Tháng 10, miền Bắc trở nên lạnh hơn bao giờ hết khi trải qua một trận gió mùa. Tôi ngẩn người nhìn vào đám mây xám xịt qua ô cửa kính, hai mắt cứ díp lại díp lại, sau đó thì tôi ngủ gục trên bàn một cách ngon lành. “Bảo Bình,…” “Bảo Bình…” Một ai đó nhéo vào tay tôi đau điếng. “ CÓ ĐỂ YÊN CHO TAO NGỦ KHÔNG HẢ?” Tôi gắt ầm lên. Thương người chút đi, có biết là hôm qua tôi phải vật lộn với bản thảo đến mấy giờ mới được ngủ không hả? Xung quanh lặng như tờ, và tôi chợt nhận ra là tất cả sự chú ý của lớp học đang dồn hết về phía tôi. “ Ha ha, xin lỗi, xin lỗi… Mọi người cứ tiếp tục, tiếp tục đi… Ha ha…” Thầy Doraemon – đây là biệt danh tôi đặt cho thầy, bởi vì thầy ý tròn tròn lùn lùn giống Doraemon ý, haha- mặt không cảm xúc nhìn tôi. Thế là tôi ra khỏi lớp, cầm xô nước, tưới cây. Trời lạnh mà phải nhúng tay vào nước thì đúng là cực hình. Tôi tên là Bảo Bình, năm nay 17 tuổi. Hiện đang là một tiểu thuyết gia hot hòn họt trong giới trẻ. Nhưng chính vì thế mà đêm nào tôi cũng vật lộn với…
Chương 40
Khi Ta 17Tác giả: Mộc TràTháng 10, miền Bắc trở nên lạnh hơn bao giờ hết khi trải qua một trận gió mùa. Tôi ngẩn người nhìn vào đám mây xám xịt qua ô cửa kính, hai mắt cứ díp lại díp lại, sau đó thì tôi ngủ gục trên bàn một cách ngon lành. “Bảo Bình,…” “Bảo Bình…” Một ai đó nhéo vào tay tôi đau điếng. “ CÓ ĐỂ YÊN CHO TAO NGỦ KHÔNG HẢ?” Tôi gắt ầm lên. Thương người chút đi, có biết là hôm qua tôi phải vật lộn với bản thảo đến mấy giờ mới được ngủ không hả? Xung quanh lặng như tờ, và tôi chợt nhận ra là tất cả sự chú ý của lớp học đang dồn hết về phía tôi. “ Ha ha, xin lỗi, xin lỗi… Mọi người cứ tiếp tục, tiếp tục đi… Ha ha…” Thầy Doraemon – đây là biệt danh tôi đặt cho thầy, bởi vì thầy ý tròn tròn lùn lùn giống Doraemon ý, haha- mặt không cảm xúc nhìn tôi. Thế là tôi ra khỏi lớp, cầm xô nước, tưới cây. Trời lạnh mà phải nhúng tay vào nước thì đúng là cực hình. Tôi tên là Bảo Bình, năm nay 17 tuổi. Hiện đang là một tiểu thuyết gia hot hòn họt trong giới trẻ. Nhưng chính vì thế mà đêm nào tôi cũng vật lộn với… Một nồi bánh chưng to ụ được đặt giữa sân. Dưới sự chỉ đạo phân công của các bà mẹ thì bọn con nít - tức là chúng tôi - phụ trách ca đêm, còn các ông bố phụ trách đầu tối và gần sáng. Các ông bố không chịu, kiên quyết đổi ca. Chẳng là lâu lâu mới có dịp tụ họp đông đủ, các ông bố c*̃ng muốn xem đá bóng rồi nhậu nhẹt một tí, nên chống đối ra mặt.Bố tôi – người lãnh đạo cách mạng - có đồng bọn chống lưng, xem ra có cứng rắn hơn bình thường một tí. Thế nhưng người lãnh đạo vừa thấy địch lừ mắt một cái, tay lăm lăm con dao thái thì lập tức từ bỏ. Cách mạng chưa kịp nhú mầm đã bị dập tắt triệt để.