Tác giả:

Anh -Lâm Minh Vũ Lạnh lùng, sống khép kín. Ngoại hình và gương mặt chuẩn. Nhà giàu nhất nhì thành phố. Nói chung là "hảo soái" - 1m79 - 57kg Cô - Hoàng Bảo Nghi Dễ thương, hòa đồng. Ngoại hình: lép. Gương mặt chuẩn. Mồ côi cha mẹ, sống với dì ( em của mẹ).Gia đình có chút khó khăn - 1m62 - 49kg _____~~~~~ Tại 1 căn nhà nhỏ trong 1 con hẻm ở tp.hcm - Nghi à, nghi. Dậy đi con, dậy ăn tối nè con Dì đang cố gắng lay con heo ngủ dậy. Và con heo đó ko ai khác chính là cô - Ưm..còn sớm mà dì Cô lăn qa lăn lại, cuối cùng lấy chăn chùm lại và ngủ tiếp - Ko dậy thì nhịn đói ha. Nghi à, zậy dì để dành phần của con cho milu nhé Cô tung chăn ngồi bật dậy, gãi gãi cái đầu đang như tổ chim của mình Cô quay qua dì - Con dậy. - Haha. ừ Nói thật ra. Milu là 1 chú chó cực kì kute mà tiếc cái tội lười và ham ngủ y như cô làm cho cô gét milu. Milu dc đưa về sống do dì xin về để chơi với cô, ai ngờ.. - Dì này - Sao.? - Dì ko dc để dành phần của con cho milu đâu nhé - Ừ. dì biết rồi…

