Ánh chiều tà dần buông xuống, phủ đầy lên đôi vai An. Cô vừa gặp Đăng và nói lời chia tay với anh. Họ gặp nhau tại quán cà phê trong một con phố nhỏ. Cô đứng trước mặt Đăng và nói một câu rõ cụt ngủn: ''Mình chia tay đi anh'' Không cho anh nói 1 lời nói, cô quay đầu chạy đi, đi mãi. Vậy là cô đã nói ra được điều mà cô muốn suốt bao lâu nay. Từ giờ anh sẽ không còn là của cô nữa... ******* -An à! Mày có định tới trường không đây??- Giọng Cát lanh lảnh ngoài cửa vang lên. - Ừ, chờ chút, tao ra ngay đây. - Nhanh lên, muộn lắm rồi đấy! Mày có muốn đi học muộn ngay trong ngày đầu tiên không? - Rồi rồi, ra ngay đây!!! Sáng nay trời thật đẹp, ánh sáng ban mai ấm áp xen lẫn những cơn gió nhè nhẹ mang cái the mát buổi sớm khiến mái tóc dài buông thõng hai vai An khẽ bay. An rất yêu cái bầu không khí trong lành này. Vậy là từ hôm nay An sẽ chính thức là học sinh của ngôi trường cấp ba danh giá trong thành phố. Cảm giác thật tuyệt vời khi sau bao cố gắng, nỗ lực đã được bù đắp.. Vì không còn…
Chương 3: Anh còn nhớ em không?
Đơn Phương Anh, Người Yêu Cũ Của Em!Tác giả: Tuệ NhiÁnh chiều tà dần buông xuống, phủ đầy lên đôi vai An. Cô vừa gặp Đăng và nói lời chia tay với anh. Họ gặp nhau tại quán cà phê trong một con phố nhỏ. Cô đứng trước mặt Đăng và nói một câu rõ cụt ngủn: ''Mình chia tay đi anh'' Không cho anh nói 1 lời nói, cô quay đầu chạy đi, đi mãi. Vậy là cô đã nói ra được điều mà cô muốn suốt bao lâu nay. Từ giờ anh sẽ không còn là của cô nữa... ******* -An à! Mày có định tới trường không đây??- Giọng Cát lanh lảnh ngoài cửa vang lên. - Ừ, chờ chút, tao ra ngay đây. - Nhanh lên, muộn lắm rồi đấy! Mày có muốn đi học muộn ngay trong ngày đầu tiên không? - Rồi rồi, ra ngay đây!!! Sáng nay trời thật đẹp, ánh sáng ban mai ấm áp xen lẫn những cơn gió nhè nhẹ mang cái the mát buổi sớm khiến mái tóc dài buông thõng hai vai An khẽ bay. An rất yêu cái bầu không khí trong lành này. Vậy là từ hôm nay An sẽ chính thức là học sinh của ngôi trường cấp ba danh giá trong thành phố. Cảm giác thật tuyệt vời khi sau bao cố gắng, nỗ lực đã được bù đắp.. Vì không còn… Cả chiều hôm ấy, An cùng Cát lang thang khắp phố phường Hà Nội đến mệt nhoài. Đưa An về xong Cát cũng không ở lại như mọi khi mà về nhà luôn, vì hôm nay cả hai đứa đã quá mệt rồi. An trở về căn phòng quen thuộc của mình. Phòng của cô thuộc tầng mười của khu chung cư, vị trí khá cao nhưng đó là sở thích của cô, '' Cô gái mê độ cao''. Ăn uống, tắm rửa xong xuôi An lại trèo lên tầng thượng ngồi hóng mát như mọi khi. Buổi đêm không khí trên này rất trong lành. Thực sự thích hợp sau một ngày dài mệt mỏi Thành phố về đêm thật đẹp, dòng người đi lại tấp nập, ánh đền đường chiếu sáng cả một góc trời đêm. Ngồi trên tầng thượng là thú vui của An mỗi khi cô có chuyện buồn. Vì ở đây khá yên tĩnh, xa lánh được cái thế giới nhộn nhịp ngoài