Tác giả:

Nó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc…

Chương 38

Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Có người ngất xỉu các bạn ơi!- Cái gì? Ai? Ai? - Thấy chưa? Tại hai đứa này hết đấy! Một người bạn cùng nhóm của ả Châu và nhỏ Linh kêu lên - Ghen ăn tức ở cho nhiều nữa vào! Mọt đứa nữa thêm- Chuẩn bị mang giấy lên phòng viết bản tường trình đi! - Đúng đó đúng đó - IM HẾT ĐI! BIẾT GÌ MÀ NÓI! Nhỏ Linh giận dữ hét lên, không khí đang ồn ào trở nên im lặng Hắn bước tới, nhấc bổng nó lên đưa vào phòng y tế khiến fan nữ vô cùng ghen tỵ.Còn nhỏ Linh thì đang tức xì khói …30 phút sau ….tại phòng y tế Nó tỉnh dậy ngơ ngác nhìn quanh ….- Mệt quá! Sao mình lại ở đây nhỉ? - Không nhớ gì à? Một giọng nói lạnh lùng cất lên làm nó thoáng giật mình - Cậu....sao lại ở đây?- Hừ! Còn nói nữa! Cậu ngất đi đấy biết chưa? - Ngất à? Ai?- ……Cậu chứ ai =.=! - Đỡ mệt chưa? Hắn hỏi nó - Chưa, nó lắc đầu - Vậy thì nằm ngủ đi, thức dậy làm gì! Hắn lấy tay đập vào mặt nó làm nó đập bụp xuống giường. Đoạn..hắn kéo chăn lên cho nó rồi ngồi im lặng xuống ghế. Mặc dù mệt nhưng mắt nó cứ mở trân trân. Thấy thế hắn hỏi:- Có chuyện gì à? - Chỉ là …mình thấy khó ngủ, nó thì thào - Vậy … tôi đọc sách cho cậu ngủ, đồng ý không? - Ở nhà ….mẹ mình thường hát cho mình nghe ….- Ý cậu là gì? Hắn trừng mắt nhìn nó- Thì …cậu hát …cho mình nghe …mà..không được..thì thôi không sao đâu mà! Nó nói rồi quay mặt vào tường - Hừ! Bài gì? Hắn gắng nhịn hỏi - Hi, bài tuỳnh cồ tuỳnh cô lít đô sta đó, có được không? Nó hớn hở quay mặt ra bảo hắn - Bài khác đi! Cậu là trẻ con à? Hắn nói lạnh - Mình thích mỗi bài đó! Khuôn mặt nó trở nên mệt mỏi - Một lần thôi đấy! Hắn chịu thua - YEAH! Nó nhắm chặt mắt lạiChim ngừng bay và gió ngừng thổi, hắn hát cực hay, nó mỉm cười chìm vào giấc ngủ. Giọng hắn cao và trầm bổng, hay y như ca sĩ vậy. 2 phút sau, nó ngủ khì khì, hắn cười, như với một đứa trẻ con - Đồ ngốc này, cậu ngốc lắm biết chưa? Nói rồi, hắn đứng lên đi lên phòng học. Nó cứ nằm ngủ như vậy cho đến hết tiết 5. 6 giờ tối. - Ủa? Cậu vẫn ngồi ở đây sao?- Không, vừa xuống - Chết rồi! Mình phải lên học bài thôi, cô sẽ mắng mất. - Này! Cặp đây! Trường về hết rồi, cậu ngủ say như chết ấy! - Về hết là sao? Nó ngây người - Nhìn! Hắn giơ đồng hồ đeo tay ra. - 12 giờ trưa à? - CỐC - Ui! Sao cậu đánh mình? - 6 giờ tối rồi! 12 giờ cái gì? - 6 ….6 …GIỜ? - Đi về mau lên, muộn rồi đấy! Hắn ném balo của nó cho nó, nó đi giày thật nhanh rồi chạy theo hắn.

Có người ngất xỉu các bạn ơi!

