Nó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc…
Chương 2: Tới trường
Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… 6h sáng-Như, dậy đi con- Ơ, còn sớm mà, cho con ngủ thêm tí nữa đi- Con quên là sáng nay cần phải dậy sớm để chuẩn bị vào trường mới à?- Ừ nhỉ? Con quên! Nó vội vàng bật dậy rồi đi ngay vào làm vệ sinh cá nhânMột lúc sau, nó xuống ăn sáng, mẹ đã chuẩn bị sẵn cho nó một chiếc váy màu hồng xen trắng quá gối một xíu, kèm theo cái nơ hồng trên đầu trông rất dễ thương, và cả một đôi giày màu trắng đơn giản nhưng thanh lịch. Nó rất thích- Mẹ chuẩn bị cho con ạ?- Ừ, hôm qua mẹ đã đi mưa đấy! Còn đây, balo của con- Cảm ơn mẹ. Nó cười thật tươi, mẹ nó cũng cườiĐột nhiên có tiếng gọi : Giúp việc, mau chuẩn bị đồ ăn sáng cho con trai tôi để nó tới trường- Dạ, tôi tới ngay ạ- Cô làm gì mà chậm chạp quá vậy? Coi chừng tôi đuổi việc cô đó nhé!- Tôi xin lỗi bà chủChợt nó thấy sống mũi cay cay, để kiếm tiền cho nó đi học, mẹ đã phải vất vả biết chừng nào, phải vâng vâng dạ dạ với bà chủ đã đành, nhưng con những đứa con của bà ấy, cũng phải gọi là: thưa cô chủ, thưa cậu chủ trong khi hơn họ đến hàng chục tuổi. Nó chợt thấy thương mẹ biết bao, và cũng hận người bố đã phụ bạc mẹ, đi theo một người con gái khác- Đợi đáy nhé! Ăn cho xong đi, lát thay đồ rồi mẹ đưa đi học- DạSửa soạn xong hết rồi , mẹ nó cùng nó sóng vai nhau đến trường. Nó im lặng không nói gì, mẹ nó cũng vậy. Tới trường, nó chào mẹ, mẹ nó nở nụ cười thật tươi: Vào lớp đi con, lát nữa thầy hiệu trưởng sẽ tới phân con vào lớpNó quay người đi, không nói gì.Giới thiệu sơ qua về trường: Đây là trường Quốc tế Tây Úc, có 4 tầng, 3 tầng học, tầng trên cùng là ban công, sơn màu đỏ, thiết kế một cách tinh xảo, là trường nổi tiếng bậc nhất ở Việt Nam, tất nhiên tiền vào học cũng chẳng dễ gì, ở đây toàn các công tử tiểu thư theo học ngày ngày bằng xe tiền tỷ, xung quanh trường là các sân: bóng rổ, bóng chuyền, quần vợt, tennis, v.. v … mà chỉ toàn đại gia mới vào. Bên cạnh đó là một thảm cỏ nhân tạo khá kín nên ít ai phát hiện ra, đây thường là nơi bọn đầu gấu gây sự hay đánh ghen với những người khácNó bước vào trong ánh mắt soi mói của những bạn khác- Hình như đó học sinh mới thì phải- Ờ, trông quê chết đi được- Vậy mà cũng theo học trường này sao? Phen này nó chết chắc- Mong rằng nó đừng vào lớp của mình- Hình như nó cũng lên lớp 7 đấy- 7 sao? Sao nhìn nhỏ thế?- Ai mà biết, đi mà hỏi nó kìa- Nè nè, nhìn phía cổng trường kìa- Ôi, ai mà đạp trai thế nhỉ? Da trắng, tóc xoăn, lại nhìn rất thư sinh nữa , trời ơi, chuẩn soái ca rồi- Hình như cậu ấy cũng là học sinh mới, nhìn cái xe ô tô kìa, hãng mới nhất đó- Ôi, tuyệt quá !Không chỉ riêng hai người đó mà dường nhưcả trường lại đổ dồn ánh mắt vào cậu học sinh mới đó, quên luôn cả đứa học sinh quê mùa mới chuyển tớiĐột nhiên lúc đó thầy hiệu trưởng di đến, ‘ có chuyện gì mà tụi nó đứng bên trên nhìn hết xuống thế nhỉ? ‘
6h sáng
-Như, dậy đi con
- Ơ, còn sớm mà, cho con ngủ thêm tí nữa đi
- Con quên là sáng nay cần phải dậy sớm để chuẩn bị vào trường mới à?
