Tác giả:

LÂM phủ - Thiếu gia, Tử Hiên tiểu thư đến rồi Lâm Cát ngồi trên ghế, nhâm nhi ngụm trà, nhếch mép cười - Cho vào - Dạ thiếu gia Tên người làm ra ngoài, Tử Hiên chậm rãi bước vào, trong lòng thấy cực kì dơ bẩn khi đặt chân đến đây, vừa nhìn thấy Tử Hiên,Lâm Cát đứng dậy đi vòng vòng quanh cô, rồi đứng trước mặt nhìn thẳng vào cô - Tử Hiên đại tiểu thư, tôi chờ cô lâu rồi đó, ko sao cô đã đến đây thì coi như chấp nhận điều kiện của ta rồi, chờ lâu cũng ko sao hahahahaha Nụ cười hoang dại của Lâm Cát vang khắp cả phòng, Tử Hiên nhìn hắn chỉ với nữa con mắt, nhẹ nhàng nói - Đê tiện Lâm Cát nghe cô chửi,mặt ko gì là nổi giận, từ tốn nói - Ta đã nói rồi, chỉ cần cô hầu hạ ta đêm nay ta sẽ trừ 7 phần nợ của thằng em trai yêu quý của cô, còn ko xa sẽ siết phủ HÀ gia các người, cô đã đến đây coi như cô đồng ý, nếu giờ cô ko muốn ta ko ép, chờ ngày mai ta đến siết phủ là được Tử nhắm mắt, răng cắn vào môi đến nỗi bật máu, 2 hàng nước nước mắt lăn dài, từng lớp y phục rớt xuống đất.

Chương 25

Dư Vị Trà TâmTác giả: hoa xương rồngLÂM phủ - Thiếu gia, Tử Hiên tiểu thư đến rồi Lâm Cát ngồi trên ghế, nhâm nhi ngụm trà, nhếch mép cười - Cho vào - Dạ thiếu gia Tên người làm ra ngoài, Tử Hiên chậm rãi bước vào, trong lòng thấy cực kì dơ bẩn khi đặt chân đến đây, vừa nhìn thấy Tử Hiên,Lâm Cát đứng dậy đi vòng vòng quanh cô, rồi đứng trước mặt nhìn thẳng vào cô - Tử Hiên đại tiểu thư, tôi chờ cô lâu rồi đó, ko sao cô đã đến đây thì coi như chấp nhận điều kiện của ta rồi, chờ lâu cũng ko sao hahahahaha Nụ cười hoang dại của Lâm Cát vang khắp cả phòng, Tử Hiên nhìn hắn chỉ với nữa con mắt, nhẹ nhàng nói - Đê tiện Lâm Cát nghe cô chửi,mặt ko gì là nổi giận, từ tốn nói - Ta đã nói rồi, chỉ cần cô hầu hạ ta đêm nay ta sẽ trừ 7 phần nợ của thằng em trai yêu quý của cô, còn ko xa sẽ siết phủ HÀ gia các người, cô đã đến đây coi như cô đồng ý, nếu giờ cô ko muốn ta ko ép, chờ ngày mai ta đến siết phủ là được Tử nhắm mắt, răng cắn vào môi đến nỗi bật máu, 2 hàng nước nước mắt lăn dài, từng lớp y phục rớt xuống đất. Giờ TIÊU HÀN đã biết, khoảng cách của 2 người là đây, cái quá khứ nó như 1 tảng đá rất nặng trong lòng cô, khiến cô khó có thể nào buông bỏ xuống và khó xích lại gần chàng hơn. TIÊU HÀN đã biết được nguyên nhân, giờ chàng sẽ cho cái nguyên nhân quá khứ đó của TỬ HIÊN sẽ bị quên lãng đi. Chàng từ từ đặt 2 tay lên vai cô, nhẹ nhàng nói- Quá khứ là những thứ đã qua, bất kì ai cũng không được phép xâm phạm nó ngoại trừ chủ nhân của nó. Giờ giữa ta với nàng, việc quá khứ của nàng không quan trọng với ta mà việc quan trọng bây giờ là ta và nàng sẽ cùng nhau xây dựng 1 quá khứ, 1 hiện tại, 1 tương lai của riêng 2 chúng ta được chứ.TỬ HIÊN nghe được những lời nói đó, cô cảm thấy lâu nay đã quá ít kỉ với TIÊU HÀN rồi, cô đã gả vào tam vương phủ thì giờ cô nên toàn tâm toàn ý vào đây mới đúng, những giọt nước mắt của cô rơi xuống lăn dài trên má, TIÊU HÀN nhăn mặt lấy tay lau đi nước mắt- Coi kìa,sao lại khóc, khuya rồi, đi ngủ thôi nàoCô mỉm cười gật đầu, TIÊU HÀN đỡ cô nằm lên giường đắp mền cho cô rồi qua chiếc ghế dài bên kia ngủ đã lót sẵn mềm và gối. Cô nhìn chàng rồi thiếp dần vào giấc ngủ.

