Tuổi học trò vốn là những năm tháng vô cùng vui vẻ và gắn bó. Ở tuổi này mỗi chúng ta đều có những trải nghiệm mới, những khám phá mới và những trò tinh nghịch không giống ai cả. Trong cuộc đời tôi cũng vậy, với năm nay là năm học lớp 9, sắp phải chia tay mái trường cũng như những người bạn ở quanh tôi. Vì vậy mọi thứ trôi đi cũng chỉ mình tôi hiểu tôi có yêu quý họ hay không. Tôi có yêu quý họ không? Nói có thì cũng đúng, còn nói không, cũng hơi đúng. Bởi vì tôi, có lúc ghét họ, có lúc lại thấy yêu quý và nhớ họ biết chừng nào. Lớp tôi, học sinh giúp đỡ nhau? Đó chỉ là với nữ thôi, còn nam... thì họ lại tìm cách tố tội nhau. Tuy nhiên những lúc cần thì họ cũng giúp đỡ nhau. Còn họ có quý tôi không? Cái đó thì tôi hoàn toàn mù tịt. Tôi không hề hiểu họ nghĩ gì về tôi. Và cũng giống với bao học trò khác, tôi cũng được người ta tâng bốc lên mây xanh lúc ở gần tôi. Và sau khi tôi quay lưng đi sang chỗ khác, họ lại âm thầm nói xấu và kéo tôi xuống đất. Tuy nhiên đó chỉ là những lời kể lại…
Chương 11
Lớp Trưởng No.1Tác giả: Đồng Dục UyểnTuổi học trò vốn là những năm tháng vô cùng vui vẻ và gắn bó. Ở tuổi này mỗi chúng ta đều có những trải nghiệm mới, những khám phá mới và những trò tinh nghịch không giống ai cả. Trong cuộc đời tôi cũng vậy, với năm nay là năm học lớp 9, sắp phải chia tay mái trường cũng như những người bạn ở quanh tôi. Vì vậy mọi thứ trôi đi cũng chỉ mình tôi hiểu tôi có yêu quý họ hay không. Tôi có yêu quý họ không? Nói có thì cũng đúng, còn nói không, cũng hơi đúng. Bởi vì tôi, có lúc ghét họ, có lúc lại thấy yêu quý và nhớ họ biết chừng nào. Lớp tôi, học sinh giúp đỡ nhau? Đó chỉ là với nữ thôi, còn nam... thì họ lại tìm cách tố tội nhau. Tuy nhiên những lúc cần thì họ cũng giúp đỡ nhau. Còn họ có quý tôi không? Cái đó thì tôi hoàn toàn mù tịt. Tôi không hề hiểu họ nghĩ gì về tôi. Và cũng giống với bao học trò khác, tôi cũng được người ta tâng bốc lên mây xanh lúc ở gần tôi. Và sau khi tôi quay lưng đi sang chỗ khác, họ lại âm thầm nói xấu và kéo tôi xuống đất. Tuy nhiên đó chỉ là những lời kể lại… Thấm thoắt cũng đã đến ngày thứ bảy, hôm nay nó vẫn thức dậy sớm như mọi ngày, ăn sáng và chuẩn bị đến trường cùng với Lâm.Ăn sáng xong, Dương cùng Lâm đến trường rất vui vẻ, những bước chân của nó đều đều. Hôm nay thực sự tâm trạng nó rất thoải mai, có lẽ là do hôm nay đã là thứ bảy rồi.Lâm nhìn nó, hôm nay cậu thấy nó thật khác, mỗi khi cậu thấy nó luôn đăm chiêu và suy nghĩ, hôm nay lại thấy nó tươi tỉnh lạ thường. Cậu thực sự cũng không rõ lý do vì sao lại có sự thay đổi đó, là vì nó đã bớt căng thẳng trong việc làm một lớp trưởng rồi sao?Đường đến trường hôm nay đối với Dương trở nên đẹp lạ thường, thật quả đúng là tâm trạng tốt thì xung quanh mọi thứ cũng trở nên tốt hơn mà.
Thấm thoắt cũng đã đến ngày thứ bảy, hôm nay nó vẫn thức dậy sớm như mọi ngày, ăn sáng và chuẩn bị đến trường cùng với Lâm.
Ăn sáng xong, Dương cùng Lâm đến trường rất vui vẻ, những bước chân của nó đều đều. Hôm nay thực sự tâm trạng nó rất thoải mai, có lẽ là do hôm nay đã là thứ bảy rồi.
Lâm nhìn nó, hôm nay cậu thấy nó thật khác, mỗi khi cậu thấy nó luôn đăm chiêu và suy nghĩ, hôm nay lại thấy nó tươi tỉnh lạ thường. Cậu thực sự cũng không rõ lý do vì sao lại có sự thay đổi đó, là vì nó đã bớt căng thẳng trong việc làm một lớp trưởng rồi sao?
Đường đến trường hôm nay đối với Dương trở nên đẹp lạ thường, thật quả đúng là tâm trạng tốt thì xung quanh mọi thứ cũng trở nên tốt hơn mà.
Lớp Trưởng No.1Tác giả: Đồng Dục UyểnTuổi học trò vốn là những năm tháng vô cùng vui vẻ và gắn bó. Ở tuổi này mỗi chúng ta đều có những trải nghiệm mới, những khám phá mới và những trò tinh nghịch không giống ai cả. Trong cuộc đời tôi cũng vậy, với năm nay là năm học lớp 9, sắp phải chia tay mái trường cũng như những người bạn ở quanh tôi. Vì vậy mọi thứ trôi đi cũng chỉ mình tôi hiểu tôi có yêu quý họ hay không. Tôi có yêu quý họ không? Nói có thì cũng đúng, còn nói không, cũng hơi đúng. Bởi vì tôi, có lúc ghét họ, có lúc lại thấy yêu quý và nhớ họ biết chừng nào. Lớp tôi, học sinh giúp đỡ nhau? Đó chỉ là với nữ thôi, còn nam... thì họ lại tìm cách tố tội nhau. Tuy nhiên những lúc cần thì họ cũng giúp đỡ nhau. Còn họ có quý tôi không? Cái đó thì tôi hoàn toàn mù tịt. Tôi không hề hiểu họ nghĩ gì về tôi. Và cũng giống với bao học trò khác, tôi cũng được người ta tâng bốc lên mây xanh lúc ở gần tôi. Và sau khi tôi quay lưng đi sang chỗ khác, họ lại âm thầm nói xấu và kéo tôi xuống đất. Tuy nhiên đó chỉ là những lời kể lại… Thấm thoắt cũng đã đến ngày thứ bảy, hôm nay nó vẫn thức dậy sớm như mọi ngày, ăn sáng và chuẩn bị đến trường cùng với Lâm.Ăn sáng xong, Dương cùng Lâm đến trường rất vui vẻ, những bước chân của nó đều đều. Hôm nay thực sự tâm trạng nó rất thoải mai, có lẽ là do hôm nay đã là thứ bảy rồi.Lâm nhìn nó, hôm nay cậu thấy nó thật khác, mỗi khi cậu thấy nó luôn đăm chiêu và suy nghĩ, hôm nay lại thấy nó tươi tỉnh lạ thường. Cậu thực sự cũng không rõ lý do vì sao lại có sự thay đổi đó, là vì nó đã bớt căng thẳng trong việc làm một lớp trưởng rồi sao?Đường đến trường hôm nay đối với Dương trở nên đẹp lạ thường, thật quả đúng là tâm trạng tốt thì xung quanh mọi thứ cũng trở nên tốt hơn mà.