Tác giả:

Có những kẻ cố chấp... đi ngang qua đời mình, mà ngang thì ngang thôi còn cố tình dừng lại chen vào khiến mọi thứ đảo điên,  khiến mình nhớ mình thương ... .....xong lại thôi..... thốn nhở? Yo yo, chị đại vẫn là chị đại tuần 5 buổi  đi học 4 buổi lên đàm đạo trà đá với thầy hiệu trưởng Vụ nào chị có mặt là y như rằng hoành tá tràng. Ít thì nạn nhân xuống phòng y tế băng bó còn nhiều thì nhập viện vài tháng Chị là chị gấu, báo như thế tại sao vẫn còn ở lại trường được đến tận bây giờ ý à. Đơn giản thôi. Thành tích học tập của chị là số 1 ở cái thành phố này nhé năm ngoái chị còn giật giải quốc gia nhé. Đếch phải dạng vừa đâu Chị trong học tập là ngôi sao chói loà nhất thế nên chị không thể bị đuổi được... dù chị đại này có thế nào đi chăng nữa vẫn được dung túng bao che của toàn thể cán bộ Không những vậy. Anh trai của chị là đại ca đất Bắc nhé nổi tiếng chiều em gái. Đếch cần biết đúng sai gì sấc, làm em anh buồn là vớ vẩn anh cho san phẳng cả trường phổ thông Tinh Anh này chứ chả đùa…

