Tác giả:

Nó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc…

Chương 21

Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Lúc ra về …..Hắn đi thẳng, để chiếc balo ở ghế, nó biết hắn cố tình làm vậy để nó mang về nên cũng cố gắng ôm nó vào lòng và chạy theo hắn, vì nó là người mang đồ giảng dạy của thầy cô xuống phòng nên nó về muộn nhất, nó đã bảo hắn về trước đi nhưng hắn chỉ hỏi nó một câu như thế này: cậu tính trốn việc à? Nó không biết nói gì nên đành chịu, và kết quả, bây giờ, ngôi trường to hơn tòa lâu đài chỉ còn lại hai cái bóng - Mình đã nói cậu về trước rồi mà! - ……..- Bây giờ đã bắt đầu tối rồi, mẹ cậu sẽ lo lắng lắm! - Mẹ tôi không vậy đâu - Tại sao?- Vì tôi học võ từ nhỏ, tôi có thể tự bảo vệ tôi- Thật chứ? Cậu học võ gì vậy?- Tất cả - HẢ??? Tất … tất cả!!!! Nó kêu lên rồi chạy ra xa, hắn cũng chẳng quan tâm Nó sợ bị hắn đánh mà! Hắn cũng biết là nó sợ >.

Lúc ra về …..

Hắn đi thẳng, để chiếc balo ở ghế, nó biết hắn cố tình làm vậy để nó mang về nên cũng cố gắng ôm nó vào lòng và chạy theo hắn, vì nó là người mang đồ giảng dạy của thầy cô xuống phòng nên nó về muộn nhất, nó đã bảo hắn về trước đi nhưng hắn chỉ hỏi nó một câu như thế này: cậu tính trốn việc à? Nó không biết nói gì nên đành chịu, và kết quả, bây giờ, ngôi trường to hơn tòa lâu đài chỉ còn lại hai cái bóng 

- Mình đã nói cậu về trước rồi mà! 

- ……..

- Bây giờ đã bắt đầu tối rồi, mẹ cậu sẽ lo lắng lắm! 

- Mẹ tôi không vậy đâu 

- Tại sao?

- Vì tôi học võ từ nhỏ, tôi có thể tự bảo vệ tôi

- Thật chứ? Cậu học võ gì vậy?

- Tất cả 

- HẢ??? Tất … tất cả!!!! Nó kêu lên rồi chạy ra xa, hắn cũng chẳng quan tâm 

Nó sợ bị hắn đánh mà! Hắn cũng biết là nó sợ >.

Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Lúc ra về …..Hắn đi thẳng, để chiếc balo ở ghế, nó biết hắn cố tình làm vậy để nó mang về nên cũng cố gắng ôm nó vào lòng và chạy theo hắn, vì nó là người mang đồ giảng dạy của thầy cô xuống phòng nên nó về muộn nhất, nó đã bảo hắn về trước đi nhưng hắn chỉ hỏi nó một câu như thế này: cậu tính trốn việc à? Nó không biết nói gì nên đành chịu, và kết quả, bây giờ, ngôi trường to hơn tòa lâu đài chỉ còn lại hai cái bóng - Mình đã nói cậu về trước rồi mà! - ……..- Bây giờ đã bắt đầu tối rồi, mẹ cậu sẽ lo lắng lắm! - Mẹ tôi không vậy đâu - Tại sao?- Vì tôi học võ từ nhỏ, tôi có thể tự bảo vệ tôi- Thật chứ? Cậu học võ gì vậy?- Tất cả - HẢ??? Tất … tất cả!!!! Nó kêu lên rồi chạy ra xa, hắn cũng chẳng quan tâm Nó sợ bị hắn đánh mà! Hắn cũng biết là nó sợ >.

Chương 21