Tác giả:

Tháng 10, miền Bắc trở nên lạnh hơn bao giờ hết khi trải qua một trận gió mùa. Tôi ngẩn người nhìn vào đám mây xám xịt qua ô cửa kính, hai mắt cứ díp lại díp lại, sau đó thì tôi ngủ gục trên bàn một cách ngon lành. “Bảo Bình,…” “Bảo Bình…” Một ai đó nhéo vào tay tôi đau điếng. “ CÓ ĐỂ YÊN CHO TAO NGỦ KHÔNG HẢ?” Tôi gắt ầm lên. Thương người chút đi, có biết là hôm qua tôi phải vật lộn với bản thảo đến mấy giờ mới được ngủ không hả? Xung quanh lặng như tờ, và tôi chợt nhận ra là tất cả sự chú ý của lớp học đang dồn hết về phía tôi. “ Ha ha, xin lỗi, xin lỗi… Mọi người cứ tiếp tục, tiếp tục đi… Ha ha…” Thầy Doraemon – đây là biệt danh tôi đặt cho thầy, bởi vì thầy ý tròn tròn lùn lùn giống Doraemon ý, haha- mặt không cảm xúc nhìn tôi. Thế là tôi ra khỏi lớp, cầm xô nước, tưới cây. Trời lạnh mà phải nhúng tay vào nước thì đúng là cực hình. Tôi tên là Bảo Bình, năm nay 17 tuổi. Hiện đang là một tiểu thuyết gia hot hòn họt trong giới trẻ. Nhưng chính vì thế mà đêm nào tôi cũng vật lộn với…

