Tuổi 15 kì lạ lắm! Có đôi lúc tôi ngồi suy nghĩ tự hỏi mình vì sao phải thế này?Tại sao phải thế kia?.Ngồi đợi hoài mà cũng chẳng có kết quả gì. Tuổi 15 cũng lạ lắm, chúng ta bắt đầu bước vào những cảm xúc đầu đời, rất khó xác định và đặt tên. Có đôi lúc tôi cũng chỉ đoán mà không tìm được 1 định nghĩa chính xác. Đó là tuổi 15 của tôi và tôi nghĩ đó là tuổi 15 của nhiều người. Bạn này,những rung động đầu đời là lúc bạn học làm người lớn. Nó có thể rất nhỏ bé thôi nhưng hãy nắm chặt nhé! Biết đâu nó sẽ là những khái niệm đẹp cho bản thân bạn mà cả đời này sẽ mãi tồn tại trong kí ức.Đó là những cảm xúc tinh tế nhất mà mỗi người chúng ta có được ở tuổi thanh xuân này. Tôi chẳng bao giờ quan tâm đến cảm xúc của chính mình, tôi không thể biết tôi muốn ai hay muốn cái gì nhưng tôi không muốn bạn tôi buồn. Có lẽ tôi không dám đối mặt với cảm xúc của mình vì tôi sợ phải nhìn những người bạn của mình lặng lẽ ôm mặt khóc trong thứ tình cảm kia. Tôi sợ những lần cãi vã dù là rất nhỏ, tôi sợ cái…
Chương 6: Phản bội
Tình Bạn Tuổi 15Tác giả: Đồng ĐồngTuổi 15 kì lạ lắm! Có đôi lúc tôi ngồi suy nghĩ tự hỏi mình vì sao phải thế này?Tại sao phải thế kia?.Ngồi đợi hoài mà cũng chẳng có kết quả gì. Tuổi 15 cũng lạ lắm, chúng ta bắt đầu bước vào những cảm xúc đầu đời, rất khó xác định và đặt tên. Có đôi lúc tôi cũng chỉ đoán mà không tìm được 1 định nghĩa chính xác. Đó là tuổi 15 của tôi và tôi nghĩ đó là tuổi 15 của nhiều người. Bạn này,những rung động đầu đời là lúc bạn học làm người lớn. Nó có thể rất nhỏ bé thôi nhưng hãy nắm chặt nhé! Biết đâu nó sẽ là những khái niệm đẹp cho bản thân bạn mà cả đời này sẽ mãi tồn tại trong kí ức.Đó là những cảm xúc tinh tế nhất mà mỗi người chúng ta có được ở tuổi thanh xuân này. Tôi chẳng bao giờ quan tâm đến cảm xúc của chính mình, tôi không thể biết tôi muốn ai hay muốn cái gì nhưng tôi không muốn bạn tôi buồn. Có lẽ tôi không dám đối mặt với cảm xúc của mình vì tôi sợ phải nhìn những người bạn của mình lặng lẽ ôm mặt khóc trong thứ tình cảm kia. Tôi sợ những lần cãi vã dù là rất nhỏ, tôi sợ cái… Cứ nghĩ tình bạn của chúng tôi sẽ như thế mãi cho đến gần lúc thi cấp 3.Phương đã phản bội chúng tôi. Người mà tôi cho là sẽ không bao giờ phản bội, là người hiền dịu, là người mà tôi có thể tâm sự giờ đây đã phản bội tôi. Đau thật. Nhiều khi muốn xin lỗi nhưng vì tôi và Ninh cùng cung Thiên Yết sẽ không bao giờ chịu hạ mình đi xin lỗi. Ngày qua ngày tôi mệt mỏi, lúc nào cũng đội lớp mặt nạ tươi cười nhưng trong lòng tôi đang thật sự rất buồn. * Sao cái gì nó cũng lấy tao ra làm lá chắn cho nó vậy?