Cô đi chầm chậm lên từng bậc thang, cố với tay để bắt lấy con bướm. Thế nhưng xui thay, con bướm nghe tiếng động liền bay đi mất làm cô mất trớn té rầm xuống sàn. ---_-_-_-_-_-_-_-_------ - Làm gì mà ầm ầm trên đó vậy con? - Con không sao? Thật ra là có đấy, tại con bướm chết tiệt mà tôi bị té từ trên giường xuống sàn. - Uầy, lại bị bầm rồi này, cái trán của tui.. - Lại té sàn à con? Xuống đây đi giao đồ giúp mẹ.. - Vâng Ngày gì mà xui thế không biết, tôi lò mò leo lên giường lấy điện thoại mới biết hôm nay là ngày chủ nhật. Sau khi thay đồ xong, tôi đi xuống nhà dưới, mẹ đưa tôi túi đồ rồi dặn tôi đem đến nhà của bác Hà. - Nhà người ta gìau đến thế thì ai mà nhận mấy thứ đồ rẻ bèo của mình chứ mẹ. Tôi nhìn vỏ đồ ngắm ngắm ngía ngía rồi trề môi, thấy vậy bà cốc đầu tôi một cái rõ đau - Con thì biết gì. Lần trước mẹ có nhờ bác Hà chút việc, nên chọn một ít quà mọn để cám ơn bác ấy mà. Mà thôi con đi nhanh đi, nhà bác hơi xa đi trễ e là không kịp trước tối. - Vâng.. con đi đây. - tạm…
Chương 7
Mệt Mỏi Rồi Thì Hãy Quay Lưng Lại - Vì Em Vẫn Ở ĐâyTác giả: Huỳnh CrabyCô đi chầm chậm lên từng bậc thang, cố với tay để bắt lấy con bướm. Thế nhưng xui thay, con bướm nghe tiếng động liền bay đi mất làm cô mất trớn té rầm xuống sàn. ---_-_-_-_-_-_-_-_------ - Làm gì mà ầm ầm trên đó vậy con? - Con không sao? Thật ra là có đấy, tại con bướm chết tiệt mà tôi bị té từ trên giường xuống sàn. - Uầy, lại bị bầm rồi này, cái trán của tui.. - Lại té sàn à con? Xuống đây đi giao đồ giúp mẹ.. - Vâng Ngày gì mà xui thế không biết, tôi lò mò leo lên giường lấy điện thoại mới biết hôm nay là ngày chủ nhật. Sau khi thay đồ xong, tôi đi xuống nhà dưới, mẹ đưa tôi túi đồ rồi dặn tôi đem đến nhà của bác Hà. - Nhà người ta gìau đến thế thì ai mà nhận mấy thứ đồ rẻ bèo của mình chứ mẹ. Tôi nhìn vỏ đồ ngắm ngắm ngía ngía rồi trề môi, thấy vậy bà cốc đầu tôi một cái rõ đau - Con thì biết gì. Lần trước mẹ có nhờ bác Hà chút việc, nên chọn một ít quà mọn để cám ơn bác ấy mà. Mà thôi con đi nhanh đi, nhà bác hơi xa đi trễ e là không kịp trước tối. - Vâng.. con đi đây. - tạm… - Hải Đăng.. cậu.. cậu..Khoảng cách của chúng tôi bây giờ chỉ cách nhau bằng 1 cái cổ. Cậu ôm chặt tôi vào lòng, 2 cơ thể cọ xát nhau tạo nên một dòng điện chạy xuyên người tôi. Tôi có thể cảm nhận nhịp tim chúng tôi đang hòa làm một. Tôi chẳng còn nghe thấy những âm thanh phát ra từ xung quanh. Tôi chỉ nghe được giọng nói ấm áp của cậu- Không sao chứ?Tôi khẽ gật đầu. Bình tĩnh lại, tôi đẩy cậu ta ra. Mặt tôi đỏ bừng bừng, nóng như lửa đốt. Cậu ta buông tôi ra gãi đầu. An An chen vào đám đông chạy đến gần tôi, xem tôi có bị sao không. Như chợt nhớ ra gì đó, cậu gắt lên, trông thật dữ tợn.- Là ai vứt vỏ chuối bừa bãi thế này hả?Cả cantin đang xông xao bàn tán thì chợt im bặt khi nghe cậu nói. Một tên bốn mắt từ đâu bước ra, cả người run sợ. Run cũng phải, đến cả tôi còn cảm thấy sợ đây mà.- Là cậu làm?- Tôi.. tôi không cố ý.. xin cậu đừng đánh tôi..Trông cậu ấy không có vẻ gì muốn hại tôi. Cảm thấy tội nghiệp, tôi bước đến gần hắn, lắc lắc tay hắn.