Tác giả:

Anh -Lâm Minh Vũ Lạnh lùng, sống khép kín. Ngoại hình và gương mặt chuẩn. Nhà giàu nhất nhì thành phố. Nói chung là "hảo soái" - 1m79 - 57kg Cô - Hoàng Bảo Nghi Dễ thương, hòa đồng. Ngoại hình: lép. Gương mặt chuẩn. Mồ côi cha mẹ, sống với dì ( em của mẹ).Gia đình có chút khó khăn - 1m62 - 49kg _____~~~~~ Tại 1 căn nhà nhỏ trong 1 con hẻm ở tp.hcm - Nghi à, nghi. Dậy đi con, dậy ăn tối nè con Dì đang cố gắng lay con heo ngủ dậy. Và con heo đó ko ai khác chính là cô - Ưm..còn sớm mà dì Cô lăn qa lăn lại, cuối cùng lấy chăn chùm lại và ngủ tiếp - Ko dậy thì nhịn đói ha. Nghi à, zậy dì để dành phần của con cho milu nhé Cô tung chăn ngồi bật dậy, gãi gãi cái đầu đang như tổ chim của mình Cô quay qua dì - Con dậy. - Haha. ừ Nói thật ra. Milu là 1 chú chó cực kì kute mà tiếc cái tội lười và ham ngủ y như cô làm cho cô gét milu. Milu dc đưa về sống do dì xin về để chơi với cô, ai ngờ.. - Dì này - Sao.? - Dì ko dc để dành phần của con cho milu đâu nhé - Ừ. dì biết rồi…

