Tác giả:

Năm đó tôi là học sinh lớp 9. Cái tuổi vui có, buồn có, chững chạc có, hồn nhiên có,... Cái tuổi chứa đựng bao nụ cười và nước mắt của ngày chia ly... Ngoài kia hoa phượng nở đỏ thắm, tiếng ve kêu râm ran ẩn hiện sau tán lá xanh mướt. Tiếng trống trường " tùng, tùng " vang lên báo hiệu giờ ra chơi. Chẳng mấy chốc, sân trường đã nhộn nhịp, được điểm thêm những màu xanh, đỏ. Đó là những bộ quần áo muôn màu muôn sắc của các bạn học sinh. Tiếng nhỏ Hồng Anh kéo tôi về hiện tai: - Uyển Nhi, đi chơi thôi! Đừng ngồi làm bài trong lớp nữa, chán lắm, đi thôi! - À, ừ, mình còn bài tập chưa làm xong, cậu ra chơi với Nhật Thu đi. - Đi thôi mà.....à! - Tiểu Anh kéo dài giọng, mắt long lanh nhìn tôi. - Thôi được rồi, đi thôi! - Cuối cùng tôi cũng nhẹ giọng, để cho người chị em kết nghĩa kéo tôi đi. *** Hôm nay lớp tôi có bạn mới. Tôi được nghe nói, hết giờ ra chơi này, An chủ nhiệm sẽ dẫn bạn về lớp. Vì làm trong ban cán sự lớp nên tôi còn được biết rằng cô bạn này có hoàn cảnh gia đình khá đặc…

Chương 11: Hai người bạn thân nhất của tôi: Nhật Thu và Hồng Anh

Dưới Vòm Trời Thanh Xuân Của Chúng TaTác giả: Love TFBOYS, MozukulunaNăm đó tôi là học sinh lớp 9. Cái tuổi vui có, buồn có, chững chạc có, hồn nhiên có,... Cái tuổi chứa đựng bao nụ cười và nước mắt của ngày chia ly... Ngoài kia hoa phượng nở đỏ thắm, tiếng ve kêu râm ran ẩn hiện sau tán lá xanh mướt. Tiếng trống trường " tùng, tùng " vang lên báo hiệu giờ ra chơi. Chẳng mấy chốc, sân trường đã nhộn nhịp, được điểm thêm những màu xanh, đỏ. Đó là những bộ quần áo muôn màu muôn sắc của các bạn học sinh. Tiếng nhỏ Hồng Anh kéo tôi về hiện tai: - Uyển Nhi, đi chơi thôi! Đừng ngồi làm bài trong lớp nữa, chán lắm, đi thôi! - À, ừ, mình còn bài tập chưa làm xong, cậu ra chơi với Nhật Thu đi. - Đi thôi mà.....à! - Tiểu Anh kéo dài giọng, mắt long lanh nhìn tôi. - Thôi được rồi, đi thôi! - Cuối cùng tôi cũng nhẹ giọng, để cho người chị em kết nghĩa kéo tôi đi. *** Hôm nay lớp tôi có bạn mới. Tôi được nghe nói, hết giờ ra chơi này, An chủ nhiệm sẽ dẫn bạn về lớp. Vì làm trong ban cán sự lớp nên tôi còn được biết rằng cô bạn này có hoàn cảnh gia đình khá đặc… ( Gửi hai em kết nghĩa của chị: Nhật Linh và Hồng Anh)Tôi gặp Thu và Hồng Anh trong chiều mùa đông giá rét. Mưa lất phất bay, tạt vào cô gái bé nhỏ như tôi. Hôm đó lại chính là ngày sinh nhật của tôi - cái ngày mà tôi và Lam đã chấm dứt tình bạn. Cảm giác lúc đó thật cô đơn, lẻ loi. Phong mấy năm nay thì sang Pháp du học. Vậy chỉ còn mình tôi ở lại vùng đất Bắc Kinh này!...- Bạn gì ơi, bạn mặc thêm áo cho ấm này! - Tiếng một bạn nữ vang lên sau lưng tôi.- À, ừ, cảm ơn cậu nhiều! Nhưng cậu cứ mặc đi, tớ không thấy lạnh! - Tôi cười trừ đáp lại nhỏ đó- Có chuyện gì vậy, sao cậu lại ngồi ở đây một mình, nhà cậu đâu? - Một cô gái khác bắt chuyện với tôi. Tôi cảm thấy rất mến hai cô bạn này ngay từ lần đầu tiên gặp mặt. Sau một hồi trò chuyện, tôi mới biết tên hai cô nàng là Nhật Thu và Hồng Anh....... " Chúng ta làm bạn nhé! " - Hồng Anh đã nói thế khi chúng tôi thân nhau hơn. Lúc đầu tôi rất do dự vì đã một lần đánh mất tình bạn đẹp. Không phải là tôi không quý Thu và Hồng Anh, nhưng thực sự lần làm bạn này rất quan trọng với tôi. Tôi có hai lựa chọn: một là cởi mở và hoà đồng hơn, hai là khép kín trong cái vỏ bọc lạnh lùng mà tôi mất công tạo ra ấy.Và tôi đã chọn phương án một!Tôi đã làm quen được với hai cô bạn tính ra gần tám năm rồi. Trong tám năm đó, có biết bao vui buồn tôi đều chia sẻ với họ. Tôi coi họ như những người em gái ruột thịt của mình, như những người bạn thân mà tôi luôn muốn bảo vệ. Tiểu Thu và Tiểu Anh còn được người nhà tôi coi là Nhị Tiểu Thư của Vũ Gia. Nhà bạn không giàu có gì, nhưng tâm hồn hai bạn rất đẹp. Đơn thuần, thanh khiết, nhân hậu! Thu và Anh như cầu vồng kéo tôi ra khỏi cơn mưa từ lâu đã làm cho trái tim bé nhỏ của tôi bị tổn thương!Chị không biết nói gì hơn, ngoài sáu từ: " Cảm ơn hai em rất nhiều! "