Chương 17

Ngủ Ngoan Nha. Bé NgốcTác giả: Pun AdminTruyện Hài Hước Anh -Lâm Minh Vũ Lạnh lùng, sống khép kín. Ngoại hình và gương mặt chuẩn. Nhà giàu nhất nhì thành phố. Nói chung là "hảo soái" - 1m79 - 57kg Cô - Hoàng Bảo Nghi Dễ thương, hòa đồng. Ngoại hình: lép. Gương mặt chuẩn. Mồ côi cha mẹ, sống với dì ( em của mẹ).Gia đình có chút khó khăn - 1m62 - 49kg _____~~~~~ Tại 1 căn nhà nhỏ trong 1 con hẻm ở tp.hcm - Nghi à, nghi. Dậy đi con, dậy ăn tối nè con Dì đang cố gắng lay con heo ngủ dậy. Và con heo đó ko ai khác chính là cô - Ưm..còn sớm mà dì Cô lăn qa lăn lại, cuối cùng lấy chăn chùm lại và ngủ tiếp - Ko dậy thì nhịn đói ha. Nghi à, zậy dì để dành phần của con cho milu nhé Cô tung chăn ngồi bật dậy, gãi gãi cái đầu đang như tổ chim của mình Cô quay qua dì - Con dậy. - Haha. ừ Nói thật ra. Milu là 1 chú chó cực kì kute mà tiếc cái tội lười và ham ngủ y như cô làm cho cô gét milu. Milu dc đưa về sống do dì xin về để chơi với cô, ai ngờ.. - Dì này - Sao.? - Dì ko dc để dành phần của con cho milu đâu nhé - Ừ. dì biết rồi… - Zậy chờ tao chút tao đi mua choCô chạy ra khỏi cửa. Anh níu tay cô lại- Tôi đi với, dc ko- Ko. Ở lại chăm Trang giùm tui, nó mà mất cọng tóc nào là anh mất 1 miếng thịt.Cô chạy đi, Trang cười tủm tỉm- Sao cười?- Dạ hông có gì- Ngoan tới vậy à?- Em biết giữ phép lịch sự- Zậy còn bạn cô?- Nó cũng giống em thôi- Tôi thấy cô ngoan hơn. Cô ta như con ních mà chẳng ngoan tí nào, dữ hơn bà la sát- Haha- Nằm nghỉ đi- DạTrang nằm xuống, trong lòng cảm thấy vui vui. Ko ngờ anh quan tâm Trang tới vậy, thật ra anh đâu lạnh lùng lắm nhỉ- Anh Vũ- Sao?- Anh..anh ko đi học sao?- Ko- Tại sao?- Đi theo bà la sát- Ý anh là Bảo Nghi á hả?- Ừ- Sao anh lại đi theo NghiAnh mà nói anh muốn đi theo cô là chết toi, mất danh dự hết nên anh nói dối- Tại bà la sát quậy phá quá, tôi phải đi theo để canh chừng, lỡ cô ta phá nát cái trường này thì tôi là người chịu tội đầu tiên- ÀTrang thấy cổ họng nghèn ngẹn. Trang muốn nói là thích anh lắm nhưng chỉ sợ anh ko đáp lại tình cảm của Trang thôi- Anh..anh Vũ, em có chuyện muốn nói với anhAnh lật cuốn Mực Tím ra, mắt vẫn dán vào cuốn sách và vẫn nói như thường- Sao?- Em..em thích anh- ỪTrang thẹn chín cả mặt. Còn anh vẫn bình thản- Anh chấp nhận em chứ?- Ko- Tại sao?- Xin lỗi..Nước mắt đọng lại và chảy xuống tạo thành 2 hàng lệ ẩn chứa nhiều nỗi buồn. Trang lấy tay quệt đi nước mắt- Vâng..em ko nói nữa. Chúc anh hạnh phúc- Cảm ơnAnh vẫn lạnh lùng như thế. Tim Trang như bị xé toạt ra từng mảnh và người xé chính là anhTại sao?Tại sao anh lại ko đồng ý Trang?Anh có nỗi khổ hay anh ko yêu Trang?Trang ko xứng đáng với tình cảm của anh hay sao?Trong đầu Trang rất nhiều cậu hỏi dc đặt ra và chỉ anh là người duy nhất có thể trả lời- Anh ko cho em cơ hội hay sao?- Ko..xin lỗiTrang lặng thinh. Trang ko muốn hỏi nữa, hỏi thêm chỉ làm tim càng đauAnh thì đã quá quen thuộc với những màn tỏ tình này rồi, anh cũng rất chán. Ko phải là anh chảnh, làm giá hay kiêu mà vì cô gái năm xưa đã làm tim anh hóa đá. Anh chẳng tin vào tình yêu nam nữ lần nào nữa đâu- Hù..tén ten có đồ ăn rồi nèCô chạy vào với 1 đống bánh trái hoa quả trên tay- Cô mua cúng hay mua ăn zậy?Ăn vẫn dán mắt vào cuốn sách- Mua ăn chứ. Cúng còn hơn gấp 10 lần cái đống này nữa- Đúng là con heo- Zô duyên vừa vừa phải phải thôi àCô đặt “núi thức ăn” lên giường và đếm- Sữa milo này, vinamilk này, bánh tráng này, ép táo này, bánh mì chà bông này, kem cuộn này, bánh bao kim sa này, bánh phô mai này, kẹo m*t này, kem que này. ahihi ngon quá

- Zậy chờ tao chút tao đi mua cho

Cô chạy ra khỏi cửa. Anh níu tay cô lại

- Tôi đi với, dc ko

- Ko. Ở lại chăm Trang giùm tui, nó mà mất cọng tóc nào là anh mất 1 miếng thịt.

Cô chạy đi, Trang cười tủm tỉm

- Sao cười?

- Dạ hông có gì

- Ngoan tới vậy à?

- Em biết giữ phép lịch sự

- Zậy còn bạn cô?

- Nó cũng giống em thôi

- Tôi thấy cô ngoan hơn. Cô ta như con ních mà chẳng ngoan tí nào, dữ hơn bà la sát

- Haha

- Nằm nghỉ đi

- Dạ

Trang nằm xuống, trong lòng cảm thấy vui vui. Ko ngờ anh quan tâm Trang tới vậy, thật ra anh đâu lạnh lùng lắm nhỉ

- Anh Vũ

- Sao?

- Anh..anh ko đi học sao?

- Ko

- Tại sao?

- Đi theo bà la sát

- Ý anh là Bảo Nghi á hả?

