Tác giả:

Nó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc…

Chương 22

Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Hắn đánh cho thằng kia bằng những cú đấm mạnh mà hắn đã từng học ở mọi môn phái võ: từ boxing cho đến karate, rồi tawondo, chưa môn võ nào mà hắn chưa học làm cho thằng mất dạy đó sợ suýt tè ra quần. Đẩy tên đó sang một bên, hắn quay sang lườm lạnh những thằng khác: xóa hết tất cả những gì bọn mày quay và chụp trong vòng 30 giây, mau lên - Dạ..dạ..vâng ạ, chúng rối rít rồi cầm máy xóa hết sạch bộ sưu tậpĐoạn hắn túm áo tên đó hỏi:- Ai bắt chúng mày làm trò đê tiện này, NÓI MAU!- Dạ…dạ..là..là …- Là ai? Hắn gằn giọng - Là…Khánh Linh … thằng đó không nhìn thẳng vào mắt hắn mà lảng qua chỗ khác - Được rồi, lần sau bọn mày muốn làm gì cô ấy thì phải hỏi tao nghe chưa? Bọn mày không thấy cô gái bé nhỏ ấy đang sợ đến mức nào à?- Vâng …vâng ạ..Tay nắm áo hắn lỏng ra rồi buông hẳn, hắn quay sang kéo tay nó vào lòng mình - Đi! Nó khóc nức nở, áp sát vào người hắn như một con cún thực sự, rồi lại quay qua nhìn mấy thằng đó.Trên đường đi, hắn không nói với nó một tiếng nào làm nó rất cô đơn, nhưng cuối cùng, nó vẫn phải mở lời - Có phải cậu giận mình không? Nó khóc - Cậu nghĩ cậu còn có tư cách để nói chuyện với tôi à? Đi mà không xin phép tôi một câu được à?- Mình xin lỗi! Nó nấc lên, các bạn ấy tới nói là có một chuyện cần mình giúp gấp lắm! Mình quên không nói với cậu nên chạy đi luôn, rồi sau đó họ dẫn mình tới chỗ tối tăm đó, mình đã rất sợ! - Vậy nếu hôm nay tôi không tìm ra cậu thì cậu sẽ ra sao có biết không? Hắn gắt nó, cậu nghĩ thế nào?- Mình không biết, hức hức, nó khóc - Cậu quá tin người rồi đấy! Đúng là ngốc mà! Thế giới này không nhiều người tốt như cậu nghĩ đâu!- ……..- …….- Vậy …cậu là người tốt hay người xấu, nó ngước đôi mắt long lanh hỏi hắn - Tôi là người xấu, hắn lạnh lùng - Không, mình nghĩ cậu là người …- Người xấu chứ gì? Vì cả ngày hôm nay tôi bắt cậu làm việc này việc nọ đúng không? - Không, cậu là người tốt mà! Giọng nó dõng dạc hẳn lên Hắn đang đi bỗng dừng lại, nhìn nó, nó sợ hãi ôm chặt cứng cái balo của hắn vào người. Trời bỗng nổi gió, đưa hai tâm hồn, của nó và của hắn bay bổng lên trời, và hắn nói với nó:- Đừng bao giờ tin tôi, vì tôi không tuyệt như cậu nghĩ!Nó không còn biết nói gì nữa, nhưng nó thật sự tin hắn là người tốt vì hắn vừa cứu nó mà!- Sao thế? Đi nhanh lên - … nó gật rồi chạy theo hắn - Đi nhanh lên, tôi dẫn cậu tới một nơi - Đi đâu thế? Nó hỏi- Hỏi nhiều! Lát thì biết 

Hắn đánh cho thằng kia bằng những cú đấm mạnh mà hắn đã từng học ở mọi môn phái võ: từ boxing cho đến karate, rồi tawondo, chưa môn võ nào mà hắn chưa học làm cho thằng mất dạy đó sợ suýt tè ra quần. Đẩy tên đó sang một bên, hắn quay sang lườm lạnh những thằng khác: xóa hết tất cả những gì bọn mày quay và chụp trong vòng 30 giây, mau lên 

- Dạ..dạ..vâng ạ, chúng rối rít rồi cầm máy xóa hết sạch bộ sưu tập

Đoạn hắn túm áo tên đó hỏi:

- Ai bắt chúng mày làm trò đê tiện này, NÓI MAU!

- Dạ…dạ..là..là …

- Là ai? Hắn gằn giọng 

- Là…Khánh Linh … thằng đó không nhìn thẳng vào mắt hắn mà lảng qua chỗ khác 

- Được rồi, lần sau bọn mày muốn làm gì cô ấy thì phải hỏi tao nghe chưa? Bọn mày không thấy cô gái bé nhỏ ấy đang sợ đến mức nào à?

- Vâng …vâng ạ..

Tay nắm áo hắn lỏng ra rồi buông hẳn, hắn quay sang kéo tay nó vào lòng mình 

- Đi! 

Nó khóc nức nở, áp sát vào người hắn như một con cún thực sự, rồi lại quay qua nhìn mấy thằng đó.

Trên đường đi, hắn không nói với nó một tiếng nào làm nó rất cô đơn, nhưng cuối cùng, nó vẫn phải mở lời 

- Có phải cậu giận mình không? Nó khóc 

- Cậu nghĩ cậu còn có tư cách để nói chuyện với tôi à? Đi mà không xin phép tôi một câu được à?