Đến cả tôi – người chẳng liên quan gì – thấy con dao c*̃ng rén run cả người rồi. Mẹ già nhà tôi đúng đáng sợ kinh người lên ấy.Tôi đang loay hoay sắp xếp củi lửa ở trước nhà thì đằng sau có một bóng đen tiến tới. Giật mình quay lại thì thấy thằng nhãi Thiên Ân ở ngay sau, nở một nụ cười gọi là điên đảo chúng sinh.“ Tôi về rồi.”Tôi cũng rạng rỡ không kém, chầm chậm bước lại gần như không tin vào mắt mình.Trong giây phút quan trọng nhất, tôi ôm lấy hắn trong bồi hồi nước mắt vì xa cách quá lâu. Nhưng thôi, cảnh này để dành cho truyện ngôn tình nhé.Thay vào đó tôi bê một đống củi nhét vào tay hắn, tốt bụng xắn ống tay áo cho hắn.“ Bê ra sau nhà nhé. Chỗ Củ Cải ấy.”Nhìn bóng lưng liêu xiêu của bạn nhỏ Thiên Ân, lòng tôi nhảy tưng bừng.Haha, tự nhiên lại thêm một chân chạy việc chất lượng. Tôi vơ nốt chỗ cành khô còn lại, c*̃ng chạy ra sân sau. Lúc hắn bê đống c*̉i tới bố mẹ tôi c*̃ng đang đứng ở đó. Hai anh chị nhìn tôi như muốn hỏi: “ Con cái nhà ai đây? Sao nhóc lừa được nó giúp nhóc hay vậy?”Hắn nhìn bố mẹ tôi, nở một nụ cười – theo tôi là vô c*̀ng thảo mai ạ.“ Chào cô chú. Con là Thiên Ân ạ.”“ Nhìn con quen lắm, cô gặp con ở đâu chưa nhỉ?” Bất chợt, Đại tỷ vỗ tay. “ A, con là thằng nhóc mập lùn nhà bên kia đường phải không?”Tôi mím môi, âm thầm lau mồ hôi. Lạy chúa, mẹ ơi, mẹ nghĩ tính từ mập lùn có còn phù hợp với thằng nhóc này không hả?“ Ôi, mới đó mà đã cả chục năm rồi cơ đấy, coi con này, lớn lên đẹp trai lắm luôn, làm cô nhìn mãi mới ra á. Con về lâu chưa? Bố dì có về c*̀ng không? Có ở lâu không? À mà từ từ đã, con ăn tối chưa? Chắc đói bụng rồi nhỉ?”Trước một vạn câu hỏi vì sao c*̉a mẹ tôi, Thiên Ân ngơ ngác mấy hồi không biết nên trả lời câu nào. Tôi vội nhảy vào cứu nguy.“ Cậu ấy chưa ăn gì đâu ạ. Mẹ lấy cho cậu ấy cái gì đó ăn nha.” Thế là mẹ tôi kéo tuốt Thiên Ân vào trong bếp, vừa đi vừa ríu rít chuyện trò, bỏ lại sau lưng một mớ hỗn độn c*̀ng người chồng vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra, có khi còn không biết mình là ai và mình đang làm gì ở đây cơ.Bố huých tôi. “ Thằng nhóc nào kia?”“ Thiên Ân ấy bố, bố không nhớ hả? Cái thằng nhóc nhà ở ngay bên kia đường ấy, mà ngày xưa chạy theo con đi chơi bị chó ngoạp đó.”Bố “À” một tiếng dài, một giây sau chỉ vào mặt tôi cười như muốn thắt cả ruột.“ Ối xồi ôi, tình đầu c*̉a bé phải hơm? Ngày xưa bám nhau ghê lắm luôn mà, nào là đi học chung này, nào là bảo vệ nhau khỏi chó dữ mà bị thương này,…”Lần thứ n, tôi lại tự nhủ phải ngăn cản mẹ tiêm nhiễm vào đầu bố mấy cái tình tiết phim dở hơi mà mẹ hay xem mới được.