- Ừ

- Sao anh lại đi theo Nghi

Anh mà nói anh muốn đi theo cô là chết toi, mất danh dự hết nên anh nói dối

- Tại bà la sát quậy phá quá, tôi phải đi theo để canh chừng, lỡ cô ta phá nát cái trường này thì tôi là người chịu tội đầu tiên

- À

Trang thấy cổ họng nghèn ngẹn. Trang muốn nói là thích anh lắm nhưng chỉ sợ anh ko đáp lại tình cảm của Trang thôi

- Anh..anh Vũ, em có chuyện muốn nói với anh

Anh lật cuốn Mực Tím ra, mắt vẫn dán vào cuốn sách và vẫn nói như thường

- Sao?

- Em..em thích anh

- Ừ

Trang thẹn chín cả mặt. Còn anh vẫn bình thản

- Anh chấp nhận em chứ?

- Ko

- Tại sao?

- Xin lỗi..

Nước mắt đọng lại và chảy xuống tạo thành 2 hàng lệ ẩn chứa nhiều nỗi buồn. Trang lấy tay quệt đi nước mắt

- Vâng..em ko nói nữa. Chúc anh hạnh phúc

- Cảm ơn

Anh vẫn lạnh lùng như thế. Tim Trang như bị xé toạt ra từng mảnh và người xé chính là anh

Tại sao?

Tại sao anh lại ko đồng ý Trang?

Anh có nỗi khổ hay anh ko yêu Trang?

Trang ko xứng đáng với tình cảm của anh hay sao?

Trong đầu Trang rất nhiều cậu hỏi dc đặt ra và chỉ anh là người duy nhất có thể trả lời

- Anh ko cho em cơ hội hay sao?

- Ko..xin lỗi

Trang lặng thinh. Trang ko muốn hỏi nữa, hỏi thêm chỉ làm tim càng đau

Anh thì đã quá quen thuộc với những màn tỏ tình này rồi, anh cũng rất chán. Ko phải là anh chảnh, làm giá hay kiêu mà vì cô gái năm xưa đã làm tim anh hóa đá. Anh chẳng tin vào tình yêu nam nữ lần nào nữa đâu

- Hù..tén ten có đồ ăn rồi nè

Cô chạy vào với 1 đống bánh trái hoa quả trên tay

- Cô mua cúng hay mua ăn zậy?

Ăn vẫn dán mắt vào cuốn sách

- Mua ăn chứ. Cúng còn hơn gấp 10 lần cái đống này nữa

- Đúng là con heo

- Zô duyên vừa vừa phải phải thôi à

Cô đặt “núi thức ăn” lên giường và đếm

- Sữa milo này, vinamilk này, bánh tráng này, ép táo này, bánh mì chà bông này, kem cuộn này, bánh bao kim sa này, bánh phô mai này, kẹo m*t này, kem que này. ahihi ngon quá

