Tác giả:

Tuổi 15 kì lạ lắm! Có đôi lúc tôi ngồi suy nghĩ tự hỏi mình vì sao phải thế này?Tại sao phải thế kia?.Ngồi đợi hoài mà cũng chẳng có kết quả gì. Tuổi 15 cũng lạ lắm, chúng ta bắt đầu bước vào những cảm xúc đầu đời, rất khó xác định và đặt tên. Có đôi lúc tôi cũng chỉ đoán mà không tìm được 1 định nghĩa chính xác. Đó là tuổi 15 của tôi và tôi nghĩ đó là tuổi 15 của nhiều người. Bạn này,những rung động đầu đời là lúc bạn học làm người lớn. Nó có thể rất nhỏ bé thôi nhưng hãy nắm chặt nhé! Biết đâu nó sẽ là những khái niệm đẹp cho bản thân bạn mà cả đời này sẽ mãi tồn tại trong kí ức.Đó là những cảm xúc tinh tế nhất mà mỗi người chúng ta có được ở tuổi thanh xuân này. Tôi chẳng bao giờ quan tâm đến cảm xúc của chính mình, tôi không thể biết tôi muốn ai hay muốn cái gì nhưng tôi không muốn bạn tôi buồn. Có lẽ tôi không dám đối mặt với cảm xúc của mình vì tôi sợ phải nhìn những người bạn của mình lặng lẽ ôm mặt khóc trong thứ tình cảm kia. Tôi sợ những lần cãi vã dù là rất nhỏ, tôi sợ cái…

Chương 7: Mưa

Tình Bạn Tuổi 15Tác giả: Đồng ĐồngTuổi 15 kì lạ lắm! Có đôi lúc tôi ngồi suy nghĩ tự hỏi mình vì sao phải thế này?Tại sao phải thế kia?.Ngồi đợi hoài mà cũng chẳng có kết quả gì. Tuổi 15 cũng lạ lắm, chúng ta bắt đầu bước vào những cảm xúc đầu đời, rất khó xác định và đặt tên. Có đôi lúc tôi cũng chỉ đoán mà không tìm được 1 định nghĩa chính xác. Đó là tuổi 15 của tôi và tôi nghĩ đó là tuổi 15 của nhiều người. Bạn này,những rung động đầu đời là lúc bạn học làm người lớn. Nó có thể rất nhỏ bé thôi nhưng hãy nắm chặt nhé! Biết đâu nó sẽ là những khái niệm đẹp cho bản thân bạn mà cả đời này sẽ mãi tồn tại trong kí ức.Đó là những cảm xúc tinh tế nhất mà mỗi người chúng ta có được ở tuổi thanh xuân này. Tôi chẳng bao giờ quan tâm đến cảm xúc của chính mình, tôi không thể biết tôi muốn ai hay muốn cái gì nhưng tôi không muốn bạn tôi buồn. Có lẽ tôi không dám đối mặt với cảm xúc của mình vì tôi sợ phải nhìn những người bạn của mình lặng lẽ ôm mặt khóc trong thứ tình cảm kia. Tôi sợ những lần cãi vã dù là rất nhỏ, tôi sợ cái… Hôm nay trời mưa to, rất to, mưa như muốn lấp đầy thêm nỗi buồn của tớ và cậu. Tiếng nước mưa ào ào đổ xuống, không khí mát mẻ mà thoáng chút hơi lạnh vào lòng tớ. Tình bạn liệu có hơn tình yêu? Buồn rồi. Khóc rồi. Giờ tớ không biết làm gì, tớ lại nghĩ về cậu về những kỉ niệm của chúng ta. Nếu như trước kia tớ không biết cậu, không chơi thân với cậu liệu bây giờ khi bị phản bội có đau đớn như vậy không? Còn 54 ngày nữa khi 3 chúng ta mỗi người 1 nơi, khi chúng ta không còn gặp lại nhau liệu cậu có nhớ tớ? Có thể giờ tớ chỉ ngắm nhìn cậu ở xa không thể nói chuyện với cậu rồi 1 ngày nào đấy cậu dùng với ánh mắt lạnh lùng khi 2 chúng ta gặp nhau rồ nói:" Hờ... ".Đau lắm. Giờ chỉ có tớ và Ninh chơi với nhau, cũng ít về lớp, tự nhốt vào nỗi cô đơn, chơi với các bạn lớp mình mà cố gắng quên đi cậu. Tớ đã định chí hướng của mình rồi còn cậu thì sao? Cậu thích làm hoạ sĩ vẽ truyện mà giờ cậu còn vẽ không? Rồi cậu sẽ có bạn mới cậu có nhớ tớ không? Có nhớ tới người khóc vì cậu không? Mưa này cậu có nhìn ra cửa sổ, có nhìn lên trời, nhìn những đám mây âm u kia chính là tình bạn của chúng ta bây giờ, xám xịt và nặng nề."Thời gian sẽ làm thay đổi tất cả nên hãy trân trọng những giây phút bên bạn mình. Đừng để xa rồi mới khóc. Vô ích thôi! "