“ Chao ôi, ngày xưa lãng mạn biết bao nhờ? Bấy bì nhờ?”Tôi nheo mắt. Trông cái tướng ngặt nghẽo cười c*̉a bố, đúng đáng ghét thực sự.“ Bố, bố mà còn cười nữa thì con “xu” hết chỗ tiền dưới tủ lạnh c*̉a bố để đưa mẹ đấy.”Đại ca ngừng cười, nghiêm túc nhìn tôi.“ Còn nữa, tuần trước bố nói dối mẹ là tăng ca để đi nhậu với mấy chú ấy, bố có tin con xì đểu với mẹ ngay bây giờ không?”Bố lườm tôi. Tôi làm mặt mèo trêu bố. Trận chiến này coi như huề.Cà Chua và c*̉ Cải đứng ngay cạnh đó, lắc đầu ngán ngẩm.Đến tối, cuối c*̀ng nồi bánh được đặt lên trên bếp c*̉i đang cháy hồng. Mấy phụ huynh c*̀ng chúng tôi ngồi quanh bếp lửa hồng, nghe kể chuyện xưa. Mẹ tôi lôi từ trong tủ ra một cuốn album đã c*̃. Trong đó có ảnh cưới c*̉a bố mẹ tôi, ảnh c*̉a tôi và Bảo An và rất nhiều ảnh xấu hổ lúc còn cởi chuồng tắm mưa.Cà Chua đã cười tới mức co cả hàm khi nhìn thấy tấm ảnh tôi buộc tóc hai bên, đang nhe răng cười để lộ mấy cái răng sún đen xì, cho tới khi mẹ con bé lặng thầm lôi từ trong túi ra một cuốn album c*̃ng c*̃ chẳng kém. Và bạn đã đoán được điều gì xảy ra rồi chứ? Tất nhiên là tôi sẽ cười thẳng vào cái mặt nó cho hả hê rồi. Dám cười bà, bà cười lại cho biết haha.Sau đó, ai về nhà nấy, chỉ còn các ông bố ở lại trông bánh. Tôi lén lút đem bia và đồ nhắm ra cho ông bố mặt đang ỉu xìu như cái bánh bao chiều c*̉a tôi.Thấy tôi, bố cảm động mém khóc. “ Bố thấy chưa? Chỉ có con là tốt với bố thôi.”“ Huhu, đúng là con gái cưng mà. Không uổng công lão gia đây yêu thương ngươi.”Tôi nháy mắt. “ Cứ gọi con nếu bố cần thêm gì nha. Nhưng mà bố với các chú uống ít ít thôi đấy.” Tôi dặn Bảo An khi nào tới lượt trông thì gọi tôi rồi về phòng, làm một giấc lấy sức để tối còn thay ca cho các bố.
Một nồi bánh chưng to ụ được đặt giữa sân. Dưới sự chỉ đạo phân công của các bà mẹ thì bọn con nít - tức là chúng tôi - phụ trách ca đêm, còn các ông bố phụ trách đầu tối và gần sáng.
Các ông bố không chịu, kiên quyết đổi ca. Chẳng là lâu lâu mới có dịp tụ họp đông đủ, các ông bố c*̃ng muốn xem đá bóng rồi nhậu nhẹt một tí, nên chống đối ra mặt.
Bố tôi – người lãnh đạo cách mạng - có đồng bọn chống lưng, xem ra có cứng rắn hơn bình thường một tí. Thế nhưng người lãnh đạo vừa thấy địch lừ mắt một cái, tay lăm lăm con dao thái thì lập tức từ bỏ. Cách mạng chưa kịp nhú mầm đã bị dập tắt triệt để.
Đến cả tôi – người chẳng liên quan gì – thấy con dao c*̃ng rén run cả người rồi. Mẹ già nhà tôi đúng đáng sợ kinh người lên ấy.
