LÂM phủ - Thiếu gia, Tử Hiên tiểu thư đến rồi Lâm Cát ngồi trên ghế, nhâm nhi ngụm trà, nhếch mép cười - Cho vào - Dạ thiếu gia Tên người làm ra ngoài, Tử Hiên chậm rãi bước vào, trong lòng thấy cực kì dơ bẩn khi đặt chân đến đây, vừa nhìn thấy Tử Hiên,Lâm Cát đứng dậy đi vòng vòng quanh cô, rồi đứng trước mặt nhìn thẳng vào cô - Tử Hiên đại tiểu thư, tôi chờ cô lâu rồi đó, ko sao cô đã đến đây thì coi như chấp nhận điều kiện của ta rồi, chờ lâu cũng ko sao hahahahaha Nụ cười hoang dại của Lâm Cát vang khắp cả phòng, Tử Hiên nhìn hắn chỉ với nữa con mắt, nhẹ nhàng nói - Đê tiện Lâm Cát nghe cô chửi,mặt ko gì là nổi giận, từ tốn nói - Ta đã nói rồi, chỉ cần cô hầu hạ ta đêm nay ta sẽ trừ 7 phần nợ của thằng em trai yêu quý của cô, còn ko xa sẽ siết phủ HÀ gia các người, cô đã đến đây coi như cô đồng ý, nếu giờ cô ko muốn ta ko ép, chờ ngày mai ta đến siết phủ là được Tử nhắm mắt, răng cắn vào môi đến nỗi bật máu, 2 hàng nước nước mắt lăn dài, từng lớp y phục rớt xuống đất.
Chương 37
Dư Vị Trà TâmTác giả: hoa xương rồngLÂM phủ - Thiếu gia, Tử Hiên tiểu thư đến rồi Lâm Cát ngồi trên ghế, nhâm nhi ngụm trà, nhếch mép cười - Cho vào - Dạ thiếu gia Tên người làm ra ngoài, Tử Hiên chậm rãi bước vào, trong lòng thấy cực kì dơ bẩn khi đặt chân đến đây, vừa nhìn thấy Tử Hiên,Lâm Cát đứng dậy đi vòng vòng quanh cô, rồi đứng trước mặt nhìn thẳng vào cô - Tử Hiên đại tiểu thư, tôi chờ cô lâu rồi đó, ko sao cô đã đến đây thì coi như chấp nhận điều kiện của ta rồi, chờ lâu cũng ko sao hahahahaha Nụ cười hoang dại của Lâm Cát vang khắp cả phòng, Tử Hiên nhìn hắn chỉ với nữa con mắt, nhẹ nhàng nói - Đê tiện Lâm Cát nghe cô chửi,mặt ko gì là nổi giận, từ tốn nói - Ta đã nói rồi, chỉ cần cô hầu hạ ta đêm nay ta sẽ trừ 7 phần nợ của thằng em trai yêu quý của cô, còn ko xa sẽ siết phủ HÀ gia các người, cô đã đến đây coi như cô đồng ý, nếu giờ cô ko muốn ta ko ép, chờ ngày mai ta đến siết phủ là được Tử nhắm mắt, răng cắn vào môi đến nỗi bật máu, 2 hàng nước nước mắt lăn dài, từng lớp y phục rớt xuống đất. Tiêu Hàn gật đầu đồng ý, chàng bước xuống xe ngựa rồi đỡ Tử Hiên xuống, lương thực đem theo chỉ là những chiếc bánh nướng, đang ngồi ăn cùng mọi người, Tử Hiên ngó nhìn xung quanh thì đột nhiên nhìn thấy phía dưới con đường là cả 1 thảm cỏ xanh mướt, nhìn xa xa lại đầy hoa, Tử Hiên giật giật nhẹ áo Tiêu Hàn- Có chuyện gì hả Hiên nhi- Thiếp.....xuống đó được khôngVừa nói Tử Hiên chỉ chỉ tay xuống phía dưới, Tiêu Hàn nhìn theo tay Tử Hiên rồi mỉm cười, chàng đứng lên rồi chìa tay ra phía Tử Hiên, Tử Hiên liền nắm lấy ngay, 2 người từng bước xuống phía dưới,xa xa thêm 1 chút là 1 dòng sông xanh xanh, khung cảnh thật hữu tình. Rời khỏi tay Tiêu Hàn, Tử Hiên chạy nhảy ngắm hoa khắp nơi, Tiêu Hàn đứng đằng sau nhìn nàng không rời mắt, đột nhiên Tử Hiên ngồi thụp xuống còn phát ra tiếng "a". Tiêu Hàn tưởng cô bị thương liền chạy nhanh đến, đến nơi chàng thở phào, thì ra không phải bị thương mà là phát hiện ra 1 con thỏ con trắng muốt, Tiêu Hàn đỡ cô đứng dậy.Tử Hiên dơ con thỏ ra trước mặt chàng- Nó bị thương ở chân rồi, chúng ta mang nó theo nhaNhìn điệu bộ đáng yêu của cô, lòng chàng mềm nhũn ra, thiệt chịu hết nổi với cô tiểu thư này, phải gật đầu đồng ý.Bế thỏ con lên xe ngựa-Chàng có thuốc gì,chữa cho nó không?