Chương 42

Nàng Cận Của Chàng Hot BoyTác giả: LeeHannieCó những kẻ cố chấp... đi ngang qua đời mình, mà ngang thì ngang thôi còn cố tình dừng lại chen vào khiến mọi thứ đảo điên,  khiến mình nhớ mình thương ... .....xong lại thôi..... thốn nhở? Yo yo, chị đại vẫn là chị đại tuần 5 buổi  đi học 4 buổi lên đàm đạo trà đá với thầy hiệu trưởng Vụ nào chị có mặt là y như rằng hoành tá tràng. Ít thì nạn nhân xuống phòng y tế băng bó còn nhiều thì nhập viện vài tháng Chị là chị gấu, báo như thế tại sao vẫn còn ở lại trường được đến tận bây giờ ý à. Đơn giản thôi. Thành tích học tập của chị là số 1 ở cái thành phố này nhé năm ngoái chị còn giật giải quốc gia nhé. Đếch phải dạng vừa đâu Chị trong học tập là ngôi sao chói loà nhất thế nên chị không thể bị đuổi được... dù chị đại này có thế nào đi chăng nữa vẫn được dung túng bao che của toàn thể cán bộ Không những vậy. Anh trai của chị là đại ca đất Bắc nhé nổi tiếng chiều em gái. Đếch cần biết đúng sai gì sấc, làm em anh buồn là vớ vẩn anh cho san phẳng cả trường phổ thông Tinh Anh này chứ chả đùa… Như bực bội định bụng cho Huyên một trận cơ nhưng lại thươngCái người ấy gầy sộp đi, đôi mắt tinh anh ngày trước cũng phủ một màu sương mờMắng chán, sau đe, trước cau có...cuối cùng thì cả hai im lặngHuyên im lặng, anh không biết nên nơi với Như thế nào. Sợ Như lo lắng buồn phiềnNỡ ngày mai.....anh thất sự thất bại...Như chắc chắn sẽ khóc đến đau lòngGiá kể như ngôn tình tiểu thuyết, chết đi rồi sẽ có người tốt hơn yêu Như. Chắc chắn sẽ có thôi, Như đáng được trân trọng...  nhưng mà anh ích kỷ lắm. Anh không muốn buông tayNhư nắm lấy tay Huyên rất nhẹ.-Tớ đã rất cố gắng. Nên mai cậu cũng cố gắng hết sức mình biết chưa-Như, nếu ngày mai....-Tương lai không biết trước. Tớ muốn nhìn thấy Vương Bá Huyên đầy nhiệt huyết. Một tên láu cá bướng bỉnh, và kiêu ngạo.-...-Tin tớ đi. Mọi chuyện sẽ đâu vào đấyHuyên gật đầu. Dù còn 0.001% hi vọng cũng tiếp tục phải hi vọngCòn hi vọng còn cơ hội.Đêm ấy Như ở lại cùng Huyên. Cái giường bệnh bé tí nhưng có đôi "bạn" chả hề nể chật chội mà chia sẻ với nhauMùi thuốc sát trùng chả lấp đi được mùi hương của cô gái kia. Chàng trai nọ lòng hạnh phúc. Họ chẳng nói nhiều với nhau... Chỉ có cái siết tay thật chặt, có cái ôm lâu thật lâu.... Và cái hôn sâu thật nồng nànQuyến luyến bịn rịn như vợ chồng son-Như Ngố, cậu "gà" thật ý...mặt mũi đỏ ửng hết cả rồi. Hôn cũng phải thở chứ.Huyên cười khà khà trêu chọcBạn Như thẹn quá hóa giận 😠 lườm nguýt người kia, rủa thầm.Da mặt thật dày quá đi... Có cần nói toẹt ra thế không-Lần đầu tiên sai sót