Giờ TIÊU HÀN đã biết, khoảng cách của 2 người là đây, cái quá khứ nó như 1 tảng đá rất nặng trong lòng cô, khiến cô khó có thể nào buông bỏ xuống và khó xích lại gần chàng hơn. TIÊU HÀN đã biết được nguyên nhân, giờ chàng sẽ cho cái nguyên nhân quá khứ đó của TỬ HIÊN sẽ bị quên lãng đi. Chàng từ từ đặt 2 tay lên vai cô, nhẹ nhàng nói

- Quá khứ là những thứ đã qua, bất kì ai cũng không được phép xâm phạm nó ngoại trừ chủ nhân của nó. Giờ giữa ta với nàng, việc quá khứ của nàng không quan trọng với ta mà việc quan trọng bây giờ là ta và nàng sẽ cùng nhau xây dựng 1 quá khứ, 1 hiện tại, 1 tương lai của riêng 2 chúng ta được chứ.

TỬ HIÊN nghe được những lời nói đó, cô cảm thấy lâu nay đã quá ít kỉ với TIÊU HÀN rồi, cô đã gả vào tam vương phủ thì giờ cô nên toàn tâm toàn ý vào đây mới đúng, những giọt nước mắt của cô rơi xuống lăn dài trên má, TIÊU HÀN nhăn mặt lấy tay lau đi nước mắt

- Coi kìa,sao lại khóc, khuya rồi, đi ngủ thôi nào

Cô mỉm cười gật đầu, TIÊU HÀN đỡ cô nằm lên giường đắp mền cho cô rồi qua chiếc ghế dài bên kia ngủ đã lót sẵn mềm và gối. Cô nhìn chàng rồi thiếp dần vào giấc ngủ.

Dư Vị Trà TâmTác giả: hoa xương rồngLÂM phủ - Thiếu gia, Tử Hiên tiểu thư đến rồi Lâm Cát ngồi trên ghế, nhâm nhi ngụm trà, nhếch mép cười - Cho vào - Dạ thiếu gia Tên người làm ra ngoài, Tử Hiên chậm rãi bước vào, trong lòng thấy cực kì dơ bẩn khi đặt chân đến đây, vừa nhìn thấy Tử Hiên,Lâm Cát đứng dậy đi vòng vòng quanh cô, rồi đứng trước mặt nhìn thẳng vào cô - Tử Hiên đại tiểu thư, tôi chờ cô lâu rồi đó, ko sao cô đã đến đây thì coi như chấp nhận điều kiện của ta rồi, chờ lâu cũng ko sao hahahahaha Nụ cười hoang dại của Lâm Cát vang khắp cả phòng, Tử Hiên nhìn hắn chỉ với nữa con mắt, nhẹ nhàng nói - Đê tiện Lâm Cát nghe cô chửi,mặt ko gì là nổi giận, từ tốn nói - Ta đã nói rồi, chỉ cần cô hầu hạ ta đêm nay ta sẽ trừ 7 phần nợ của thằng em trai yêu quý của cô, còn ko xa sẽ siết phủ HÀ gia các người, cô đã đến đây coi như cô đồng ý, nếu giờ cô ko muốn ta ko ép, chờ ngày mai ta đến siết phủ là được Tử nhắm mắt, răng cắn vào môi đến nỗi bật máu, 2 hàng nước nước mắt lăn dài, từng lớp y phục rớt xuống đất. Giờ TIÊU HÀN đã biết, khoảng cách của 2 người là đây, cái quá khứ nó như 1 tảng đá rất nặng trong lòng cô, khiến cô khó có thể nào buông bỏ xuống và khó xích lại gần chàng hơn. TIÊU HÀN đã biết được nguyên nhân, giờ chàng sẽ cho cái nguyên nhân quá khứ đó của TỬ HIÊN sẽ bị quên lãng đi. Chàng từ từ đặt 2 tay lên vai cô, nhẹ nhàng nói- Quá khứ là những thứ đã qua, bất kì ai cũng không được phép xâm phạm nó ngoại trừ chủ nhân của nó. Giờ giữa ta với nàng, việc quá khứ của nàng không quan trọng với ta mà việc quan trọng bây giờ là ta và nàng sẽ cùng nhau xây dựng 1 quá khứ, 1 hiện tại, 1 tương lai của riêng 2 chúng ta được chứ.TỬ HIÊN nghe được những lời nói đó, cô cảm thấy lâu nay đã quá ít kỉ với TIÊU HÀN rồi, cô đã gả vào tam vương phủ thì giờ cô nên toàn tâm toàn ý vào đây mới đúng, những giọt nước mắt của cô rơi xuống lăn dài trên má, TIÊU HÀN nhăn mặt lấy tay lau đi nước mắt- Coi kìa,sao lại khóc, khuya rồi, đi ngủ thôi nàoCô mỉm cười gật đầu, TIÊU HÀN đỡ cô nằm lên giường đắp mền cho cô rồi qua chiếc ghế dài bên kia ngủ đã lót sẵn mềm và gối. Cô nhìn chàng rồi thiếp dần vào giấc ngủ.

Chương 25