Chương 25

Khi Ta 17Tác giả: Mộc TràTháng 10, miền Bắc trở nên lạnh hơn bao giờ hết khi trải qua một trận gió mùa. Tôi ngẩn người nhìn vào đám mây xám xịt qua ô cửa kính, hai mắt cứ díp lại díp lại, sau đó thì tôi ngủ gục trên bàn một cách ngon lành. “Bảo Bình,…” “Bảo Bình…” Một ai đó nhéo vào tay tôi đau điếng. “ CÓ ĐỂ YÊN CHO TAO NGỦ KHÔNG HẢ?” Tôi gắt ầm lên. Thương người chút đi, có biết là hôm qua tôi phải vật lộn với bản thảo đến mấy giờ mới được ngủ không hả? Xung quanh lặng như tờ, và tôi chợt nhận ra là tất cả sự chú ý của lớp học đang dồn hết về phía tôi. “ Ha ha, xin lỗi, xin lỗi… Mọi người cứ tiếp tục, tiếp tục đi… Ha ha…” Thầy Doraemon – đây là biệt danh tôi đặt cho thầy, bởi vì thầy ý tròn tròn lùn lùn giống Doraemon ý, haha- mặt không cảm xúc nhìn tôi. Thế là tôi ra khỏi lớp, cầm xô nước, tưới cây. Trời lạnh mà phải nhúng tay vào nước thì đúng là cực hình. Tôi tên là Bảo Bình, năm nay 17 tuổi. Hiện đang là một tiểu thuyết gia hot hòn họt trong giới trẻ. Nhưng chính vì thế mà đêm nào tôi cũng vật lộn với… Ngày hôm sau, lại đi học như bình thường, tôi vẫn đang còn hưng phấn nhờ dư âm từ tiết sinh hoạt ngoại khóa nhưng ngay sau khi thầy Doraemon bước vào, nụ cười tủm tỉm trên mặt tôi lập tức cứng như xi măng.“ Thế nào? Tiết học ngoại khóa vui chứ? ”Lũ học sinh nhao nhao ở dưới, đứa nào đứa nấy vui như trẩy hội,“ Vui lắm thầy ơi.”“ Tốt lắm, các em đã chuẩn bị tinh thần để thi giữa kỳ chưa? ”Có tất cả 50 cái miệng đang ồn ào phía dưới, chẳng hẹn mà lập tức im bặt. Tôi chợt nghe thấy tiếng gió từ Bắc Cực thổi tới lạnh tới cứng đơ cả người.Cà Chua lắp bắp hỏi lại.“ Hôm nay ấy ạ? Ngay bây giờ luôn hả thầy?”Thầy Doraemon vẫn mỉm cười ngọt ngào.“ Ồ, tất nhiên là không phải bây giờ rồi. Bằng giờ tuần sau sẽ kiểm tra nhé.”Tất cả chúng sinh trong lớp được một ánh sáng thần linh cứu rỗi sống lại một lần nữa.“ Hmm… bây giờ làm bài thi thử nhé. Thầy sẽ chấm điểm đấy nên làm cho cẩn thận vào, lớp trưởng phát cho các bạn đi.”Tôi chán nản nhìn mấy con số đang múa may trước mắt, có khác gì mấy chữ người ngoài hành tinh không cơ chứ? Nhìn mãi, nhìn mãi mà c*̃ng không làm được chỉ thấy hoa mắt chóng mặt.Cuối giờ thầy trả bài kiểm tra, tôi ăn một con 5 với lời phê “ về nhà ôn tập thêm”. Quá kinh hoàng.Ra chơi, Cà Chua tìm tôi than vãn.“ Ác thật, vừa chơi bời hả hê chưa kịp phòng bị thì đã đập ngay vào mặt một bài kiểm tra rồi, quá thảm thiết.”Tôi ngóc dậy, có khi nào đứa nào c*̃ng kém chứ không riêng mình tôi nhỉ?“ Mày bao nhiêu điểm? ”“ Có 8 điểm bọ.”Tôi sốc tập 1.Quay sang phỏng vấn bạn c*̉ Cải – người chưa biết chuyện gì đàng xảy ra.“ Cậu được bao nhiêu điểm?”“ Tớ á? Bị tụt rồi, có 9 điểm thôi.”Tôi sốc tập 2.Trên con đường tìm kiếm đồng minh vẫn còn gian nan, tôi thuận miệng hỏi thử Thiên Ân xem hắn như thế nào. Ai ngờ, hỏi xong bị hắn dọa cho hồn phi phách tán.