Tháng 10, miền Bắc trở nên lạnh hơn bao giờ hết khi trải qua một trận gió mùa. Tôi ngẩn người nhìn vào đám mây xám xịt qua ô cửa kính, hai mắt cứ díp lại díp lại, sau đó thì tôi ngủ gục trên bàn một cách ngon lành. “Bảo Bình,…” “Bảo Bình…” Một ai đó nhéo vào tay tôi đau điếng. “ CÓ ĐỂ YÊN CHO TAO NGỦ KHÔNG HẢ?” Tôi gắt ầm lên. Thương người chút đi, có biết là hôm qua tôi phải vật lộn với bản thảo đến mấy giờ mới được ngủ không hả? Xung quanh lặng như tờ, và tôi chợt nhận ra là tất cả sự chú ý của lớp học đang dồn hết về phía tôi. “ Ha ha, xin lỗi, xin lỗi… Mọi người cứ tiếp tục, tiếp tục đi… Ha ha…” Thầy Doraemon – đây là biệt danh tôi đặt cho thầy, bởi vì thầy ý tròn tròn lùn lùn giống Doraemon ý, haha- mặt không cảm xúc nhìn tôi. Thế là tôi ra khỏi lớp, cầm xô nước, tưới cây. Trời lạnh mà phải nhúng tay vào nước thì đúng là cực hình. Tôi tên là Bảo Bình, năm nay 17 tuổi. Hiện đang là một tiểu thuyết gia hot hòn họt trong giới trẻ. Nhưng chính vì thế mà đêm nào tôi cũng vật lộn với…
Chương 38
Khi Ta 17Tác giả: Mộc TràTháng 10, miền Bắc trở nên lạnh hơn bao giờ hết khi trải qua một trận gió mùa. Tôi ngẩn người nhìn vào đám mây xám xịt qua ô cửa kính, hai mắt cứ díp lại díp lại, sau đó thì tôi ngủ gục trên bàn một cách ngon lành. “Bảo Bình,…” “Bảo Bình…” Một ai đó nhéo vào tay tôi đau điếng. “ CÓ ĐỂ YÊN CHO TAO NGỦ KHÔNG HẢ?” Tôi gắt ầm lên. Thương người chút đi, có biết là hôm qua tôi phải vật lộn với bản thảo đến mấy giờ mới được ngủ không hả? Xung quanh lặng như tờ, và tôi chợt nhận ra là tất cả sự chú ý của lớp học đang dồn hết về phía tôi. “ Ha ha, xin lỗi, xin lỗi… Mọi người cứ tiếp tục, tiếp tục đi… Ha ha…” Thầy Doraemon – đây là biệt danh tôi đặt cho thầy, bởi vì thầy ý tròn tròn lùn lùn giống Doraemon ý, haha- mặt không cảm xúc nhìn tôi. Thế là tôi ra khỏi lớp, cầm xô nước, tưới cây. Trời lạnh mà phải nhúng tay vào nước thì đúng là cực hình. Tôi tên là Bảo Bình, năm nay 17 tuổi. Hiện đang là một tiểu thuyết gia hot hòn họt trong giới trẻ. Nhưng chính vì thế mà đêm nào tôi cũng vật lộn với… Bảo An cứ cằn nhằn mãi mỗi khi nó nhìn vào cái chân bị băng c*̉a tôi." Đã nói bao nhiêu lần rồi, đi đứng cho cẩn thận. Đi đường thì không nhìn đường, mắt cứ để đâu đâu ấy."Nó nói thế khi mở tủ lạnh lấy đá chườm. Tôi biết thừa thằng nhóc này chỉ to mồm mà thôi." Lần sau ngã gãy chân cho biết mặt."Và còn được cái độc mồm nữa. Chân bà mà không bị đau thì bà đã tung chưởng vào cái bản mặt mày rồi nhé, thằng quỷ.