Nó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc…
Chương 3: Trường mới . Cuộc gặp gỡ
Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… - Ơ, em là học sinh mới đúng không? Thầy tiến lại gần nó- Dạ vâng ạ- Vậy em biết là phải học ở lớp nào chưa?- Chưa ạ- Em đứng đây làm gì?- Đợi thầy ạ- Đợi thầy sao?- Dạ, đợi thầy phân công lớp cho em- À ….. Vậy thì em sẽ học ở lớp 7/3 nhé! Phòng B17. Nhớ chưa nào?- Dạ rồi …Giọng nó nhỏ dần, nhỏ dần rồi cụp hẳn xuống, mái tóc chỉ chực lao uống dưới. Thầy hiệu trưởng nhìn rồi nói: có vẻ em chưa quen với không khí ở đây, nhưng không sao, sẽ ổn thôi mà, giờ thầy còn nhiều việc lắm! Nói rồi thầy đi thẳng. Tới chỗ cô Hoa, chủ nhiệm lớp 7/3 nói: học sinh mới ở quê lên có phần còn nhút nhát, lát cô vào giới thiệu với cả lớp lựa lời mà nói cho nó bớt ngượng nhé! Vâng, tôi hiểu rồi! Cô giáo nói.: À vâng thưa thầy, còn một em h/s mới nữa đúng không ạ? – Ukm, nhưng giờ này tôi vẫn chưa biết nó tới chưa? Dạ! Thôi, cô đánh trống avfo lớp điNó đã tìm được lớp và đứng chờ ở bên ngoài ( khi đó cả lớp đang ở bên trong), cô giáo bước tới mỉm cười nói: lớp đang chuẩn bị vào tiết rồi mà sao em còn đứng ở đây?Nó nói lí nhí, ngập ngừng : em.. đứng đợi cô vì.. vì.. em sợ..! Em sợ gì vậy? Cô ân cần hỏi. Em.. em... Nó cứ ngập ngừng mãi và dường như cô đã hiểu. Đừng lo, cô sẽ giúp em mà. Cô nói bằng một giọng ấm áp lạ thường làm cho nó yên tâm hơn. Nó ngước đôi mắt nhìn cô: lấp lánh. Rồi cô tiếp tục: sẵn sàng nhé, tới giờ vào lớp rồiCô bước vào, cả lớp đứng nghiêm chào cô- Được rồi, các em ngồi xuống đi, hôm nay lớp chúng ta có 2 bạn mới tới- 2 bạn ạ? Cầu mong đừng có con bé nhà quê ấy!- Đúng đúng. Một vài đứa tiếp lờiNó vãn đứng ngoài đó, một lúc sau một người bạn nữa cũng đến, nhìn có vẻ phong cách thiếu gia quá! Nó sợ rằng cậu ấy sẽ chọc quê mình nên cúi mặt xuống, không dám ngẩng lên. Người bạn đó bước tới và nói:- Chào cậu, cậu cũng là học sinh mới à?Nghe hỏi vậy, nó biết mình không thể không trả lời nên cũng đáp: ừ- Hay quá, vậy là mình có bạn rồi! Mình đang lo không biết nói chuyện với ai- ……..- Sao cậu không nói gì hết vậy?- Ưm …..- Mình có bắt nạt cậu đâu mà lo. Hihi, cố gắng lên nhé! Không phải ngượng! Cso gì mình nói đỡ cho!Cậu ta vừa nói hết câu thì cô bước ra: nào, vào thôi!Ồ, bạn mới kìa . Tiếng ồn ào lại bắt đầu nổi lên- Ôi trời, đúng là nhỏ đó rồi! Chán ghê!- Nhưng có sao nào! Chẳng phải có cậu bạn đẹp trai kia sao? Nhìn iu quá à! Ước gì cậu ấy là bạn trai của mình nhỉ?- Đừng có mơ nữa, đời nào cậu ấy thích cậu chứ!- Kim Anh, cậu chơi mình!- Mình Thích đấy!Các em trật tự đi nào để hai bạn giới thiệu, nào em giới thiệu với mọi người trước đi! Cô nhìn nóIm lặng …..