Hôm nay trời mưa to, rất to, mưa như muốn lấp đầy thêm nỗi buồn của tớ và cậu. Tiếng nước mưa ào ào đổ xuống, không khí mát mẻ mà thoáng chút hơi lạnh vào lòng tớ. Tình bạn liệu có hơn tình yêu? Buồn rồi. Khóc rồi. Giờ tớ không biết làm gì, tớ lại nghĩ về cậu về những kỉ niệm của chúng ta. Nếu như trước kia tớ không biết cậu, không chơi thân với cậu liệu bây giờ khi bị phản bội có đau đớn như vậy không? Còn 54 ngày nữa khi 3 chúng ta mỗi người 1 nơi, khi chúng ta không còn gặp lại nhau liệu cậu có nhớ tớ? Có thể giờ tớ chỉ ngắm nhìn cậu ở xa không thể nói chuyện với cậu rồi 1 ngày nào đấy cậu dùng với ánh mắt lạnh lùng khi 2 chúng ta gặp nhau rồ nói:" Hờ... ".Đau lắm. Giờ chỉ có tớ và Ninh chơi với nhau, cũng ít về lớp, tự nhốt vào nỗi cô đơn, chơi với các bạn lớp mình mà cố gắng quên đi cậu. Tớ đã định chí hướng của mình rồi còn cậu thì sao? Cậu thích làm hoạ sĩ vẽ truyện mà giờ cậu còn vẽ không? Rồi cậu sẽ có bạn mới cậu có nhớ tớ không? Có nhớ tới người khóc vì cậu không? Mưa này cậu có nhìn ra cửa sổ, có nhìn lên trời, nhìn những đám mây âm u kia chính là tình bạn của chúng ta bây giờ, xám xịt và nặng nề.

"Thời gian sẽ làm thay đổi tất cả nên hãy trân trọng những giây phút bên bạn mình. Đừng để xa rồi mới khóc. Vô ích thôi! "

Tình Bạn Tuổi 15Tác giả: Đồng ĐồngTuổi 15 kì lạ lắm! Có đôi lúc tôi ngồi suy nghĩ tự hỏi mình vì sao phải thế này?Tại sao phải thế kia?.Ngồi đợi hoài mà cũng chẳng có kết quả gì. Tuổi 15 cũng lạ lắm, chúng ta bắt đầu bước vào những cảm xúc đầu đời, rất khó xác định và đặt tên. Có đôi lúc tôi cũng chỉ đoán mà không tìm được 1 định nghĩa chính xác. Đó là tuổi 15 của tôi và tôi nghĩ đó là tuổi 15 của nhiều người. Bạn này,những rung động đầu đời là lúc bạn học làm người lớn. Nó có thể rất nhỏ bé thôi nhưng hãy nắm chặt nhé! Biết đâu nó sẽ là những khái niệm đẹp cho bản thân bạn mà cả đời này sẽ mãi tồn tại trong kí ức.Đó là những cảm xúc tinh tế nhất mà mỗi người chúng ta có được ở tuổi thanh xuân này. Tôi chẳng bao giờ quan tâm đến cảm xúc của chính mình, tôi không thể biết tôi muốn ai hay muốn cái gì nhưng tôi không muốn bạn tôi buồn. Có lẽ tôi không dám đối mặt với cảm xúc của mình vì tôi sợ phải nhìn những người bạn của mình lặng lẽ ôm mặt khóc trong thứ tình cảm kia. Tôi sợ những lần cãi vã dù là rất nhỏ, tôi sợ cái… Hôm nay trời mưa to, rất to, mưa như muốn lấp đầy thêm nỗi buồn của tớ và cậu. Tiếng nước mưa ào ào đổ xuống, không khí mát mẻ mà thoáng chút hơi lạnh vào lòng tớ. Tình bạn liệu có hơn tình yêu? Buồn rồi. Khóc rồi. Giờ tớ không biết làm gì, tớ lại nghĩ về cậu về những kỉ niệm của chúng ta. Nếu như trước kia tớ không biết cậu, không chơi thân với cậu liệu bây giờ khi bị phản bội có đau đớn như vậy không? Còn 54 ngày nữa khi 3 chúng ta mỗi người 1 nơi, khi chúng ta không còn gặp lại nhau liệu cậu có nhớ tớ? Có thể giờ tớ chỉ ngắm nhìn cậu ở xa không thể nói chuyện với cậu rồi 1 ngày nào đấy cậu dùng với ánh mắt lạnh lùng khi 2 chúng ta gặp nhau rồ nói:" Hờ... ".Đau lắm. Giờ chỉ có tớ và Ninh chơi với nhau, cũng ít về lớp, tự nhốt vào nỗi cô đơn, chơi với các bạn lớp mình mà cố gắng quên đi cậu. Tớ đã định chí hướng của mình rồi còn cậu thì sao? Cậu thích làm hoạ sĩ vẽ truyện mà giờ cậu còn vẽ không? Rồi cậu sẽ có bạn mới cậu có nhớ tớ không? Có nhớ tới người khóc vì cậu không? Mưa này cậu có nhìn ra cửa sổ, có nhìn lên trời, nhìn những đám mây âm u kia chính là tình bạn của chúng ta bây giờ, xám xịt và nặng nề."Thời gian sẽ làm thay đổi tất cả nên hãy trân trọng những giây phút bên bạn mình. Đừng để xa rồi mới khóc. Vô ích thôi! "

Chương 7: Mưa