Nó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc…
Chương 39
Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Ôi trường tắt hết đèn rồi! Nó nói - ……im lặng - Tại sao không gọi mình dậy? - Gọi rồi, có dậy đâu! Hắn bảo - ……” không biết mình có nói nhảm gì trong lúc ngủ không nữa “ nó lo lắng nghĩ, nhỡ nói gì đắc tội với hắn thì toi - Sao cậu không về trước đi! Đợi mình làm gì? Nó hỏi - Tôi biết cậu sợ ma, để cậu một mình không yên tâm! - ……….’ Đáng ghét, cậu ấy đang lo cho mình à? ‘ nó thầm nghĩ - Ở lại đây, tôi đi mua nước.- Sao cậu uống nước hoài vậy? - ……- Ui da! Lại nhéo má nữa, nãy thì cốc đầu! Cậu muốn gì vậy?- Tôi muốn nhìn thấy cậu đau khổ chứ sao! - Đau …khổ ….? Nghe hắn nói vậy, khuôn mặt nó thoáng buồn.- Đứng im đây đi! Tôi đi 2 phút thôi!- …..gật - AAAAA! Mình làm gì vậy nè? Nó lặng người nhìn xuống dòng nước êm đềm đang trôi.- Cứ như cậu ấy đang điều khiển mình, mình không thể không làm theo ý cậu ấy! Làm sao bây giờ, mình không tránh cậu ấy được. - Còn khi nãy …cậu ấy nói muốn mình đau khổ ….tại sao? Mình lại buồn? Cậu ấy không biết đến tình cảm của mình, cậu ấy xem mình như một con ngốc! Thật sự …thật sự …mình..thích cậu ấy rất nhiều! Mình muốn biết cậu ấy có thích mình không quá! - Ê! Cô em xinh đẹp, trời đã tối rồi, em còn ở đây làm gì? 4 thằng con trai chừng 16, 17 bước tới hỏi nó - Các …các anh …là ai? Thiên Tùng! Cứu mình với! Nó sợ hãi lùi về phía sau ….yếu ớt gọi tên hắn - Hả? Thiên Tùng? Bạn trai em à? - …….nó lắc đầu rồi chạy đi thì bị một thằng kéo tay lại - Bỏ ra ….tôi không có tiền đâu! Một thằng con trai giữ khư khư tay nó- Anh không cần tiền, anh chỉ cần em đi chơi với anh thôi! Không được sao?- Không …không được ….nó khóc nức nở.Giờ thì cả 4 người con trai đang xúm vào nó. Nó run lên bần bật, những tiếng cười đùa cứ văng vẳng bên tai như cái cảm giác một thời gian trước, khi nó bị bè phái của nhỏ Linh hãm hại, chúng cũng như thế này. - Bỏ tay ra! Nó khóc - Anh không bỏ đấy! Em tính làm gì? Một thằng nói, cả đám cười. - Buông tay cô ấy ra! Một bàn tay lạnh giá của “ ai đó “ nắm chặt lấy tay thằng con trai kia.- Thiên …thiên tùng! - Mày là thằng nào? Tên đó hỏi hắn đồng thời cũng buông tay nó ra. Nó vội lùi về phía sau - Tôi là bạn trai cô ấy! Chắc anh không vô học đến nỗi đi cướp bạn gái của người khác nhỉ? Hắn cười khẩy.- Mày …Thằng đó vừa giơ nắm đấm ra đã bị hắn kịp bắt lấy và quật xuống đất. - Bọn mày còn đứng đó à? Bắt sống nó cho tao mau lên! Tên đó hét với 3 thằng còn lại rồi ôm mặt suýt xoa: “ nát cái mặt đẹp trai của tao rồi! “ 1 phút sau …Cả 4 thằng đã nằm la liệt dưới đất tất một lượt, phải van xin hắn rồi mới chạy đi. - Hôm nay tôi còn nhẹ tay với bọn chúng đấy! Đúng là một lũ sâu bọ.Rồi hắn quay sang nó. - Cậu chỉ đem lại rắc rối cho tôi! Đi về nhanh lên! - Mình xin lỗi! Nó lấy tay lau nước mắt - …….hắn im lặng - Cậu ấy tuyệt quá! Được làm bạn gái cậu ấy thì tốt rồi! Nó thầm nghĩ - Uống không? Hắn đưa nước cho nó - Được sao? Nó hỏi. Cậu hết giận mình rồi chứ? - Còn giận một chút thôi! Uống đi! - Nhưng mọi hôm cậu đâu có cho mình ….!- Hôm nay khác! Cầm nhanh lên!- Cảm ơn cậu ….mình mắc nợ cậu nhiều quá! Nó đưa tay lên cầm. Hắn chợt nhìn thấy cổ tay nó đỏ ửng lên.