- Cái gì? Ai? Ai? 

- Thấy chưa? Tại hai đứa này hết đấy! Một người bạn cùng nhóm của ả Châu và nhỏ Linh kêu lên 

- Ghen ăn tức ở cho nhiều nữa vào! Mọt đứa nữa thêm

- Chuẩn bị mang giấy lên phòng viết bản tường trình đi! 

- Đúng đó đúng đó 

- IM HẾT ĐI! BIẾT GÌ MÀ NÓI! Nhỏ Linh giận dữ hét lên, không khí đang ồn ào trở nên im lặng 

Hắn bước tới, nhấc bổng nó lên đưa vào phòng y tế khiến fan nữ vô cùng ghen tỵ.Còn nhỏ Linh thì đang tức xì khói …

30 phút sau ….tại phòng y tế 

Nó tỉnh dậy ngơ ngác nhìn quanh ….

- Mệt quá! Sao mình lại ở đây nhỉ? 

- Không nhớ gì à? Một giọng nói lạnh lùng cất lên làm nó thoáng giật mình 

- Cậu....sao lại ở đây?

- Hừ! Còn nói nữa! Cậu ngất đi đấy biết chưa? 

- Ngất à? Ai?

- ……Cậu chứ ai =.=! 

- Đỡ mệt chưa? Hắn hỏi nó 

- Chưa, nó lắc đầu 

- Vậy thì nằm ngủ đi, thức dậy làm gì! Hắn lấy tay đập vào mặt nó làm nó đập bụp xuống giường. Đoạn..hắn kéo chăn lên cho nó rồi ngồi im lặng xuống ghế. Mặc dù mệt nhưng mắt nó cứ mở trân trân. Thấy thế hắn hỏi:

- Có chuyện gì à? 

- Chỉ là …mình thấy khó ngủ, nó thì thào 

- Vậy … tôi đọc sách cho cậu ngủ, đồng ý không? 

- Ở nhà ….mẹ mình thường hát cho mình nghe ….

- Ý cậu là gì? Hắn trừng mắt nhìn nó

- Thì …cậu hát …cho mình nghe …mà..không được..thì thôi không sao đâu mà! Nó nói rồi quay mặt vào tường 

- Hừ! Bài gì? Hắn gắng nhịn hỏi 

- Hi, bài tuỳnh cồ tuỳnh cô lít đô sta đó, có được không? Nó hớn hở quay mặt ra bảo hắn 

- Bài khác đi! Cậu là trẻ con à? Hắn nói lạnh 

- Mình thích mỗi bài đó! Khuôn mặt nó trở nên mệt mỏi 

- Một lần thôi đấy! Hắn chịu thua 

- YEAH! Nó nhắm chặt mắt lại

Chim ngừng bay và gió ngừng thổi, hắn hát cực hay, nó mỉm cười chìm vào giấc ngủ. Giọng hắn cao và trầm bổng, hay y như ca sĩ vậy. 

2 phút sau, nó ngủ khì khì, hắn cười, như với một đứa trẻ con 

- Đồ ngốc này, cậu ngốc lắm biết chưa? 

Nói rồi, hắn đứng lên đi lên phòng học. Nó cứ nằm ngủ như vậy cho đến hết tiết 5. 

6 giờ tối. 

- Ủa? Cậu vẫn ngồi ở đây sao?

- Không, vừa xuống 

- Chết rồi! Mình phải lên học bài thôi, cô sẽ mắng mất. 

- Này! Cặp đây! Trường về hết rồi, cậu ngủ say như chết ấy! 

- Về hết là sao? Nó ngây người 

- Nhìn! Hắn giơ đồng hồ đeo tay ra. 

- 12 giờ trưa à? 

- CỐC 

- Ui! Sao cậu đánh mình? 

- 6 giờ tối rồi! 12 giờ cái gì? 

- 6 ….6 …GIỜ? 

- Đi về mau lên, muộn rồi đấy! Hắn ném balo của nó cho nó, nó đi giày thật nhanh rồi chạy theo hắn.

Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Có người ngất xỉu các bạn ơi!- Cái gì? Ai? Ai? - Thấy chưa? Tại hai đứa này hết đấy! Một người bạn cùng nhóm của ả Châu và nhỏ Linh kêu lên - Ghen ăn tức ở cho nhiều nữa vào! Mọt đứa nữa thêm- Chuẩn bị mang giấy lên phòng viết bản tường trình đi! - Đúng đó đúng đó - IM HẾT ĐI! BIẾT GÌ MÀ NÓI! Nhỏ Linh giận dữ hét lên, không khí đang ồn ào trở nên im lặng Hắn bước tới, nhấc bổng nó lên đưa vào phòng y tế khiến fan nữ vô cùng ghen tỵ.Còn nhỏ Linh thì đang tức xì khói …30 phút sau ….tại phòng y tế Nó tỉnh dậy ngơ ngác nhìn quanh ….- Mệt quá! Sao mình lại ở đây nhỉ? - Không nhớ gì à? Một giọng nói lạnh lùng cất lên làm nó thoáng giật mình - Cậu....sao lại ở đây?- Hừ! Còn nói nữa! Cậu ngất đi đấy biết chưa? - Ngất à? Ai?- ……Cậu chứ ai =.=! - Đỡ mệt chưa? Hắn hỏi nó - Chưa, nó lắc đầu - Vậy thì nằm ngủ đi, thức dậy làm gì! Hắn lấy tay đập vào mặt nó làm nó đập bụp xuống giường. Đoạn..hắn kéo chăn lên cho nó rồi ngồi im lặng xuống ghế. Mặc dù mệt nhưng mắt nó cứ mở trân trân. Thấy thế hắn hỏi:- Có chuyện gì à? - Chỉ là …mình thấy khó ngủ, nó thì thào - Vậy … tôi đọc sách cho cậu ngủ, đồng ý không? - Ở nhà ….mẹ mình thường hát cho mình nghe ….- Ý cậu là gì? Hắn trừng mắt nhìn nó- Thì …cậu hát …cho mình nghe …mà..không được..thì thôi không sao đâu mà! Nó nói rồi quay mặt vào tường - Hừ! Bài gì? Hắn gắng nhịn hỏi - Hi, bài tuỳnh cồ tuỳnh cô lít đô sta đó, có được không? Nó hớn hở quay mặt ra bảo hắn - Bài khác đi! Cậu là trẻ con à? Hắn nói lạnh - Mình thích mỗi bài đó! Khuôn mặt nó trở nên mệt mỏi - Một lần thôi đấy! Hắn chịu thua - YEAH! Nó nhắm chặt mắt lạiChim ngừng bay và gió ngừng thổi, hắn hát cực hay, nó mỉm cười chìm vào giấc ngủ. Giọng hắn cao và trầm bổng, hay y như ca sĩ vậy. 2 phút sau, nó ngủ khì khì, hắn cười, như với một đứa trẻ con - Đồ ngốc này, cậu ngốc lắm biết chưa? Nói rồi, hắn đứng lên đi lên phòng học. Nó cứ nằm ngủ như vậy cho đến hết tiết 5. 6 giờ tối. - Ủa? Cậu vẫn ngồi ở đây sao?- Không, vừa xuống - Chết rồi! Mình phải lên học bài thôi, cô sẽ mắng mất. - Này! Cặp đây! Trường về hết rồi, cậu ngủ say như chết ấy! - Về hết là sao? Nó ngây người - Nhìn! Hắn giơ đồng hồ đeo tay ra. - 12 giờ trưa à? - CỐC - Ui! Sao cậu đánh mình? - 6 giờ tối rồi! 12 giờ cái gì? - 6 ….6 …GIỜ? - Đi về mau lên, muộn rồi đấy! Hắn ném balo của nó cho nó, nó đi giày thật nhanh rồi chạy theo hắn.

Chương 38