Cô đi chầm chậm lên từng bậc thang, cố với tay để bắt lấy con bướm. Thế nhưng xui thay, con bướm nghe tiếng động liền bay đi mất làm cô mất trớn té rầm xuống sàn. ---_-_-_-_-_-_-_-_------ - Làm gì mà ầm ầm trên đó vậy con? - Con không sao? Thật ra là có đấy, tại con bướm chết tiệt mà tôi bị té từ trên giường xuống sàn. - Uầy, lại bị bầm rồi này, cái trán của tui.. - Lại té sàn à con? Xuống đây đi giao đồ giúp mẹ.. - Vâng Ngày gì mà xui thế không biết, tôi lò mò leo lên giường lấy điện thoại mới biết hôm nay là ngày chủ nhật. Sau khi thay đồ xong, tôi đi xuống nhà dưới, mẹ đưa tôi túi đồ rồi dặn tôi đem đến nhà của bác Hà. - Nhà người ta gìau đến thế thì ai mà nhận mấy thứ đồ rẻ bèo của mình chứ mẹ. Tôi nhìn vỏ đồ ngắm ngắm ngía ngía rồi trề môi, thấy vậy bà cốc đầu tôi một cái rõ đau - Con thì biết gì. Lần trước mẹ có nhờ bác Hà chút việc, nên chọn một ít quà mọn để cám ơn bác ấy mà. Mà thôi con đi nhanh đi, nhà bác hơi xa đi trễ e là không kịp trước tối. - Vâng.. con đi đây. - tạm…
Chương 8
Mệt Mỏi Rồi Thì Hãy Quay Lưng Lại - Vì Em Vẫn Ở ĐâyTác giả: Huỳnh CrabyCô đi chầm chậm lên từng bậc thang, cố với tay để bắt lấy con bướm. Thế nhưng xui thay, con bướm nghe tiếng động liền bay đi mất làm cô mất trớn té rầm xuống sàn. ---_-_-_-_-_-_-_-_------ - Làm gì mà ầm ầm trên đó vậy con? - Con không sao? Thật ra là có đấy, tại con bướm chết tiệt mà tôi bị té từ trên giường xuống sàn. - Uầy, lại bị bầm rồi này, cái trán của tui.. - Lại té sàn à con? Xuống đây đi giao đồ giúp mẹ.. - Vâng Ngày gì mà xui thế không biết, tôi lò mò leo lên giường lấy điện thoại mới biết hôm nay là ngày chủ nhật. Sau khi thay đồ xong, tôi đi xuống nhà dưới, mẹ đưa tôi túi đồ rồi dặn tôi đem đến nhà của bác Hà. - Nhà người ta gìau đến thế thì ai mà nhận mấy thứ đồ rẻ bèo của mình chứ mẹ. Tôi nhìn vỏ đồ ngắm ngắm ngía ngía rồi trề môi, thấy vậy bà cốc đầu tôi một cái rõ đau - Con thì biết gì. Lần trước mẹ có nhờ bác Hà chút việc, nên chọn một ít quà mọn để cám ơn bác ấy mà. Mà thôi con đi nhanh đi, nhà bác hơi xa đi trễ e là không kịp trước tối. - Vâng.. con đi đây. - tạm… Lớp 10A, trong góc phòng.- Ê.. biết tin gì chưa. Hải Đăng hôm qua ôm Nhã Uyên lớp 10B. _ một nhỏ tóc vàng lên tiếng.- Trông họ tình tứ ghê nhờ. _ nhỏ ngồi kế cũng chen vào.- Nhỏ đó té nên anh ấy mới đỡ giúp thôi.. tụi bây làm quá. _ nhỏ Phương Giang mặt nhăn nhó.--------_-_-_-_------- Uyên à! Mày nổi tiếng cả trường rồi đấy.An An từ đâu chạy vào, đập bàn. Làm tôi đang tập trung đọc sách bị nó làm cho rớt cả cuốn sách- Có chuyện gì?- Mày vẫn chưa biết sao? Chuyện anh Đăng cứu mày khỏi ngã lan rộng ra cả trường rồi kìa.- Thì sao chứ? Đâu có ai chết đâu mà mày làm quá.Tôi vẫn bình thản lật tìm trang khi nãy tôi đang đọc. Còn nó vẫn cứ rối rít cả lên- Từ nay về sau chắc chắc mày sẽ có rất nhiều kẻ địch. Có đi đâu nhớ đeo khẩu trang, bịt mặt cho kính vào. Tao không thể cứu mày được đâu.Tôi cười cười rồi xua tay bảo nó về chổ. Nó vùng vẵn bảo tôi không chịu cẩn thận kẻo có ngày nó mất bạn. Mấy chuyện nhảm nhí đó thì có là gì với tôi. Người khu Tân Hảo không sợ trời không sợ đất huống chi ba chuyện cỏn con này. À nhắc mới nhớ, hôm nay hắn không đi học. Chẳng biết có chuyện gì không nữa. Hôm qua trời mưa rất to, chẳng lẽ bệnh rồi sao?