kia. Hôm nay cũng như mọi hôm nhưng có chút thay đổi, Vì ngoài sự buồn chán hằng ngày, cô còn có chút tò mò, tò mò về câu chuyện hôm nay Cát nói. Trong đầu cứ xoay mòng mòng về câu chuyện hôm nay với Cát, Cát nói Đăng đang thích một chị ở khóa trên, không biết anh có tình cảm ấy từ khi nào? Ngưng đặt những câu nói mà không có ai trả lời, cô rút điện thoại trong túi ra, mở facebook. Suốt kì nghỉ vừa rồi An đã khóa nick facebook của mình lại. Cô không muốn vương vấn gì với anh nữa, cô muốn quên đi anh vì cô chịu đau buồn như vậy quá đu rồi. Cô không muốn lãng phí một phút giây nào của cuộc đời cho anh nữa, ai rồi cũng sẽ có cuộc sống riêng của mình. Vừa vào là bao nhiêu thông báo hiện ra. Có rất nhiều tin nhắn được gửi tới. Trong đó có của Đăng. Thậm chí nó còn đứng hàng đầu tiên. Theo thói quen đã hình thành từ lâu trong mình, An đọc tin nhắn của Đăng trước tiên:- An! Tại sao lại chia tay vậy?- Em không định nói cho anh biết lí do sao? Đột ngột nói lời chia tay mà không biết lí do vì sao anh rất khó chịu.- Trả lời tin nhắn của anh đi chứ:
C
ả chiều hôm ấy, An cùng Cát lang thang khắp phố phường Hà Nội đến mệt nhoài. Đưa An về xong Cát cũng không ở lại như mọi khi mà về nhà luôn, vì hôm nay cả hai đứa đã quá mệt rồi. An trở về căn phòng quen thuộc của mình. Phòng của cô thuộc tầng mười của khu chung cư, vị trí khá cao nhưng đó là sở thích của cô, '' Cô gái mê độ cao''. Ăn uống, tắm rửa xong xuôi An lại trèo lên tầng thượng ngồi hóng mát như mọi khi. Buổi đêm không khí trên này rất trong lành. Thực sự thích hợp sau một ngày dài mệt mỏi Thành phố về đêm thật đẹp, dòng người đi lại tấp nập, ánh đền đường chiếu sáng cả một góc trời đêm. Ngồi trên tầng thượng là thú vui của An mỗi khi cô có chuyện buồn. Vì ở đây khá yên tĩnh, xa lánh được cái thế giới nhộn nhịp ngoài kia. Hôm nay cũng như mọi hôm nhưng có chút thay đổi, Vì ngoài sự buồn chán hằng ngày, cô còn có chút tò mò, tò mò về câu chuyện hôm nay Cát nói. Trong đầu cứ xoay mòng mòng về câu chuyện hôm nay với Cát, Cát nói Đăng đang thích một chị ở khóa trên, không biết anh có tình cảm ấy từ khi nào? Ngưng đặt những câu nói mà không có ai trả lời, cô rút điện thoại trong túi ra, mở facebook. Suốt kì nghỉ vừa rồi An đã khóa nick facebook của mình lại. Cô không muốn vương vấn gì với anh nữa, cô muốn quên đi anh vì cô chịu đau buồn như vậy quá đu rồi. Cô không muốn lãng phí một phút giây nào của cuộc đời cho anh nữa, ai rồi cũng sẽ có cuộc sống riêng của mình. Vừa vào là bao nhiêu thông báo hiện ra. Có rất nhiều tin nhắn được gửi tới. Trong đó có của Đăng. Thậm chí nó còn đứng hàng đầu tiên. Theo thói quen đã hình thành từ lâu trong mình, An đọc tin nhắn của Đăng trước tiên:- An! Tại sao lại chia tay vậy?
- Em không định nói cho anh biết lí do sao? Đột ngột nói lời chia tay mà không biết lí do vì sao anh rất khó chịu.