Tôi đang loay hoay sắp xếp củi lửa ở trước nhà thì đằng sau có một bóng đen tiến tới. Giật mình quay lại thì thấy thằng nhãi Thiên Ân ở ngay sau, nở một nụ cười gọi là điên đảo chúng sinh.
“ Tôi về rồi.”
Tôi cũng rạng rỡ không kém, chầm chậm bước lại gần như không tin vào mắt mình.
Trong giây phút quan trọng nhất, tôi ôm lấy hắn trong bồi hồi nước mắt vì xa cách quá lâu. Nhưng thôi, cảnh này để dành cho truyện ngôn tình nhé.
Thay vào đó tôi bê một đống củi nhét vào tay hắn, tốt bụng xắn ống tay áo cho hắn.
“ Bê ra sau nhà nhé. Chỗ Củ Cải ấy.”
Nhìn bóng lưng liêu xiêu của bạn nhỏ Thiên Ân, lòng tôi nhảy tưng bừng.
Haha, tự nhiên lại thêm một chân chạy việc chất lượng.
Tôi vơ nốt chỗ cành khô còn lại, c*̃ng chạy ra sân sau. Lúc hắn bê đống c*̉i tới bố mẹ tôi c*̃ng đang đứng ở đó. Hai anh chị nhìn tôi như muốn hỏi: “ Con cái nhà ai đây? Sao nhóc lừa được nó giúp nhóc hay vậy?”
Hắn nhìn bố mẹ tôi, nở một nụ cười – theo tôi là vô c*̀ng thảo mai ạ.
“ Chào cô chú. Con là Thiên Ân ạ.”
“ Nhìn con quen lắm, cô gặp con ở đâu chưa nhỉ?” Bất chợt, Đại tỷ vỗ tay. “ A, con là thằng nhóc mập lùn nhà bên kia đường phải không?”
Tôi mím môi, âm thầm lau mồ hôi. Lạy chúa, mẹ ơi, mẹ nghĩ tính từ mập lùn có còn phù hợp với thằng nhóc này không hả?
“ Ôi, mới đó mà đã cả chục năm rồi cơ đấy, coi con này, lớn lên đẹp trai lắm luôn, làm cô nhìn mãi mới ra á. Con về lâu chưa? Bố dì có về c*̀ng không? Có ở lâu không? À mà từ từ đã, con ăn tối chưa? Chắc đói bụng rồi nhỉ?”
Trước một vạn câu hỏi vì sao c*̉a mẹ tôi, Thiên Ân ngơ ngác mấy hồi không biết nên trả lời câu nào. Tôi vội nhảy vào cứu nguy.
“ Cậu ấy chưa ăn gì đâu ạ. Mẹ lấy cho cậu ấy cái gì đó ăn nha.”
Thế là mẹ tôi kéo tuốt Thiên Ân vào trong bếp, vừa đi vừa ríu rít chuyện trò, bỏ lại sau lưng một mớ hỗn độn c*̀ng người chồng vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra, có khi còn không biết mình là ai và mình đang làm gì ở đây cơ.
Bố huých tôi. “ Thằng nhóc nào kia?”
“ Thiên Ân ấy bố, bố không nhớ hả? Cái thằng nhóc nhà ở ngay bên kia đường ấy, mà ngày xưa chạy theo con đi chơi bị chó ngoạp đó.”
Bố “À” một tiếng dài, một giây sau chỉ vào mặt tôi cười như muốn thắt cả ruột.
“ Ối xồi ôi, tình đầu c*̉a bé phải hơm? Ngày xưa bám nhau ghê lắm luôn mà, nào là đi học chung này, nào là bảo vệ nhau khỏi chó dữ mà bị thương này,…”
Lần thứ n, tôi lại tự nhủ phải ngăn cản mẹ tiêm nhiễm vào đầu bố mấy cái tình tiết phim dở hơi mà mẹ hay xem mới được.
“ Chao ôi, ngày xưa lãng mạn biết bao nhờ? Bấy bì nhờ?”
