Nàng,kiếp này là tiểu thư dòng chính của nhà Lục gia,Lục Thiểu Thiên đang ở trong khu rừng rậm Lạc Nguyệt bực bội gặm đùi gà nướng (híc...thật ra tỷ gọi đó là gà vì tỷ nhìn con Chu Tước cấp 8 đỉnh phong giống gà ở hiện đại thế nên...)còn nguyên nhân Thiểu Thiên bực bội thì đọc sẽ rõ. Ba ngày trước: Ầm!!!ui da! Một vật thể lạ lao xuống rừng Lạc Nguyệt, chính xác hơn là một con người.Phạm vi cách chỗ cô rơi xuống một trăm trượng đều không một sinh vật nào có thể sống sót.(em lạy tỷ+-+).Đôi thủy mâu mở ra,linh đông nhìn xung quanh,ngó nghiêng một thôi một hồi,bất chợt cô ngẩng đầu lên trời ai oán than: Lão thiên gia!! Ta hận chết ngươi a!! Cư nhiên cho ta xuyên không lúc này a. Cách ta chết cũng rất cẩu huyết,xuyên cũng đc nhưng ko thể sớm hay muộn một chút đc sao!? Lão nương cũng sắp nhận lương a,mẹ kiếp!! Hắc dịch, đã thế xuyên vào bằng lý do củ chuối. Lại còn đến 1 nơi củ hành, héo quen Bt ai. Chết tiệt, lão thiên gia ta bạo cúc hoa nhà ông!!

Chương 13: "Loa phường" thể hiện bản lĩnh

Hoàng Thượng!! Sói Già Đến Đây!!Tác giả: Huyết Nguyệt BăngNàng,kiếp này là tiểu thư dòng chính của nhà Lục gia,Lục Thiểu Thiên đang ở trong khu rừng rậm Lạc Nguyệt bực bội gặm đùi gà nướng (híc...thật ra tỷ gọi đó là gà vì tỷ nhìn con Chu Tước cấp 8 đỉnh phong giống gà ở hiện đại thế nên...)còn nguyên nhân Thiểu Thiên bực bội thì đọc sẽ rõ. Ba ngày trước: Ầm!!!ui da! Một vật thể lạ lao xuống rừng Lạc Nguyệt, chính xác hơn là một con người.Phạm vi cách chỗ cô rơi xuống một trăm trượng đều không một sinh vật nào có thể sống sót.(em lạy tỷ+-+).Đôi thủy mâu mở ra,linh đông nhìn xung quanh,ngó nghiêng một thôi một hồi,bất chợt cô ngẩng đầu lên trời ai oán than: Lão thiên gia!! Ta hận chết ngươi a!! Cư nhiên cho ta xuyên không lúc này a. Cách ta chết cũng rất cẩu huyết,xuyên cũng đc nhưng ko thể sớm hay muộn một chút đc sao!? Lão nương cũng sắp nhận lương a,mẹ kiếp!! Hắc dịch, đã thế xuyên vào bằng lý do củ chuối. Lại còn đến 1 nơi củ hành, héo quen Bt ai. Chết tiệt, lão thiên gia ta bạo cúc hoa nhà ông!! Đang làm "phát thanh viên" miễn phí cho hoàng huynh của mình thì Quân Thần chợt khựng lại,cứng nhắc nâng mắt lên nhìn Quân Hiên. Quả nhiên!! Hắn đã thấy có cái j đó nó sai sai rùi mà,làm sao mà hoàng huynh chịu ngồi nghe hắn....khụ "hát cải lương"dài như vậy mà ko nói j đc,hắn cũng nói nhiều lần như thế này mà thấy hoàng huynh của hắn có thể "hiền" như vậy đc,đã nghi lắm cơ mà,hoá ra....hoàng huynh đã thả hồn ra ngoài cửa sổ rùi. Công nhận hắn nói nhiều như thế mà ko thấy khát nc, nên cho hắn sáu chữ "phát thanh viên giỏi của năm". Chờ đã!! Hoàng huynh hắn nhìn ra cửa sổ cứ thất thần mãi có cái j đó gây thú vị với huynh ấy vậy. Ngoài kia chỉ có một đám lúc nhúc xem kịch với "diễn viên" thôi mà,có cái quái j để hoang huynh ngắm đâu nhỉ!? Có ngắm cũng phải ngắm cảnh trời mây trôi lững lờ,phía dưới là một thảm cỏ xanh mơn mởn,dải nắng vàng lấp ló sau vòm cây đầy sức sống đang vươn lên từng ngày(tg:lên hứng tả cảnh,thông cảm). KHOAN KHOAN!!!! Lạc đề rồi,tự nhiên hoàng huynh lại đi ngắm cảnh ko chút mỹ quan nào như thế này!? "Diễn viên"!? Chả nhẽ...hoàng huynh ngắm hai ng đang cãi nhau kia sao!? Nhỡ hoàng huynh nhìn trúng một trong hai ng đó thì sao!? Nhỡ đó là vợ của hắn,mẹ của con hắn thì sao!? Hoàng huynh ưu tú như vậy,thì nhỡ nàng "cảm nắng" hoàng huynh hắn thì làm sao đây!? Hắn chưa muốn mất vợ nhanh đến thế đâu!! Ko đc hắn phải nhanh nhanh bắt vợ hắn về mới đc,ko thể để cô long nhong mãi bên ngoài xong rồi thì "cảm nắng"ng khác thì ko đc!! Vợ hắn chie có thể thích hắn mà thôi!!!(tg:trí tưởng tượng của ảnh bay cao thật!!!)End