“ Thiên Ân, làm bài được không?”“ c*̃ng không tệ.”“ Không tệ là như nào? Bao điểm? Nhìn mặt cậu chắc c*̃ng sàn sàn như tôi ha.”Hắn huơ huơ bài kiểm tra trước mặt tôi, một con 10 đỏ chót long lanh lấp lánh sáng loáng như muốn chọc đui hai con mắt.Lần này tôi không sốc nữa, mà chết đứng thật, khi bên cạnh toàn những con nhà người ta văn võ song toàn, hào quang lấp lánh như sao xa thế kia.Thật sự là chẳng ổn tẹo nào, chỉ còn 5 ngày nữa là thi rồi mà một mình tôi thì ôn làm sao xuể, mà điểm kém thì đại tỷ xé tôi ra mất. Thế là tôi tha thiết ôm lẩy hai tay bạn Thiên Ân, lăn ra nài nỉ.“ Bạn hỡi, người đã giỏi giang lại được trời phú cho sắc đẹp, bạn là thần là tiên hãy ra tay cứu vớt lấy sinh linh bé nhỏ non nớt này, hãy mở lòng từ bi mà giúp sinh linh này ôn bài đi….”Bạn đừng hỏi tại sao tôi lại không nhờ c*̉ Cải hay Cà Chua dạy nhé. Trước đây Cà Chua và c*̉ Cải từng cố nhồi nhét chữ nghĩa vào đầu tôi mà không thành công nên giờ nghe tới dạy học là hai đứa nắm tay nhau lỉnh đi mất dạng.Thiên Ân nhướng mày. “ Tôi được lợi gì??”“ Chỉ cần cậu chịu dạy, muốn tôi làm gì c*̃ng được, pleaseeeee…”“ Hmmm… Okey, vậy tối nay 7h ở nhà tôi.”Tôi hân hoan trong lòng, hy vọng hắn có thể nặn cái đầu đất c*̉a tôi thành đồng thôi c*̃ng được, không cần vàng hay kim cương gì hết.Đúng 7h tối, tôi bấm chuông căn nhà đối diện. Bác quản gia thân thiện mở cửa cho tôi.“ Con chào bác ạ.”“ Chào cô Bảo Bình, mời cô vào, cậu chủ đang chờ cô trên phòng.”“ Dạ, vậy con xin phép vào ạ.”Chẳng hiểu sao sự yên ắng trong nhà khiến tôi rón rén bất ngờ. Cửa phòng đang mở và tên nhãi kia đang nghiêm túc nghiên cứu cái gì đây có vẻ khoai lắm, thấy mặt hắn nhăn nhó ghê gớm nên tôi lại không dám làm phiền.Nghĩ tới nghĩ lui thì c*̃ng nên lịch sự một chút, tôi đưa tay gõ cửa.“ Thiên Ân, tôi vào nhé?”“ Ừ, vào đi, tôi đang đợi cậu đây.”Hắn vỗ vỗ vào cái ghế bên cạnh ra hiệu cho tôi ngồi xuống.“ Làm thử đề này trước đi.”Tôi lôi sách vở ra, đặt bút thước lên bàn ngay ngắn ra vẻ quyết tâm học lắm lắm. Người ta thường nói, những đứa show off như này kiểu gì c*̃ng thất bại thì y như rằng chuẩn đét, chưa đến 5 phút sau, tôi bị mấy bài toán này đánh sập, nằm trườn ra bàn.“ Sao thế? Không làm được à? Thế thử bài đơn giản hơn nhé?”Tôi lắc đầu nguầy nguậy.“ c*̃ng không làm được à?”Lúc hắn hơi nhíu mày tôi cứ nghĩ là hắn bỏ cuộc với tôi rồi, nếu là tôi, tôi c*̃ng bỏ cuộc quách cho rồi, làm gì có chuyện cải thiện một cái đứa chậm tiêu mà lại dễ dàng được. Nhưng không, hắn chỉ xoa đầu tôi an ủi.“ Không sao, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.”Hắn quăng mớ sách qua một bên và bắt đầu dạy cho tôi từ cái cơ bản nhất.

