Anh -Lâm Minh Vũ Lạnh lùng, sống khép kín. Ngoại hình và gương mặt chuẩn. Nhà giàu nhất nhì thành phố. Nói chung là "hảo soái" - 1m79 - 57kg Cô - Hoàng Bảo Nghi Dễ thương, hòa đồng. Ngoại hình: lép. Gương mặt chuẩn. Mồ côi cha mẹ, sống với dì ( em của mẹ).Gia đình có chút khó khăn - 1m62 - 49kg _____~~~~~ Tại 1 căn nhà nhỏ trong 1 con hẻm ở tp.hcm - Nghi à, nghi. Dậy đi con, dậy ăn tối nè con Dì đang cố gắng lay con heo ngủ dậy. Và con heo đó ko ai khác chính là cô - Ưm..còn sớm mà dì Cô lăn qa lăn lại, cuối cùng lấy chăn chùm lại và ngủ tiếp - Ko dậy thì nhịn đói ha. Nghi à, zậy dì để dành phần của con cho milu nhé Cô tung chăn ngồi bật dậy, gãi gãi cái đầu đang như tổ chim của mình Cô quay qua dì - Con dậy. - Haha. ừ Nói thật ra. Milu là 1 chú chó cực kì kute mà tiếc cái tội lười và ham ngủ y như cô làm cho cô gét milu. Milu dc đưa về sống do dì xin về để chơi với cô, ai ngờ.. - Dì này - Sao.? - Dì ko dc để dành phần của con cho milu đâu nhé - Ừ. dì biết rồi…
Chương 16
Ngủ Ngoan Nha. Bé NgốcTác giả: Pun AdminTruyện Hài Hước Anh -Lâm Minh Vũ Lạnh lùng, sống khép kín. Ngoại hình và gương mặt chuẩn. Nhà giàu nhất nhì thành phố. Nói chung là "hảo soái" - 1m79 - 57kg Cô - Hoàng Bảo Nghi Dễ thương, hòa đồng. Ngoại hình: lép. Gương mặt chuẩn. Mồ côi cha mẹ, sống với dì ( em của mẹ).Gia đình có chút khó khăn - 1m62 - 49kg _____~~~~~ Tại 1 căn nhà nhỏ trong 1 con hẻm ở tp.hcm - Nghi à, nghi. Dậy đi con, dậy ăn tối nè con Dì đang cố gắng lay con heo ngủ dậy. Và con heo đó ko ai khác chính là cô - Ưm..còn sớm mà dì Cô lăn qa lăn lại, cuối cùng lấy chăn chùm lại và ngủ tiếp - Ko dậy thì nhịn đói ha. Nghi à, zậy dì để dành phần của con cho milu nhé Cô tung chăn ngồi bật dậy, gãi gãi cái đầu đang như tổ chim của mình Cô quay qua dì - Con dậy. - Haha. ừ Nói thật ra. Milu là 1 chú chó cực kì kute mà tiếc cái tội lười và ham ngủ y như cô làm cho cô gét milu. Milu dc đưa về sống do dì xin về để chơi với cô, ai ngờ.. - Dì này - Sao.? - Dì ko dc để dành phần của con cho milu đâu nhé - Ừ. dì biết rồi… - Chấp nhận..