Tác giả:

Hồi đó chúng tôi vẫn là học sinh cấp ba, mối quan hệ của chúng tôi không được nhiều người ủng hộ, bởi cái gọi là phân biệt giàu nghèo vẫn còn tồn tại sâu sắc trong tiềm thức của tất cả mọi người. Phác Xán Liệt là con nhà gia giáo, giàu có cả về tiền tài và vật chất, còn tôi là con của người làm thuê, cha mẹ không có nghề nghiệp ổn định, gia cảnh túng thiếu đến mức tiền ăn học của tôi cũng phải chắt chiu từng đồng một mới có.. Chuyện tôi và Phác Xán Liệt cùng một chỗ có thể là chuyện khó tin nhất tin trước tới giờ, bởi chưa từng có một ai nghĩ chúng tôi sẽ hẹn hò cùng nhau. Phác Xán Liệt mặt lạnh, hắn không bao giờ quan tâm đến cảm nhận của mọi người, nhưng tôi thì khác, đối với bất kì ánh mắt nào tôi cũng cảm thấy vô cùng tự ti. Có một lần, Phác Xán Liệt nói với tôi ”Có anh ở đây, em sợ cái gì chứ” Có lẽ là cảm thấy tôi lo lắng nên hắn mới xuống nước an ủi như vậy, nhưng không sao, đó cũng là lời khuyên hữu ích cần thiết nhất lúc bấy giờ đối với tôi. Mặc dù sau đó còn rất nhiều vấn đề…

Chương 3: Phần 3

[Chanbaek] Đầu Tiên, Cuối Cùng, Mãi MãiTác giả: Chunnii6104Hồi đó chúng tôi vẫn là học sinh cấp ba, mối quan hệ của chúng tôi không được nhiều người ủng hộ, bởi cái gọi là phân biệt giàu nghèo vẫn còn tồn tại sâu sắc trong tiềm thức của tất cả mọi người. Phác Xán Liệt là con nhà gia giáo, giàu có cả về tiền tài và vật chất, còn tôi là con của người làm thuê, cha mẹ không có nghề nghiệp ổn định, gia cảnh túng thiếu đến mức tiền ăn học của tôi cũng phải chắt chiu từng đồng một mới có.. Chuyện tôi và Phác Xán Liệt cùng một chỗ có thể là chuyện khó tin nhất tin trước tới giờ, bởi chưa từng có một ai nghĩ chúng tôi sẽ hẹn hò cùng nhau. Phác Xán Liệt mặt lạnh, hắn không bao giờ quan tâm đến cảm nhận của mọi người, nhưng tôi thì khác, đối với bất kì ánh mắt nào tôi cũng cảm thấy vô cùng tự ti. Có một lần, Phác Xán Liệt nói với tôi ”Có anh ở đây, em sợ cái gì chứ” Có lẽ là cảm thấy tôi lo lắng nên hắn mới xuống nước an ủi như vậy, nhưng không sao, đó cũng là lời khuyên hữu ích cần thiết nhất lúc bấy giờ đối với tôi. Mặc dù sau đó còn rất nhiều vấn đề… Tiếp xúc với Phác Xán Liệt một thời gian, tôi phát hiện hắn rất ít khi mở miệng nói chuyện. Phàm là chuyện không liên quan đến mình, hắn lập tức phát huy bản năng mặt lạnh, một chút cũng không hề để tâm đến.Có một lần tôi gây sự với lưu manh trong trường, chúng tìm đến tận cửa lớp đánh tôi. Lúc ấy Phác Xán Liệt vẫn bình thản bật máy nghe nhạc, mặc kệ đám đông quây lại xem tôi bị đánh.Có lẽ là do tôi nhỏ con, hoặc vì chúng quá cao lớn nên tôi không thể đánh lại được, vì thế nên đành chịu trận bị ăn đòn. Ba tên lưu manh, mỗi tên đạp tôi ba phát rồi rời đi. Như vậy là tôi bị đạp tổng cộng chín phát, nói gì thì nói vẫn là đau đến chảy nước mắt.Về chỗ nhìn thấy Phác Xán Liệt ung dung an tọa, tôi càng cảm thấy tức giận, lí trí bùng nổ mạnh mẽ, tôi không kiêng nể mắng xối xả vào mặt hắn”Đồ ác nhân, thấy chết mà không cứu”Hắn không đáp lại, tôi cũng chẳng còn lí do gì để mắng, đành im lặng ngồi hết buổi học.Phác Xán Liệt bị tôi mắng, những tưởng hắn sẽ không để tâm, nhưng xem ra tôi đã lầm. Hết tiết học hôm đó, tôi thu dọn sách vở chuẩn bị ra về, bất ngờ hắn không nói một lời kéo tôi lại, đợi mọi người đi hết mới chậm rãi từ trong cặp đem băng cá nhân ra, vạch áo tôi lên dán vào những chỗ bị thươngTôi giằng lại, nói nam nam thụ thụ bất thânHắn lườm tôi một cái, cố chấp dán xong rồi mới đứng lên vác cặp bỏ về, không nói với tôi lời nào cả.Có lẽ bắt đầu từ lúc đó, tôi không còn ghét hắn nữa.Mãi sau này có một lần hắn không cẩn thận bị dao cứa trúng tay, tôi mải mê băng bó rồi vô tình nhớ lại nên mở miệng hỏi”Sao lúc đó anh không ra mặt cứu em, lỡ chúng đánh gãy xương của em thì sao?”Hắn vô tình đáp lại”Lúc đó em rất béo, bị đánh thêm vài cái cũng không thể ảnh hưởng đến xương”“...”Tôi điên tiết, nhấn mạnh vào vết thương trên tay hắn, tiếng kêu đau oai oái ngay sau đó vang vọng khắp phòng...