Tôi nheo mắt. Trông cái tướng ngặt nghẽo cười c*̉a bố, đúng đáng ghét thực sự.
“ Bố, bố mà còn cười nữa thì con “xu” hết chỗ tiền dưới tủ lạnh c*̉a bố để đưa mẹ đấy.”
Đại ca ngừng cười, nghiêm túc nhìn tôi.
“ Còn nữa, tuần trước bố nói dối mẹ là tăng ca để đi nhậu với mấy chú ấy, bố có tin con xì đểu với mẹ ngay bây giờ không?”
Bố lườm tôi. Tôi làm mặt mèo trêu bố. Trận chiến này coi như huề.
Cà Chua và c*̉ Cải đứng ngay cạnh đó, lắc đầu ngán ngẩm.
Đến tối, cuối c*̀ng nồi bánh được đặt lên trên bếp c*̉i đang cháy hồng. Mấy phụ huynh c*̀ng chúng tôi ngồi quanh bếp lửa hồng, nghe kể chuyện xưa.
Mẹ tôi lôi từ trong tủ ra một cuốn album đã c*̃. Trong đó có ảnh cưới c*̉a bố mẹ tôi, ảnh c*̉a tôi và Bảo An và rất nhiều ảnh xấu hổ lúc còn cởi chuồng tắm mưa.
Cà Chua đã cười tới mức co cả hàm khi nhìn thấy tấm ảnh tôi buộc tóc hai bên, đang nhe răng cười để lộ mấy cái răng sún đen xì, cho tới khi mẹ con bé lặng thầm lôi từ trong túi ra một cuốn album c*̃ng c*̃ chẳng kém.
Và bạn đã đoán được điều gì xảy ra rồi chứ? Tất nhiên là tôi sẽ cười thẳng vào cái mặt nó cho hả hê rồi. Dám cười bà, bà cười lại cho biết haha.
Sau đó, ai về nhà nấy, chỉ còn các ông bố ở lại trông bánh.
Tôi lén lút đem bia và đồ nhắm ra cho ông bố mặt đang ỉu xìu như cái bánh bao chiều c*̉a tôi.
Thấy tôi, bố cảm động mém khóc.
“ Bố thấy chưa? Chỉ có con là tốt với bố thôi.”
“ Huhu, đúng là con gái cưng mà. Không uổng công lão gia đây yêu thương ngươi.”
Tôi nháy mắt. “ Cứ gọi con nếu bố cần thêm gì nha. Nhưng mà bố với các chú uống ít ít thôi đấy.”
Tôi dặn Bảo An khi nào tới lượt trông thì gọi tôi rồi về phòng, làm một giấc lấy sức để tối còn thay ca cho các bố.
Khi Ta 17Tác giả: Mộc TràTháng 10, miền Bắc trở nên lạnh hơn bao giờ hết khi trải qua một trận gió mùa. Tôi ngẩn người nhìn vào đám mây xám xịt qua ô cửa kính, hai mắt cứ díp lại díp lại, sau đó thì tôi ngủ gục trên bàn một cách ngon lành. “Bảo Bình,…” “Bảo Bình…” Một ai đó nhéo vào tay tôi đau điếng. “ CÓ ĐỂ YÊN CHO TAO NGỦ KHÔNG HẢ?” Tôi gắt ầm lên. Thương người chút đi, có biết là hôm qua tôi phải vật lộn với bản thảo đến mấy giờ mới được ngủ không hả? Xung quanh lặng như tờ, và tôi chợt nhận ra là tất cả sự chú ý của lớp học đang dồn hết về phía tôi. “ Ha ha, xin lỗi, xin lỗi… Mọi người cứ tiếp tục, tiếp tục đi… Ha ha…” Thầy Doraemon – đây là biệt danh tôi đặt cho thầy, bởi vì thầy ý tròn tròn lùn lùn giống Doraemon ý, haha- mặt không cảm xúc nhìn tôi. Thế là tôi ra khỏi lớp, cầm xô nước, tưới cây. Trời lạnh mà phải nhúng tay vào nước