- Ừ nhỉ? Con quên! Nó vội vàng bật dậy rồi đi ngay vào làm vệ sinh cá nhân
Một lúc sau, nó xuống ăn sáng, mẹ đã chuẩn bị sẵn cho nó một chiếc váy màu hồng xen trắng quá gối một xíu, kèm theo cái nơ hồng trên đầu trông rất dễ thương, và cả một đôi giày màu trắng đơn giản nhưng thanh lịch. Nó rất thích
- Mẹ chuẩn bị cho con ạ?
- Ừ, hôm qua mẹ đã đi mưa đấy! Còn đây, balo của con
- Cảm ơn mẹ. Nó cười thật tươi, mẹ nó cũng cười
Đột nhiên có tiếng gọi : Giúp việc, mau chuẩn bị đồ ăn sáng cho con trai tôi để nó tới trường
- Dạ, tôi tới ngay ạ
- Cô làm gì mà chậm chạp quá vậy? Coi chừng tôi đuổi việc cô đó nhé!
- Tôi xin lỗi bà chủ
Chợt nó thấy sống mũi cay cay, để kiếm tiền cho nó đi học, mẹ đã phải vất vả biết chừng nào, phải vâng vâng dạ dạ với bà chủ đã đành, nhưng con những đứa con của bà ấy, cũng phải gọi là: thưa cô chủ, thưa cậu chủ trong khi hơn họ đến hàng chục tuổi. Nó chợt thấy thương mẹ biết bao, và cũng hận người bố đã phụ bạc mẹ, đi theo một người con gái khác
- Đợi đáy nhé! Ăn cho xong đi, lát thay đồ rồi mẹ đưa đi học
- Dạ
Sửa soạn xong hết rồi , mẹ nó cùng nó sóng vai nhau đến trường. Nó im lặng không nói gì, mẹ nó cũng vậy. Tới trường, nó chào mẹ, mẹ nó nở nụ cười thật tươi: Vào lớp đi con, lát nữa thầy hiệu trưởng sẽ tới phân con vào lớp
Nó quay người đi, không nói gì.
Giới thiệu sơ qua về trường: Đây là trường Quốc tế Tây Úc, có 4 tầng, 3 tầng học, tầng trên cùng là ban công, sơn màu đỏ, thiết kế một cách tinh xảo, là trường nổi tiếng bậc nhất ở Việt Nam, tất nhiên tiền vào học cũng chẳng dễ gì, ở đây toàn các công tử tiểu thư theo học ngày ngày bằng xe tiền tỷ, xung quanh trường là các sân: bóng rổ, bóng chuyền, quần vợt, tennis, v.. v … mà chỉ toàn đại gia mới vào. Bên cạnh đó là một thảm cỏ nhân tạo khá kín nên ít ai phát hiện ra, đây thường là nơi bọn đầu gấu gây sự hay đánh ghen với những người khác
Nó bước vào trong ánh mắt soi mói của những bạn khác
- Hình như đó học sinh mới thì phải
- Ờ, trông quê chết đi được
- Vậy mà cũng theo học trường này sao? Phen này nó chết chắc
- Mong rằng nó đừng vào lớp của mình
- Hình như nó cũng lên lớp 7 đấy
- 7 sao? Sao nhìn nhỏ thế?
- Ai mà biết, đi mà hỏi nó kìa
- Nè nè, nhìn phía cổng trường kìa
- Ôi, ai mà đạp trai thế nhỉ? Da trắng, tóc xoăn, lại nhìn rất thư sinh nữa , trời ơi, chuẩn soái ca rồi
- Hình như cậu ấy cũng là học sinh mới, nhìn cái xe ô tô kìa, hãng mới nhất đó
- Ôi, tuyệt quá !