là không tránh khỏi. Lần sau nhất định sẽ chú ýNhư bột miệng bộc bạchHuyên lại được thể trêu chọc một hồi không thôi-Còn nhiều lần sau. Nên là rút kinh nghiệm dần dần nhỉ-không đứng đắnHai bạn đùa giỡn mãi mới ngủ. Giấc ngủ của Huyên bình yên đến lạNhư hôn nhẹ nên cái cằm nam tính ương ngạnh, cô nở nụ cười nhẹ nhàngYêu lắm. Mạnh mẽ lên chàng trai của em.Sáng hôm sauCả hai đều dậy sớm. Fanky đưa Đậu con tới chơi. Thấy Huyên nó cuống quít vẫy đuôi tít mù, phấn khích chạy quanh phòng xong lại đòi sống đòi chết nhảy lên giường với chú mà khổ... Chân ngắn quá em chỉ vịn vào giường được thôi-Đậu Đậu... Có phải nhớ chú Huyên không?Huyên cười.... Đậu con ư ử vài tiếngHuyên vươn tay đón chú bé lênĐậu rất ngoan, nó cuộn người nằm cạnh chú Huyên thôi không hề phát ra tiếng gìChú khen Đậu ngoan. Khỏi bệnh chú sẽ thưởng choMẹ Như chỉ cười thôi. Đậu Con thương chú Huyên lắm, chú bị bệnh chân yếu xong mắt còn kém nữa... Chiều nay chú mổ đấy lấy cái gì trong đầu ý...sợ khiếpChắc đau lắm.Hôm nay cô Q.Như, chú Dũng cùng mọi người gọi facetime cho chú Huyên động viên nhiều ơi là nhiều luônChú bảo chú nhớ mọi người lắm chờ chú khỏe chú sẽ ra bắc nhéĐầu giờ chiều con phải về. Bà Hân bảo phải ngoan thì mẹ Như mới về sớm với con được. Bà nấu sẵn thức ăn rồi ở viện nhiều người nên tối bà mới vào xem tình hình thế nàoUầy con lo quá.Nhưng vẫn phải ăn ý. Tại đồ ăn nó thơm quá**********Huyên xoa xoa cái đầu trọc lốc hỏi Như-Có đẹp trai không?-Ừ. Đẹp...-Xời. Đúng là mình đẹp trai để kiểu nào cũng đẹpNghe người ta nói đùa mà mắt Như nó dưng dưngHuyên ôm Như vào lòng. Chả thể thốt lên lời an ủi người nào đó anh chỉ biết ôm người đó thôi. Nếu duyên chưa đứt, tình chưa tuyệt diệtXin hãy cho anh về với em.***********Cuộc phẫu thuật kéo dài 7 tiếng... Mọi người chỉ còn biết thở dài mà chờ đợiNhư ngồi xuống ghế mắt hướng về cánh cửa lạnh như băng đang khép chặtCách nhau 1 cánh cửa thôi mà như xa xôi cách trở cả vạn dặm.Từ Dạ Tưởng vừa vào viện vì bệnh đau dạ dàyVô tình đi ngang qua dãy hành langVô tình thấy hình ảnh cô gái ấy...cô gái mới 2 ngày trước mạnh mẽ phản bác anh hôm nay lại lộ ra vẻ yếu mềm mà ra cái dáng vẻ yếu đuối như vậy rất động lòng ngườiCuối cùng cuộc phẫu thuật cũng kết thúcHoàng thở phào nhẹ nhõm bước ra khỏi phòng phẫu thuật-sao rồi con???Ba Hào nắm vai Hoàng hỏi-Thành công rồi chú.... Tiếc là... Huyên nó sẽ mất trí nhớ. Không biết nó có thể nhớ lại hay không?-Còn giữ được cái mạng là may rồiBa Ân xuề xòa nóiNhư trông Huyên được đẩy về phòng hồi sức mà cười ngây ngôTốt quá rồi. Anh trở về rồiMạnh mẽ lắm chàng trai!