Ngày hôm sau, lại đi học như bình thường, tôi vẫn đang còn hưng phấn nhờ dư âm từ tiết sinh hoạt ngoại khóa nhưng ngay sau khi thầy Doraemon bước vào, nụ cười tủm tỉm trên mặt tôi lập tức cứng như xi măng.

“ Thế nào? Tiết học ngoại khóa vui chứ? ”

Lũ học sinh nhao nhao ở dưới, đứa nào đứa nấy vui như trẩy hội,

“ Vui lắm thầy ơi.”

“ Tốt lắm, các em đã chuẩn bị tinh thần để thi giữa kỳ chưa? ”

Có tất cả 50 cái miệng đang ồn ào phía dưới, chẳng hẹn mà lập tức im bặt. Tôi chợt nghe thấy tiếng gió từ Bắc Cực thổi tới lạnh tới cứng đơ cả người.

Cà Chua lắp bắp hỏi lại.

“ Hôm nay ấy ạ? Ngay bây giờ luôn hả thầy?”

Thầy Doraemon vẫn mỉm cười ngọt ngào.

“ Ồ, tất nhiên là không phải bây giờ rồi. Bằng giờ tuần sau sẽ kiểm tra nhé.”

Tất cả chúng sinh trong lớp được một ánh sáng thần linh cứu rỗi sống lại một lần nữa.

“ Hmm… bây giờ làm bài thi thử nhé. Thầy sẽ chấm điểm đấy nên làm cho cẩn thận vào, lớp trưởng phát cho các bạn đi.”

Tôi chán nản nhìn mấy con số đang múa may trước mắt, có khác gì mấy chữ người ngoài hành tinh không cơ chứ? Nhìn mãi, nhìn mãi mà c*̃ng không làm được chỉ thấy hoa mắt chóng mặt.

Cuối giờ thầy trả bài kiểm tra, tôi ăn một con 5 với lời phê “ về nhà ôn tập thêm”. Quá kinh hoàng.

Ra chơi, Cà Chua tìm tôi than vãn.

“ Ác thật, vừa chơi bời hả hê chưa kịp phòng bị thì đã đập ngay vào mặt một bài kiểm tra rồi, quá thảm thiết.”

Tôi ngóc dậy, có khi nào đứa nào c*̃ng kém chứ không riêng mình tôi nhỉ?

“ Mày bao nhiêu điểm? ”

“ Có 8 điểm bọ.”

Tôi sốc tập 1.

Quay sang phỏng vấn bạn c*̉ Cải – người chưa biết chuyện gì đàng xảy ra.

“ Cậu được bao nhiêu điểm?”

“ Tớ á? Bị tụt rồi, có 9 điểm thôi.”

Tôi sốc tập 2.