Tiếp xúc với Phác Xán Liệt một thời gian, tôi phát hiện hắn rất ít
khi mở miệng nói chuyện. Phàm là chuyện không liên quan đến mình, hắn
lập tức phát huy bản năng mặt lạnh, một chút cũng không hề để tâm đến.

Có một lần tôi gây sự với lưu manh trong
trường, chúng tìm đến tận cửa lớp đánh tôi. Lúc ấy Phác Xán Liệt vẫn
bình thản bật máy nghe nhạc, mặc kệ đám đông quây lại xem tôi bị đánh.

Có lẽ là do tôi nhỏ con, hoặc vì chúng
quá cao lớn nên tôi không thể đánh lại được, vì thế nên đành chịu trận
bị ăn đòn. Ba tên lưu manh, mỗi tên đạp tôi ba phát rồi rời đi. Như vậy
là tôi bị đạp tổng cộng chín phát, nói gì thì nói vẫn là đau đến chảy
nước mắt.

Về chỗ nhìn thấy Phác Xán Liệt ung dung
an tọa, tôi càng cảm thấy tức giận, lí trí bùng nổ mạnh mẽ, tôi không
kiêng nể mắng xối xả vào mặt hắn

”Đồ ác nhân, thấy chết mà không cứu”

Hắn không đáp lại, tôi cũng chẳng còn lí do gì để mắng, đành im lặng ngồi hết buổi học.

Phác Xán Liệt bị tôi mắng, những tưởng
hắn sẽ không để tâm, nhưng xem ra tôi đã lầm. Hết tiết học hôm đó, tôi
thu dọn sách vở chuẩn bị ra về, bất ngờ hắn không nói một lời kéo tôi
lại, đợi mọi người đi hết mới chậm rãi từ trong cặp đem băng cá nhân ra, vạch áo tôi lên dán vào những chỗ bị thương

Tôi giằng lại, nói nam nam thụ thụ bất thân

Hắn lườm tôi một cái, cố chấp dán xong rồi mới đứng lên vác cặp bỏ về, không nói với tôi lời nào cả.

Có lẽ bắt đầu từ lúc đó, tôi không còn ghét hắn nữa.

Mãi sau này có một lần hắn không cẩn thận bị dao cứa trúng tay, tôi mải mê băng bó rồi vô tình nhớ lại nên mở miệng hỏi

”Sao lúc đó anh không ra mặt cứu em, lỡ chúng đánh gãy xương của em thì sao?”

Hắn vô tình đáp lại

”Lúc đó em rất béo, bị đánh thêm vài cái cũng không thể ảnh hưởng đến xương”

“...”

Tôi điên tiết, nhấn mạnh vào vết thương trên tay hắn, tiếng kêu đau oai oái ngay sau đó vang vọng khắp phòng...