- Trả lời tin nhắn của anh đi chứ:
Đơn Phương Anh, Người Yêu Cũ Của Em!Tác giả: Tuệ NhiÁnh chiều tà dần buông xuống, phủ đầy lên đôi vai An. Cô vừa gặp Đăng và nói lời chia tay với anh. Họ gặp nhau tại quán cà phê trong một con phố nhỏ. Cô đứng trước mặt Đăng và nói một câu rõ cụt ngủn: ''Mình chia tay đi anh'' Không cho anh nói 1 lời nói, cô quay đầu chạy đi, đi mãi. Vậy là cô đã nói ra được điều mà cô muốn suốt bao lâu nay. Từ giờ anh sẽ không còn là của cô nữa... ******* -An à! Mày có định tới trường không đây??- Giọng Cát lanh lảnh ngoài cửa vang lên. - Ừ, chờ chút, tao ra ngay đây. - Nhanh lên, muộn lắm rồi đấy! Mày có muốn đi học muộn ngay trong ngày đầu tiên không? - Rồi rồi, ra ngay đây!!! Sáng nay trời thật đẹp, ánh sáng ban mai ấm áp xen lẫn những cơn gió nhè nhẹ mang cái the mát buổi sớm khiến mái tóc dài buông thõng hai vai An khẽ bay. An rất yêu cái bầu không khí trong lành này. Vậy là từ hôm nay An sẽ chính thức là học sinh của ngôi trường cấp ba danh giá trong thành phố. Cảm giác thật tuyệt vời khi sau bao cố gắng, nỗ lực đã được bù đắp.. Vì không còn… Cả chiều hôm ấy, An cùng Cát lang thang khắp phố phường Hà Nội đến mệt nhoài. Đưa An về xong Cát cũng không ở lại như mọi khi mà về nhà luôn, vì hôm nay cả hai đứa đã quá mệt rồi. An trở về căn phòng quen thuộc của mình. Phòng của cô thuộc tầng mười của khu chung cư, vị trí khá cao nhưng đó là sở thích của cô, '' Cô gái mê độ cao''. Ăn uống, tắm rửa xong xuôi An lại trèo lên tầng thượng ngồi hóng mát như mọi khi. Buổi đêm không khí trên này rất trong lành. Thực sự thích hợp sau một ngày dài mệt mỏi Thành phố về đêm thật đẹp, dòng người đi lại tấp nập, ánh đền đường chiếu sáng cả một góc trời đêm. Ngồi trên tầng thượng là thú vui của An mỗi khi cô có chuyện buồn. Vì ở đây khá yên tĩnh, xa lánh được cái thế giới nhộn nhịp ngoài kia. Hôm nay cũng như mọi hôm nhưng có chút thay đổi, Vì ngoài sự buồn chán hằng ngày, cô còn có chút tò mò, tò mò về câu chuyện hôm nay Cát nói. Trong đầu cứ xoay mòng mòng về câu chuyện hôm nay với Cát, Cát nói Đăng đang thích một chị ở khóa trên, không biết anh có tình cảm ấy từ khi nào? Ngưng đặt những câu nói mà không có ai trả lời, cô rút điện thoại trong túi ra, mở facebook. Suốt kì nghỉ vừa rồi An đã khóa nick facebook của mình lại. Cô không muốn vương vấn gì với anh nữa, cô muốn quên đi anh vì cô chịu đau buồn như vậy quá đu rồi. Cô không muốn lãng phí một phút giây nào của cuộc đời cho anh nữa, ai rồi cũng sẽ có cuộc sống riêng của mình. Vừa vào là bao nhiêu thông báo hiện ra. Có rất nhiều tin nhắn được gửi tới. Trong đó có của Đăng. Thậm chí nó còn đứng hàng đầu tiên. Theo thói quen đã hình thành từ lâu trong mình, An đọc tin nhắn của Đăng trước tiên:- An! Tại sao lại chia tay vậy?- Em không định nói cho anh biết lí do sao? Đột ngột nói lời chia tay mà không biết lí do vì sao anh rất khó chịu.- Trả lời tin nhắn của anh đi chứ: