7h30 máy bay hạ cánh tại sân bay Bắc Kinh. Cô thở phào, cơ thể căng cứng giờ mới được thả lỏng, cái chứng sợ độ cao này mãi vẫn không cải thiện được. Liếc nhìn nhỏ nằm bên cạnh, coi bộ cũng mệt mỏi không kém, đang uốn éo giãn cơ, còn liên tục ngáp dài ngáp ngắn, những người đi ngang qua chỗ hai cô đều liếc ánh mắt nhìn, có lẻ họ cảm thấy kì quái, ngồi máy bay thôi mà có cần khoa trương vậy không? một đứa thì mặt mày tái nhợt còn một đứa thì uể oải giống như vừa mới ra trận về. Cô đẩy đẩy vai Thiên Nghi - Nè, hình tượng, hình tượng họ nhìn kìa. - Kệ, họ biết mình là ai đâu mà. Mỏi quá đi, cậu lo cho mình kìa, nhìn mặt cậu tái mét, mình mà không biết còn tưởng cậu bị trúng gió nữa đó. Thiên Nghi vừa ngáp vừa nói, không có một tí thục nữ con nhà giàu gì cả. - Phản ứng tự nhiên mà, không sao tí nữa là bình thường lại thôi. Cô cười cười đáp. - Để mình xem.Nhìn cậu thế này tí nữa sẽ dọa thầy đó. Thiên Nghi vừa nói vừa lấy tay xoa xoa mặt cô cho có tí huyết sắc. - Được rồi mà, tí nữa là hết…
Chương 82
Chiếc Đồng Hồ Thời Gian (TFBoys)Tác giả: colau7h30 máy bay hạ cánh tại sân bay Bắc Kinh. Cô thở phào, cơ thể căng cứng giờ mới được thả lỏng, cái chứng sợ độ cao này mãi vẫn không cải thiện được. Liếc nhìn nhỏ nằm bên cạnh, coi bộ cũng mệt mỏi không kém, đang uốn éo giãn cơ, còn liên tục ngáp dài ngáp ngắn, những người đi ngang qua chỗ hai cô đều liếc ánh mắt nhìn, có lẻ họ cảm thấy kì quái, ngồi máy bay thôi mà có cần khoa trương vậy không? một đứa thì mặt mày tái nhợt còn một đứa thì uể oải giống như vừa mới ra trận về. Cô đẩy đẩy vai Thiên Nghi - Nè, hình tượng, hình tượng họ nhìn kìa. - Kệ, họ biết mình là ai đâu mà. Mỏi quá đi, cậu lo cho mình kìa, nhìn mặt cậu tái mét, mình mà không biết còn tưởng cậu bị trúng gió nữa đó. Thiên Nghi vừa ngáp vừa nói, không có một tí thục nữ con nhà giàu gì cả. - Phản ứng tự nhiên mà, không sao tí nữa là bình thường lại thôi. Cô cười cười đáp. - Để mình xem.Nhìn cậu thế này tí nữa sẽ dọa thầy đó. Thiên Nghi vừa nói vừa lấy tay xoa xoa mặt cô cho có tí huyết sắc. - Được rồi mà, tí nữa là hết… Gia Hân cứ ngơ ngẩn ngồi như vậy cho đến khi cảm giác đôi chân mất đi cảm giác cô mới liêu xiêu đứng dậy bước về phía căn phòng của mình.Tắm rữa xong cô nặng nề vùi mình vào chiếc gường, cố gắng xui đuổi những hỗn tạp trong đầu ngủ một giấc.…Vừa bước ra khỏi cửa Gia Hân liền thấy Cao Quân Vũ cũng từ trong nhà đi ra, vừa thấy cô cô bé liền híp mắt chạy lại.- Chị, chị thấy hôm nay em fashion không?- "Ơ… sao mắt chị đầy tơ máu thế kia, tối chị không ngủ được ak." Cao Quân Vũ nhìn chằm chằm mặt cô hỏi.Gia Hân cười cười, thở dài trong lòng, thời gian cô cố gắng bôi một lớp phấn dày coi như không có tác dụng rồi. Gia Hân có chút bất đắc dĩ day day giữa hai đầu lông mày đáp.