm bài trong lớp nữa, chán lắm, đi thôi! - À, ừ, mình còn bài tập chưa làm xong, cậu ra chơi với Nhật Thu đi. - Đi thôi mà.....à! - Tiểu Anh kéo dài giọng, mắt long lanh nhìn tôi. - Thôi được rồi, đi thôi! - Cuối cùng tôi cũng nhẹ giọng, để cho người chị em kết nghĩa kéo tôi đi. *** Hôm nay lớp tôi có bạn mới. Tôi được nghe nói, hết giờ ra chơi này, An chủ nhiệm sẽ dẫn bạn về lớp. Vì làm trong ban cán sự lớp nên tôi còn được biết rằng cô bạn này có hoàn cảnh gia đình khá đặc… P3: Hàn Vân Lam ( tiếp)Nếu các bạn thắc mắc vì sao hồi xưa tôi và Vân Lam thân nhau mà bây giờ Lam lại hận và coi tôi như kẻ thù thì do hiểu nhầm hồi xưa giữa tôi và Lam.Mẹ Lam hồi xưa là đầu bếp của Vũ Gia chúng tôi. Trong thời gian làm việc, bác Vân - mẹ Vân Lam chẳng may mắc bệnh hiểm nghèo. Thời gian đó, tôi và mẹ cũng nhiều lần đề nghị bác Vân nghỉ làm để chăm sóc sức khoẻ, sống được thêm vài ngày cũng là tốt, còn số tiền chữa trị thì Vũ Gia sẽ trả hộ. Nhưng vì chăm chỉ, lại không nỡ rời xa căn bếp thân thuộc nên bác Vân đã từ chối và làm được cho nhà tôi thêm một năm. Đứa con gái bé bỏng Hàn Vân Lam thì không hề biết về căn bệnh quái ác đang làm cạn kiệt sức lao động của mẹ mình mỗi ngày, mỗi giờ. Một hôm, vì quá mệt mỏi nên bác Vân đã bất tỉnh trong khi đang làm bữa tối. Bác...đã mất vài giờ sau đó...Đó là cú sốc tinh thần đối với cô bé mới tám tuổi như Vân Lam. Sau khi biết gia đình tôi đã phát hiện ra căn bệnh của mẹ mình từ trước đó, Lam như người mất hồn, chân không đứng vững, cháo không nuốt nổi. Tôi rất buồn khi thấy Lam tiều tuỵ như vậy. Tôi còn nhớ rõ vẻ mặt hoảng sợ xen lẫn hận thù của Tiểu Lam khi nhìn thấy gia đình tôi: " Biến ngay khỏi đây, cứ mặc cho tôi sống hay chết. Vì tôi có thế nào thì các người có để ý đâu, các người để mặc mẹ tôi sống trong bệnh tật mà! Vũ Uyển Nhi, tôi cũng không ngờ cậu là con người như vậy! Cậu bảo cậu thương tôi, thương mẹ Vân của tôi ư? Hay đó chỉ là lời nói giả tạo không thật lòng của cậu để lợi dụng tôi?... "Lam Lam đã bị trầm cảm sau cú sốc tinh thần đó. Cô bạn của tôi không còn ngây thơ như ngày nào mà đầy mưu toan, giả dối. Lam ghét tôi, tôi hiểu! Tại gia đình tôi, tại tôi không thuyết phục bác Vân nhiều hơn nên bác mới ra đi, tôi cũng hiểu! Vì sao ông trời lại nhẫn tâm như vậy, trong vài phút tôi đã mất đi những người tôi thương yêu nhất! Tôi đã không còn tin vào tình bạn,... cho đến khi tôi gặp Nhật Thu và Hồng Anh!( Còn tiếp)