- Ơ, em là học sinh mới đúng không? Thầy tiến lại gần nó
- Dạ vâng ạ
- Vậy em biết là phải học ở lớp nào chưa?
- Chưa ạ
- Em đứng đây làm gì?
- Đợi thầy ạ
- Đợi thầy sao?
- Dạ, đợi thầy phân công lớp cho em
- À ….. Vậy thì em sẽ học ở lớp 7/3 nhé! Phòng B17. Nhớ chưa nào?
- Dạ rồi …
Giọng nó nhỏ dần, nhỏ dần rồi cụp hẳn xuống, mái tóc chỉ chực lao uống dưới. Thầy hiệu trưởng nhìn rồi nói: có vẻ em chưa quen với không khí ở đây, nhưng không sao, sẽ ổn thôi mà, giờ thầy còn nhiều việc lắm! Nói rồi thầy đi thẳng. Tới chỗ cô Hoa, chủ nhiệm lớp 7/3 nói: học sinh mới ở quê lên có phần còn nhút nhát, lát cô vào giới thiệu với cả lớp lựa lời mà nói cho nó bớt ngượng nhé! Vâng, tôi hiểu rồi! Cô giáo nói.: À vâng thưa thầy, còn một em h/s mới nữa đúng không ạ? – Ukm, nhưng giờ này tôi vẫn chưa biết nó tới chưa? Dạ! Thôi, cô đánh trống avfo lớp đi
Nó đã tìm được lớp và đứng chờ ở bên ngoài ( khi đó cả lớp đang ở bên trong), cô giáo bước tới mỉm cười nói: lớp đang chuẩn bị vào tiết rồi mà sao em còn đứng ở đây?
Nó nói lí nhí, ngập ngừng : em.. đứng đợi cô vì.. vì.. em sợ..! Em sợ gì vậy? Cô ân cần hỏi. Em.. em... Nó cứ ngập ngừng mãi và dường như cô đã hiểu. Đừng lo, cô sẽ giúp em mà. Cô nói bằng một giọng ấm áp lạ thường làm cho nó yên tâm hơn. Nó ngước đôi mắt nhìn cô: lấp lánh. Rồi cô tiếp tục: sẵn sàng nhé, tới giờ vào lớp rồi
Cô bước vào, cả lớp đứng nghiêm chào cô
- Được rồi, các em ngồi xuống đi, hôm nay lớp chúng ta có 2 bạn mới tới
- 2 bạn ạ? Cầu mong đừng có con bé nhà quê ấy!
- Đúng đúng. Một vài đứa tiếp lời
Nó vãn đứng ngoài đó, một lúc sau một người bạn nữa cũng đến, nhìn có vẻ phong cách thiếu gia quá! Nó sợ rằng cậu ấy sẽ chọc quê mình nên cúi mặt xuống, không dám ngẩng lên. Người bạn đó bước tới và nói:
- Chào cậu, cậu cũng là học sinh mới à?
Nghe hỏi vậy, nó biết mình không thể không trả lời nên cũng đáp: ừ
- Hay quá, vậy là mình có bạn rồi! Mình đang lo không biết nói chuyện với ai
- ……..
- Sao cậu không nói gì hết vậy?
- Ưm …..
- Mình có bắt nạt cậu đâu mà lo. Hihi, cố gắng lên nhé! Không phải ngượng! Cso gì mình nói đỡ cho!
Cậu ta vừa nói hết câu thì cô bước ra: nào, vào thôi!
Ồ, bạn mới kìa . Tiếng ồn ào lại bắt đầu nổi lên
- Ôi trời, đúng là nhỏ đó rồi! Chán ghê!
- Nhưng có sao nào! Chẳng phải có cậu bạn đẹp trai kia sao? Nhìn iu quá à! Ước gì cậu ấy là bạn trai của mình nhỉ?
- Đừng có mơ nữa, đời nào cậu ấy thích cậu chứ!
- Kim Anh, cậu chơi mình!
- Mình Thích đấy!
Các em trật tự đi nào để hai bạn giới thiệu, nào em giới thiệu với mọi người trước đi! Cô nhìn nó
Im lặng …..
Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… - Ơ, em là học sinh mới đúng không? Thầy tiến lại gần nó- Dạ vâng ạ- Vậy em biết là phải học ở lớp nào chưa?- Chưa ạ- Em đứng đây làm gì?- Đợi thầy ạ- Đợi thầy sao?- Dạ, đợi thầy phân công lớp cho em- À ….. Vậy thì em sẽ học ở lớp 7/3 nhé! Phòng B17. Nhớ chưa nào?- Dạ rồi …Giọng nó nhỏ dần, nhỏ dần rồi cụp hẳn xuống, mái tóc chỉ chực lao uống dưới. Thầy hiệu trưởng nhìn rồi nói: có vẻ em chưa quen với không khí ở đây, nhưng không sao, sẽ ổn thôi mà, giờ thầy còn nhiều việc lắm! Nói rồi thầy đi thẳng. Tới chỗ cô Hoa, chủ nhiệm lớp 7/3 nói: học sinh mới ở quê lên có phần còn nhút nhát, lát cô vào giới thiệu với cả lớp lựa lời mà nói cho nó bớt ngượng nhé! Vâng, tôi hiểu rồi! Cô giáo nói.: À vâng thưa thầy, còn một em h/s mới nữa đúng không ạ? – Ukm, nhưng giờ này tôi vẫn chưa biết nó tới chưa? Dạ! Thôi, cô đánh trống avfo lớp điNó đã tìm được lớp và đứng chờ ở bên ngoài ( khi đó cả lớp đang ở bên trong), cô giáo bước tới mỉm cười nói: lớp đang chuẩn bị vào tiết rồi mà sao em còn đứng ở đây?Nó nói lí nhí, ngập ngừng : em.. đứng đợi cô vì.. vì.. em sợ..! Em sợ gì vậy? Cô ân cần hỏi. Em.. em... Nó cứ ngập ngừng mãi và dường như cô đã hiểu. Đừng lo, cô sẽ giúp em mà. Cô nói bằng một giọng ấm áp lạ thường làm cho nó yên tâm hơn. Nó ngước đôi mắt nhìn cô: lấp lánh. Rồi cô tiếp tục: sẵn sàng nhé, tới giờ vào lớp rồiCô bước vào, cả lớp đứng nghiêm chào cô- Được rồi, các em ngồi xuống đi, hôm nay lớp chúng ta có 2 bạn mới tới- 2 bạn ạ? Cầu mong đừng có con bé nhà quê ấy!- Đúng đúng. Một vài đứa tiếp lờiNó vãn đứng ngoài đó, một lúc sau một người bạn nữa cũng đến, nhìn có vẻ phong cách thiếu gia quá! Nó sợ rằng cậu ấy sẽ chọc quê mình nên cúi mặt xuống, không dám ngẩng lên. Người bạn đó bước tới và nói:- Chào cậu, cậu cũng là học sinh mới à?Nghe hỏi vậy, nó biết mình không thể không trả lời nên cũng đáp: ừ- Hay quá, vậy là mình có bạn rồi! Mình đang lo không biết nói chuyện với ai- ……..- Sao cậu không nói gì hết vậy?- Ưm …..- Mình có bắt nạt cậu đâu mà lo. Hihi, cố gắng lên nhé! Không phải ngượng! Cso gì mình nói đỡ cho!Cậu ta vừa nói hết câu thì cô bước ra: nào, vào thôi!Ồ, bạn mới kìa . Tiếng ồn ào lại bắt đầu nổi lên- Ôi trời, đúng là nhỏ đó rồi! Chán ghê!- Nhưng có sao nào! Chẳng phải có cậu bạn đẹp trai kia sao? Nhìn iu quá à! Ước gì cậu ấy là bạn trai của mình nhỉ?- Đừng có mơ nữa, đời nào cậu ấy thích cậu chứ!- Kim Anh, cậu chơi mình!- Mình Thích đấy!Các em trật tự đi nào để hai bạn giới thiệu, nào em giới thiệu với mọi người trước đi! Cô nhìn nóIm lặng …..