( Gửi hai em kết nghĩa của chị: Nhật Linh và Hồng Anh)

Tôi gặp Thu và Hồng Anh trong chiều mùa đông giá rét. Mưa lất phất bay, tạt vào cô gái bé nhỏ như tôi. Hôm đó lại chính là ngày sinh nhật của tôi - cái ngày mà tôi và Lam đã chấm dứt tình bạn. Cảm giác lúc đó thật cô đơn, lẻ loi. Phong mấy năm nay thì sang Pháp du học. Vậy chỉ còn mình tôi ở lại vùng đất Bắc Kinh này!...

- Bạn gì ơi, bạn mặc thêm áo cho ấm này! - Tiếng một bạn nữ vang lên sau lưng tôi.

- À, ừ, cảm ơn cậu nhiều! Nhưng cậu cứ mặc đi, tớ không thấy lạnh! - Tôi cười trừ đáp lại nhỏ đó

- Có chuyện gì vậy, sao cậu lại ngồi ở đây một mình, nhà cậu đâu? - Một cô gái khác bắt chuyện với tôi. Tôi cảm thấy rất mến hai cô bạn này ngay từ lần đầu tiên gặp mặt. Sau một hồi trò chuyện, tôi mới biết tên hai cô nàng là Nhật Thu và Hồng Anh....

... " Chúng ta làm bạn nhé! " - Hồng Anh đã nói thế khi chúng tôi thân nhau hơn. Lúc đầu tôi rất do dự vì đã một lần đánh mất tình bạn đẹp. Không phải là tôi không quý Thu và Hồng Anh, nhưng thực sự lần làm bạn này rất quan trọng với tôi. Tôi có hai lựa chọn: một là cởi mở và hoà đồng hơn, hai là khép kín trong cái vỏ bọc lạnh lùng mà tôi mất công tạo ra ấy.

Và tôi đã chọn phương án một!

Tôi đã làm quen được với hai cô bạn tính ra gần tám năm rồi. Trong tám năm đó, có biết bao vui buồn tôi đều chia sẻ với họ. Tôi coi họ như những người em gái ruột thịt của mình, như những người bạn thân mà tôi luôn muốn bảo vệ. Tiểu Thu và Tiểu Anh còn được người nhà tôi coi là Nhị Tiểu Thư của Vũ Gia. Nhà bạn không giàu có gì, nhưng tâm hồn hai bạn rất đẹp. Đơn thuần, thanh khiết, nhân hậu! Thu và Anh như cầu vồng kéo tôi ra khỏi cơn mưa từ lâu đã làm cho trái tim bé nhỏ của tôi bị tổn thương!