Đang làm "phát thanh viên" miễn phí cho hoàng huynh của mình thì Quân Thần chợt khựng lại,cứng nhắc nâng mắt lên nhìn Quân Hiên. Quả nhiên!! Hắn đã thấy có cái j đó nó sai sai rùi mà,làm sao mà hoàng huynh chịu ngồi nghe hắn....khụ "hát cải lương"dài như vậy mà ko nói j đc,hắn cũng nói nhiều lần như thế này mà thấy hoàng huynh của hắn có thể "hiền" như vậy đc,đã nghi lắm cơ mà,hoá ra....hoàng huynh đã thả hồn ra ngoài cửa sổ rùi. Công nhận hắn nói nhiều như thế mà ko thấy khát nc, nên cho hắn sáu chữ "phát thanh viên giỏi của năm". Chờ đã!! Hoàng huynh hắn nhìn ra cửa sổ cứ thất thần mãi có cái j đó gây thú vị với huynh ấy vậy. Ngoài kia chỉ có một đám lúc nhúc xem kịch với "diễn viên" thôi mà,có cái quái j để hoang huynh ngắm đâu nhỉ!? Có ngắm cũng phải ngắm cảnh trời mây trôi lững lờ,phía dưới là một thảm cỏ xanh mơn mởn,dải nắng vàng lấp ló sau vòm cây đầy sức sống đang vươn lên từng ngày(tg:lên hứng tả cảnh,thông cảm). KHOAN KHOAN!!!! Lạc đề rồi,tự nhiên hoàng huynh lại đi ngắm cảnh ko chút mỹ quan nào như thế này!? "Diễn viên"!? Chả nhẽ...hoàng huynh ngắm hai ng đang cãi nhau kia sao!? Nhỡ hoàng huynh nhìn trúng một trong hai ng đó thì sao!? Nhỡ đó là vợ của hắn,mẹ của con hắn thì sao!? Hoàng huynh ưu tú như vậy,thì nhỡ nàng "cảm nắng" hoàng huynh hắn thì làm sao đây!? Hắn chưa muốn mất vợ nhanh đến thế đâu!! Ko đc hắn phải nhanh nhanh bắt vợ hắn về mới đc,ko thể để cô long nhong mãi bên ngoài xong rồi thì "cảm nắng"ng khác thì ko đc!! Vợ hắn chie có thể thích hắn mà thôi!!!(tg:trí tưởng tượng của ảnh bay cao thật!!!)