Để tôi không phải hoạt động nhiều, Bảo An dọn cho tôi một cái ổ ngoài phòng khách, cơm bưng nước rót, còn phụ trách chăm sóc chân tôi. Cuộc sống như một bà hoàng trong vòng một tuần kết quả làm tôi thừa ra một ký mỡ.Vì sắp thi cuối kỳ, tôi vẫn phải nhờ vả Thiên Ân làm gia sư cho tôi, mà chân thì đau nên tôi không lết sang nhà hắn được. Thế là cả cuối tuần hai đứa ngồi bó gối ở cái ổ c*̉a tôi làm bài tập.Bảo An hết lượn ra lại lượn vào, nhíu mày nhìn, xem chừng thằng nhóc này lại dẫm phải cái gai nào rồi.Mãi tới khi thằng nhãi Thiên Ân ra về, nó mới dừng lại." Đó là ai vậy?"Tôi ngờ nghệch hỏi lại. " Ai là ai?"" Người vừa nãy?"" À, Thiên Ân á? Bạn chị, nhà ở ngay kia kìa."Nó khoanh tay nhìn tôi, nghiêm nghị. " Không được yêu đương vớ vẩn đâu đấy. Lo mà học đi."Thiệt tình nó cứ như mẹ tôi không bằng. Nói xem ai mới là đứa yêu đương vớ vẩn trước hả?? Là nhóc thì có.Tôi biết nó lo cho tôi, nhưng với cái tính ngang bướng thành thói c*̉a tôi thì ít nhất tôi c*̃ng phải trợn mắt với nó một cái mới vừa lòng được.Mà mắt nó để đâu mà lại thấy tôi với Thiên Ân yêu đương được không biết. Bà đây mà thèm thuồng thằng nhãi đó á? Có mà điên.Hết một tuần, chân tôi khỏi thì vừa khít kỳ thi cuối kỳ c*̃ng tới. Lúc có điểm tôi suýt nữa thì nhảy lên ôm hôn gia sư c*̉a tôi luôn cơ, ai bảo nhờ hắn mà điểm môn tự nhiên c*̉a tôi được kéo lên rõ rệt thế này." Có được trả công không???"Quả nhiên, thiên tài không bao giờ làm chuyện gì mà không có lợi, nhưng thôi tôi đang vui nên không chấp cái đồ tiểu nhân nhé." Được, tôi mời cậu một bữa."Tôi ngẫm nghĩ. " Nhưng chọn chỗ nào rẻ rẻ thôi nhé."Lỡ như hắn hứng lên chọn trúng một nhà hàng 5 sao nào thì có mà chết tôi." Trùng hợp, hôm nay bác Vân về quê rồi, qua nhà tôi nấu ăn đi."Dám chơi khó tôi à? " Ok, Omachi, Hảo Hảo, Cung Đình và Lẩu Thái, cậu muốn món nào?"" Omachi, 7h nhé."Tôi ngớ người, hình như tôi chưa kể cho hắn lịch sử nấu mỳ tôm nhưng lỡ làm cháy đen cả đít nồi c*̉a tôi thì phải. Đến phút chót thì lương tâm bị sứt mẻ c*̉a tôi lại trỗi dậy, cuối c*̀ng vẫn đi chợ mua ít đồ về nấu một bữa cho hắn.Thực ra là nhờ Bảo An nấu he he.Xong xuôi, tôi chạy ù sang nhà đối diện. Nhét hộp giữ nhiệt vào tay hắn c*̀ng lời chúc ngon miệng, định quay mông đi về thì hắn giữ tôi lại." Cậu đi đâu?"" Đi về chứ đi đâu, em tôi đang đợi cơm."" Bảo thằng nhóc ăn một mình đi, cậu còn chưa báo đáp tôi cơ mà."Í ẹ, báo đáp gì nữa?? Chẳng lẽ tôi còn phải đút cho hắn ăn á??Không để tôi phản ứng, hắn đã thẳng tay kéo tôi vào nhà, đóng cửa cái rầm, báo hại tôi bị Bảo An oang oang mắng qua điện thoại. Tôi day day cái tai bị ù và một lần nữa lại băn khoăn, tới bao giờ nghiệp mới quật thằng nhãi Thiên Ân này một trận đây?Tôi chọc chọc miếng súp lơ luộc, không ngừng than vãn." Cậu thấy tác hại c*̉a cậu chưa? Nhỡ may tí tôi về chào đón tôi là con dao phay thì sao??"Hắn chẳng quan tâm, cứ ăn một cách ngon lành cành đào, còn tôi thì lầm bầm rủa hắn nghẹn phát cho chừa." À, hôm trước tôi có để quên cái gì ở nhà cậu không?"Tôi chống cằm ngẫm nghĩ. " Có một cái bút máy lạ. c*̉a cậu à??"Hắn gật gật đầu. " Vậy chút nữa tôi qua lấy."