Trên con đường tìm kiếm đồng minh vẫn còn gian nan, tôi thuận miệng hỏi thử Thiên Ân xem hắn như thế nào. Ai ngờ, hỏi xong bị hắn dọa cho hồn phi phách tán.

“ Thiên Ân, làm bài được không?”

“ c*̃ng không tệ.”

“ Không tệ là như nào? Bao điểm? Nhìn mặt cậu chắc c*̃ng sàn sàn như tôi ha.”

Hắn huơ huơ bài kiểm tra trước mặt tôi, một con 10 đỏ chót long lanh lấp lánh sáng loáng như muốn chọc đui hai con mắt.

Lần này tôi không sốc nữa, mà chết đứng thật, khi bên cạnh toàn những con nhà người ta văn võ song toàn, hào quang lấp lánh như sao xa thế kia.

Thật sự là chẳng ổn tẹo nào, chỉ còn 5 ngày nữa là thi rồi mà một mình tôi thì ôn làm sao xuể, mà điểm kém thì đại tỷ xé tôi ra mất. Thế là tôi tha thiết ôm lẩy hai tay bạn Thiên Ân, lăn ra nài nỉ.

“ Bạn hỡi, người đã giỏi giang lại được trời phú cho sắc đẹp, bạn là thần là tiên hãy ra tay cứu vớt lấy sinh linh bé nhỏ non nớt này, hãy mở lòng từ bi mà giúp sinh linh này ôn bài đi….”

Bạn đừng hỏi tại sao tôi lại không nhờ c*̉ Cải hay Cà Chua dạy nhé. Trước đây Cà Chua và c*̉ Cải từng cố nhồi nhét chữ nghĩa vào đầu tôi mà không thành công nên giờ nghe tới dạy học là hai đứa nắm tay nhau lỉnh đi mất dạng.

Thiên Ân nhướng mày. “ Tôi được lợi gì??”

“ Chỉ cần cậu chịu dạy, muốn tôi làm gì c*̃ng được, pleaseeeee…”

“ Hmmm… Okey, vậy tối nay 7h ở nhà tôi.”

Tôi hân hoan trong lòng, hy vọng hắn có thể nặn cái đầu đất c*̉a tôi thành đồng thôi c*̃ng được, không cần vàng hay kim cương gì hết.

Đúng 7h tối, tôi bấm chuông căn nhà đối diện. Bác quản gia thân thiện mở cửa cho tôi.

“ Con chào bác ạ.”

“ Chào cô Bảo Bình, mời cô vào, cậu chủ đang chờ cô trên phòng.”

“ Dạ, vậy con xin phép vào ạ.”

Chẳng hiểu sao sự yên ắng trong nhà khiến tôi rón rén bất ngờ. Cửa phòng đang mở và tên nhãi kia đang nghiêm túc nghiên cứu cái gì đây có vẻ khoai lắm, thấy mặt hắn nhăn nhó ghê gớm nên tôi lại không dám làm phiền.

Nghĩ tới nghĩ lui thì c*̃ng nên lịch sự một chút, tôi đưa tay gõ cửa.

“ Thiên Ân, tôi vào nhé?”

“ Ừ, vào đi, tôi đang đợi cậu đây.”

Hắn vỗ vỗ vào cái ghế bên cạnh ra hiệu cho tôi ngồi xuống.

“ Làm thử đề này trước đi.”

Tôi lôi sách vở ra, đặt bút thước lên bàn ngay ngắn ra vẻ quyết tâm học lắm lắm. Người ta thường nói, những đứa show off như này kiểu gì c*̃ng thất bại thì y như rằng chuẩn đét, chưa đến 5 phút sau, tôi bị mấy bài toán này đánh sập, nằm trườn ra bàn.

“ Sao thế? Không làm được à? Thế thử bài đơn giản hơn nhé?”

Tôi lắc đầu nguầy nguậy.

“ c*̃ng không làm được à?”

Lúc hắn hơi nhíu mày tôi cứ nghĩ là hắn bỏ cuộc với tôi rồi, nếu là tôi, tôi c*̃ng bỏ cuộc quách cho rồi, làm gì có chuyện cải thiện một cái đứa chậm tiêu mà lại dễ dàng được. Nhưng không, hắn chỉ xoa đầu tôi an ủi.

“ Không sao, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Hắn quăng mớ sách qua một bên và bắt đầu dạy cho tôi từ cái cơ bản nhất.