Như bực bội định bụng cho Huyên một trận cơ nhưng lại thương

Cái người ấy gầy sộp đi, đôi mắt tinh anh ngày trước cũng phủ một màu sương mờ

Mắng chán, sau đe, trước cau có...cuối cùng thì cả hai im lặng

Huyên im lặng, anh không biết nên nơi với Như thế nào. Sợ Như lo lắng buồn phiền

Nỡ ngày mai.....anh thất sự thất bại...Như chắc chắn sẽ khóc đến đau lòng

Giá kể như ngôn tình tiểu thuyết, chết đi rồi sẽ có người tốt hơn yêu Như. Chắc chắn sẽ có thôi, Như đáng được trân trọng...  nhưng mà anh ích kỷ lắm. Anh không muốn buông tay

Như nắm lấy tay Huyên rất nhẹ.

-Tớ đã rất cố gắng. Nên mai cậu cũng cố gắng hết sức mình biết chưa

-Như, nếu ngày mai....

-Tương lai không biết trước. Tớ muốn nhìn thấy Vương Bá Huyên đầy nhiệt huyết. Một tên láu cá bướng bỉnh, và kiêu ngạo.

-...

-Tin tớ đi. Mọi chuyện sẽ đâu vào đấy

Huyên gật đầu. Dù còn 0.001% hi vọng cũng tiếp tục phải hi vọng

Còn hi vọng còn cơ hội.

Đêm ấy Như ở lại cùng Huyên. Cái giường bệnh bé tí nhưng có đôi "bạn" chả hề nể chật chội mà chia sẻ với nhau

Mùi thuốc sát trùng chả lấp đi được mùi hương của cô gái kia. Chàng trai nọ lòng hạnh phúc. Họ chẳng nói nhiều với nhau... Chỉ có cái siết tay thật chặt, có cái ôm lâu thật lâu.... Và cái hôn sâu thật nồng nàn

Quyến luyến bịn rịn như vợ chồng son

-Như Ngố, cậu "gà" thật ý...mặt mũi đỏ ửng hết cả rồi. Hôn cũng phải thở chứ.

Huyên cười khà khà trêu chọc

Bạn Như thẹn quá hóa giận 😠 lườm nguýt người kia, rủa thầm.