Chương 18

Ngủ Ngoan Nha. Bé NgốcTác giả: Pun AdminTruyện Hài Hước Anh -Lâm Minh Vũ Lạnh lùng, sống khép kín. Ngoại hình và gương mặt chuẩn. Nhà giàu nhất nhì thành phố. Nói chung là "hảo soái" - 1m79 - 57kg Cô - Hoàng Bảo Nghi Dễ thương, hòa đồng. Ngoại hình: lép. Gương mặt chuẩn. Mồ côi cha mẹ, sống với dì ( em của mẹ).Gia đình có chút khó khăn - 1m62 - 49kg _____~~~~~ Tại 1 căn nhà nhỏ trong 1 con hẻm ở tp.hcm - Nghi à, nghi. Dậy đi con, dậy ăn tối nè con Dì đang cố gắng lay con heo ngủ dậy. Và con heo đó ko ai khác chính là cô - Ưm..còn sớm mà dì Cô lăn qa lăn lại, cuối cùng lấy chăn chùm lại và ngủ tiếp - Ko dậy thì nhịn đói ha. Nghi à, zậy dì để dành phần của con cho milu nhé Cô tung chăn ngồi bật dậy, gãi gãi cái đầu đang như tổ chim của mình Cô quay qua dì - Con dậy. - Haha. ừ Nói thật ra. Milu là 1 chú chó cực kì kute mà tiếc cái tội lười và ham ngủ y như cô làm cho cô gét milu. Milu dc đưa về sống do dì xin về để chơi với cô, ai ngờ.. - Dì này - Sao.? - Dì ko dc để dành phần của con cho milu đâu nhé - Ừ. dì biết rồi… - Đúng là heo đầu thai màAnh cười nhưng ko ai thấy bởi có cuốn sách che mất rồi, Trang thở dài- Heo đầu thai dáng mập mạp ôm mới thích. Đỡ hơn cái thứ ốm tong teo chỉ còn xương với da mà bày đặtCô vừa xé bánh vừa liếc liếc anh- Ừ..thế đấy, thì sao nào?- Hứ- Thôi đi Nghi..mày lớn rồi mà cứ như con ních ko bằng- Tao lớn rồi..chứ ko phải như..ưmCô chưa nói hết câu Trang “tặng” cô miếng bánh mì vào mồm- Ăn đi.nói nhiều quá. Anh Vũ ăn ko?- Nhoăm..ai thèm cho cái tên đó ăn chứ. Mày ko dc cho nghe chưa con kia?Cô chỉ vào mặt Trang- Tao cho đấy thì sao nào?Trang cầm hộp kem cuộn đưa cho anh- Anh ăn điAnh định nói ko nhưng nhìn cô gét quá. Phải trêu cho cô tức mới dc. heheAnh đón hộp kem từ tay Trang- Cảm ơnCô liếc 2 người họ, quay qua ăn tiếp. Anh cười, nụ cười tươi rói như muốn đủ để hớp hồn cô gái bên cạnh- Này con kia, mày ko ăn à? Lo ngắm trai hoài thế- Tao ăn liềnTrang đến ngồi cạnh cô, cô đưa Trang hộp sữa- Uống cho tao- Ngán lắm..mua cho tao cafe sữa đá đi- Mày mà nói nữa là 1 cái “bốp” liền bây giờ đấyCô giơ tay lên định đánh Trang- Mệt, uống thì uốngTrang giựt hộp sữa, lấy ống hút c*m v**, ực 1 hơi là hết- Ăn gì ko?- Tao mới uống sữa rồi đấy thì làm sao mà ăn cho nổi nữa- Ăn bánh mì đi, có chà bông kìa- Kooo..ngán lắm- Mày tự ăn hay cần tao bón cho mày ăn?Trang rùng mik, nhớ lúc “thời xửa thời xưa” ( 2 năm trước)Lúc đó Trang bệnh, cô mua 1 đống đồ ăn rồi qua nhà Trang, mang tiếng là thăm bệnh nhưng theo Trang cô là “bảo mẫu” vì bón cho Trang ăn kiểu mạnh tay, nói chung là “xúc rồi bỏ thẳng vào miệng” trong khi Trang chưa nhai hết nữa. Trang bị mắc nghẹn nhiều lần rồi, rút kinh nghiệm.- Thôi tao tự ăn- GiỏiTrang cầm bịch bánh mì chà bông lên, mở ra mà nước mắt chảy ngược- Tôi đi học đâyAnh bỏ cuốn sách xuống bàn, bước ra khỏi phòng. Hy vọng cô sẽ giữ anh lại-* Cô sẽ níu tôi lại cho mà xem..hehe*- Đi đi..Ôi phũ phàng- Ừ..canh chừng bạn cô đi, coi chừng bạn cô chết đói vì con heo ham ăn như cô đấy. tôi đi đây- Yaaaaaaaaaa...anh đi cho khuất mắt tôi, khi nào gặp tôi anh tránh xa 10m nhớ chưa..hừ hừAnh chạy lên lớp, vừa chạy vừa cười như mới trốn trại tâm thần ra.Ko ngờ chọc con heo đó vui thật- Anh Vũ..T.Quỳnh từ trên lầu bước xuống- Sao anh ko lên lớp? Làm em tìm anh quá trời- PhiềnAnh vờ đi..T.Quỳnh kéo anh lại rồi ôm anh- Anh có tình cảm với em phải ko? Anh nói thật đi- Ko..buông tay ra- Em ko buông tay đâu, trừ khi anh nói thật là anh yêu em đi- Bỏ raAnh thấy bóng dáng quen thuộc từ xa: là côCô đang định tiến lại gần anh nhưng dừng lại đếm đếm gì đó

- Đúng là heo đầu thai mà

Anh cười nhưng ko ai thấy bởi có cuốn sách che mất rồi, Trang thở dài

- Heo đầu thai dáng mập mạp ôm mới thích. Đỡ hơn cái thứ ốm tong teo chỉ còn xương với da mà bày đặt

Cô vừa xé bánh vừa liếc liếc anh

- Ừ..thế đấy, thì sao nào?

- Hứ

- Thôi đi Nghi..mày lớn rồi mà cứ như con ních ko bằng

- Tao lớn rồi..chứ ko phải như..ưm

Cô chưa nói hết câu Trang “tặng” cô miếng bánh mì vào mồm

- Ăn đi.nói nhiều quá. Anh Vũ ăn ko?

- Nhoăm..ai thèm cho cái tên đó ăn chứ. Mày ko dc cho nghe chưa con kia?

Cô chỉ vào mặt Trang

- Tao cho đấy thì sao nào?