End

Hoàng Thượng!! Sói Già Đến Đây!!Tác giả: Huyết Nguyệt BăngNàng,kiếp này là tiểu thư dòng chính của nhà Lục gia,Lục Thiểu Thiên đang ở trong khu rừng rậm Lạc Nguyệt bực bội gặm đùi gà nướng (híc...thật ra tỷ gọi đó là gà vì tỷ nhìn con Chu Tước cấp 8 đỉnh phong giống gà ở hiện đại thế nên...)còn nguyên nhân Thiểu Thiên bực bội thì đọc sẽ rõ. Ba ngày trước: Ầm!!!ui da! Một vật thể lạ lao xuống rừng Lạc Nguyệt, chính xác hơn là một con người.Phạm vi cách chỗ cô rơi xuống một trăm trượng đều không một sinh vật nào có thể sống sót.(em lạy tỷ+-+).Đôi thủy mâu mở ra,linh đông nhìn xung quanh,ngó nghiêng một thôi một hồi,bất chợt cô ngẩng đầu lên trời ai oán than: Lão thiên gia!! Ta hận chết ngươi a!! Cư nhiên cho ta xuyên không lúc này a. Cách ta chết cũng rất cẩu huyết,xuyên cũng đc nhưng ko thể sớm hay muộn một chút đc sao!? Lão nương cũng sắp nhận lương a,mẹ kiếp!! Hắc dịch, đã thế xuyên vào bằng lý do củ chuối. Lại còn đến 1 nơi củ hành, héo quen Bt ai. Chết tiệt, lão thiên gia ta bạo cúc hoa nhà ông!! Đang làm "phát thanh viên" miễn phí cho hoàng huynh của mình thì Quân Thần chợt khựng lại,cứng nhắc nâng mắt lên nhìn Quân Hiên. Quả nhiên!! Hắn đã thấy có cái j đó nó sai sai rùi mà,làm sao mà hoàng huynh chịu ngồi nghe hắn....khụ "hát cải lương"dài như vậy mà ko nói j đc,hắn cũng nói nhiều lần như thế này mà thấy hoàng huynh của hắn có thể "hiền" như vậy đc,đã nghi lắm cơ mà,hoá ra....hoàng huynh đã thả hồn ra ngoài cửa sổ rùi. Công nhận hắn nói nhiều như thế mà ko thấy khát nc, nên cho hắn sáu chữ "phát thanh viên giỏi của năm". Chờ đã!! Hoàng huynh hắn nhìn ra cửa sổ cứ thất thần mãi có cái j đó gây thú vị với huynh ấy vậy. Ngoài kia chỉ có một đám lúc nhúc xem kịch với "diễn viên" thôi mà,có cái quái j để hoang huynh ngắm đâu nhỉ!? Có ngắm cũng phải ngắm cảnh trời mây trôi lững lờ,phía dưới là một thảm cỏ xanh mơn mởn,dải nắng vàng lấp ló sau vòm cây đầy sức sống đang vươn lên từng ngày(tg:lên hứng tả cảnh,thông cảm). KHOAN KHOAN!!!! Lạc đề rồi,tự nhiên hoàng huynh lại đi ngắm cảnh ko chút mỹ quan nào như thế này!? "Diễn viên"!? Chả nhẽ...hoàng huynh ngắm hai ng đang cãi nhau kia sao!? Nhỡ hoàng huynh nhìn trúng một trong hai ng đó thì sao!? Nhỡ đó là vợ của hắn,mẹ của con hắn thì sao!? Hoàng huynh ưu tú như vậy,thì nhỡ nàng "cảm nắng" hoàng huynh hắn thì làm sao đây!? Hắn chưa muốn mất vợ nhanh đến thế đâu!! Ko đc hắn phải nhanh nhanh bắt vợ hắn về mới đc,ko thể để cô long nhong mãi bên ngoài xong rồi thì "cảm nắng"ng khác thì ko đc!! Vợ hắn chie có thể thích hắn mà thôi!!!(tg:trí tưởng tượng của ảnh bay cao thật!!!)End

Chương 13: "Loa phường" thể hiện bản lĩnh