- Dù sao tôi cũng không bị gì mà. Tha cho cậu ấy đi, cậu ấy không cố ý đâu.- Nhưng...Tôi biết hắn định trách tôi vì buông tha cho tên kia dễ dàng, nên tôi đã dùng chiêu mỹ nhân kế để dụ hắn. Cũng chẳng là gì, đôi mắt ươn ướt như một chú mèo con.. thế là hắn không nói gì nữa cả. Ba chúng tôi đi về lớp, thế là tan tành bữa sáng. Ngồi trong lớp mà cái bụng cứ gắt lên không chịu nghe lời tôi. Thấy thế hắn lén đưa tôi một thanh socola. Tranh thủ giáo viên không để ý tôi ăn một mạch hết sạch.Trên đường về, tôi cứ nghĩ mãi cái khoảnh khắc hắn ôm tôi vào lòng. Tôi có cảm giác đã gặp cảnh này ở đâu đó nhưng chẳng nhớ ra được.- Thôi không nghĩ tới nữa. Nhức đầu quá.. Về ngủ một giấc mới được.-------_-_-_-_------Trong căn phòng màu xám, ánh sáng xuyên qua khe cửa tạo thành những tia lấp lánh chiếu lên gương mặt hoàn hảo của cậu. Cậu đứng cạnh cửa sổ nhìn xuống sân suy nghĩ về điều gì đó. Khung cảnh bây giờ cứ như bức tranh được khắc họa một cách tỉ mỉ. Nụ cười chết người ấy lại được nở trên đôi môi gợi cảm của cậu.- Mùi trà.. đã bao lâu rồi vẫn vậy..
- Hải Đăng.. cậu.. cậu..
Khoảng cách của chúng tôi bây giờ chỉ cách nhau bằng 1 cái cổ. Cậu ôm chặt tôi vào lòng, 2 cơ thể cọ xát nhau tạo nên một dòng điện chạy xuyên người tôi. Tôi có thể cảm nhận nhịp tim chúng tôi đang hòa làm một. Tôi chẳng còn nghe thấy những âm thanh phát ra từ xung quanh. Tôi chỉ nghe được giọng nói ấm áp của cậu
- Không sao chứ?
Tôi khẽ gật đầu. Bình tĩnh lại, tôi đẩy cậu ta ra. Mặt tôi đỏ bừng bừng, nóng như lửa đốt. Cậu ta buông tôi ra gãi đầu. An An chen vào đám đông chạy đến gần tôi, xem tôi có bị sao không. Như chợt nhớ ra gì đó, cậu gắt lên, trông thật dữ tợn.
- Là ai vứt vỏ chuối bừa bãi thế này hả?
Cả cantin đang xông xao bàn tán thì chợt im bặt khi nghe cậu nói. Một tên bốn mắt từ đâu bước ra, cả người run sợ. Run cũng phải, đến cả tôi còn cảm thấy sợ đây mà.
- Là cậu làm?
- Tôi.. tôi không cố ý.. xin cậu đừng đánh tôi..
Trông cậu ấy không có vẻ gì muốn hại tôi. Cảm thấy tội nghiệp, tôi bước đến gần hắn, lắc lắc tay hắn.
- Dù sao tôi cũng không bị gì mà. Tha cho cậu ấy đi, cậu ấy không cố ý đâu.
- Nhưng...
Tôi biết hắn định trách tôi vì buông tha cho tên kia dễ dàng, nên tôi đã dùng chiêu mỹ nhân kế để dụ hắn. Cũng chẳng là gì, đôi mắt ươn ướt như một chú mèo con.. thế là hắn không nói gì nữa cả. Ba chúng tôi đi về lớp, thế là tan tành bữa sáng. Ngồi trong lớp mà cái bụng cứ gắt lên không chịu nghe lời tôi. Thấy thế hắn lén đưa tôi một thanh socola. Tranh thủ giáo viên không để ý tôi ăn một mạch hết sạch.
Trên đường về, tôi cứ nghĩ mãi cái khoảnh khắc hắn ôm tôi vào lòng. Tôi có cảm giác đã gặp cảnh này ở đâu đó nhưng chẳng nhớ ra được.
- Thôi không nghĩ tới nữa. Nhức đầu quá.. Về ngủ một giấc mới được.
-------_-_-_-_------
Trong căn phòng màu xám, ánh sáng xuyên qua khe cửa tạo thành những tia lấp lánh chiếu lên gương mặt hoàn hảo của cậu. Cậu đứng cạnh cửa sổ nhìn xuống sân suy nghĩ về điều gì đó. Khung cảnh bây giờ cứ như bức tranh được khắc họa một cách tỉ mỉ. Nụ cười chết người ấy lại được nở trên đôi môi gợi cảm của cậu.
- Mùi trà.. đã bao lâu rồi vẫn vậy..
