Tác giả:

Trắng. Tất cả đều là màu trắng. Khoảng không gian trắng thực sự là bao la, là vô tận. Nói văn hoa một chút, là tinh khôi, sạch sẽ; nói toạc ra, là trống trơn. Một căn nhà hoang, ''gió lùa cửa trước rước ra cửa sau'', kẻ thích thì nói sạch sẽ, kẻ thực tế thì nói trống vắng, tan hoang. Nữ quỷ tự nhận mình là kẻ thực tế đó. Nhìn không gian này mà tự kỉ, cũng chẳng biết đã bao nhiêu lần. Hồi trước chán cũng có đếm đó, quỷ mà, rất rảnh rỗi, rảnh đến mức làm cái việc nhàm chán như vậy. Dù sao cũng chết rồi, có rất nhiều thời gian. Sau khi đếm được hơn chín trăm gì đó, lại chán, lại bỏ. Ngày đó đến nay, cũng được hai chục năm đi. Cái không gian này, không phải quá khái quát sự tồn tại của nữ quỷ từ khi chết đến giờ sao? Thế giới sau khi chết đi, không phải là màu đen, huyền bí, tối tăm; mà ngược lại, đó là màu trắng, trắng đến tinh tươm, mà trắng đến ghê rợn. Ít nhất, màu đen, làm người ta suy nghĩ trong nó là ẩn chứa thứ gì đó, bí ẩn. Còn màu trắng, là sự rõ ràng, rõ ràng nhất để nhận ra…