Không chỉ riêng hai người đó mà dường như
cả trường lại đổ dồn ánh mắt vào cậu học sinh mới đó, quên luôn cả đứa học sinh quê mùa mới chuyển tới
Đột nhiên lúc đó thầy hiệu trưởng di đến, ‘ có chuyện gì mà tụi nó đứng bên trên nhìn hết xuống thế nhỉ? ‘
Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… 6h sáng-Như, dậy đi con- Ơ, còn sớm mà, cho con ngủ thêm tí nữa đi- Con quên là sáng nay cần phải dậy sớm để chuẩn bị vào trường mới à?- Ừ nhỉ? Con quên! Nó vội vàng bật dậy rồi đi ngay vào làm vệ sinh cá nhânMột lúc sau, nó xuống ăn sáng, mẹ đã chuẩn bị sẵn cho nó một chiếc váy màu hồng xen trắng quá gối một xíu, kèm theo cái nơ hồng trên đầu trông rất dễ thương, và cả một đôi giày màu trắng đơn giản nhưng thanh lịch. Nó rất thích- Mẹ chuẩn bị cho con ạ?- Ừ, hôm qua mẹ đã đi mưa đấy! Còn đây, balo của con- Cảm ơn mẹ. Nó cười thật tươi, mẹ nó cũng cườiĐột nhiên có tiếng gọi : Giúp việc, mau chuẩn bị đồ ăn sáng cho con trai tôi để nó tới trường- Dạ, tôi tới ngay ạ- Cô làm gì mà chậm chạp quá vậy? Coi chừng tôi đuổi việc cô đó nhé!- Tôi xin lỗi bà chủChợt nó thấy sống mũi cay cay, để kiếm tiền cho nó đi học, mẹ đã phải vất vả biết chừng nào, phải vâng vâng dạ dạ với bà chủ đã đành, nhưng con những đứa con của bà ấy, cũng phải gọi là: thưa cô chủ, thưa cậu chủ trong khi hơn họ đến hàng chục tuổi. Nó chợt thấy thương mẹ biết bao, và cũng hận người bố đã phụ bạc mẹ, đi theo một người con gái khác- Đợi đáy nhé! Ăn cho xong đi, lát thay đồ rồi mẹ đưa đi học- DạSửa soạn xong hết rồi , mẹ nó cùng nó sóng vai nhau đến trường. Nó im lặng không nói gì, mẹ nó cũng vậy. Tới trường, nó chào mẹ, mẹ nó nở nụ cười thật tươi: Vào lớp đi con, lát nữa thầy hiệu trưởng sẽ tới phân con vào lớpNó quay người đi, không nói gì.Giới thiệu sơ qua về trường: Đây là trường Quốc tế Tây Úc, có 4 tầng, 3 tầng học, tầng trên cùng là ban công, sơn màu đỏ, thiết kế một cách tinh xảo, là trường nổi tiếng bậc nhất ở Việt Nam, tất nhiên tiền vào học cũng chẳng dễ gì, ở đây toàn các công tử tiểu thư theo học ngày ngày bằng xe tiền tỷ, xung quanh trường là các sân: bóng rổ, bóng chuyền, quần vợt, tennis, v.. v … mà chỉ toàn đại gia mới vào. Bên cạnh đó là một thảm cỏ nhân tạo khá kín nên ít ai phát hiện ra, đây thường là nơi bọn đầu gấu gây sự hay đánh ghen với những người khácNó bước vào trong ánh mắt soi mói của những bạn khác- Hình như đó học sinh mới thì phải- Ờ, trông quê chết đi được- Vậy mà cũng theo học trường này sao? Phen này nó chết chắc- Mong rằng nó đừng vào lớp của mình- Hình như nó cũng lên lớp 7 đấy- 7 sao? Sao nhìn nhỏ thế?- Ai mà biết, đi mà hỏi nó kìa- Nè nè, nhìn phía cổng trường kìa- Ôi, ai mà đạp trai thế nhỉ? Da trắng, tóc xoăn, lại nhìn rất thư sinh nữa , trời ơi, chuẩn soái ca rồi- Hình như cậu ấy cũng là học sinh mới, nhìn cái xe ô tô kìa, hãng mới nhất đó- Ôi, tuyệt quá !Không chỉ riêng hai người đó mà dường nhưcả trường lại đổ dồn ánh mắt vào cậu học sinh mới đó, quên luôn cả đứa học sinh quê mùa mới chuyển tớiĐột nhiên lúc đó thầy hiệu trưởng di đến, ‘ có chuyện gì mà tụi nó đứng bên trên nhìn hết xuống thế nhỉ? ‘