điều kiện anh đưa raAnh cười, nụ cười nhẹ nhưng đủ làm tim ai kia xao xuyến. Hai bên má cô ửng đỏ, cô quay mặt sang chỗ khác để tránh anh nhìn thấy- À..dc, zậy kể từ bây giờ cô là osin của tôi, phải nghe những lời tôi yêu cầu, dc chứ?- Nhưng chỉ vừa sức tui thôi nhá, ko dc ép tui làm quá sức- Chuyện đó thì để tôi xem lại..- Hừ..lỡ anh kêu tui nhảy vào dầu sôi lửa bỏng thì chắc chết tui- Ko có vụ đó đâu..cô yên tâm- Zậy thì dc.- Bạn cô sao rồi?- Tui vẫn chưa biết sao nữa, còn ở trong.Cửa mở ra, cô Như từ trong phòng y tế bước ra- Cô băng bó cho bạn ấy rồi. Các em đừng để bạn ấy bị kích động nhiều nha, nếu bị nhiều thì có thể sẽ bị đau đầu và để lại di chứng- Dạ giờ Trang sao rồi cô?- Ngủ rồi em- Dạ em cảm ơn cô- Để cô kê đơn thuốc rồi em lên bệnh viện mua nhá- DạCô vào ngồi trên giường nơi Trang đang nằm- Khỏe rồiAnh từ ngoài bước vào- Anh biết cái gì mà nói..- Cô ko biết thân phận của cô bây giờ ư?- Tui biết rồi..anh ra ngoài đi- Vào thăm bạn cô ko dc à?- Đương nhiên là ko- Sao ko? Trường này của cô à- Tui ko biếtCô nắm tay Trang, thở dài- Tội mày quá..tao xin lỗi vì ko chăm sóc mày đàng hoàng, à mà nè Trang ơi, tỉnh dậy đi tao mua kẹo bông gòn cho mà ăn- NgốcAnh cốc vào đầu cô 1 cái- Đau..đồ vô liêm sĩ, đánh dc đánh hoài- Cô nói ai vô liêm sĩ- Nói..nói ma- Ma cái đầu nhà cô.Anh cốc cô 1 cái nữa. Mặt cô đỏ bừng bừng nhưng ánh lên tia sát khí- Yaaa...Anh bị cái quái gì thế?- Tôi bình thườngCô đứng lên định cốc vào đầu anh như chiều cao của cô hơi bị khiêm tốn thì phải. 2 tay anh cầm chặt tay cô lại, còn 1 tay anh..nhéo vào má cô- Yaaaaa...đauuuuuuuuuuuuuuuuuuTrang đang ngủ thì nghe cô hét lên nên tỉnh zậy- Ồn ào quá.- Mày tỉnh rồi hả?Cô đến ngồi cạnh Trang- Ừ..- Mày khỏe chưa?- Khỏe rồi..Trang quay qua thì thấy anh..- Anh..anh Vũ- Ừ..- Đồ zô tâm. ít nhất phải “có j ko” hay là “sao” thì nghe còn dc. tự nhiên “ừ” ngắn gọn - cô- Giờ cô muốn kiếm chuyện với tôi à?- Ừ..thế đấy. plè plèCô le lưỡi chọc quê anh nhưng anh ko tức mà trái lại muốn bóp cổ cho cô chết luôn.Anh nhìn cô bằng ánh mắt thay cho lời nói “coi chừng tôi. cô ko sống yên ổn dc đâu” làm cô phát run.- Mày đói ko. tao mua đồ cho mày ăn nhá?- Ừ cũng dc.