Chương 44

Em Là Nữ Quỷ!Tác giả: SAN HAITruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTrắng. Tất cả đều là màu trắng. Khoảng không gian trắng thực sự là bao la, là vô tận. Nói văn hoa một chút, là tinh khôi, sạch sẽ; nói toạc ra, là trống trơn. Một căn nhà hoang, ''gió lùa cửa trước rước ra cửa sau'', kẻ thích thì nói sạch sẽ, kẻ thực tế thì nói trống vắng, tan hoang. Nữ quỷ tự nhận mình là kẻ thực tế đó. Nhìn không gian này mà tự kỉ, cũng chẳng biết đã bao nhiêu lần. Hồi trước chán cũng có đếm đó, quỷ mà, rất rảnh rỗi, rảnh đến mức làm cái việc nhàm chán như vậy. Dù sao cũng chết rồi, có rất nhiều thời gian. Sau khi đếm được hơn chín trăm gì đó, lại chán, lại bỏ. Ngày đó đến nay, cũng được hai chục năm đi. Cái không gian này, không phải quá khái quát sự tồn tại của nữ quỷ từ khi chết đến giờ sao? Thế giới sau khi chết đi, không phải là màu đen, huyền bí, tối tăm; mà ngược lại, đó là màu trắng, trắng đến tinh tươm, mà trắng đến ghê rợn. Ít nhất, màu đen, làm người ta suy nghĩ trong nó là ẩn chứa thứ gì đó, bí ẩn. Còn màu trắng, là sự rõ ràng, rõ ràng nhất để nhận ra… Oppa say rượu? - Lan Linh mắt ốc nhồi hỏi- Ừ. - Nữ quỷ tiếp tục an nhàn làm đồ ăn.- Chị... - Đột nhiên Lan Linh nhỏ giọng, vẻ bẽn lẽn - Oppa... có sao không?"Sao" là sao? Nhìn vẻ không hiểu của nữ quỷ, Lan Linh cố nói lớn hơn chút, và nói rất chậm:- Anh ấy có phá gì chị không?-... Không.- Thật không?Cái vẻ ngạc nhiên tột độ không thể tin được này là sao?Lan Linh vỗ vỗ ngực, thở phào:- Em thực sự rất lo đấy. May quá!- Sao "may"?Nữ quỷ đang làm cũng phải quay ra hỏi. Lời nói tiếp theo của con ma này có phải kiểu phá hoại hình tượng lương thiện của ta không? Cái vẻ ăn nói ấp a ấp úng nãy giờ...Không ngoài dự đoán, Lan Linh mắt long lanh, chân thành nhìn nữ quỷ, nhỏ giọng:- Thì em sợ, anh ấy phá gì đó! Chị không biết chứ lần trước anh ấy say rượu làm náo loạn cả nhà luôn. Mà chị thì rất nóng tính, nếu mà lần này anh ấy gây sự gì đó có phải chị lại nổi khùng lên làm phép hại anh ấy không... Em xin lỗi... Hu hu, đừng nhìn em thế! Em nói thật mà... Đừng làm em sợ nữa.- Hừ!Nữ quỷ đã đoán ngay con ma này không nói gì cho ra hồn đâu mà. Không thèm để ý đến nó nữa! Mà cái thằng kia trời lên cao vút rồi vẫn chưa chịu dậy! Không phải chết trong đấy rồi chứ? À mà phải làm đồ giải rượu cho hắn nữa. Quên mất!Nữ quỷ lại mải mở tủ lạnh, tìm mấy quả chanh. Ma nữ thấy hành động này, mà chắc chắn món ăn không cần chanh đâu, nên cũng bay theo tò mò hỏi.- Ta định làm nước chanh cho hắn.Ma nữ ngẩn ra, nghĩ.Nữ quỷ mặc kệ nó thẩn thơ đấy, lấy dao cắt chanh, vắt lấy nước cốt.- Ê này chị! Không được! Say rượu ai lại cho uống nước chanh?Nhưng nữ quỷ đã cắt và vắt xong hai quả chanh rồi...Ma nữ bay vội ra ngăn xong, thấy trong cốc phần cốt chanh rồi. - Chị bỏ cốc này đi! Làm nước mật ong ấy! Chị... Nghe em! Uống rượu mà uống nước chanh không tốt. - Ừ.Ma nữ tròn mắt. Chị quỷ sao hôm nay ngoan vậy? Mình còn chưa khóc lóc van nài mà.Nữ quỷ mà biết suy nghĩ trong lòng mà nữ, khẳng định không nương tay cốc đầu nó mấy phát. Hừ! Còn không phải vì ta nhớ rõ ràng nhiệm vụ là thay ngươi chăm sóc oppa thân yêu hiện tại say rượu ngủ như chết trên lầu hay sao? Thế tất nhiên ngươi bảo pha mật ong thì pha thôi. Chỉ là thay ngươi thôi mà. Nhưng nước chanh rất thanh, để mình bỏ nước, thêm đường tự thưởng thức là được.Đặt cốc mật ong lên bàn nhỏ cạnh giường cho hắn, nữ quỷ nhìn con ma men một chút, mắt khinh bỉ, xong ra ngoài. Ma nữ vẫn cố vẻ buồn thiu lơ lửng ngắm thần tượng của mình."Đoàn quân đi Theo nhịp bước chân oai hùngToàn dân ta reo cười vuiĐón tưng bừngTrong làng xómẦm nghe tiếng hò vang Ta khó quên giặc tàn phá quê nhàNgày này đừng quên Trăm bề cay đắngTang tóc đau thươngNgày đêm mong ngóng bóng cờ hồng vùng lênĐày muôn sao gió bayQuân dân ta hát vang vui vuiTrong xóm quê người Đại đội nămVề nơi đây Vang lừng danh tiếng khắp xa gần trận diệt Tây trên đường 39 thư điềuĐánh cho tanGiặc hung ác thù kia năm chiến binh đuổi hơn bốn trăm thằngNgày này cùng dân vui nguồn chiến đấu..."Tae Min bị tiếng hát ồn ào làm thức giấc. Ánh sáng chói quá, mắt chỉ mở khẽ. Tay đưa lên xoa đầu đau.Đã thích nghi với ánh sáng, anh chàng từ từ trườn người dậy, nhìn quanh.Một cốc mật ong bên cạnh.Lại nhìn về mình. Áo sơ-mi, quần tây chỉnh tề không còn trên người. Thay vào đó là bộ đồ ngủ màu xanh có hình mèo Kitty...Đầu còn ong ong, anh chàng nhắm mắt lại, đưa tay tiếp tục xoa đầu.Bỏ chăn ra một bên, đưa hai chân xuống giường, xỏ dép.Từ từ lê bước chậm chạp ra mở cửa, xuống lầu.- Chị, chị ơi! Chị hát cái gì thế?Nữ quỷ mải hát, ma nữ phải gọi mãi mới khiến nữ quỷ chú ý đến. Dừng lại, quay đầu nhìn con ma, nữ quỷ trả lời ngắn gọn:- Bài hát.-... Ai chả biết là bài hát.- Vậy hỏi làm gì!Nói xong quay lại hát tiếp."Hai năm qua chúng ta xây lên bao chiến công ghi sâu..."Ma nữ phải bịt tai, bay vội ra cách nữ quỷ ba mét để tránh âm thanh kh*ng b*.Chị ấy phải biết mình không hát các âm cao được, chứ cứ hát nghe như quỷ gầm thế!

Oppa say rượu? - Lan Linh mắt ốc nhồi hỏi

- Ừ. - Nữ quỷ tiếp tục an nhàn làm đồ ăn.

- Chị... - Đột nhiên Lan Linh nhỏ giọng, vẻ bẽn lẽn - Oppa... có sao không?

"Sao" là sao? 

Nhìn vẻ không hiểu của nữ quỷ, Lan Linh cố nói lớn hơn chút, và nói rất chậm:

- Anh ấy có phá gì chị không?

-... Không.

- Thật không?

Cái vẻ ngạc nhiên tột độ không thể tin được này là sao?

Lan Linh vỗ vỗ ngực, thở phào:

- Em thực sự rất lo đấy. May quá!

- Sao "may"?

Nữ quỷ đang làm cũng phải quay ra hỏi. Lời nói tiếp theo của con ma này có phải kiểu phá hoại hình tượng lương thiện của ta không? Cái vẻ ăn nói ấp a ấp úng nãy giờ...

Không ngoài dự đoán, Lan Linh mắt long lanh, chân thành nhìn nữ quỷ, nhỏ giọng:

- Thì em sợ, anh ấy phá gì đó! Chị không biết chứ lần trước anh ấy say rượu làm náo loạn cả nhà luôn. Mà chị thì rất nóng tính, nếu mà lần này anh ấy gây sự gì đó có phải chị lại nổi khùng lên làm phép hại anh ấy không... Em xin lỗi... Hu hu, đừng nhìn em thế! Em nói thật mà... Đừng làm em sợ nữa.

- Hừ!

Nữ quỷ đã đoán ngay con ma này không nói gì cho ra hồn đâu mà. Không thèm để ý đến nó nữa! 

Mà cái thằng kia trời lên cao vút rồi vẫn chưa chịu dậy! Không phải chết trong đấy rồi chứ? À mà phải làm đồ giải rượu cho hắn nữa. Quên mất!

Nữ quỷ lại mải mở tủ lạnh, tìm mấy quả chanh. 

Ma nữ thấy hành động này, mà chắc chắn món ăn không cần chanh đâu, nên cũng bay theo tò mò hỏi.

- Ta định làm nước chanh cho hắn.

Ma nữ ngẩn ra, nghĩ.

Nữ quỷ mặc kệ nó thẩn thơ đấy, lấy dao cắt chanh, vắt lấy nước cốt.

- Ê này chị! Không được! Say rượu ai lại cho uống nước chanh?

Nhưng nữ quỷ đã cắt và vắt xong hai quả chanh rồi...

Ma nữ bay vội ra ngăn xong, thấy trong cốc phần cốt chanh rồi. 

- Chị bỏ cốc này đi! Làm nước mật ong ấy! Chị... Nghe em! Uống rượu mà uống nước chanh không tốt. 

- Ừ.

Ma nữ tròn mắt. Chị quỷ sao hôm nay ngoan vậy? Mình còn chưa khóc lóc van nài mà.

Nữ quỷ mà biết suy nghĩ trong lòng mà nữ, khẳng định không nương tay cốc đầu nó mấy phát. Hừ! Còn không phải vì ta nhớ rõ ràng nhiệm vụ là thay ngươi chăm sóc oppa thân yêu hiện tại say rượu ngủ như chết trên lầu hay sao? Thế tất nhiên ngươi bảo pha mật ong thì pha thôi. Chỉ là thay ngươi thôi mà. 

Nhưng nước chanh rất thanh, để mình bỏ nước, thêm đường tự thưởng thức là được.

Đặt cốc mật ong lên bàn nhỏ cạnh giường cho hắn, nữ quỷ nhìn con ma men một chút, mắt khinh bỉ, xong ra ngoài. Ma nữ vẫn cố vẻ buồn thiu lơ lửng ngắm thần tượng của mình.

"Đoàn quân đi 

Theo nhịp bước chân oai hùng

Toàn dân ta reo cười vui

Đón tưng bừng

Trong làng xóm

Ầm nghe tiếng hò vang 

Ta khó quên giặc tàn phá quê nhà

Ngày này đừng quên 

Trăm bề cay đắng

Tang tóc đau thương

Ngày đêm mong ngóng bóng cờ hồng vùng lên

Đày muôn sao gió bay

Quân dân ta hát vang vui vui

Trong xóm quê người Đại đội năm

Về nơi đây 

Vang lừng danh tiếng khắp xa gần trận diệt Tây trên đường 39 thư điều

Đánh cho tan

Giặc hung ác thù kia năm chiến binh đuổi hơn bốn trăm thằng

Ngày này cùng dân vui nguồn chiến đấu..."