Ăn xong, Thiên Ân theo tôi về nhà lấy đồ. Tôi mở cửa, tiếng chào còn chưa phun ra đã thấy một cảnh tượng kinh hoàng.Em dâu – chắc là mới tới – ngồi trên đùi em trai, hai tay vòng qua cổ em trai, em trai thì ôm eo em dâu. Hai đứa chúng nó đang ôm hôn thắm thiết.Tôi bấn loạn đóng cửa lại. Tiên sư, chọc mù mắt chị mày rồi." Sao thế?"Trong khi tôi còn đang bần thần, Thiên Ân toan định mở cửa. Tôi liều mình ra chắn trước cửa." Ahaha....Quên không bảo cậu, nhà tôi đang có khách. Chúng ta quay lại nhà cậu uống trà đi."" Thế còn đồ c*̉a tôi?"" Mai đi học tôi mang cho. Đi đi."Tôi vừa đẩy Thiên Ân vừa nhắn tin cho Bảo An." Khi nào xong thì gọi bà đây về."Trong nhà, em trai và em dâu nhìn tin nhắn c*̉a tôi gửi tới, nhìn nhau cười trừ một cái, bị bà chị ngốc đó nhìn thấy mất rồi.
Bảo An cứ cằn nhằn mãi mỗi khi nó nhìn vào cái chân bị băng c*̉a tôi.
" Đã nói bao nhiêu lần rồi, đi đứng cho cẩn thận. Đi đường thì không nhìn đường, mắt cứ để đâu đâu ấy."
Nó nói thế khi mở tủ lạnh lấy đá chườm. Tôi biết thừa thằng nhóc này chỉ to mồm mà thôi.
" Lần sau ngã gãy chân cho biết mặt."
Và còn được cái độc mồm nữa. Chân bà mà không bị đau thì bà đã tung chưởng vào cái bản mặt mày rồi nhé, thằng quỷ.
Để tôi không phải hoạt động nhiều, Bảo An dọn cho tôi một cái ổ ngoài phòng khách, cơm bưng nước rót, còn phụ trách chăm sóc chân tôi. Cuộc sống như một bà hoàng trong vòng một tuần kết quả làm tôi thừa ra một ký mỡ.
Vì sắp thi cuối kỳ, tôi vẫn phải nhờ vả Thiên Ân làm gia sư cho tôi, mà chân thì đau nên tôi không lết sang nhà hắn được. Thế là cả cuối tuần hai đứa ngồi bó gối ở cái ổ c*̉a tôi làm bài tập.
Bảo An hết lượn ra lại lượn vào, nhíu mày nhìn, xem chừng thằng nhóc này lại dẫm phải cái gai nào rồi.
Mãi tới khi thằng nhãi Thiên Ân ra về, nó mới dừng lại.
" Đó là ai vậy?"
Tôi ngờ nghệch hỏi lại. " Ai là ai?"
" Người vừa nãy?"
" À, Thiên Ân á? Bạn chị, nhà ở ngay kia kìa."
Nó khoanh tay nhìn tôi, nghiêm nghị. " Không được yêu đương vớ vẩn đâu đấy. Lo mà học đi."
Thiệt tình nó cứ như mẹ tôi không bằng. Nói xem ai mới là đứa yêu đương vớ vẩn trước hả?? Là nhóc thì có.
Tôi biết nó lo cho tôi, nhưng với cái tính ngang bướng thành thói c*̉a tôi thì ít nhất tôi c*̃ng phải trợn mắt với nó một cái mới vừa lòng được.
Mà mắt nó để đâu mà lại thấy tôi với Thiên Ân yêu đương được không biết. Bà đây mà thèm thuồng thằng nhãi đó á? Có mà điên.
Hết một tuần, chân tôi khỏi thì vừa khít kỳ thi cuối kỳ c*̃ng tới. Lúc có điểm tôi suýt nữa thì nhảy lên ôm hôn gia sư c*̉a tôi luôn cơ, ai bảo nhờ hắn mà điểm môn tự nhiên c*̉a tôi được kéo lên rõ rệt thế này.