Trang cầm hộp kem cuộn đưa cho anh

- Anh ăn đi

Anh định nói ko nhưng nhìn cô gét quá. Phải trêu cho cô tức mới dc. hehe

Anh đón hộp kem từ tay Trang

- Cảm ơn

Cô liếc 2 người họ, quay qua ăn tiếp. Anh cười, nụ cười tươi rói như muốn đủ để hớp hồn cô gái bên cạnh

- Này con kia, mày ko ăn à? Lo ngắm trai hoài thế

- Tao ăn liền

Trang đến ngồi cạnh cô, cô đưa Trang hộp sữa

- Uống cho tao

- Ngán lắm..mua cho tao cafe sữa đá đi

- Mày mà nói nữa là 1 cái “bốp” liền bây giờ đấy

Cô giơ tay lên định đánh Trang

- Mệt, uống thì uống

Trang giựt hộp sữa, lấy ống hút c*m v**, ực 1 hơi là hết

- Ăn gì ko?

- Tao mới uống sữa rồi đấy thì làm sao mà ăn cho nổi nữa

- Ăn bánh mì đi, có chà bông kìa

- Kooo..ngán lắm

- Mày tự ăn hay cần tao bón cho mày ăn?

Trang rùng mik, nhớ lúc “thời xửa thời xưa” ( 2 năm trước)

Lúc đó Trang bệnh, cô mua 1 đống đồ ăn rồi qua nhà Trang, mang tiếng là thăm bệnh nhưng theo Trang cô là “bảo mẫu” vì bón cho Trang ăn kiểu mạnh tay, nói chung là “xúc rồi bỏ thẳng vào miệng” trong khi Trang chưa nhai hết nữa. Trang bị mắc nghẹn nhiều lần rồi, rút kinh nghiệm.

- Thôi tao tự ăn

- Giỏi

Trang cầm bịch bánh mì chà bông lên, mở ra mà nước mắt chảy ngược

- Tôi đi học đây

Anh bỏ cuốn sách xuống bàn, bước ra khỏi phòng. Hy vọng cô sẽ giữ anh lại

-* Cô sẽ níu tôi lại cho mà xem..hehe*

- Đi đi..

Ôi phũ phàng

- Ừ..canh chừng bạn cô đi, coi chừng bạn cô chết đói vì con heo ham ăn như cô đấy. tôi đi đây

- Yaaaaaaaaaa...anh đi cho khuất mắt tôi, khi nào gặp tôi anh tránh xa 10m nhớ chưa..hừ hừ

Anh chạy lên lớp, vừa chạy vừa cười như mới trốn trại tâm thần ra.

Ko ngờ chọc con heo đó vui thật

- Anh Vũ..