Tae Min bị tiếng hát ồn ào làm thức giấc. Ánh sáng chói quá, mắt chỉ mở khẽ. Tay đưa lên xoa đầu đau.

Đã thích nghi với ánh sáng, anh chàng từ từ trườn người dậy, nhìn quanh.

Một cốc mật ong bên cạnh.

Lại nhìn về mình. Áo sơ-mi, quần tây chỉnh tề không còn trên người. Thay vào đó là bộ đồ ngủ màu xanh có hình mèo Kitty...

Đầu còn ong ong, anh chàng nhắm mắt lại, đưa tay tiếp tục xoa đầu.

Bỏ chăn ra một bên, đưa hai chân xuống giường, xỏ dép.

Từ từ lê bước chậm chạp ra mở cửa, xuống lầu.

- Chị, chị ơi! Chị hát cái gì thế?

Nữ quỷ mải hát, ma nữ phải gọi mãi mới khiến nữ quỷ chú ý đến. Dừng lại, quay đầu nhìn con ma, nữ quỷ trả lời ngắn gọn:

- Bài hát.

-... Ai chả biết là bài hát.

- Vậy hỏi làm gì!

Nói xong quay lại hát tiếp.

"Hai năm qua chúng ta xây lên bao chiến công ghi sâu..."

Ma nữ phải bịt tai, bay vội ra cách nữ quỷ ba mét để tránh âm thanh kh*ng b*.

Chị ấy phải biết mình không hát các âm cao được, chứ cứ hát nghe như quỷ gầm thế!