" Có được trả công không???"
Quả nhiên, thiên tài không bao giờ làm chuyện gì mà không có lợi, nhưng thôi tôi đang vui nên không chấp cái đồ tiểu nhân nhé.
" Được, tôi mời cậu một bữa."
Tôi ngẫm nghĩ. " Nhưng chọn chỗ nào rẻ rẻ thôi nhé."
Lỡ như hắn hứng lên chọn trúng một nhà hàng 5 sao nào thì có mà chết tôi.
" Trùng hợp, hôm nay bác Vân về quê rồi, qua nhà tôi nấu ăn đi."
Dám chơi khó tôi à? " Ok, Omachi, Hảo Hảo, Cung Đình và Lẩu Thái, cậu muốn món nào?"
" Omachi, 7h nhé."
Tôi ngớ người, hình như tôi chưa kể cho hắn lịch sử nấu mỳ tôm nhưng lỡ làm cháy đen cả đít nồi c*̉a tôi thì phải. Đến phút chót thì lương tâm bị sứt mẻ c*̉a tôi lại trỗi dậy, cuối c*̀ng vẫn đi chợ mua ít đồ về nấu một bữa cho hắn.
Thực ra là nhờ Bảo An nấu he he.
Xong xuôi, tôi chạy ù sang nhà đối diện. Nhét hộp giữ nhiệt vào tay hắn c*̀ng lời chúc ngon miệng, định quay mông đi về thì hắn giữ tôi lại.
" Cậu đi đâu?"
" Đi về chứ đi đâu, em tôi đang đợi cơm."
" Bảo thằng nhóc ăn một mình đi, cậu còn chưa báo đáp tôi cơ mà."
Í ẹ, báo đáp gì nữa?? Chẳng lẽ tôi còn phải đút cho hắn ăn á??
Không để tôi phản ứng, hắn đã thẳng tay kéo tôi vào nhà, đóng cửa cái rầm, báo hại tôi bị Bảo An oang oang mắng qua điện thoại. Tôi day day cái tai bị ù và một lần nữa lại băn khoăn, tới bao giờ nghiệp mới quật thằng nhãi Thiên Ân này một trận đây?
Tôi chọc chọc miếng súp lơ luộc, không ngừng than vãn.
" Cậu thấy tác hại c*̉a cậu chưa? Nhỡ may tí tôi về chào đón tôi là con dao phay thì sao??"
Hắn chẳng quan tâm, cứ ăn một cách ngon lành cành đào, còn tôi thì lầm bầm rủa hắn nghẹn phát cho chừa.
" À, hôm trước tôi có để quên cái gì ở nhà cậu không?"
Tôi chống cằm ngẫm nghĩ. " Có một cái bút máy lạ. c*̉a cậu à??"
Hắn gật gật đầu. " Vậy chút nữa tôi qua lấy."
Ăn xong, Thiên Ân theo tôi về nhà lấy đồ. Tôi mở cửa, tiếng chào còn chưa phun ra đã thấy một cảnh tượng kinh hoàng.
Em dâu – chắc là mới tới – ngồi trên đùi em trai, hai tay vòng qua cổ em trai, em trai thì ôm eo em dâu. Hai đứa chúng nó đang ôm hôn thắm thiết.
Tôi bấn loạn đóng cửa lại. Tiên sư, chọc mù mắt chị mày rồi.
" Sao thế?"
Trong khi tôi còn đang bần thần, Thiên Ân toan định mở cửa. Tôi liều mình ra chắn trước cửa.
" Ahaha....Quên không bảo cậu, nhà tôi đang có khách. Chúng ta quay lại nhà cậu uống trà đi."
" Thế còn đồ c*̉a tôi?"
" Mai đi học tôi mang cho. Đi đi."
Tôi vừa đẩy Thiên Ân vừa nhắn tin cho Bảo An.
" Khi nào xong thì gọi bà đây về."
Trong nhà, em trai và em dâu nhìn tin nhắn c*̉a tôi gửi tới, nhìn nhau cười trừ một cái, bị bà chị ngốc đó nhìn thấy mất rồi.