Ôi trường tắt hết đèn rồi! Nó nói
- ……im lặng
- Tại sao không gọi mình dậy?
- Gọi rồi, có dậy đâu! Hắn bảo
- ……” không biết mình có nói nhảm gì trong lúc ngủ không nữa “ nó lo lắng nghĩ, nhỡ nói gì đắc tội với hắn thì toi
- Sao cậu không về trước đi! Đợi mình làm gì? Nó hỏi
- Tôi biết cậu sợ ma, để cậu một mình không yên tâm!
- ……….’ Đáng ghét, cậu ấy đang lo cho mình à? ‘ nó thầm nghĩ
- Ở lại đây, tôi đi mua nước.
- Sao cậu uống nước hoài vậy?
- ……
- Ui da! Lại nhéo má nữa, nãy thì cốc đầu! Cậu muốn gì vậy?
- Tôi muốn nhìn thấy cậu đau khổ chứ sao!
- Đau …khổ ….? Nghe hắn nói vậy, khuôn mặt nó thoáng buồn.
- Đứng im đây đi! Tôi đi 2 phút thôi!
- …..gật
- AAAAA! Mình làm gì vậy nè?
Nó lặng người nhìn xuống dòng nước êm đềm đang trôi.
- Cứ như cậu ấy đang điều khiển mình, mình không thể không làm theo ý cậu ấy! Làm sao bây giờ, mình không tránh cậu ấy được.
- Còn khi nãy …cậu ấy nói muốn mình đau khổ ….tại sao? Mình lại buồn? Cậu ấy không biết đến tình cảm của mình, cậu ấy xem mình như một con ngốc! Thật sự …thật sự …mình..thích cậu ấy rất nhiều! Mình muốn biết cậu ấy có thích mình không quá!
- Ê! Cô em xinh đẹp, trời đã tối rồi, em còn ở đây làm gì? 4 thằng con trai chừng 16, 17 bước tới hỏi nó
- Các …các anh …là ai? Thiên Tùng! Cứu mình với! Nó sợ hãi lùi về phía sau ….yếu ớt gọi tên hắn
- Hả? Thiên Tùng? Bạn trai em à?
- …….nó lắc đầu rồi chạy đi thì bị một thằng kéo tay lại
- Bỏ ra ….tôi không có tiền đâu! Một thằng con trai giữ khư khư tay nó
- Anh không cần tiền, anh chỉ cần em đi chơi với anh thôi! Không được sao?
- Không …không được ….nó khóc nức nở.
Giờ thì cả 4 người con trai đang xúm vào nó. Nó run lên bần bật, những tiếng cười đùa cứ văng vẳng bên tai như cái cảm giác một thời gian trước, khi nó bị bè phái của nhỏ Linh hãm hại, chúng cũng như thế này.
- Bỏ tay ra! Nó khóc
- Anh không bỏ đấy! Em tính làm gì? Một thằng nói, cả đám cười.
- Buông tay cô ấy ra! Một bàn tay lạnh giá của “ ai đó “ nắm chặt lấy tay thằng con trai kia.
- Thiên …thiên tùng!
- Mày là thằng nào? Tên đó hỏi hắn đồng thời cũng buông tay nó ra. Nó vội lùi về phía sau
- Tôi là bạn trai cô ấy! Chắc anh không vô học đến nỗi đi cướp bạn gái của người khác nhỉ? Hắn cười khẩy.
- Mày …
Thằng đó vừa giơ nắm đấm ra đã bị hắn kịp bắt lấy và quật xuống đất.
- Bọn mày còn đứng đó à? Bắt sống nó cho tao mau lên! Tên đó hét với 3 thằng còn lại rồi ôm mặt suýt xoa: “ nát cái mặt đẹp trai của tao rồi! “
1 phút sau …
Cả 4 thằng đã nằm la liệt dưới đất tất một lượt, phải van xin hắn rồi mới chạy đi.
- Hôm nay tôi còn nhẹ tay với bọn chúng đấy! Đúng là một lũ sâu bọ.
Rồi hắn quay sang nó.
- Cậu chỉ đem lại rắc rối cho tôi! Đi về nhanh lên!
- Mình xin lỗi! Nó lấy tay lau nước mắt
- …….hắn im lặng
- Cậu ấy tuyệt quá! Được làm bạn gái cậu ấy thì tốt rồi! Nó thầm nghĩ
- Uống không? Hắn đưa nước cho nó
- Được sao? Nó hỏi. Cậu hết giận mình rồi chứ?
- Còn giận một chút thôi! Uống đi!
- Nhưng mọi hôm cậu đâu có cho mình ….!
- Hôm nay khác! Cầm nhanh lên!
- Cảm ơn cậu ….mình mắc nợ cậu nhiều quá!
Nó đưa tay lên cầm. Hắn chợt nhìn thấy cổ tay nó đỏ ửng lên.
Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Ôi trường tắt hết đèn rồi! Nó nói - ……im lặng - Tại sao không gọi mình dậy? - Gọi rồi, có dậy đâu! Hắn bảo - ……” không biết mình có nói nhảm gì trong lúc ngủ không nữa “ nó lo lắng nghĩ, nhỡ nói gì đắc tội với hắn thì toi - Sao cậu không về trước đi! Đợi mình làm gì? Nó hỏi - Tôi biết cậu sợ ma, để cậu một mình không yên tâm! - ……….’ Đáng ghét, cậu ấy đang lo cho mình à? ‘ nó thầm nghĩ - Ở lại đây, tôi đi mua nước.- Sao cậu uống nước hoài vậy? - ……- Ui da! Lại nhéo má nữa, nãy thì cốc đầu! Cậu muốn gì vậy?- Tôi muốn nhìn thấy cậu đau khổ chứ sao! - Đau …khổ ….? Nghe hắn nói vậy, khuôn mặt nó thoáng buồn.- Đứng im đây đi! Tôi đi 2 phút thôi!- …..gật - AAAAA! Mình làm gì vậy nè? Nó lặng người nhìn xuống dòng nước êm đềm đang trôi.- Cứ như cậu ấy đang điều khiển mình, mình không thể không làm theo ý cậu ấy! Làm sao bây giờ, mình không tránh cậu ấy được. - Còn khi nãy …cậu ấy nói muốn mình đau khổ ….tại sao? Mình lại buồn? Cậu ấy không biết đến tình cảm của mình, cậu ấy xem mình như một con ngốc! Thật sự …thật sự …mình..thích cậu ấy rất nhiều! Mình muốn biết cậu ấy có thích mình không quá! - Ê! Cô em xinh đẹp, trời đã tối rồi, em còn ở đây làm gì? 4 thằng con trai chừng 16, 17 bước tới hỏi nó - Các …các anh …là ai? Thiên Tùng! Cứu mình với! Nó sợ hãi lùi về phía sau ….yếu ớt gọi tên hắn - Hả? Thiên Tùng? Bạn trai em à? - …….nó lắc đầu rồi chạy đi thì bị một thằng kéo tay lại - Bỏ ra ….tôi không có tiền đâu! Một thằng con trai giữ khư khư tay nó- Anh không cần tiền, anh chỉ cần em đi chơi với anh thôi! Không được sao?- Không …không được ….nó khóc nức nở.Giờ thì cả 4 người con trai đang xúm vào nó. Nó run lên bần bật, những tiếng cười đùa cứ văng vẳng bên tai như cái cảm giác một thời gian trước, khi nó bị bè phái của nhỏ Linh hãm hại, chúng cũng như thế này. - Bỏ tay ra! Nó khóc - Anh không bỏ đấy! Em tính làm gì? Một thằng nói, cả đám cười. - Buông tay cô ấy ra! Một bàn tay lạnh giá của “ ai đó “ nắm chặt lấy tay thằng con trai kia.- Thiên …thiên tùng! - Mày là thằng nào? Tên đó hỏi hắn đồng thời cũng buông tay nó ra. Nó vội lùi về phía sau - Tôi là bạn trai cô ấy! Chắc anh không vô học đến nỗi đi cướp bạn gái của người khác nhỉ? Hắn cười khẩy.- Mày …Thằng đó vừa giơ nắm đấm ra đã bị hắn kịp bắt lấy và quật xuống đất. - Bọn mày còn đứng đó à? Bắt sống nó cho tao mau lên! Tên đó hét với 3 thằng còn lại rồi ôm mặt suýt xoa: “ nát cái mặt đẹp trai của tao rồi! “ 1 phút sau …Cả 4 thằng đã nằm la liệt dưới đất tất một lượt, phải van xin hắn rồi mới chạy đi. - Hôm nay tôi còn nhẹ tay với bọn chúng đấy! Đúng là một lũ sâu bọ.Rồi hắn quay sang nó. - Cậu chỉ đem lại rắc rối cho tôi! Đi về nhanh lên! - Mình xin lỗi! Nó lấy tay lau nước mắt - …….hắn im lặng - Cậu ấy tuyệt quá! Được làm bạn gái cậu ấy thì tốt rồi! Nó thầm nghĩ - Uống không? Hắn đưa nước cho nó - Được sao? Nó hỏi. Cậu hết giận mình rồi chứ? - Còn giận một chút thôi! Uống đi! - Nhưng mọi hôm cậu đâu có cho mình ….!- Hôm nay khác! Cầm nhanh lên!- Cảm ơn cậu ….mình mắc nợ cậu nhiều quá! Nó đưa tay lên cầm. Hắn chợt nhìn thấy cổ tay nó đỏ ửng lên.