- Mình xin lỗi! Nó nấc lên, các bạn ấy tới nói là có một chuyện cần mình giúp gấp lắm! Mình quên không nói với cậu nên chạy đi luôn, rồi sau đó họ dẫn mình tới chỗ tối tăm đó, mình đã rất sợ! 

- Vậy nếu hôm nay tôi không tìm ra cậu thì cậu sẽ ra sao có biết không? Hắn gắt nó, cậu nghĩ thế nào?

- Mình không biết, hức hức, nó khóc 

- Cậu quá tin người rồi đấy! Đúng là ngốc mà! Thế giới này không nhiều người tốt như cậu nghĩ đâu!

- ……..

- …….

- Vậy …cậu là người tốt hay người xấu, nó ngước đôi mắt long lanh hỏi hắn 

- Tôi là người xấu, hắn lạnh lùng 

- Không, mình nghĩ cậu là người …

- Người xấu chứ gì? Vì cả ngày hôm nay tôi bắt cậu làm việc này việc nọ đúng không? 

- Không, cậu là người tốt mà! Giọng nó dõng dạc hẳn lên 

Hắn đang đi bỗng dừng lại, nhìn nó, nó sợ hãi ôm chặt cứng cái balo của hắn vào người. Trời bỗng nổi gió, đưa hai tâm hồn, của nó và của hắn bay bổng lên trời, và hắn nói với nó:

- Đừng bao giờ tin tôi, vì tôi không tuyệt như cậu nghĩ!

Nó không còn biết nói gì nữa, nhưng nó thật sự tin hắn là người tốt vì hắn vừa cứu nó mà!

- Sao thế? Đi nhanh lên 

- … nó gật rồi chạy theo hắn 

- Đi nhanh lên, tôi dẫn cậu tới một nơi 

- Đi đâu thế? Nó hỏi

- Hỏi nhiều! Lát thì biết 

Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Hắn đánh cho thằng kia bằng những cú đấm mạnh mà hắn đã từng học ở mọi môn phái võ: từ boxing cho đến karate, rồi tawondo, chưa môn võ nào mà hắn chưa học làm cho thằng mất dạy đó sợ suýt tè ra quần. Đẩy tên đó sang một bên, hắn quay sang lườm lạnh những thằng khác: xóa hết tất cả những gì bọn mày quay và chụp trong vòng 30 giây, mau lên - Dạ..dạ..vâng ạ, chúng rối rít rồi cầm máy xóa hết sạch bộ sưu tậpĐoạn hắn túm áo tên đó hỏi:- Ai bắt chúng mày làm trò đê tiện này, NÓI MAU!- Dạ…dạ..là..là …- Là ai? Hắn gằn giọng - Là…Khánh Linh … thằng đó không nhìn thẳng vào mắt hắn mà lảng qua chỗ khác - Được rồi, lần sau bọn mày muốn làm gì cô ấy thì phải hỏi tao nghe chưa? Bọn mày không thấy cô gái bé nhỏ ấy đang sợ đến mức nào à?- Vâng …vâng ạ..Tay nắm áo hắn lỏng ra rồi buông hẳn, hắn quay sang kéo tay nó vào lòng mình - Đi! Nó khóc nức nở, áp sát vào người hắn như một con cún thực sự, rồi lại quay qua nhìn mấy thằng đó.Trên đường đi, hắn không nói với nó một tiếng nào làm nó rất cô đơn, nhưng cuối cùng, nó vẫn phải mở lời - Có phải cậu giận mình không? Nó khóc - Cậu nghĩ cậu còn có tư cách để nói chuyện với tôi à? Đi mà không xin phép tôi một câu được à?- Mình xin lỗi! Nó nấc lên, các bạn ấy tới nói là có một chuyện cần mình giúp gấp lắm! Mình quên không nói với cậu nên chạy đi luôn, rồi sau đó họ dẫn mình tới chỗ tối tăm đó, mình đã rất sợ! - Vậy nếu hôm nay tôi không tìm ra cậu thì cậu sẽ ra sao có biết không? Hắn gắt nó, cậu nghĩ thế nào?- Mình không biết, hức hức, nó khóc - Cậu quá tin người rồi đấy! Đúng là ngốc mà! Thế giới này không nhiều người tốt như cậu nghĩ đâu!- ……..- …….- Vậy …cậu là người tốt hay người xấu, nó ngước đôi mắt long lanh hỏi hắn - Tôi là người xấu, hắn lạnh lùng - Không, mình nghĩ cậu là người …- Người xấu chứ gì? Vì cả ngày hôm nay tôi bắt cậu làm việc này việc nọ đúng không? - Không, cậu là người tốt mà! Giọng nó dõng dạc hẳn lên Hắn đang đi bỗng dừng lại, nhìn nó, nó sợ hãi ôm chặt cứng cái balo của hắn vào người. Trời bỗng nổi gió, đưa hai tâm hồn, của nó và của hắn bay bổng lên trời, và hắn nói với nó:- Đừng bao giờ tin tôi, vì tôi không tuyệt như cậu nghĩ!Nó không còn biết nói gì nữa, nhưng nó thật sự tin hắn là người tốt vì hắn vừa cứu nó mà!- Sao thế? Đi nhanh lên - … nó gật rồi chạy theo hắn - Đi nhanh lên, tôi dẫn cậu tới một nơi - Đi đâu thế? Nó hỏi- Hỏi nhiều! Lát thì biết 

Chương 22