Chị không biết nói gì hơn, ngoài sáu từ: " Cảm ơn hai em rất nhiều! "

Dưới Vòm Trời Thanh Xuân Của Chúng TaTác giả: Love TFBOYS, MozukulunaNăm đó tôi là học sinh lớp 9. Cái tuổi vui có, buồn có, chững chạc có, hồn nhiên có,... Cái tuổi chứa đựng bao nụ cười và nước mắt của ngày chia ly... Ngoài kia hoa phượng nở đỏ thắm, tiếng ve kêu râm ran ẩn hiện sau tán lá xanh mướt. Tiếng trống trường " tùng, tùng " vang lên báo hiệu giờ ra chơi. Chẳng mấy chốc, sân trường đã nhộn nhịp, được điểm thêm những màu xanh, đỏ. Đó là những bộ quần áo muôn màu muôn sắc của các bạn học sinh. Tiếng nhỏ Hồng Anh kéo tôi về hiện tai: - Uyển Nhi, đi chơi thôi! Đừng ngồi làm bài trong lớp nữa, chán lắm, đi thôi! - À, ừ, mình còn bài tập chưa làm xong, cậu ra chơi với Nhật Thu đi. - Đi thôi mà.....à! - Tiểu Anh kéo dài giọng, mắt long lanh nhìn tôi. - Thôi được rồi, đi thôi! - Cuối cùng tôi cũng nhẹ giọng, để cho người chị em kết nghĩa kéo tôi đi. *** Hôm nay lớp tôi có bạn mới. Tôi được nghe nói, hết giờ ra chơi này, An chủ nhiệm sẽ dẫn bạn về lớp. Vì làm trong ban cán sự lớp nên tôi còn được biết rằng cô bạn này có hoàn cảnh gia đình khá đặc… ( Gửi hai em kết nghĩa của chị: Nhật Linh và Hồng Anh)Tôi gặp Thu và Hồng Anh trong chiều mùa đông giá rét. Mưa lất phất bay, tạt vào cô gái bé nhỏ như tôi. Hôm đó lại chính là ngày sinh nhật của tôi - cái ngày mà tôi và Lam đã chấm dứt tình bạn. Cảm giác lúc đó thật cô đơn, lẻ loi. Phong mấy năm nay thì sang Pháp du học. Vậy chỉ còn mình tôi ở lại vùng đất Bắc Kinh này!...- Bạn gì ơi, bạn mặc thêm áo cho ấm này! - Tiếng một bạn nữ vang lên sau lưng tôi.- À, ừ, cảm ơn cậu nhiều! Nhưng cậu cứ mặc đi, tớ không thấy lạnh! - Tôi cười trừ đáp lại nhỏ đó- Có chuyện gì vậy, sao cậu lại ngồi ở đây một mình, nhà cậu đâu? - Một cô gái khác bắt chuyện với tôi. Tôi cảm thấy rất mến hai cô bạn này ngay từ lần đầu tiên gặp mặt. Sau một hồi trò chuyện, tôi mới biết tên hai cô nàng là Nhật Thu và Hồng Anh....... " Chúng ta làm bạn nhé! " - Hồng Anh đã nói thế khi chúng tôi thân nhau hơn. Lúc đầu tôi rất do dự vì đã một lần đánh mất tình bạn đẹp. Không phải là tôi không quý Thu và Hồng Anh, nhưng thực sự lần làm bạn này rất quan trọng với tôi. Tôi có hai lựa chọn: một là cởi mở và hoà đồng hơn, hai là khép kín trong cái vỏ bọc lạnh lùng mà tôi mất công tạo ra ấy.Và tôi đã chọn phương án một!Tôi đã làm quen được với hai cô bạn tính ra gần tám năm rồi. Trong tám năm đó, có biết bao vui buồn tôi đều chia sẻ với họ. Tôi coi họ như những người em gái ruột thịt của mình, như những người bạn thân mà tôi luôn muốn bảo vệ. Tiểu Thu và Tiểu Anh còn được người nhà tôi coi là Nhị Tiểu Thư của Vũ Gia. Nhà bạn không giàu có gì, nhưng tâm hồn hai bạn rất đẹp. Đơn thuần, thanh khiết, nhân hậu! Thu và Anh như cầu vồng kéo tôi ra khỏi cơn mưa từ lâu đã làm cho trái tim bé nhỏ của tôi bị tổn thương!Chị không biết nói gì hơn, ngoài sáu từ: " Cảm ơn hai em rất nhiều! "

Chương 11: Hai người bạn thân nhất của tôi: Nhật Thu và Hồng Anh