Khi Ta 17Tác giả: Mộc TràTháng 10, miền Bắc trở nên lạnh hơn bao giờ hết khi trải qua một trận gió mùa. Tôi ngẩn người nhìn vào đám mây xám xịt qua ô cửa kính, hai mắt cứ díp lại díp lại, sau đó thì tôi ngủ gục trên bàn một cách ngon lành. “Bảo Bình,…” “Bảo Bình…” Một ai đó nhéo vào tay tôi đau điếng. “ CÓ ĐỂ YÊN CHO TAO NGỦ KHÔNG HẢ?” Tôi gắt ầm lên. Thương người chút đi, có biết là hôm qua tôi phải vật lộn với bản thảo đến mấy giờ mới được ngủ không hả? Xung quanh lặng như tờ, và tôi chợt nhận ra là tất cả sự chú ý của lớp học đang dồn hết về phía tôi. “ Ha ha, xin lỗi, xin lỗi… Mọi người cứ tiếp tục, tiếp tục đi… Ha ha…” Thầy Doraemon – đây là biệt danh tôi đặt cho thầy, bởi vì thầy ý tròn tròn lùn lùn giống Doraemon ý, haha- mặt không cảm xúc nhìn tôi. Thế là tôi ra khỏi lớp, cầm xô nước, tưới cây. Trời lạnh mà phải nhúng tay vào nước thì đúng là cực hình. Tôi tên là Bảo Bình, năm nay 17 tuổi. Hiện đang là một tiểu thuyết gia hot hòn họt trong giới trẻ. Nhưng chính vì thế mà đêm nào tôi cũng vật lộn với… Ngày hôm sau, lại đi học như bình thường, tôi vẫn đang còn hưng phấn nhờ dư âm từ tiết sinh hoạt ngoại khóa nhưng ngay sau khi thầy Doraemon bước vào, nụ cười tủm tỉm trên mặt tôi lập tức cứng như xi măng.“ Thế nào? Tiết học ngoại khóa vui chứ? ”Lũ học sinh nhao nhao ở dưới, đứa nào đứa nấy vui như trẩy hội,“ Vui lắm thầy ơi.”“ Tốt lắm, các em đã chuẩn bị tinh thần để thi giữa kỳ chưa? ”Có tất cả 50 cái miệng đang ồn ào phía dưới, chẳng hẹn mà lập tức im bặt. Tôi chợt nghe thấy tiếng gió từ Bắc Cực thổi tới lạnh tới cứng đơ cả người.Cà Chua lắp bắp hỏi lại.“ Hôm nay ấy ạ? Ngay bây giờ luôn hả thầy?”Thầy Doraemon vẫn mỉm cười ngọt ngào.“ Ồ, tất nhiên là không phải bây giờ rồi. Bằng giờ tuần sau sẽ kiểm tra nhé.”Tất cả chúng sinh trong lớp được một ánh sáng thần linh cứu rỗi sống lại một lần nữa.“ Hmm… bây giờ làm bài thi thử nhé. Thầy sẽ chấm điểm đấy nên làm cho cẩn thận vào, lớp trưởng phát cho các bạn đi.”Tôi chán nản nhìn mấy con số đang múa may trước mắt, có khác gì mấy chữ người ngoài hành tinh không cơ chứ? Nhìn mãi, nhìn mãi mà c*̃ng không làm được chỉ thấy hoa mắt chóng mặt.Cuối giờ thầy trả bài kiểm tra, tôi ăn một con 5 với lời phê “ về nhà ôn tập thêm”. Quá kinh hoàng.Ra chơi, Cà Chua tìm tôi than vãn.“ Ác thật, vừa chơi bời hả hê chưa kịp phòng bị thì đã đập ngay vào mặt một bài kiểm tra rồi, quá thảm thiết.”Tôi ngóc dậy, có khi nào đứa nào c*̃ng kém chứ không riêng mình tôi nhỉ?“ Mày bao nhiêu điểm? ”“ Có 8 điểm bọ.”Tôi sốc tập 1.Quay sang phỏng vấn bạn c*̉ Cải – người chưa biết chuyện gì đàng xảy ra.“ Cậu được bao nhiêu điểm?”“ Tớ á? Bị tụt rồi, có 9 điểm thôi.”Tôi sốc tập 2.Trên con đường tìm kiếm đồng minh vẫn còn gian nan, tôi thuận miệng hỏi thử Thiên Ân xem hắn như thế nào. Ai ngờ, hỏi xong bị hắn dọa cho hồn phi phách tán.“ Thiên Ân, làm bài được không?”“ c*̃ng không tệ.”“ Không tệ là như nào? Bao điểm? Nhìn mặt cậu chắc c*̃ng sàn sàn như tôi ha.”Hắn huơ huơ bài kiểm tra trước mặt tôi, một con 10 đỏ chót long lanh lấp lánh sáng loáng như muốn chọc đui hai con mắt.Lần này tôi không sốc nữa, mà chết đứng thật, khi bên cạnh toàn những con nhà người ta văn võ song toàn, hào quang lấp lánh như sao xa thế kia.Thật sự là chẳng ổn tẹo nào, chỉ còn 5 ngày nữa là thi rồi mà một mình tôi thì ôn làm sao xuể, mà điểm kém thì đại tỷ xé tôi ra mất. Thế là tôi tha thiết ôm lẩy hai tay bạn Thiên Ân, lăn ra nài nỉ.“ Bạn hỡi, người đã giỏi giang lại được trời phú cho sắc đẹp, bạn là thần là tiên hãy ra tay cứu vớt lấy sinh linh bé nhỏ non nớt này, hãy mở lòng từ bi mà giúp sinh linh này ôn bài đi….”Bạn đừng hỏi tại sao tôi lại không nhờ c*̉ Cải hay Cà Chua dạy nhé. Trước đây Cà Chua và c*̉ Cải từng cố nhồi nhét chữ nghĩa vào đầu tôi mà không thành công nên giờ nghe tới dạy học là hai đứa nắm tay nhau lỉnh đi mất dạng.Thiên Ân nhướng mày. “ Tôi được lợi gì??”“ Chỉ cần cậu chịu dạy, muốn tôi làm gì c*̃ng được, pleaseeeee…”“ Hmmm… Okey, vậy tối nay 7h ở nhà tôi.”Tôi hân hoan trong lòng, hy vọng hắn có thể nặn cái đầu đất c*̉a tôi thành đồng thôi c*̃ng được, không cần vàng hay kim cương gì hết.Đúng 7h tối, tôi bấm chuông căn nhà đối diện. Bác quản gia thân thiện mở cửa cho tôi.“ Con chào bác ạ.”“ Chào cô Bảo Bình, mời cô vào, cậu chủ đang chờ cô trên phòng.”“ Dạ, vậy con xin phép vào ạ.”Chẳng hiểu sao sự yên ắng trong nhà khiến tôi rón rén bất ngờ. Cửa phòng đang mở và tên nhãi kia đang nghiêm túc nghiên cứu cái gì đây có vẻ khoai lắm, thấy mặt hắn nhăn nhó ghê gớm nên tôi lại không dám làm phiền.Nghĩ tới nghĩ lui thì c*̃ng nên lịch sự một chút, tôi đưa tay gõ cửa.“ Thiên Ân, tôi vào nhé?”“ Ừ, vào đi, tôi đang đợi cậu đây.”Hắn vỗ vỗ vào cái ghế bên cạnh ra hiệu cho tôi ngồi xuống.“ Làm thử đề này trước đi.”Tôi lôi sách vở ra, đặt bút thước lên bàn ngay ngắn ra vẻ quyết tâm học lắm lắm. Người ta thường nói, những đứa show off như này kiểu gì c*̃ng thất bại thì y như rằng chuẩn đét, chưa đến 5 phút sau, tôi bị mấy bài toán này đánh sập, nằm trườn ra bàn.“ Sao thế? Không làm được à? Thế thử bài đơn giản hơn nhé?”Tôi lắc đầu nguầy nguậy.“ c*̃ng không làm được à?”Lúc hắn hơi nhíu mày tôi cứ nghĩ là hắn bỏ cuộc với tôi rồi, nếu là tôi, tôi c*̃ng bỏ cuộc quách cho rồi, làm gì có chuyện cải thiện một cái đứa chậm tiêu mà lại dễ dàng được. Nhưng không, hắn chỉ xoa đầu tôi an ủi.“ Không sao, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.”Hắn quăng mớ sách qua một bên và bắt đầu dạy cho tôi từ cái cơ bản nhất.

Chương 25