- Uk. Chị có mất ngủ một chút…- "Chị lại tham công tiếc việc thức đêm làm việc nữa chứ gì, em đã bảo chị đừng có cố sức như thế, chị mà đổ bệnh thì công việc nó cũng có chăm sóc được chị đâu" Cao Quân Vũ cằn nhằn.- "Biết rồi lần sau chị không như thế nữa, đừng có mới sáng mà cằn nhằn chị như thế, chị mà cả ngày nay bị ăn chửi là em chết với chị." Gia Hân vờ trừng mắt cảnh cáo cô bé nhưng khóe miệng không khỏi nhếch lên, cô vừa đi vừa kéo cô bé cằn nhằn phía sau- Đi nào, chị dẫn em đi ăn sáng, không thì muộn giờ làm của chị mất.…Vương Tuấn Khải từ trong phòng tắm bước ra, trên người cậu chỉ quấn mỗi cái khăn tắm phía dưới, ở trên từng thớ cơ bắp rắn rỏi theo từng hành động lau tóc của cậu mà nổi rõ lên, những giọt nước li ti còn đọng trên làn da chảy dọc theo từng thớ thịt xuống phía dưới làm con người ta như muốn ngừng thở, hình ảnh này mà để đám fan girl của cậu thấy được đảm bảo chắc chắn sẽ nhập viện vì thiếu máu hết.Cậu vừa đi về phòng của mình vừa lau tóc thì bị mẹ của cậu trong phòng bếp gọi giật lại.- Con không định ăn sáng mà đi làm luôn đó ak.Vương Tuấn Khải quay lại định bảo anh đã nói quản lý mua bữa sáng cho mình rồi ăn luôn trên đường đi nhưng lại thấy ánh mắt lo lắng của mẹ cậu không nỡ từ chối.- Vâng, con thay đồ rồi ra ngay ak.Trên bàn ăn được mẹ Hồng bày ra một tô cháo nghi ngút khói tỏa ra mùi hương thơm phức, chắc là tối hôm qua mẹ thấy cậu say nên mới cố tình dậy sớm nấu cho câu một bát cháo, Vương Tuấn Khải ngồi xuống ăn một thìa cháo nhưng nuốt vào bụng lại không có cảm giác gì, chắc là dư chấn của cơn say tối hôm qua vẫn còn nhưng cậu vẫn cố gắng ăn hết tô cháo, sợ mẹ nhìn thấy rồi lại đau lòng.- "Tuấn Khải này, công việc của con dạo này của con không thuận lợi sao" Mẹ Hồng ngồi phía đối diện nhìn cậu cắm cuối ăn ánh mắt toát lên vẻ lo lắng không kiềm lòng lên tiếng hỏi.Vương Tuấn Khải ngước đầu lên cười nhẹ với mẹ cậu.- Không có đâu mẹ, công việc của con vẫn tốt mà.- "Thế ak…sao tối hôm qua bộ dạng của con lại mất tinh thần như thế với lại con uống khônng ít rượu nữa." Mẹ Hồng vẫn không yên lòng- "Ak…hôm qua có có bữa tiệc xã giao nên con uống hơi nhiều một." Cậu nói cho qua loaMẹ Hồng thấy con trai không muốn nói bà cũng không cố gặng hỏi nữa, đứa nhỏ này từ nhỏ đã hiểu chuyện biết tự lập hơn những đứa trẻ khác, chuyện gì cũng cứ giữ ở trong lòng không chịu san sẻ với bà đôi lúc sự hiểu chuyện của cậu lại khiến bà đau lòng, bà hi vọng cậu có thể như những đứa trẻ khác tùy hứng một chút nhưng cậu vẫn cứ ngoan ngoãn như thế không bao giờ để lộ điều gì để khiến bà lo lắng, tuy cậu giấu rất tốt nhưng bà là mẹ cậu, là người sinh ra nuôi lớn cậu bà không thể không biết những lúc cậu có tâm sự, buồn phiền chỉ là bà cũng cố gắng phối hợp với cậu làm ra vẻ không biết cho cậu khỏi phải nặng lòng về bà.
Gia Hân cứ ngơ ngẩn ngồi như vậy cho đến khi cảm giác đôi chân mất đi cảm giác cô mới liêu xiêu đứng dậy bước về phía căn phòng của mình.
Tắm rữa xong cô nặng nề vùi mình vào chiếc gường, cố gắng xui đuổi những hỗn tạp trong đầu ngủ một giấc.
…
Vừa bước ra khỏi cửa Gia Hân liền thấy Cao Quân Vũ cũng từ trong nhà đi ra, vừa thấy cô cô bé liền híp mắt chạy lại.
- Chị, chị thấy hôm nay em fashion không?
- "Ơ… sao mắt chị đầy tơ máu thế kia, tối chị không ngủ được ak." Cao Quân Vũ nhìn chằm chằm mặt cô hỏi.
Gia Hân cười cười, thở dài trong lòng, thời gian cô cố gắng bôi một lớp phấn dày coi như không có tác dụng rồi. Gia Hân có chút bất đắc dĩ day day giữa hai đầu lông mày đáp.
- Uk. Chị có mất ngủ một chút…
- "Chị lại tham công tiếc việc thức đêm làm việc nữa chứ gì, em đã bảo chị đừng có cố sức như thế, chị mà đổ bệnh thì công việc nó cũng có chăm sóc được chị đâu" Cao Quân Vũ cằn nhằn.
- "Biết rồi lần sau chị không như thế nữa, đừng có mới sáng mà cằn nhằn chị như thế, chị mà cả ngày nay bị ăn chửi là em chết với chị." Gia Hân vờ trừng mắt cảnh cáo cô bé nhưng khóe miệng không khỏi nhếch lên, cô vừa đi vừa kéo cô bé cằn nhằn phía sau
- Đi nào, chị dẫn em đi ăn sáng, không thì muộn giờ làm của chị mất.
…
Vương Tuấn Khải từ trong phòng tắm bước ra, trên người cậu chỉ quấn mỗi cái khăn tắm phía dưới, ở trên từng thớ cơ bắp rắn rỏi theo từng hành động lau tóc của cậu mà nổi rõ lên, những giọt nước li ti còn đọng trên làn da chảy dọc theo từng thớ thịt xuống phía dưới làm con người ta như muốn ngừng thở, hình ảnh này mà để đám fan girl của cậu thấy được đảm bảo chắc chắn sẽ nhập viện vì thiếu máu hết.
Cậu vừa đi về phòng của mình vừa lau tóc thì bị mẹ của cậu trong phòng bếp gọi giật lại.
- Con không định ăn sáng mà đi làm luôn đó ak.
Vương Tuấn Khải quay lại định bảo anh đã nói quản lý mua bữa sáng cho mình rồi ăn luôn trên đường đi nhưng lại thấy ánh mắt lo lắng của mẹ cậu không nỡ từ chối.
- Vâng, con thay đồ rồi ra ngay ak.
Trên bàn ăn được mẹ Hồng bày ra một tô cháo nghi ngút khói tỏa ra mùi hương thơm phức, chắc là tối hôm qua mẹ thấy cậu say nên mới cố tình dậy sớm nấu cho câu một bát cháo, Vương Tuấn Khải ngồi xuống ăn một thìa cháo nhưng nuốt vào bụng lại không có cảm giác gì, chắc là dư chấn của cơn say tối hôm qua vẫn còn nhưng cậu vẫn cố gắng ăn hết tô cháo, sợ mẹ nhìn thấy rồi lại đau lòng.
- "Tuấn Khải này, công việc của con dạo này của con không thuận lợi sao" Mẹ Hồng ngồi phía đối diện nhìn cậu cắm cuối ăn ánh mắt toát lên vẻ lo lắng không kiềm lòng lên tiếng hỏi.
Vương Tuấn Khải ngước đầu lên cười nhẹ với mẹ cậu.