[Chanbaek] Đầu Tiên, Cuối Cùng, Mãi MãiTác giả: Chunnii6104Hồi đó chúng tôi vẫn là học sinh cấp ba, mối quan hệ của chúng tôi không được nhiều người ủng hộ, bởi cái gọi là phân biệt giàu nghèo vẫn còn tồn tại sâu sắc trong tiềm thức của tất cả mọi người. Phác Xán Liệt là con nhà gia giáo, giàu có cả về tiền tài và vật chất, còn tôi là con của người làm thuê, cha mẹ không có nghề nghiệp ổn định, gia cảnh túng thiếu đến mức tiền ăn học của tôi cũng phải chắt chiu từng đồng một mới có.. Chuyện tôi và Phác Xán Liệt cùng một chỗ có thể là chuyện khó tin nhất tin trước tới giờ, bởi chưa từng có một ai nghĩ chúng tôi sẽ hẹn hò cùng nhau. Phác Xán Liệt mặt lạnh, hắn không bao giờ quan tâm đến cảm nhận của mọi người, nhưng tôi thì khác, đối với bất kì ánh mắt nào tôi cũng cảm thấy vô cùng tự ti. Có một lần, Phác Xán Liệt nói với tôi ”Có anh ở đây, em sợ cái gì chứ” Có lẽ là cảm thấy tôi lo lắng nên hắn mới xuống nước an ủi như vậy, nhưng không sao, đó cũng là lời khuyên hữu ích cần thiết nhất lúc bấy giờ đối với tôi. Mặc dù sau đó còn rất nhiều vấn đề… Tiếp xúc với Phác Xán Liệt một thời gian, tôi phát hiện hắn rất ít khi mở miệng nói chuyện. Phàm là chuyện không liên quan đến mình, hắn lập tức phát huy bản năng mặt lạnh, một chút cũng không hề để tâm đến.Có một lần tôi gây sự với lưu manh trong trường, chúng tìm đến tận cửa lớp đánh tôi. Lúc ấy Phác Xán Liệt vẫn bình thản bật máy nghe nhạc, mặc kệ đám đông quây lại xem tôi bị đánh.Có lẽ là do tôi nhỏ con, hoặc vì chúng quá cao lớn nên tôi không thể đánh lại được, vì thế nên đành chịu trận bị ăn đòn. Ba tên lưu manh, mỗi tên đạp tôi ba phát rồi rời đi. Như vậy là tôi bị đạp tổng cộng chín phát, nói gì thì nói vẫn là đau đến chảy nước mắt.Về chỗ nhìn thấy Phác Xán Liệt ung dung an tọa, tôi càng cảm thấy tức giận, lí trí bùng nổ mạnh mẽ, tôi không kiêng nể mắng xối xả vào mặt hắn”Đồ ác nhân, thấy chết mà không cứu”Hắn không đáp lại, tôi cũng chẳng còn lí do gì để mắng, đành im lặng ngồi hết buổi học.Phác Xán Liệt bị tôi mắng, những tưởng hắn sẽ không để tâm, nhưng xem ra tôi đã lầm. Hết tiết học hôm đó, tôi thu dọn sách vở chuẩn bị ra về, bất ngờ hắn không nói một lời kéo tôi lại, đợi mọi người đi hết mới chậm rãi từ trong cặp đem băng cá nhân ra, vạch áo tôi lên dán vào những chỗ bị thươngTôi giằng lại, nói nam nam thụ thụ bất thânHắn lườm tôi một cái, cố chấp dán xong rồi mới đứng lên vác cặp bỏ về, không nói với tôi lời nào cả.Có lẽ bắt đầu từ lúc đó, tôi không còn ghét hắn nữa.Mãi sau này có một lần hắn không cẩn thận bị dao cứa trúng tay, tôi mải mê băng bó rồi vô tình nhớ lại nên mở miệng hỏi”Sao lúc đó anh không ra mặt cứu em, lỡ chúng đánh gãy xương của em thì sao?”Hắn vô tình đáp lại”Lúc đó em rất béo, bị đánh thêm vài cái cũng không thể ảnh hưởng đến xương”“...”Tôi điên tiết, nhấn mạnh vào vết thương trên tay hắn, tiếng kêu đau oai oái ngay sau đó vang vọng khắp phòng...

Chương 3: Phần 3