*. Đó là câu nói của Ninh nghe sao mà cay, Ninh cũng rơm rớm tưởng chừng như muốn vỡ oà. Tôi cũng nhắn tin với Phương,cũng nói vói nó, cũng tâm sự rồi cũng hỏi nó:- Mày làm sao vậy? Mày chưa hết giận sao? Phải làm tới thế ư? Mày nghĩ còn bao nhiêu tháng?-3-Vậy sao?-Rồi sao?-Mày định giận suốt 3 tháng?-À không. Tao nào dám giận. Tao làm gì có tư cách mà giận.- Mày đừng có dùng cái giọng đó được không?-Thôi nhé. Tao mệt với cái tình bạn này rồi, không níu kéo nữa, bọn mày thích nói gì thì nói.Mệt ư? Vậy trước giờ nó không xem chúng tôi là bạn thực sự, chỉ là công cụ giải trí, chán là bỏ. Phải. Trước giờ tôi đã không nhận ra,là tôi sai khi tin tưởng quá vào 1 người bạn chơi được 3 năm để rồi giờ đây khi bị phản bội lại đau lòng. Nếu vậy thì tình bạn này bán được bao nhiêu? Có đủ sống không? Thật tầm thường. Trước giờ tôi không biết cảm giác phản bội vì tôi là người đứng giữa. Đôi khi cảm giác bị phản bội còn đau đớn hơn tình yêu."Sự phản bội mà ta nhận được hôm nay không phải do ta ngu ngốc hay không tốt. Mà là vì... Ta đã quá tốt với những thứ chẳng xứng đáng về mình"."Tôi không buồn khi bạn lừa dối tôi. Tôi buồn vì từ bây giờ tôi không tin bạn được nữa"
Cứ nghĩ tình bạn của chúng tôi sẽ như thế mãi cho đến gần lúc thi cấp 3.Phương đã phản bội chúng tôi. Người mà tôi cho là sẽ không bao giờ phản bội, là người hiền dịu, là người mà tôi có thể tâm sự giờ đây đã phản bội tôi. Đau thật. Nhiều khi muốn xin lỗi nhưng vì tôi và Ninh cùng cung Thiên Yết sẽ không bao giờ chịu hạ mình đi xin lỗi. Ngày qua ngày tôi mệt mỏi, lúc nào cũng đội lớp mặt nạ tươi cười nhưng trong lòng tôi đang thật sự rất buồn. * Sao cái gì nó cũng lấy tao ra làm lá chắn cho nó vậy?*. Đó là câu nói của Ninh nghe sao mà cay, Ninh cũng rơm rớm tưởng chừng như muốn vỡ oà. Tôi cũng nhắn tin với Phương,cũng nói vói nó, cũng tâm sự rồi cũng hỏi nó:
- Mày làm sao vậy? Mày chưa hết giận sao? Phải làm tới thế ư? Mày nghĩ còn bao nhiêu tháng?
-3
-Vậy sao?
-Rồi sao?
-Mày định giận suốt 3 tháng?
-À không. Tao nào dám giận. Tao làm gì có tư cách mà giận.
- Mày đừng có dùng cái giọng đó được không?
-Thôi nhé. Tao mệt với cái tình bạn này rồi, không níu kéo nữa, bọn mày thích nói gì thì nói.
Mệt ư? Vậy trước giờ nó không xem chúng tôi là bạn thực sự, chỉ là công cụ giải trí, chán là bỏ. Phải. Trước giờ tôi đã không nhận ra,là tôi sai khi tin tưởng quá vào 1 người bạn chơi được 3 năm để rồi giờ đây khi bị phản bội lại đau lòng. Nếu vậy thì tình bạn này bán được bao nhiêu? Có đủ sống không? Thật tầm thường. Trước giờ tôi không biết cảm giác phản bội vì tôi là người đứng giữa. Đôi khi cảm giác bị phản bội còn đau đớn hơn tình yêu.
"Sự phản bội mà ta nhận được hôm nay không phải do ta ngu ngốc hay không tốt. Mà là vì... Ta đã quá tốt với những thứ chẳng xứng đáng về mình".