- Không có đâu mẹ, công việc của con vẫn tốt mà.
- "Thế ak…sao tối hôm qua bộ dạng của con lại mất tinh thần như thế với lại con uống khônng ít rượu nữa." Mẹ Hồng vẫn không yên lòng
- "Ak…hôm qua có có bữa tiệc xã giao nên con uống hơi nhiều một." Cậu nói cho qua loa
Mẹ Hồng thấy con trai không muốn nói bà cũng không cố gặng hỏi nữa, đứa nhỏ này từ nhỏ đã hiểu chuyện biết tự lập hơn những đứa trẻ khác, chuyện gì cũng cứ giữ ở trong lòng không chịu san sẻ với bà đôi lúc sự hiểu chuyện của cậu lại khiến bà đau lòng, bà hi vọng cậu có thể như những đứa trẻ khác tùy hứng một chút nhưng cậu vẫn cứ ngoan ngoãn như thế không bao giờ để lộ điều gì để khiến bà lo lắng, tuy cậu giấu rất tốt nhưng bà là mẹ cậu, là người sinh ra nuôi lớn cậu bà không thể không biết những lúc cậu có tâm sự, buồn phiền chỉ là bà cũng cố gắng phối hợp với cậu làm ra vẻ không biết cho cậu khỏi phải nặng lòng về bà.
Chiếc Đồng Hồ Thời Gian (TFBoys)Tác giả: colau7h30 máy bay hạ cánh tại sân bay Bắc Kinh. Cô thở phào, cơ thể căng cứng giờ mới được thả lỏng, cái chứng sợ độ cao này mãi vẫn không cải thiện được. Liếc nhìn nhỏ nằm bên cạnh, coi bộ cũng mệt mỏi không kém, đang uốn éo giãn cơ, còn liên tục ngáp dài ngáp ngắn, những người đi ngang qua chỗ hai cô đều liếc ánh mắt nhìn, có lẻ họ cảm thấy kì quái, ngồi máy bay thôi mà có cần khoa trương vậy không? một đứa thì mặt mày tái nhợt còn một đứa thì uể oải giống như vừa mới ra trận về. Cô đẩy đẩy vai Thiên Nghi - Nè, hình tượng, hình tượng họ nhìn kìa. - Kệ, họ biết mình là ai đâu mà. Mỏi quá đi, cậu lo cho mình kìa, nhìn mặt cậu tái mét, mình mà không biết còn tưởng cậu bị trúng gió nữa đó. Thiên Nghi vừa ngáp vừa nói, không có một tí thục nữ con nhà giàu gì cả. - Phản ứng tự nhiên mà, không sao tí nữa là bình thường lại thôi. Cô cười cười đáp. - Để mình xem.Nhìn cậu thế này tí nữa sẽ dọa thầy đó. Thiên Nghi vừa nói vừa lấy tay xoa xoa mặt cô cho có tí huyết sắc. - Được rồi mà, tí nữa là hết… Gia Hân cứ ngơ ngẩn ngồi như vậy cho đến khi cảm giác đôi chân mất đi cảm giác cô mới liêu xiêu đứng dậy bước về phía căn phòng của mình.Tắm rữa xong cô nặng nề vùi mình vào chiếc gường, cố gắng xui đuổi những hỗn tạp trong đầu ngủ một giấc.…Vừa bước ra khỏi cửa Gia Hân liền thấy Cao Quân Vũ cũng từ trong nhà đi ra, vừa thấy cô cô bé liền híp mắt chạy lại.- Chị, chị thấy hôm nay em fashion không?- "Ơ… sao mắt chị đầy tơ máu thế kia, tối chị không ngủ được ak." Cao Quân Vũ nhìn chằm chằm mặt cô hỏi.Gia Hân cười cười, thở dài trong lòng, thời gian cô cố gắng bôi một lớp phấn dày coi như không có tác dụng rồi. Gia Hân có chút bất đắc dĩ day day giữa hai đầu lông mày đáp.