Khi Ta 17Tác giả: Mộc TràTháng 10, miền Bắc trở nên lạnh hơn bao giờ hết khi trải qua một trận gió mùa. Tôi ngẩn người nhìn vào đám mây xám xịt qua ô cửa kính, hai mắt cứ díp lại díp lại, sau đó thì tôi ngủ gục trên bàn một cách ngon lành. “Bảo Bình,…” “Bảo Bình…” Một ai đó nhéo vào tay tôi đau điếng. “ CÓ ĐỂ YÊN CHO TAO NGỦ KHÔNG HẢ?” Tôi gắt ầm lên. Thương người chút đi, có biết là hôm qua tôi phải vật lộn với bản thảo đến mấy giờ mới được ngủ không hả? Xung quanh lặng như tờ, và tôi chợt nhận ra là tất cả sự chú ý của lớp học đang dồn hết về phía tôi. “ Ha ha, xin lỗi, xin lỗi… Mọi người cứ tiếp tục, tiếp tục đi… Ha ha…” Thầy Doraemon – đây là biệt danh tôi đặt cho thầy, bởi vì thầy ý tròn tròn lùn lùn giống Doraemon ý, haha- mặt không cảm xúc nhìn tôi. Thế là tôi ra khỏi lớp, cầm xô nước, tưới cây. Trời lạnh mà phải nhúng tay vào nước thì đúng là cực hình. Tôi tên là Bảo Bình, năm nay 17 tuổi. Hiện đang là một tiểu thuyết gia hot hòn họt trong giới trẻ. Nhưng chính vì thế mà đêm nào tôi cũng vật lộn với… Bảo An cứ cằn nhằn mãi mỗi khi nó nhìn vào cái chân bị băng c*̉a tôi." Đã nói bao nhiêu lần rồi, đi đứng cho cẩn thận. Đi đường thì không nhìn đường, mắt cứ để đâu đâu ấy."Nó nói thế khi mở tủ lạnh lấy đá chườm. Tôi biết thừa thằng nhóc này chỉ to mồm mà thôi." Lần sau ngã gãy chân cho biết mặt."Và còn được cái độc mồm nữa. Chân bà mà không bị đau thì bà đã tung chưởng vào cái bản mặt mày rồi nhé, thằng quỷ.Để tôi không phải hoạt động nhiều, Bảo An dọn cho tôi một cái ổ ngoài phòng khách, cơm bưng nước rót, còn phụ trách chăm sóc chân tôi. Cuộc sống như một bà hoàng trong vòng một tuần kết quả làm tôi thừa ra một ký mỡ.Vì sắp thi cuối kỳ, tôi vẫn phải nhờ vả Thiên Ân làm gia sư cho tôi, mà chân thì đau nên tôi không lết sang nhà hắn được. Thế là cả cuối tuần hai đứa ngồi bó gối ở cái ổ c*̉a tôi làm bài tập.Bảo An hết lượn ra lại lượn vào, nhíu mày nhìn, xem chừng thằng nhóc này lại dẫm phải cái gai nào rồi.Mãi tới khi thằng nhãi Thiên Ân ra về, nó mới dừng lại." Đó là ai vậy?"Tôi ngờ nghệch hỏi lại. " Ai là ai?"" Người vừa nãy?"" À, Thiên Ân á? Bạn chị, nhà ở ngay kia kìa."Nó khoanh tay nhìn tôi, nghiêm nghị. " Không được yêu đương vớ vẩn đâu đấy. Lo mà học đi."Thiệt tình nó cứ như mẹ tôi không bằng. Nói xem ai mới là đứa yêu đương vớ vẩn trước hả?? Là nhóc thì có.Tôi biết nó lo cho tôi, nhưng với cái tính ngang bướng thành thói c*̉a tôi thì ít nhất tôi c*̃ng phải trợn mắt với nó một cái mới vừa lòng được.Mà mắt nó để đâu mà lại thấy tôi với Thiên Ân yêu đương được không biết. Bà đây mà thèm thuồng thằng nhãi đó á? Có mà điên.Hết một tuần, chân tôi khỏi thì vừa khít kỳ thi cuối kỳ c*̃ng