Em Là Nữ Quỷ!Tác giả: SAN HAITruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTrắng. Tất cả đều là màu trắng. Khoảng không gian trắng thực sự là bao la, là vô tận. Nói văn hoa một chút, là tinh khôi, sạch sẽ; nói toạc ra, là trống trơn. Một căn nhà hoang, ''gió lùa cửa trước rước ra cửa sau'', kẻ thích thì nói sạch sẽ, kẻ thực tế thì nói trống vắng, tan hoang. Nữ quỷ tự nhận mình là kẻ thực tế đó. Nhìn không gian này mà tự kỉ, cũng chẳng biết đã bao nhiêu lần. Hồi trước chán cũng có đếm đó, quỷ mà, rất rảnh rỗi, rảnh đến mức làm cái việc nhàm chán như vậy. Dù sao cũng chết rồi, có rất nhiều thời gian. Sau khi đếm được hơn chín trăm gì đó, lại chán, lại bỏ. Ngày đó đến nay, cũng được hai chục năm đi. Cái không gian này, không phải quá khái quát sự tồn tại của nữ quỷ từ khi chết đến giờ sao? Thế giới sau khi chết đi, không phải là màu đen, huyền bí, tối tăm; mà ngược lại, đó là màu trắng, trắng đến tinh tươm, mà trắng đến ghê rợn. Ít nhất, màu đen, làm người ta suy nghĩ trong nó là ẩn chứa thứ gì đó, bí ẩn. Còn màu trắng, là sự rõ ràng, rõ ràng nhất để nhận ra… Oppa say rượu? - Lan Linh mắt ốc nhồi hỏi- Ừ. - Nữ quỷ tiếp tục an nhàn làm đồ ăn.- Chị... - Đột nhiên Lan Linh nhỏ giọng, vẻ bẽn lẽn - Oppa... có sao không?"Sao" là sao? Nhìn vẻ không hiểu của nữ quỷ, Lan Linh cố nói lớn hơn chút, và nói rất chậm:- Anh ấy có phá gì chị không?-... Không.- Thật không?Cái vẻ ngạc nhiên tột độ không thể tin được này là sao?Lan Linh vỗ vỗ ngực, thở phào:- Em thực sự rất lo đấy. May quá!- Sao "may"?Nữ quỷ đang làm cũng phải quay ra hỏi. Lời nói tiếp theo của con ma này có phải kiểu phá hoại hình tượng lương thiện của ta không? Cái vẻ ăn nói ấp a ấp úng nãy giờ...Không ngoài dự đoán, Lan Linh mắt long lanh, chân thành nhìn nữ quỷ, nhỏ giọng:- Thì em sợ, anh ấy phá gì đó! Chị không biết chứ lần trước anh ấy say rượu làm náo loạn cả nhà luôn. Mà chị thì rất nóng tính, nếu mà lần này anh ấy gây sự gì đó có phải chị lại nổi khùng lên làm phép hại anh ấy không... Em xin lỗi... Hu hu, đừng nhìn em thế! Em nói thật mà... Đừng làm em sợ nữa.- Hừ!Nữ quỷ đã đoán ngay con ma này không nói gì cho ra hồn đâu mà. Không thèm để ý đến nó nữa! Mà cái thằng kia trời lên cao vút rồi vẫn chưa chịu dậy! Không phải chết trong đấy rồi chứ? À mà phải làm đồ giải rượu cho hắn nữa. Quên mất!Nữ quỷ lại mải mở tủ lạnh, tìm mấy quả chanh. Ma nữ thấy hành động này, mà chắc chắn món ăn không cần chanh đâu, nên cũng bay theo tò mò hỏi.- Ta định làm nước chanh cho hắn.Ma nữ ngẩn ra, nghĩ.Nữ quỷ mặc kệ nó thẩn thơ đấy, lấy dao cắt chanh, vắt lấy nước cốt.- Ê này chị! Không được! Say rượu ai lại cho uống nước chanh?Nhưng nữ quỷ đã cắt và vắt xong hai quả chanh rồi...Ma nữ bay vội ra ngăn xong, thấy trong cốc phần cốt chanh rồi. - Chị bỏ cốc này đi! Làm nước mật ong ấy! Chị... Nghe em! Uống rượu mà uống nước chanh không tốt. - Ừ.Ma nữ tròn mắt. Chị quỷ sao hôm nay ngoan vậy? Mình còn chưa khóc lóc van nài mà.Nữ quỷ mà biết suy nghĩ trong lòng mà nữ, khẳng định không nương tay cốc đầu nó mấy phát. Hừ! Còn không phải vì ta nhớ rõ ràng nhiệm vụ là thay ngươi chăm sóc oppa thân yêu hiện tại say rượu ngủ như chết trên lầu hay sao? Thế tất nhiên ngươi bảo pha mật ong thì pha thôi. Chỉ là thay ngươi thôi mà. Nhưng nước chanh rất thanh, để mình bỏ nước, thêm đường tự thưởng thức là được.Đặt cốc mật ong lên bàn nhỏ cạnh giường cho hắn, nữ quỷ nhìn con ma men một chút, mắt khinh bỉ, xong ra ngoài. Ma nữ vẫn cố vẻ buồn thiu lơ lửng ngắm thần tượng của mình."Đoàn quân đi Theo nhịp bước chân oai hùngToàn dân ta reo cười vuiĐón tưng bừngTrong làng xómẦm nghe tiếng hò vang Ta khó quên giặc tàn phá quê nhàNgày này đừng quên Trăm bề cay đắngTang tóc đau thươngNgày đêm mong ngóng bóng cờ hồng vùng lênĐày muôn sao gió bayQuân dân ta hát vang vui vuiTrong xóm quê người Đại đội nămVề nơi đây Vang lừng danh tiếng khắp xa gần trận diệt Tây trên đường 39 thư điềuĐánh cho tanGiặc hung ác thù kia năm chiến binh đuổi hơn bốn trăm thằngNgày này cùng dân vui nguồn chiến đấu..."Tae Min bị tiếng hát ồn ào làm thức giấc. Ánh sáng chói quá, mắt chỉ mở khẽ. Tay đưa lên xoa đầu đau.Đã thích nghi với ánh sáng, anh chàng từ từ trườn người dậy, nhìn quanh.Một cốc mật ong bên cạnh.Lại nhìn về mình. Áo sơ-mi, quần tây chỉnh tề không còn trên người. Thay vào đó là bộ đồ ngủ màu xanh có hình mèo Kitty...Đầu còn ong ong, anh chàng nhắm mắt lại, đưa tay tiếp tục xoa đầu.Bỏ chăn ra một bên, đưa hai chân xuống giường, xỏ dép.Từ từ lê bước chậm chạp ra mở cửa, xuống lầu.- Chị, chị ơi! Chị hát cái gì thế?Nữ quỷ mải hát, ma nữ phải gọi mãi mới khiến nữ quỷ chú ý đến. Dừng lại, quay đầu nhìn con ma, nữ quỷ trả lời ngắn gọn:- Bài hát.-... Ai chả biết là bài hát.- Vậy hỏi làm gì!Nói xong quay lại hát tiếp."Hai năm qua chúng ta xây lên bao chiến công ghi sâu..."Ma nữ phải bịt tai, bay vội ra cách nữ quỷ ba mét để tránh âm thanh kh*ng b*.Chị ấy phải biết mình không hát các âm cao được, chứ cứ hát nghe như quỷ gầm thế!

Chương 44