T.Quỳnh từ trên lầu bước xuống

- Sao anh ko lên lớp? Làm em tìm anh quá trời

- Phiền

Anh vờ đi..T.Quỳnh kéo anh lại rồi ôm anh

- Anh có tình cảm với em phải ko? Anh nói thật đi

- Ko..buông tay ra

- Em ko buông tay đâu, trừ khi anh nói thật là anh yêu em đi

- Bỏ ra

Anh thấy bóng dáng quen thuộc từ xa: là cô

Cô đang định tiến lại gần anh nhưng dừng lại đếm đếm gì đó

Ngủ Ngoan Nha. Bé NgốcTác giả: Pun AdminTruyện Hài Hước Anh -Lâm Minh Vũ Lạnh lùng, sống khép kín. Ngoại hình và gương mặt chuẩn. Nhà giàu nhất nhì thành phố. Nói chung là "hảo soái" - 1m79 - 57kg Cô - Hoàng Bảo Nghi Dễ thương, hòa đồng. Ngoại hình: lép. Gương mặt chuẩn. Mồ côi cha mẹ, sống với dì ( em của mẹ).Gia đình có chút khó khăn - 1m62 - 49kg _____~~~~~ Tại 1 căn nhà nhỏ trong 1 con hẻm ở tp.hcm - Nghi à, nghi. Dậy đi con, dậy ăn tối nè con Dì đang cố gắng lay con heo ngủ dậy. Và con heo đó ko ai khác chính là cô - Ưm..còn sớm mà dì Cô lăn qa lăn lại, cuối cùng lấy chăn chùm lại và ngủ tiếp - Ko dậy thì nhịn đói ha. Nghi à, zậy dì để dành phần của con cho milu nhé Cô tung chăn ngồi bật dậy, gãi gãi cái đầu đang như tổ chim của mình Cô quay qua dì - Con dậy. - Haha. ừ Nói thật ra. Milu là 1 chú chó cực kì kute mà tiếc cái tội lười và ham ngủ y như cô làm cho cô gét milu. Milu dc đưa về sống do dì xin về để chơi với cô, ai ngờ.. - Dì này - Sao.? - Dì ko dc để dành phần của con cho milu đâu nhé - Ừ. dì biết rồi… - Đúng là heo đầu thai màAnh cười nhưng ko ai thấy bởi có cuốn sách che mất rồi, Trang thở dài- Heo đầu thai dáng mập mạp ôm mới thích. Đỡ hơn cái thứ ốm tong teo chỉ còn xương với da mà bày đặtCô vừa xé bánh vừa liếc liếc anh- Ừ..thế đấy, thì sao nào?- Hứ- Thôi đi Nghi..mày lớn rồi mà cứ như con ních ko bằng- Tao lớn rồi..chứ ko phải như..ưmCô chưa nói hết câu Trang “tặng” cô miếng bánh mì vào mồm- Ăn đi.nói nhiều quá. Anh Vũ ăn ko?- Nhoăm..ai thèm cho cái tên đó ăn chứ. Mày ko dc cho nghe chưa con kia?Cô chỉ vào mặt Trang- Tao cho đấy thì sao nào?Trang cầm hộp kem cuộn đưa cho anh- Anh ăn điAnh định nói ko nhưng nhìn cô gét quá. Phải trêu cho cô tức mới dc. heheAnh đón hộp kem từ tay Trang- Cảm ơnCô liếc 2 người họ, quay qua ăn tiếp. Anh cười, nụ cười tươi rói như muốn đủ để hớp hồn cô gái bên cạnh- Này con kia, mày ko ăn à? Lo ngắm trai hoài thế- Tao ăn liềnTrang đến ngồi cạnh cô, cô đưa Trang hộp sữa- Uống cho tao- Ngán lắm..mua cho tao cafe sữa đá đi- Mày mà nói nữa là 1 cái “bốp” liền bây giờ đấyCô giơ tay lên định đánh Trang- Mệt, uống thì uốngTrang giựt hộp sữa, lấy ống hút c*m v**, ực 1 hơi là hết- Ăn gì ko?- Tao mới uống sữa rồi đấy thì làm sao mà ăn cho nổi nữa- Ăn bánh mì đi, có chà bông kìa- Kooo..ngán lắm- Mày tự ăn hay cần tao bón cho mày ăn?Trang rùng mik, nhớ lúc “thời xửa thời xưa” ( 2 năm trước)Lúc đó Trang bệnh, cô mua 1 đống đồ ăn rồi qua nhà Trang, mang tiếng là thăm bệnh nhưng theo Trang cô là “bảo mẫu” vì bón cho Trang ăn kiểu mạnh tay, nói chung là “xúc rồi bỏ thẳng vào miệng” trong khi Trang chưa nhai hết nữa. Trang bị mắc nghẹn nhiều lần rồi, rút kinh nghiệm.- Thôi tao tự ăn- GiỏiTrang cầm bịch bánh mì chà bông lên, mở ra mà nước mắt chảy ngược- Tôi đi học đâyAnh bỏ cuốn sách xuống bàn, bước ra khỏi phòng. Hy vọng cô sẽ giữ anh lại-* Cô sẽ níu tôi lại cho mà xem..hehe*- Đi đi..Ôi phũ phàng- Ừ..canh chừng bạn cô đi, coi chừng bạn cô chết đói vì con heo ham ăn như cô đấy. tôi đi đây- Yaaaaaaaaaa...anh đi cho khuất mắt tôi, khi nào gặp tôi anh tránh xa 10m nhớ chưa..hừ hừAnh chạy lên lớp, vừa chạy vừa cười như mới trốn trại tâm thần ra.Ko ngờ chọc con heo đó vui thật- Anh Vũ..T.Quỳnh từ trên lầu bước xuống- Sao anh ko lên lớp? Làm em tìm anh quá trời- PhiềnAnh vờ đi..T.Quỳnh kéo anh lại rồi ôm anh- Anh có tình cảm với em phải ko? Anh nói thật đi- Ko..buông tay ra- Em ko buông tay đâu, trừ khi anh nói thật là anh yêu em đi- Bỏ raAnh thấy bóng dáng quen thuộc từ xa: là côCô đang định tiến lại gần anh nhưng dừng lại đếm đếm gì đó

Chương 18