- Chấp nhận..điều kiện anh đưa ra Anh cười, nụ cười nhẹ nhưng đủ làm tim ai kia xao xuyến. Hai bên má cô ửng đỏ, cô quay mặt sang chỗ khác để tránh anh nhìn thấy - À..dc, zậy kể từ bây giờ cô là osin của tôi, phải nghe những lời tôi yêu cầu, dc chứ? - Nhưng chỉ vừa sức tui thôi nhá, ko dc ép tui làm quá sức - Chuyện đó thì để tôi xem lại.. - Hừ..lỡ anh kêu tui nhảy vào dầu sôi lửa bỏng thì chắc chết tui - Ko có vụ đó đâu..cô yên tâm - Zậy thì dc. - Bạn cô sao rồi? - Tui vẫn chưa biết sao nữa, còn ở trong. Cửa mở ra, cô Như từ trong phòng y tế bước ra - Cô băng bó cho bạn ấy rồi. Các em đừng để bạn ấy bị kích động nhiều nha, nếu bị nhiều thì có thể sẽ bị đau đầu và để lại di chứng - Dạ giờ Trang sao rồi cô? - Ngủ rồi em - Dạ em cảm ơn cô - Để cô kê đơn thuốc rồi em lên bệnh viện mua nhá - Dạ Cô vào ngồi trên giường nơi Trang đang nằm - Khỏe rồi Anh từ ngoài bước vào - Anh biết cái gì mà nói.. - Cô ko biết thân phận của cô bây giờ ư? - Tui biết rồi..anh ra ngoài đi - Vào thăm bạn cô ko dc à? - Đương nhiên là ko - Sao ko? Trường này của cô à - Tui ko biết Cô nắm tay Trang, thở dài - Tội mày quá..tao xin lỗi vì ko chăm sóc mày đàng hoàng, à mà nè Trang ơi, tỉnh dậy đi tao mua kẹo bông gòn cho mà ăn - Ngốc Anh cốc vào đầu cô 1 cái - Đau..đồ vô liêm sĩ, đánh dc đánh hoài - Cô nói ai vô liêm sĩ - Nói..nói ma - Ma cái đầu nhà cô. Anh cốc cô 1 cái nữa. Mặt cô đỏ bừng bừng nhưng ánh lên tia sát khí - Yaaa...Anh bị cái quái gì thế? - Tôi bình thường Cô đứng lên định cốc vào đầu anh như chiều cao của cô hơi bị khiêm tốn thì phải. 2 tay anh cầm chặt tay cô lại, còn 1 tay anh..nhéo vào má cô - Yaaaaa...đauuuuuuuuuuuuuuuuuu Trang đang ngủ thì nghe cô hét lên nên tỉnh zậy - Ồn ào quá. - Mày tỉnh rồi hả? Cô đến ngồi cạnh Trang - Ừ.. - Mày khỏe chưa? - Khỏe rồi.. Trang quay qua thì thấy anh.. - Anh..anh Vũ - Ừ.. - Đồ zô tâm. ít nhất phải “có j ko” hay là “sao” thì nghe còn dc. tự nhiên “ừ” ngắn gọn - cô - Giờ cô muốn kiếm chuyện với tôi à? - Ừ..thế đấy. plè plè Cô le lưỡi chọc quê anh nhưng anh ko tức mà trái lại muốn bóp cổ cho cô chết luôn. Anh nhìn cô bằng ánh mắt thay cho lời nói “coi chừng tôi. cô ko sống yên ổn dc đâu” làm cô phát run. - Mày đói ko. tao mua đồ cho mày ăn nhá? - Ừ cũng dc.
Ngủ Ngoan Nha. Bé NgốcTác giả: Pun AdminTruyện Hài Hước Anh -Lâm Minh Vũ Lạnh lùng, sống khép kín. Ngoại hình và gương mặt chuẩn. Nhà giàu nhất nhì thành phố. Nói chung là "hảo soái" - 1m79 - 57kg Cô - Hoàng Bảo Nghi Dễ thương, hòa đồng. Ngoại hình: lép. Gương mặt chuẩn. Mồ côi cha mẹ, sống với dì ( em của mẹ).Gia đình có chút khó khăn - 1m62 - 49kg _____~~~~~ Tại 1 căn nhà nhỏ trong 1 con hẻm ở tp.hcm - Nghi à, nghi. Dậy đi con, dậy ăn tối nè con Dì đang cố gắng lay con heo ngủ dậy. Và con heo đó ko ai khác chính là cô - Ưm..còn sớm mà dì Cô lăn qa lăn lại, cuối cùng lấy chăn chùm lại và ngủ tiếp - Ko dậy thì nhịn đói ha. Nghi à, zậy dì để dành phần của con cho milu nhé Cô tung chăn ngồi bật dậy, gãi gãi cái đầu đang như tổ chim của mình Cô quay qua dì - Con dậy. - Haha. ừ Nói thật ra. Milu là 1 chú chó cực kì kute mà tiếc cái tội lười và ham ngủ y như cô làm cho cô gét milu. Milu dc đưa về sống do dì xin về để chơi với cô, ai ngờ.. - Dì này - Sao.? - Dì ko dc để dành phần của con cho milu đâu nhé - Ừ. dì biết rồi… - Chấp nhận..điều kiện anh đưa raAnh cười, nụ cười nhẹ nhưng đủ làm tim ai kia xao xuyến. Hai bên má cô ửng đỏ, cô quay mặt sang chỗ khác để tránh anh nhìn thấy- À..dc, zậy kể từ bây giờ cô là osin của tôi, phải nghe những lời tôi yêu cầu, dc chứ?- Nhưng chỉ vừa sức tui thôi nhá, ko dc ép tui làm quá sức- Chuyện đó thì để tôi xem lại..- Hừ..lỡ anh kêu tui nhảy vào dầu sôi lửa bỏng thì chắc chết tui- Ko có vụ đó đâu..cô yên tâm- Zậy thì dc.- Bạn cô sao rồi?- Tui vẫn chưa biết sao nữa, còn ở trong.Cửa mở ra, cô Như từ trong phòng y tế bước ra- Cô băng bó cho bạn ấy rồi. Các em đừng để bạn ấy bị kích động nhiều nha, nếu bị nhiều thì có thể sẽ bị đau đầu và để lại di chứng- Dạ giờ Trang sao rồi cô?- Ngủ rồi em- Dạ em cảm ơn cô- Để cô kê đơn thuốc rồi em lên bệnh viện mua nhá- DạCô vào ngồi trên giường nơi Trang đang nằm- Khỏe rồiAnh từ ngoài bước vào- Anh biết cái gì mà nói..- Cô ko biết thân phận của cô bây giờ ư?- Tui biết rồi..anh ra ngoài đi- Vào thăm bạn cô ko dc à?- Đương nhiên là ko- Sao ko? Trường này của cô à- Tui ko biếtCô nắm tay Trang, thở dài- Tội mày quá..tao xin lỗi vì ko chăm sóc mày đàng hoàng, à mà nè Trang ơi, tỉnh dậy đi tao mua kẹo bông gòn cho mà ăn- NgốcAnh cốc vào đầu cô 1 cái- Đau..đồ vô liêm sĩ, đánh dc đánh hoài- Cô nói ai vô liêm sĩ- Nói..nói ma- Ma cái đầu nhà cô.Anh cốc cô 1 cái nữa. Mặt cô đỏ bừng bừng nhưng ánh lên tia sát khí- Yaaa...Anh bị cái quái gì thế?- Tôi bình thườngCô đứng lên định cốc vào đầu anh như chiều cao của cô hơi bị khiêm tốn thì phải. 2 tay anh cầm chặt tay cô lại, còn 1 tay anh..nhéo vào má cô- Yaaaaa...đauuuuuuuuuuuuuuuuuuTrang đang ngủ thì nghe cô hét lên nên tỉnh zậy- Ồn ào quá.- Mày tỉnh rồi hả?Cô đến ngồi cạnh Trang- Ừ..- Mày khỏe chưa?- Khỏe rồi..Trang quay qua thì thấy anh..- Anh..anh Vũ- Ừ..- Đồ zô tâm. ít nhất phải “có j ko” hay là “sao” thì nghe còn dc. tự nhiên “ừ” ngắn gọn - cô- Giờ cô muốn kiếm chuyện với tôi à?- Ừ..thế đấy. plè plèCô le lưỡi chọc quê anh nhưng anh ko tức mà trái lại muốn bóp cổ cho cô chết luôn.Anh nhìn cô bằng ánh mắt thay cho lời nói “coi chừng tôi. cô ko sống yên ổn dc đâu” làm cô phát run.- Mày đói ko. tao mua đồ cho mày ăn nhá?- Ừ cũng dc.