Da mặt thật dày quá đi... Có cần nói toẹt ra thế không

-Lần đầu tiên sai sót là không tránh khỏi. Lần sau nhất định sẽ chú ý

Như bột miệng bộc bạch

Huyên lại được thể trêu chọc một hồi không thôi

-Còn nhiều lần sau. Nên là rút kinh nghiệm dần dần nhỉ

-không đứng đắn

Hai bạn đùa giỡn mãi mới ngủ. Giấc ngủ của Huyên bình yên đến lạ

Như hôn nhẹ nên cái cằm nam tính ương ngạnh, cô nở nụ cười nhẹ nhàng

Yêu lắm. Mạnh mẽ lên chàng trai của em.

Sáng hôm sau

Cả hai đều dậy sớm. Fanky đưa Đậu con tới chơi. Thấy Huyên nó cuống quít vẫy đuôi tít mù, phấn khích chạy quanh phòng xong lại đòi sống đòi chết nhảy lên giường với chú mà khổ... Chân ngắn quá em chỉ vịn vào giường được thôi

-Đậu Đậu... Có phải nhớ chú Huyên không?

Huyên cười.... Đậu con ư ử vài tiếng

Huyên vươn tay đón chú bé lên

Đậu rất ngoan, nó cuộn người nằm cạnh chú Huyên thôi không hề phát ra tiếng gì

Chú khen Đậu ngoan. Khỏi bệnh chú sẽ thưởng cho

Mẹ Như chỉ cười thôi. Đậu Con thương chú Huyên lắm, chú bị bệnh chân yếu xong mắt còn kém nữa... Chiều nay chú mổ đấy lấy cái gì trong đầu ý...sợ khiếp

Chắc đau lắm.

Hôm nay cô Q.Như, chú Dũng cùng mọi người gọi facetime cho chú Huyên động viên nhiều ơi là nhiều luôn

Chú bảo chú nhớ mọi người lắm chờ chú khỏe chú sẽ ra bắc nhé

Đầu giờ chiều con phải về. Bà Hân bảo phải ngoan thì mẹ Như mới về sớm với con được. Bà nấu sẵn thức ăn rồi ở viện nhiều người nên tối bà mới vào xem tình hình thế nào

Uầy con lo quá.

Nhưng vẫn phải ăn ý. Tại đồ ăn nó thơm quá

**********

Huyên xoa xoa cái đầu trọc lốc hỏi Như

-Có đẹp trai không?

-Ừ. Đẹp...

-Xời. Đúng là mình đẹp trai để kiểu nào cũng đẹp

Nghe người ta nói đùa mà mắt Như nó dưng dưng

Huyên ôm Như vào lòng. Chả thể thốt lên lời an ủi người nào đó anh chỉ biết ôm người đó thôi. Nếu duyên chưa đứt, tình chưa tuyệt diệt

Xin hãy cho anh về với em.

***********

Cuộc phẫu thuật kéo dài 7 tiếng... Mọi người chỉ còn biết thở dài mà chờ đợi

Như ngồi xuống ghế mắt hướng về cánh cửa lạnh như băng đang khép chặt

Cách nhau 1 cánh cửa thôi mà như xa xôi cách trở cả vạn dặm.

Từ Dạ Tưởng vừa vào viện vì bệnh đau dạ dày

Vô tình đi ngang qua dãy hành lang

Vô tình thấy hình ảnh cô gái ấy...cô gái mới 2 ngày trước mạnh mẽ phản bác anh hôm nay lại lộ ra vẻ yếu mềm mà ra cái dáng vẻ yếu đuối như vậy rất động lòng người

Cuối cùng cuộc phẫu thuật cũng kết thúc

Hoàng thở phào nhẹ nhõm bước ra khỏi phòng phẫu thuật

-sao rồi con???

Ba Hào nắm vai Hoàng hỏi

-Thành công rồi chú.... Tiếc là... Huyên nó sẽ mất trí nhớ. Không biết nó có thể nhớ lại hay không?

-Còn giữ được cái mạng là may rồi

Ba Ân xuề xòa nói

Như trông Huyên được đẩy về phòng hồi sức mà cười ngây ngô

Tốt quá rồi. Anh trở về rồi

Mạnh mẽ lắm chàng trai!