tới. Lúc có điểm tôi suýt nữa thì nhảy lên ôm hôn gia sư c*̉a tôi luôn cơ, ai bảo nhờ hắn mà điểm môn tự nhiên c*̉a tôi được kéo lên rõ rệt thế này." Có được trả công không???"Quả nhiên, thiên tài không bao giờ làm chuyện gì mà không có lợi, nhưng thôi tôi đang vui nên không chấp cái đồ tiểu nhân nhé." Được, tôi mời cậu một bữa."Tôi ngẫm nghĩ. " Nhưng chọn chỗ nào rẻ rẻ thôi nhé."Lỡ như hắn hứng lên chọn trúng một nhà hàng 5 sao nào thì có mà chết tôi." Trùng hợp, hôm nay bác Vân về quê rồi, qua nhà tôi nấu ăn đi."Dám chơi khó tôi à? " Ok, Omachi, Hảo Hảo, Cung Đình và Lẩu Thái, cậu muốn món nào?"" Omachi, 7h nhé."Tôi ngớ người, hình như tôi chưa kể cho hắn lịch sử nấu mỳ tôm nhưng lỡ làm cháy đen cả đít nồi c*̉a tôi thì phải. Đến phút chót thì lương tâm bị sứt mẻ c*̉a tôi lại trỗi dậy, cuối c*̀ng vẫn đi chợ mua ít đồ về nấu một bữa cho hắn.Thực ra là nhờ Bảo An nấu he he.Xong xuôi, tôi chạy ù sang nhà đối diện. Nhét hộp giữ nhiệt vào tay hắn c*̀ng lời chúc ngon miệng, định quay mông đi về thì hắn giữ tôi lại." Cậu đi đâu?"" Đi về chứ đi đâu, em tôi đang đợi cơm."" Bảo thằng nhóc ăn một mình đi, cậu còn chưa báo đáp tôi cơ mà."Í ẹ, báo đáp gì nữa?? Chẳng lẽ tôi còn phải đút cho hắn ăn á??Không để tôi phản ứng, hắn đã thẳng tay kéo tôi vào nhà, đóng cửa cái rầm, báo hại tôi bị Bảo An oang oang mắng qua điện thoại. Tôi day day cái tai bị ù và một lần nữa lại băn khoăn, tới bao giờ nghiệp mới quật thằng nhãi Thiên Ân này một trận đây?Tôi chọc chọc miếng súp lơ luộc, không ngừng than vãn." Cậu thấy tác hại c*̉a cậu chưa? Nhỡ may tí tôi về chào đón tôi là con dao phay thì sao??"Hắn chẳng quan tâm, cứ ăn một cách ngon lành cành đào, còn tôi thì lầm bầm rủa hắn nghẹn phát cho chừa." À, hôm trước tôi có để quên cái gì ở nhà cậu không?"Tôi chống cằm ngẫm nghĩ. " Có một cái bút máy lạ. c*̉a cậu à??"Hắn gật gật đầu. " Vậy chút nữa tôi qua lấy."Ăn xong, Thiên Ân theo tôi về nhà lấy đồ. Tôi mở cửa, tiếng chào còn chưa phun ra đã thấy một cảnh tượng kinh hoàng.Em dâu – chắc là mới tới – ngồi trên đùi em trai, hai tay vòng qua cổ em trai, em trai thì ôm eo em dâu. Hai đứa chúng nó đang ôm hôn thắm thiết.Tôi bấn loạn đóng cửa lại. Tiên sư, chọc mù mắt chị mày rồi." Sao thế?"Trong khi tôi còn đang bần thần, Thiên Ân toan định mở cửa. Tôi liều mình ra chắn trước cửa." Ahaha....Quên không bảo cậu, nhà tôi đang có khách. Chúng ta quay lại nhà cậu uống trà đi."" Thế còn đồ c*̉a tôi?"" Mai đi học tôi mang cho. Đi đi."Tôi vừa đẩy Thiên Ân vừa nhắn tin cho Bảo An." Khi nào xong thì gọi bà đây về."Trong nhà, em trai và em dâu nhìn tin nhắn c*̉a tôi gửi tới, nhìn nhau cười trừ một cái, bị bà chị ngốc đó nhìn thấy mất rồi.