- Uk. Chị có mất ngủ một chút…- "Chị lại tham công tiếc việc thức đêm làm việc nữa chứ gì, em đã bảo chị đừng có cố sức như thế, chị mà đổ bệnh thì công việc nó cũng có chăm sóc được chị đâu" Cao Quân Vũ cằn nhằn.- "Biết rồi lần sau chị không như thế nữa, đừng có mới sáng mà cằn nhằn chị như thế, chị mà cả ngày nay bị ăn chửi là em chết với chị." Gia Hân vờ trừng mắt cảnh cáo cô bé nhưng khóe miệng không khỏi nhếch lên, cô vừa đi vừa kéo cô bé cằn nhằn phía sau- Đi nào, chị dẫn em đi ăn sáng, không thì muộn giờ làm của chị mất.…Vương Tuấn Khải từ trong phòng tắm bước ra, trên người cậu chỉ quấn mỗi cái khăn tắm phía dưới, ở trên từng thớ cơ bắp rắn rỏi theo từng hành động lau tóc của cậu mà nổi rõ lên, những giọt nước li ti còn đọng trên làn da chảy dọc theo từng thớ thịt xuống phía dưới làm con người ta như muốn ngừng thở, hình ảnh này mà để đám fan girl của cậu thấy được đảm bảo chắc chắn sẽ nhập viện vì thiếu máu hết.Cậu vừa đi về phòng của mình vừa lau tóc thì bị mẹ của cậu trong phòng bếp gọi giật lại.- Con không định ăn sáng mà đi làm luôn đó ak.Vương Tuấn Khải quay lại định bảo anh đã nói quản lý mua bữa sáng cho mình rồi ăn luôn trên đường đi nhưng lại thấy ánh mắt lo lắng của mẹ cậu không nỡ từ chối.- Vâng, con thay đồ rồi ra ngay ak.Trên bàn ăn được mẹ Hồng bày ra một tô cháo nghi ngút khói tỏa ra mùi hương thơm phức, chắc là tối hôm qua mẹ thấy cậu say nên mới cố tình dậy sớm nấu cho câu một bát cháo, Vương Tuấn Khải ngồi xuống ăn một thìa cháo nhưng nuốt vào bụng lại không có cảm giác gì, chắc là dư chấn của cơn say tối hôm qua vẫn còn nhưng cậu vẫn cố gắng ăn hết tô cháo, sợ mẹ nhìn thấy rồi lại đau lòng.- "Tuấn Khải này, công việc của con dạo này của con không thuận lợi sao" Mẹ Hồng ngồi phía đối diện nhìn cậu cắm cuối ăn ánh mắt toát lên vẻ lo lắng không kiềm lòng lên tiếng hỏi.Vương Tuấn Khải ngước đầu lên cười nhẹ với mẹ cậu.- Không có đâu mẹ, công việc của con vẫn tốt mà.- "Thế ak…sao tối hôm qua bộ dạng của con lại mất tinh thần như thế với lại con uống khônng ít rượu nữa." Mẹ Hồng vẫn không yên lòng- "Ak…hôm qua có có bữa tiệc xã giao nên con uống hơi nhiều một." Cậu nói cho qua loaMẹ Hồng thấy con trai không muốn nói bà cũng không cố gặng hỏi nữa, đứa nhỏ này từ nhỏ đã hiểu chuyện biết tự lập hơn những đứa trẻ khác, chuyện gì cũng cứ giữ ở trong lòng không chịu san sẻ với bà đôi lúc sự hiểu chuyện của cậu lại khiến bà đau lòng, bà hi vọng cậu có thể như những đứa trẻ khác tùy hứng một chút nhưng cậu vẫn cứ ngoan ngoãn như thế không bao giờ để lộ điều gì để khiến bà lo lắng, tuy cậu giấu rất tốt nhưng bà là mẹ cậu, là người sinh ra nuôi lớn cậu bà không thể không biết những lúc cậu có tâm sự, buồn phiền chỉ là bà cũng cố gắng phối hợp với cậu làm ra vẻ không biết cho cậu khỏi phải nặng lòng về bà.