"Tôi không buồn khi bạn lừa dối tôi. Tôi buồn vì từ bây giờ tôi không tin bạn được nữa"
Tình Bạn Tuổi 15Tác giả: Đồng ĐồngTuổi 15 kì lạ lắm! Có đôi lúc tôi ngồi suy nghĩ tự hỏi mình vì sao phải thế này?Tại sao phải thế kia?.Ngồi đợi hoài mà cũng chẳng có kết quả gì. Tuổi 15 cũng lạ lắm, chúng ta bắt đầu bước vào những cảm xúc đầu đời, rất khó xác định và đặt tên. Có đôi lúc tôi cũng chỉ đoán mà không tìm được 1 định nghĩa chính xác. Đó là tuổi 15 của tôi và tôi nghĩ đó là tuổi 15 của nhiều người. Bạn này,những rung động đầu đời là lúc bạn học làm người lớn. Nó có thể rất nhỏ bé thôi nhưng hãy nắm chặt nhé! Biết đâu nó sẽ là những khái niệm đẹp cho bản thân bạn mà cả đời này sẽ mãi tồn tại trong kí ức.Đó là những cảm xúc tinh tế nhất mà mỗi người chúng ta có được ở tuổi thanh xuân này. Tôi chẳng bao giờ quan tâm đến cảm xúc của chính mình, tôi không thể biết tôi muốn ai hay muốn cái gì nhưng tôi không muốn bạn tôi buồn. Có lẽ tôi không dám đối mặt với cảm xúc của mình vì tôi sợ phải nhìn những người bạn của mình lặng lẽ ôm mặt khóc trong thứ tình cảm kia. Tôi sợ những lần cãi vã dù là rất nhỏ, tôi sợ cái… Cứ nghĩ tình bạn của chúng tôi sẽ như thế mãi cho đến gần lúc thi cấp 3.Phương đã phản bội chúng tôi. Người mà tôi cho là sẽ không bao giờ phản bội, là người hiền dịu, là người mà tôi có thể tâm sự giờ đây đã phản bội tôi. Đau thật. Nhiều khi muốn xin lỗi nhưng vì tôi và Ninh cùng cung Thiên Yết sẽ không bao giờ chịu hạ mình đi xin lỗi. Ngày qua ngày tôi mệt mỏi, lúc nào cũng đội lớp mặt nạ tươi cười nhưng trong lòng tôi đang thật sự rất buồn. * Sao cái gì nó cũng lấy tao ra làm lá chắn cho nó vậy?*. Đó là câu nói của Ninh nghe sao mà cay, Ninh cũng rơm rớm tưởng chừng như muốn vỡ oà. Tôi cũng nhắn tin với Phương,cũng nói vói nó, cũng tâm sự rồi cũng hỏi nó:- Mày làm sao vậy? Mày chưa hết giận sao? Phải làm tới thế ư? Mày nghĩ còn bao nhiêu tháng?-3-Vậy sao?-Rồi sao?-Mày định giận suốt 3 tháng?-À không. Tao nào dám giận. Tao làm gì có tư cách mà giận.- Mày đừng có dùng cái giọng đó được không?-Thôi nhé. Tao mệt với cái tình bạn này rồi, không níu kéo nữa, bọn mày thích nói gì thì nói.Mệt ư? Vậy trước giờ nó không xem chúng tôi là bạn thực sự, chỉ là công cụ giải trí, chán là bỏ. Phải. Trước giờ tôi đã không nhận ra,là tôi sai khi tin tưởng quá vào 1 người bạn chơi được 3 năm để rồi giờ đây khi bị phản bội lại đau lòng. Nếu vậy thì tình bạn này bán được bao nhiêu? Có đủ sống không? Thật tầm thường. Trước giờ tôi không biết cảm giác phản bội vì tôi là người đứng giữa. Đôi khi cảm giác bị phản bội còn đau đớn hơn tình yêu."Sự phản bội mà ta nhận được hôm nay không phải do ta ngu ngốc hay không tốt. Mà là vì... Ta đã quá tốt với những thứ chẳng xứng đáng về mình"."Tôi không buồn khi bạn lừa dối tôi. Tôi buồn vì từ bây giờ tôi không tin bạn được nữa"