thì đúng là cực hình. Tôi tên là Bảo Bình, năm nay 17 tuổi. Hiện đang là một tiểu thuyết gia hot hòn họt trong giới trẻ. Nhưng chính vì thế mà đêm nào tôi cũng vật lộn với… Một nồi bánh chưng to ụ được đặt giữa sân. Dưới sự chỉ đạo phân công của các bà mẹ thì bọn con nít - tức là chúng tôi - phụ trách ca đêm, còn các ông bố phụ trách đầu tối và gần sáng. Các ông bố không chịu, kiên quyết đổi ca. Chẳng là lâu lâu mới có dịp tụ họp đông đủ, các ông bố c*̃ng muốn xem đá bóng rồi nhậu nhẹt một tí, nên chống đối ra mặt.Bố tôi – người lãnh đạo cách mạng - có đồng bọn chống lưng, xem ra có cứng rắn hơn bình thường một tí. Thế nhưng người lãnh đạo vừa thấy địch lừ mắt một cái, tay lăm lăm con dao thái thì lập tức từ bỏ. Cách mạng chưa kịp nhú mầm đã bị dập tắt triệt để.Đến cả tôi – người chẳng liên quan gì – thấy con dao c*̃ng rén run cả người rồi. Mẹ già nhà tôi đúng đáng sợ kinh người lên ấy.Tôi đang loay hoay sắp xếp củi lửa ở trước nhà thì đằng sau có một bóng đen tiến tới. Giật mình quay lại thì thấy thằng nhãi Thiên Ân ở ngay sau, nở một nụ cười gọi là điên đảo chúng sinh.“ Tôi về rồi.”Tôi cũng rạng rỡ không kém, chầm chậm bước lại gần như không tin vào mắt mình.Trong giây phút quan trọng nhất, tôi ôm lấy hắn trong bồi hồi nước mắt vì xa cách quá lâu. Nhưng thôi, cảnh này để dành cho truyện ngôn tình nhé.Thay vào đó tôi bê một đống củi nhét vào tay hắn, tốt bụng xắn ống tay áo cho hắn.“ Bê ra sau nhà nhé. Chỗ Củ Cải ấy.”Nhìn bóng lưng liêu xiêu của bạn nhỏ Thiên Ân, lòng tôi nhảy tưng bừng.Haha, tự nhiên lại thêm một chân chạy việc chất lượng. Tôi vơ nốt chỗ cành khô còn lại, c*̃ng chạy ra sân sau. Lúc hắn bê đống c*̉i tới bố mẹ tôi c*̃ng đang đứng ở đó. Hai anh chị nhìn tôi như muốn hỏi: “ Con cái nhà ai đây? Sao nhóc lừa được nó giúp nhóc hay vậy?”Hắn nhìn bố mẹ tôi, nở một nụ cười – theo tôi là vô c*̀ng thảo mai ạ.“ Chào cô chú. Con là Thiên Ân ạ.”“ Nhìn con quen lắm, cô gặp con ở đâu chưa nhỉ?” Bất chợt, Đại tỷ vỗ tay. “ A, con là thằng nhóc mập lùn nhà bên kia đường phải không?”Tôi mím môi, âm thầm lau mồ hôi. Lạy chúa, mẹ ơi, mẹ nghĩ tính từ mập lùn có còn phù hợp với thằng nhóc này không hả?“ Ôi, mới đó mà đã cả chục năm rồi cơ đấy, coi con này, lớn lên đẹp trai lắm luôn, làm cô nhìn mãi mới ra á. Con về lâu chưa? Bố dì có về c*̀ng không? Có ở lâu không? À mà từ từ đã, con ăn tối chưa? Chắc đói bụng rồi nhỉ?”Trước một vạn câu hỏi vì sao c*̉a mẹ tôi, Thiên Ân ngơ ngác mấy hồi không biết nên trả lời câu nào. Tôi vội nhảy vào cứu nguy.