Ngủ Ngoan Nha. Bé NgốcTác giả: Pun AdminTruyện Hài Hước Anh -Lâm Minh Vũ Lạnh lùng, sống khép kín. Ngoại hình và gương mặt chuẩn. Nhà giàu nhất nhì thành phố. Nói chung là "hảo soái" - 1m79 - 57kg Cô - Hoàng Bảo Nghi Dễ thương, hòa đồng. Ngoại hình: lép. Gương mặt chuẩn. Mồ côi cha mẹ, sống với dì ( em của mẹ).Gia đình có chút khó khăn - 1m62 - 49kg _____~~~~~ Tại 1 căn nhà nhỏ trong 1 con hẻm ở tp.hcm - Nghi à, nghi. Dậy đi con, dậy ăn tối nè con Dì đang cố gắng lay con heo ngủ dậy. Và con heo đó ko ai khác chính là cô - Ưm..còn sớm mà dì Cô lăn qa lăn lại, cuối cùng lấy chăn chùm lại và ngủ tiếp - Ko dậy thì nhịn đói ha. Nghi à, zậy dì để dành phần của con cho milu nhé Cô tung chăn ngồi bật dậy, gãi gãi cái đầu đang như tổ chim của mình Cô quay qua dì - Con dậy. - Haha. ừ Nói thật ra. Milu là 1 chú chó cực kì kute mà tiếc cái tội lười và ham ngủ y như cô làm cho cô gét milu. Milu dc đưa về sống do dì xin về để chơi với cô, ai ngờ.. - Dì này - Sao.? - Dì ko dc để dành phần của con cho milu đâu nhé - Ừ. dì biết rồi… - Zậy chờ tao chút tao đi mua choCô chạy ra khỏi cửa. Anh níu tay cô lại- Tôi đi với, dc ko- Ko. Ở lại chăm Trang giùm tui, nó mà mất cọng tóc nào là anh mất 1 miếng thịt.Cô chạy đi, Trang cười tủm tỉm- Sao cười?- Dạ hông có gì- Ngoan tới vậy à?- Em biết giữ phép lịch sự- Zậy còn bạn cô?- Nó cũng giống em thôi- Tôi thấy cô ngoan hơn. Cô ta như con ních mà chẳng ngoan tí nào, dữ hơn bà la sát- Haha- Nằm nghỉ đi- DạTrang nằm xuống, trong lòng cảm thấy vui vui. Ko ngờ anh quan tâm Trang tới vậy, thật ra anh đâu lạnh lùng lắm nhỉ- Anh Vũ- Sao?- Anh..anh ko đi học sao?- Ko- Tại sao?- Đi theo bà la sát- Ý anh là Bảo Nghi á hả?- Ừ- Sao anh lại đi theo NghiAnh mà nói anh muốn đi theo cô là chết toi, mất danh dự hết nên anh nói dối- Tại bà la sát quậy phá quá, tôi phải đi theo để canh chừng, lỡ cô ta phá nát cái trường này thì tôi là người chịu tội đầu tiên- ÀTrang thấy cổ họng nghèn ngẹn. Trang muốn nói là thích anh lắm nhưng chỉ sợ anh ko đáp lại tình cảm của Trang thôi- Anh..anh Vũ, em có chuyện muốn nói với anhAnh lật cuốn Mực Tím ra, mắt vẫn dán vào cuốn sách và vẫn nói như thường- Sao?- Em..em thích anh- ỪTrang thẹn chín cả mặt. Còn anh vẫn bình thản- Anh chấp nhận em chứ?- Ko- Tại sao?- Xin lỗi..Nước mắt đọng lại và chảy xuống tạo thành 2 hàng lệ ẩn chứa nhiều nỗi buồn. Trang lấy tay quệt đi nước mắt- Vâng..em ko nói nữa. Chúc anh hạnh phúc- Cảm ơnAnh vẫn lạnh lùng như thế. Tim Trang như bị xé toạt ra từng mảnh và người xé chính là anhTại sao?Tại sao anh lại ko đồng ý Trang?Anh có nỗi khổ hay anh ko yêu Trang?Trang ko xứng đáng với tình cảm của anh hay sao?Trong đầu Trang rất nhiều cậu hỏi dc đặt ra và chỉ anh là người duy nhất có thể trả lời- Anh ko cho em cơ hội hay sao?- Ko..xin lỗiTrang lặng thinh. Trang ko muốn hỏi nữa, hỏi thêm chỉ làm tim càng đauAnh thì đã quá quen thuộc với những màn tỏ tình này rồi, anh cũng rất chán. Ko phải là anh chảnh, làm giá hay kiêu mà vì cô gái năm xưa đã làm tim anh hóa đá. Anh chẳng tin vào tình yêu nam nữ lần nào nữa đâu- Hù..tén ten có đồ ăn rồi nèCô chạy vào với 1 đống bánh trái hoa quả trên tay- Cô mua cúng hay mua ăn zậy?Ăn vẫn dán mắt vào cuốn sách- Mua ăn chứ. Cúng còn hơn gấp 10 lần cái đống này nữa- Đúng là con heo- Zô duyên vừa vừa phải phải thôi àCô đặt “núi thức ăn” lên giường và đếm- Sữa milo này, vinamilk này, bánh tráng này, ép táo này, bánh mì chà bông này, kem cuộn này, bánh bao kim sa này, bánh phô mai này, kẹo m*t này, kem que này. ahihi ngon quá

Chương 17