Mệt Mỏi Rồi Thì Hãy Quay Lưng Lại - Vì Em Vẫn Ở ĐâyTác giả: Huỳnh CrabyCô đi chầm chậm lên từng bậc thang, cố với tay để bắt lấy con bướm. Thế nhưng xui thay, con bướm nghe tiếng động liền bay đi mất làm cô mất trớn té rầm xuống sàn. ---_-_-_-_-_-_-_-_------ - Làm gì mà ầm ầm trên đó vậy con? - Con không sao? Thật ra là có đấy, tại con bướm chết tiệt mà tôi bị té từ trên giường xuống sàn. - Uầy, lại bị bầm rồi này, cái trán của tui.. - Lại té sàn à con? Xuống đây đi giao đồ giúp mẹ.. - Vâng Ngày gì mà xui thế không biết, tôi lò mò leo lên giường lấy điện thoại mới biết hôm nay là ngày chủ nhật. Sau khi thay đồ xong, tôi đi xuống nhà dưới, mẹ đưa tôi túi đồ rồi dặn tôi đem đến nhà của bác Hà. - Nhà người ta gìau đến thế thì ai mà nhận mấy thứ đồ rẻ bèo của mình chứ mẹ. Tôi nhìn vỏ đồ ngắm ngắm ngía ngía rồi trề môi, thấy vậy bà cốc đầu tôi một cái rõ đau - Con thì biết gì. Lần trước mẹ có nhờ bác Hà chút việc, nên chọn một ít quà mọn để cám ơn bác ấy mà. Mà thôi con đi nhanh đi, nhà bác hơi xa đi trễ e là không kịp trước tối. - Vâng.. con đi đây. - tạm… - Hải Đăng.. cậu.. cậu..Khoảng cách của chúng tôi bây giờ chỉ cách nhau bằng 1 cái cổ. Cậu ôm chặt tôi vào lòng, 2 cơ thể cọ xát nhau tạo nên một dòng điện chạy xuyên người tôi. Tôi có thể cảm nhận nhịp tim chúng tôi đang hòa làm một. Tôi chẳng còn nghe thấy những âm thanh phát ra từ xung quanh. Tôi chỉ nghe được giọng nói ấm áp của cậu- Không sao chứ?Tôi khẽ gật đầu. Bình tĩnh lại, tôi đẩy cậu ta ra. Mặt tôi đỏ bừng bừng, nóng như lửa đốt. Cậu ta buông tôi ra gãi đầu. An An chen vào đám đông chạy đến gần tôi, xem tôi có bị sao không. Như chợt nhớ ra gì đó, cậu gắt lên, trông thật dữ tợn.- Là ai vứt vỏ chuối bừa bãi thế này hả?Cả cantin đang xông xao bàn tán thì chợt im bặt khi nghe cậu nói. Một tên bốn mắt từ đâu bước ra, cả người run sợ. Run cũng phải, đến cả tôi còn cảm thấy sợ đây mà.- Là cậu làm?- Tôi.. tôi không cố ý.. xin cậu đừng đánh tôi..Trông cậu ấy không có vẻ gì muốn hại tôi. Cảm thấy tội nghiệp, tôi bước đến gần hắn, lắc lắc tay hắn.- Dù sao tôi cũng không bị gì mà. Tha cho cậu ấy đi, cậu ấy không cố ý đâu.- Nhưng...Tôi biết hắn định trách tôi vì buông tha cho tên kia dễ dàng, nên tôi đã dùng chiêu mỹ nhân kế để dụ hắn. Cũng chẳng là gì, đôi mắt ươn ướt như một chú mèo con.. thế là hắn không nói gì nữa cả. Ba chúng tôi đi về lớp, thế là tan tành bữa sáng. Ngồi trong lớp mà cái bụng cứ gắt lên không chịu nghe lời tôi. Thấy thế hắn lén đưa tôi một thanh socola. Tranh thủ giáo viên không để ý tôi ăn một mạch hết sạch.Trên đường về, tôi cứ nghĩ mãi cái khoảnh khắc hắn ôm tôi vào lòng. Tôi có cảm giác đã gặp cảnh này ở đâu đó nhưng chẳng nhớ ra được.- Thôi không nghĩ tới nữa. Nhức đầu quá.. Về ngủ một giấc mới được.-------_-_-_-_------Trong căn phòng màu xám, ánh sáng xuyên qua khe cửa tạo thành những tia lấp lánh chiếu lên gương mặt hoàn hảo của cậu. Cậu đứng cạnh cửa sổ nhìn xuống sân suy nghĩ về điều gì đó. Khung cảnh bây giờ cứ như bức tranh được khắc họa một cách tỉ mỉ. Nụ cười chết người ấy lại được nở trên đôi môi gợi cảm của cậu.- Mùi trà.. đã bao lâu rồi vẫn vậy..