“ Cậu ấy chưa ăn gì đâu ạ. Mẹ lấy cho cậu ấy cái gì đó ăn nha.” Thế là mẹ tôi kéo tuốt Thiên Ân vào trong bếp, vừa đi vừa ríu rít chuyện trò, bỏ lại sau lưng một mớ hỗn độn c*̀ng người chồng vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra, có khi còn không biết mình là ai và mình đang làm gì ở đây cơ.Bố huých tôi. “ Thằng nhóc nào kia?”“ Thiên Ân ấy bố, bố không nhớ hả? Cái thằng nhóc nhà ở ngay bên kia đường ấy, mà ngày xưa chạy theo con đi chơi bị chó ngoạp đó.”Bố “À” một tiếng dài, một giây sau chỉ vào mặt tôi cười như muốn thắt cả ruột.“ Ối xồi ôi, tình đầu c*̉a bé phải hơm? Ngày xưa bám nhau ghê lắm luôn mà, nào là đi học chung này, nào là bảo vệ nhau khỏi chó dữ mà bị thương này,…”Lần thứ n, tôi lại tự nhủ phải ngăn cản mẹ tiêm nhiễm vào đầu bố mấy cái tình tiết phim dở hơi mà mẹ hay xem mới được.“ Chao ôi, ngày xưa lãng mạn biết bao nhờ? Bấy bì nhờ?”Tôi nheo mắt. Trông cái tướng ngặt nghẽo cười c*̉a bố, đúng đáng ghét thực sự.“ Bố, bố mà còn cười nữa thì con “xu” hết chỗ tiền dưới tủ lạnh c*̉a bố để đưa mẹ đấy.”Đại ca ngừng cười, nghiêm túc nhìn tôi.“ Còn nữa, tuần trước bố nói dối mẹ là tăng ca để đi nhậu với mấy chú ấy, bố có tin con xì đểu với mẹ ngay bây giờ không?”Bố lườm tôi. Tôi làm mặt mèo trêu bố. Trận chiến này coi như huề.Cà Chua và c*̉ Cải đứng ngay cạnh đó, lắc đầu ngán ngẩm.Đến tối, cuối c*̀ng nồi bánh được đặt lên trên bếp c*̉i đang cháy hồng. Mấy phụ huynh c*̀ng chúng tôi ngồi quanh bếp lửa hồng, nghe kể chuyện xưa. Mẹ tôi lôi từ trong tủ ra một cuốn album đã c*̃. Trong đó có ảnh cưới c*̉a bố mẹ tôi, ảnh c*̉a tôi và Bảo An và rất nhiều ảnh xấu hổ lúc còn cởi chuồng tắm mưa.Cà Chua đã cười tới mức co cả hàm khi nhìn thấy tấm ảnh tôi buộc tóc hai bên, đang nhe răng cười để lộ mấy cái răng sún đen xì, cho tới khi mẹ con bé lặng thầm lôi từ trong túi ra một cuốn album c*̃ng c*̃ chẳng kém. Và bạn đã đoán được điều gì xảy ra rồi chứ? Tất nhiên là tôi sẽ cười thẳng vào cái mặt nó cho hả hê rồi. Dám cười bà, bà cười lại cho biết haha.Sau đó, ai về nhà nấy, chỉ còn các ông bố ở lại trông bánh. Tôi lén lút đem bia và đồ nhắm ra cho ông bố mặt đang ỉu xìu như cái bánh bao chiều c*̉a tôi.Thấy tôi, bố cảm động mém khóc. “ Bố thấy chưa? Chỉ có con là tốt với bố thôi.”“ Huhu, đúng là con gái cưng mà. Không uổng công lão gia đây yêu thương ngươi.”Tôi nháy mắt. “ Cứ gọi con nếu bố cần thêm gì nha. Nhưng mà bố với các chú uống ít ít thôi đấy.” Tôi dặn Bảo An khi nào tới lượt trông thì gọi tôi rồi về phòng, làm một giấc lấy sức để tối còn thay ca cho các bố.