-------_-_-_-_-----Tiếng chuông báo hiệu vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng trong trường học. Các học sinh ùa ra như ông vỡ tổ. Ai cũng cảm thấy mệt mỏi sau 5 tiết học đầy áp lực, nhất là sắp đến kì thi học kì I.Tôi đang dọn cặp sách chuẩn bị về. Tất cả đã ra về hết chỉ còn tôi trong lớp. Bình thường An An sẽ ở lại đợi tôi, nhưng hôm nay nó bảo có việc nên về trước. Đang đeo cặp vào bước ra khỏi ghế thì có 3 người bước vào. À.. ra là ba con nhỏ chảnh chảnh lớp 10A, trong đó có Phương Giang - nhỏ bị Hải Đăng làm nhục ở cantin hôm qua.- Nhã Uyên! Hôm nay tao chỉ muốn nói cho mày biết, anh Đăng là của tao, mày nên biết điều mà tránh ra ảnh ra.- Của bạn? Vậy cho mình xem giấy phép sở hữu của bạn đi.Tôi nhướn mày tỏ vẻ đắc thắng. Nó tức điên, toàn thân run cả lên. Tay nó nắm chặt.- Mày nhớ đó. Tao sẽ không để mày sống yên thânNói xong nó ngoắc tay 2 đứa còn lại ý bảo ra về. Tôi thở phào nhẹ nhõm ngồi phịch xuống ghế. Lần đầu tiên tôi thấy có người vô lí đến như thế luôn ấy. Tôi thấy cậu ta cũng thường thôi mà, làm gì phải rồ lên như thế chứ?
Lớp 10A, trong góc phòng.
- Ê.. biết tin gì chưa. Hải Đăng hôm qua ôm Nhã Uyên lớp 10B. _ một nhỏ tóc vàng lên tiếng.
- Trông họ tình tứ ghê nhờ. _ nhỏ ngồi kế cũng chen vào.
- Nhỏ đó té nên anh ấy mới đỡ giúp thôi.. tụi bây làm quá. _ nhỏ Phương Giang mặt nhăn nhó.
--------_-_-_-_------
- Uyên à! Mày nổi tiếng cả trường rồi đấy.
An An từ đâu chạy vào, đập bàn. Làm tôi đang tập trung đọc sách bị nó làm cho rớt cả cuốn sách
- Có chuyện gì?
- Mày vẫn chưa biết sao? Chuyện anh Đăng cứu mày khỏi ngã lan rộng ra cả trường rồi kìa.
- Thì sao chứ? Đâu có ai chết đâu mà mày làm quá.
Tôi vẫn bình thản lật tìm trang khi nãy tôi đang đọc. Còn nó vẫn cứ rối rít cả lên
- Từ nay về sau chắc chắc mày sẽ có rất nhiều kẻ địch. Có đi đâu nhớ đeo khẩu trang, bịt mặt cho kính vào. Tao không thể cứu mày được đâu.
Tôi cười cười rồi xua tay bảo nó về chổ. Nó vùng vẵn bảo tôi không chịu cẩn thận kẻo có ngày nó mất bạn. Mấy chuyện nhảm nhí đó thì có là gì với tôi. Người khu Tân Hảo không sợ trời không sợ đất huống chi ba chuyện cỏn con này. À nhắc mới nhớ, hôm nay hắn không đi học. Chẳng biết có chuyện gì không nữa. Hôm qua trời mưa rất to, chẳng lẽ bệnh rồi sao?
-------_-_-_-_-----
Tiếng chuông báo hiệu vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng trong trường học. Các học sinh ùa ra như ông vỡ tổ. Ai cũng cảm thấy mệt mỏi sau 5 tiết học đầy áp lực, nhất là sắp đến kì thi học kì I.
Tôi đang dọn cặp sách chuẩn bị về. Tất cả đã ra về hết chỉ còn tôi trong lớp. Bình thường An An sẽ ở lại đợi tôi, nhưng hôm nay nó bảo có việc nên về trước. Đang đeo cặp vào bước ra khỏi ghế thì có 3 người bước vào. À.. ra là ba con nhỏ chảnh chảnh lớp 10A, trong đó có Phương Giang - nhỏ bị Hải Đăng làm nhục ở cantin hôm qua.
- Nhã Uyên! Hôm nay tao chỉ muốn nói cho mày biết, anh Đăng là của tao, mày nên biết điều mà tránh ra ảnh ra.
- Của bạn? Vậy cho mình xem giấy phép sở hữu của bạn đi.
Tôi nhướn mày tỏ vẻ đắc thắng. Nó tức điên, toàn thân run cả lên. Tay nó nắm chặt.
- Mày nhớ đó. Tao sẽ không để mày sống yên thân
Nói xong nó ngoắc tay 2 đứa còn lại ý bảo ra về. Tôi thở phào nhẹ nhõm ngồi phịch xuống ghế. Lần đầu tiên tôi thấy có người vô lí đến như thế luôn ấy. Tôi thấy cậu ta cũng thường thôi mà, làm gì phải rồ lên như thế chứ?