Tiêu Hàn gật đầu đồng ý, chàng bước xuống xe ngựa rồi đỡ Tử Hiên xuống, lương thực đem theo chỉ là những chiếc bánh nướng, đang ngồi ăn cùng mọi người, Tử Hiên ngó nhìn xung quanh thì đột nhiên nhìn thấy phía dưới con đường là cả 1 thảm cỏ xanh mướt, nhìn xa xa lại đầy hoa, Tử Hiên giật giật nhẹ áo Tiêu Hàn
- Có chuyện gì hả Hiên nhi
- Thiếp.....xuống đó được không
Vừa nói Tử Hiên chỉ chỉ tay xuống phía dưới, Tiêu Hàn nhìn theo tay Tử Hiên rồi mỉm cười, chàng đứng lên rồi chìa tay ra phía Tử Hiên, Tử Hiên liền nắm lấy ngay, 2 người từng bước xuống phía dưới,xa xa thêm 1 chút là 1 dòng sông xanh xanh, khung cảnh thật hữu tình. Rời khỏi tay Tiêu Hàn, Tử Hiên chạy nhảy ngắm hoa khắp nơi, Tiêu Hàn đứng đằng sau nhìn nàng không rời mắt, đột nhiên Tử Hiên ngồi thụp xuống còn phát ra tiếng "a". Tiêu Hàn tưởng cô bị thương liền chạy nhanh đến, đến nơi chàng thở phào, thì ra không phải bị thương mà là phát hiện ra 1 con thỏ con trắng muốt, Tiêu Hàn đỡ cô đứng dậy.Tử Hiên dơ con thỏ ra trước mặt chàng
- Nó bị thương ở chân rồi, chúng ta mang nó theo nha
Nhìn điệu bộ đáng yêu của cô, lòng chàng mềm nhũn ra, thiệt chịu hết nổi với cô tiểu thư này, phải gật đầu đồng ý.Bế thỏ con lên xe ngựa
-Chàng có thuốc gì,chữa cho nó không?
Dư Vị Trà TâmTác giả: hoa xương rồngLÂM phủ - Thiếu gia, Tử Hiên tiểu thư đến rồi Lâm Cát ngồi trên ghế, nhâm nhi ngụm trà, nhếch mép cười - Cho vào - Dạ thiếu gia Tên người làm ra ngoài, Tử Hiên chậm rãi bước vào, trong lòng thấy cực kì dơ bẩn khi đặt chân đến đây, vừa nhìn thấy Tử Hiên,Lâm Cát đứng dậy đi vòng vòng quanh cô, rồi đứng trước mặt nhìn thẳng vào cô - Tử Hiên đại tiểu thư, tôi chờ cô lâu rồi đó, ko sao cô đã đến đây thì coi như chấp nhận điều kiện của ta rồi, chờ lâu cũng ko sao hahahahaha Nụ cười hoang dại của Lâm Cát vang khắp cả phòng, Tử Hiên nhìn hắn chỉ với nữa con mắt, nhẹ nhàng nói - Đê tiện Lâm Cát nghe cô chửi,mặt ko gì là nổi giận, từ tốn nói - Ta đã nói rồi, chỉ cần cô hầu hạ ta đêm nay ta sẽ trừ 7 phần nợ của thằng em trai yêu quý của cô, còn ko xa sẽ siết phủ HÀ gia các người, cô đã đến đây coi như cô đồng ý, nếu giờ cô ko muốn ta ko ép, chờ ngày mai ta đến siết phủ là được Tử nhắm mắt, răng cắn vào môi đến nỗi bật máu, 2 hàng nước nước mắt lăn dài, từng lớp y phục rớt xuống đất. Tiêu Hàn gật đầu đồng ý, chàng bước xuống xe ngựa rồi đỡ Tử Hiên xuống, lương thực đem theo chỉ là những chiếc bánh nướng, đang ngồi ăn cùng mọi người, Tử Hiên ngó nhìn xung quanh thì đột nhiên nhìn thấy phía dưới con đường là cả 1 thảm cỏ xanh mướt, nhìn xa xa lại đầy hoa, Tử Hiên giật giật nhẹ áo Tiêu Hàn- Có chuyện gì hả Hiên nhi- Thiếp.....xuống đó được khôngVừa nói Tử Hiên chỉ chỉ tay xuống phía dưới, Tiêu Hàn nhìn theo tay Tử Hiên rồi mỉm cười, chàng đứng lên rồi chìa tay ra phía Tử Hiên, Tử Hiên liền nắm lấy ngay, 2 người từng bước xuống phía dưới,xa xa thêm 1 chút là 1 dòng sông xanh xanh, khung cảnh thật hữu tình. Rời khỏi tay Tiêu Hàn, Tử Hiên chạy nhảy ngắm hoa khắp nơi, Tiêu Hàn đứng đằng sau nhìn nàng không rời mắt, đột nhiên Tử Hiên ngồi thụp xuống còn phát ra tiếng "a". Tiêu Hàn tưởng cô bị thương liền chạy nhanh đến, đến nơi chàng thở phào, thì ra không phải bị thương mà là phát hiện ra 1 con thỏ con trắng muốt, Tiêu Hàn đỡ cô đứng dậy.Tử Hiên dơ con thỏ ra trước mặt chàng- Nó bị thương ở chân rồi, chúng ta mang nó theo nhaNhìn điệu bộ đáng yêu của cô, lòng chàng mềm nhũn ra, thiệt chịu hết nổi với cô tiểu thư này, phải gật đầu đồng ý.Bế thỏ con lên xe ngựa-Chàng có thuốc gì,chữa cho nó không?