Nàng Cận Của Chàng Hot BoyTác giả: LeeHannieCó những kẻ cố chấp... đi ngang qua đời mình, mà ngang thì ngang thôi còn cố tình dừng lại chen vào khiến mọi thứ đảo điên,  khiến mình nhớ mình thương ... .....xong lại thôi..... thốn nhở? Yo yo, chị đại vẫn là chị đại tuần 5 buổi  đi học 4 buổi lên đàm đạo trà đá với thầy hiệu trưởng Vụ nào chị có mặt là y như rằng hoành tá tràng. Ít thì nạn nhân xuống phòng y tế băng bó còn nhiều thì nhập viện vài tháng Chị là chị gấu, báo như thế tại sao vẫn còn ở lại trường được đến tận bây giờ ý à. Đơn giản thôi. Thành tích học tập của chị là số 1 ở cái thành phố này nhé năm ngoái chị còn giật giải quốc gia nhé. Đếch phải dạng vừa đâu Chị trong học tập là ngôi sao chói loà nhất thế nên chị không thể bị đuổi được... dù chị đại này có thế nào đi chăng nữa vẫn được dung túng bao che của toàn thể cán bộ Không những vậy. Anh trai của chị là đại ca đất Bắc nhé nổi tiếng chiều em gái. Đếch cần biết đúng sai gì sấc, làm em anh buồn là vớ vẩn anh cho san phẳng cả trường phổ thông Tinh Anh này chứ chả đùa… Như bực bội định bụng cho Huyên một trận cơ nhưng lại thươngCái người ấy gầy sộp đi, đôi mắt tinh anh ngày trước cũng phủ một màu sương mờMắng chán, sau đe, trước cau có...cuối cùng thì cả hai im lặngHuyên im lặng, anh không biết nên nơi với Như thế nào. Sợ Như lo lắng buồn phiềnNỡ ngày mai.....anh thất sự thất bại...Như chắc chắn sẽ khóc đến đau lòngGiá kể như ngôn tình tiểu thuyết, chết đi rồi sẽ có người tốt hơn yêu Như. Chắc chắn sẽ có thôi, Như đáng được trân trọng...  nhưng mà anh ích kỷ lắm. Anh không muốn buông tayNhư nắm lấy tay Huyên rất nhẹ.-Tớ đã rất cố gắng. Nên mai cậu cũng cố gắng hết sức mình biết chưa-Như, nếu ngày mai....-Tương lai không biết trước. Tớ muốn nhìn thấy Vương Bá Huyên đầy nhiệt huyết. Một tên láu cá bướng bỉnh, và kiêu ngạo.-...-Tin tớ đi. Mọi chuyện sẽ đâu vào đấyHuyên gật đầu. Dù còn 0.001% hi vọng cũng tiếp tục phải hi vọngCòn hi vọng còn cơ hội.Đêm ấy Như ở lại cùng Huyên. Cái giường bệnh bé tí nhưng có đôi "bạn" chả hề nể chật chội mà chia sẻ với nhauMùi thuốc sát trùng chả lấp đi được mùi hương của cô gái kia. Chàng trai nọ lòng hạnh phúc. Họ chẳng nói nhiều với nhau... Chỉ có cái siết tay thật chặt, có cái ôm lâu thật lâu.... Và cái hôn sâu thật nồng nànQuyến luyến bịn rịn như vợ chồng son-Như Ngố, cậu "gà" thật ý...mặt mũi đỏ ửng hết cả rồi. Hôn cũng phải thở chứ.Huyên cười khà khà trêu chọcBạn Như thẹn quá hóa giận 😠 lườm nguýt người kia, rủa thầm.Da mặt thật dày quá đi... Có cần nói toẹt ra thế không-Lần đầu tiên sai sót là không tránh khỏi. Lần sau nhất định sẽ chú ýNhư bột miệng bộc bạchHuyên lại được thể trêu chọc một hồi không thôi-Còn nhiều lần sau. Nên là rút kinh nghiệm dần dần nhỉ-không đứng đắnHai bạn đùa giỡn mãi mới ngủ. Giấc ngủ của Huyên bình yên đến lạNhư hôn nhẹ nên cái cằm nam tính ương ngạnh, cô nở nụ cười nhẹ nhàngYêu lắm. Mạnh mẽ lên chàng trai của em.Sáng hôm sauCả hai đều dậy sớm. Fanky đưa Đậu con tới chơi. Thấy Huyên nó cuống quít vẫy đuôi tít mù, phấn khích chạy quanh phòng xong lại đòi sống đòi chết nhảy lên giường với chú mà khổ... Chân ngắn quá em chỉ vịn vào giường được thôi-Đậu Đậu... Có phải nhớ chú Huyên không?Huyên cười.... Đậu con ư ử vài tiếngHuyên vươn tay đón chú bé lênĐậu rất ngoan, nó cuộn người nằm cạnh chú Huyên thôi không hề phát ra tiếng gìChú khen Đậu ngoan. Khỏi bệnh chú sẽ thưởng choMẹ Như chỉ cười thôi. Đậu Con thương chú Huyên lắm, chú bị bệnh chân yếu xong mắt còn kém nữa... Chiều nay chú mổ đấy lấy cái gì trong đầu ý...sợ khiếpChắc đau lắm.Hôm nay cô Q.Như, chú Dũng cùng mọi người gọi facetime cho chú Huyên động viên nhiều ơi là nhiều luônChú bảo chú nhớ mọi người lắm chờ chú khỏe chú sẽ ra bắc nhéĐầu giờ chiều con phải về. Bà Hân bảo phải ngoan thì mẹ Như mới về sớm với con được. Bà nấu sẵn thức ăn rồi ở viện nhiều người nên tối bà mới vào xem tình hình thế nàoUầy con lo quá.Nhưng vẫn phải ăn ý. Tại đồ ăn nó thơm quá**********Huyên xoa xoa cái đầu trọc lốc hỏi Như-Có đẹp trai không?-Ừ. Đẹp...-Xời. Đúng là mình đẹp trai để kiểu nào cũng đẹpNghe người ta nói đùa mà mắt Như nó dưng dưngHuyên ôm Như vào lòng. Chả thể thốt lên lời an ủi người nào đó anh chỉ biết ôm người đó thôi. Nếu duyên chưa đứt, tình chưa tuyệt diệtXin hãy cho anh về với em.***********Cuộc phẫu thuật kéo dài 7 tiếng... Mọi người chỉ còn biết thở dài mà chờ đợiNhư ngồi xuống ghế mắt hướng về cánh cửa lạnh như băng đang khép chặtCách nhau 1 cánh cửa thôi mà như xa xôi cách trở cả vạn dặm.Từ Dạ Tưởng vừa vào viện vì bệnh đau dạ dàyVô tình đi ngang qua dãy hành langVô tình thấy hình ảnh cô gái ấy...cô gái mới 2 ngày trước mạnh mẽ phản bác anh hôm nay lại lộ ra vẻ yếu mềm mà ra cái dáng vẻ yếu đuối như vậy rất động lòng ngườiCuối cùng cuộc phẫu thuật cũng kết thúcHoàng thở phào nhẹ nhõm bước ra khỏi phòng phẫu thuật-sao rồi con???Ba Hào nắm vai Hoàng hỏi-Thành công rồi chú.... Tiếc là... Huyên nó sẽ mất trí nhớ. Không biết nó có thể nhớ lại hay không?-Còn giữ được cái mạng là may rồiBa Ân xuề xòa nóiNhư trông Huyên được đẩy về phòng hồi sức mà cười ngây ngôTốt quá rồi. Anh trở về rồiMạnh mẽ lắm chàng trai!

Chương 42