Mệt Mỏi Rồi Thì Hãy Quay Lưng Lại - Vì Em Vẫn Ở ĐâyTác giả: Huỳnh CrabyCô đi chầm chậm lên từng bậc thang, cố với tay để bắt lấy con bướm. Thế nhưng xui thay, con bướm nghe tiếng động liền bay đi mất làm cô mất trớn té rầm xuống sàn. ---_-_-_-_-_-_-_-_------ - Làm gì mà ầm ầm trên đó vậy con? - Con không sao? Thật ra là có đấy, tại con bướm chết tiệt mà tôi bị té từ trên giường xuống sàn. - Uầy, lại bị bầm rồi này, cái trán của tui.. - Lại té sàn à con? Xuống đây đi giao đồ giúp mẹ.. - Vâng Ngày gì mà xui thế không biết, tôi lò mò leo lên giường lấy điện thoại mới biết hôm nay là ngày chủ nhật. Sau khi thay đồ xong, tôi đi xuống nhà dưới, mẹ đưa tôi túi đồ rồi dặn tôi đem đến nhà của bác Hà. - Nhà người ta gìau đến thế thì ai mà nhận mấy thứ đồ rẻ bèo của mình chứ mẹ. Tôi nhìn vỏ đồ ngắm ngắm ngía ngía rồi trề môi, thấy vậy bà cốc đầu tôi một cái rõ đau - Con thì biết gì. Lần trước mẹ có nhờ bác Hà chút việc, nên chọn một ít quà mọn để cám ơn bác ấy mà. Mà thôi con đi nhanh đi, nhà bác hơi xa đi trễ e là không kịp trước tối. - Vâng.. con đi đây. - tạm… Lớp 10A, trong góc phòng.- Ê.. biết tin gì chưa. Hải Đăng hôm qua ôm Nhã Uyên lớp 10B. _ một nhỏ tóc vàng lên tiếng.- Trông họ tình tứ ghê nhờ. _ nhỏ ngồi kế cũng chen vào.- Nhỏ đó té nên anh ấy mới đỡ giúp thôi.. tụi bây làm quá. _ nhỏ Phương Giang mặt nhăn nhó.--------_-_-_-_------- Uyên à! Mày nổi tiếng cả trường rồi đấy.An An từ đâu chạy vào, đập bàn. Làm tôi đang tập trung đọc sách bị nó làm cho rớt cả cuốn sách- Có chuyện gì?- Mày vẫn chưa biết sao? Chuyện anh Đăng cứu mày khỏi ngã lan rộng ra cả trường rồi kìa.- Thì sao chứ? Đâu có ai chết đâu mà mày làm quá.Tôi vẫn bình thản lật tìm trang khi nãy tôi đang đọc. Còn nó vẫn cứ rối rít cả lên- Từ nay về sau chắc chắc mày sẽ có rất nhiều kẻ địch. Có đi đâu nhớ đeo khẩu trang, bịt mặt cho kính vào. Tao không thể cứu mày được đâu.Tôi cười cười rồi xua tay bảo nó về chổ. Nó vùng vẵn bảo tôi không chịu cẩn thận kẻo có ngày nó mất bạn. Mấy chuyện nhảm nhí đó thì có là gì với tôi. Người khu Tân Hảo không sợ trời không sợ đất huống chi ba chuyện cỏn con này. À nhắc mới nhớ, hôm nay hắn không đi học. Chẳng biết có chuyện gì không nữa. Hôm qua trời mưa rất to, chẳng lẽ bệnh rồi sao?-------_-_-_-_-----Tiếng chuông báo hiệu vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng trong trường học. Các học sinh ùa ra như ông vỡ tổ. Ai cũng cảm thấy mệt mỏi sau 5 tiết học đầy áp lực, nhất là sắp đến kì thi học kì I.Tôi đang dọn cặp sách chuẩn bị về. Tất cả đã ra về hết chỉ còn tôi trong lớp. Bình thường An An sẽ ở lại đợi tôi, nhưng hôm nay nó bảo có việc nên về trước. Đang đeo cặp vào bước ra khỏi ghế thì có 3 người bước vào. À.. ra là ba con nhỏ chảnh chảnh lớp 10A, trong đó có Phương Giang - nhỏ bị Hải Đăng làm nhục ở cantin hôm qua.- Nhã Uyên! Hôm nay tao chỉ muốn nói cho mày biết, anh Đăng là của tao, mày nên biết điều mà tránh ra ảnh ra.- Của bạn? Vậy cho mình xem giấy phép sở hữu của bạn đi.Tôi nhướn mày tỏ vẻ đắc thắng. Nó tức điên, toàn thân run cả lên. Tay nó nắm chặt.- Mày nhớ đó. Tao sẽ không để mày sống yên thânNói xong nó ngoắc tay 2 đứa còn lại ý bảo ra về. Tôi thở phào nhẹ nhõm ngồi phịch xuống ghế. Lần đầu tiên tôi thấy có người vô lí đến như thế luôn ấy. Tôi thấy cậu ta cũng thường thôi mà, làm gì phải rồ lên như thế chứ?