Tác giả:

Hồi đó chúng tôi vẫn là học sinh cấp ba, mối quan hệ của chúng tôi không được nhiều người ủng hộ, bởi cái gọi là phân biệt giàu nghèo vẫn còn tồn tại sâu sắc trong tiềm thức của tất cả mọi người. Phác Xán Liệt là con nhà gia giáo, giàu có cả về tiền tài và vật chất, còn tôi là con của người làm thuê, cha mẹ không có nghề nghiệp ổn định, gia cảnh túng thiếu đến mức tiền ăn học của tôi cũng phải chắt chiu từng đồng một mới có.. Chuyện tôi và Phác Xán Liệt cùng một chỗ có thể là chuyện khó tin nhất tin trước tới giờ, bởi chưa từng có một ai nghĩ chúng tôi sẽ hẹn hò cùng nhau. Phác Xán Liệt mặt lạnh, hắn không bao giờ quan tâm đến cảm nhận của mọi người, nhưng tôi thì khác, đối với bất kì ánh mắt nào tôi cũng cảm thấy vô cùng tự ti. Có một lần, Phác Xán Liệt nói với tôi ”Có anh ở đây, em sợ cái gì chứ” Có lẽ là cảm thấy tôi lo lắng nên hắn mới xuống nước an ủi như vậy, nhưng không sao, đó cũng là lời khuyên hữu ích cần thiết nhất lúc bấy giờ đối với tôi. Mặc dù sau đó còn rất nhiều vấn đề…

Chương 8: Phần 8

[Chanbaek] Đầu Tiên, Cuối Cùng, Mãi MãiTác giả: Chunnii6104Hồi đó chúng tôi vẫn là học sinh cấp ba, mối quan hệ của chúng tôi không được nhiều người ủng hộ, bởi cái gọi là phân biệt giàu nghèo vẫn còn tồn tại sâu sắc trong tiềm thức của tất cả mọi người. Phác Xán Liệt là con nhà gia giáo, giàu có cả về tiền tài và vật chất, còn tôi là con của người làm thuê, cha mẹ không có nghề nghiệp ổn định, gia cảnh túng thiếu đến mức tiền ăn học của tôi cũng phải chắt chiu từng đồng một mới có.. Chuyện tôi và Phác Xán Liệt cùng một chỗ có thể là chuyện khó tin nhất tin trước tới giờ, bởi chưa từng có một ai nghĩ chúng tôi sẽ hẹn hò cùng nhau. Phác Xán Liệt mặt lạnh, hắn không bao giờ quan tâm đến cảm nhận của mọi người, nhưng tôi thì khác, đối với bất kì ánh mắt nào tôi cũng cảm thấy vô cùng tự ti. Có một lần, Phác Xán Liệt nói với tôi ”Có anh ở đây, em sợ cái gì chứ” Có lẽ là cảm thấy tôi lo lắng nên hắn mới xuống nước an ủi như vậy, nhưng không sao, đó cũng là lời khuyên hữu ích cần thiết nhất lúc bấy giờ đối với tôi. Mặc dù sau đó còn rất nhiều vấn đề… Gia thế của Phác Xán Liệt thật sự rất hiển hách, còn nhớ hồi đó trong trường có một tên đầu gấu tìm đến gây sự với Phác Xán Liệt, kết quả ngay ngày hôm sau tên đó liền bị nhà trường cho thôi học. Không ai nói lí do nhưng toàn bộ học sinh đều biết, đắc tội với người của Phác gia thì xác định sẽ không được sống yên ổn.Từ khi bắt đầu quen Phác Xán Liệt, tôi vốn chỉ nghĩ hắn cũng giống như những học sinh nhà giàu khác, nhưng sau chuyện kia tôi mới vỡ lẽ. Hóa ra nhà Phác Xán Liệt không chỉ giàu, mà là rất rất giàu. Chúng tôi thuộc hai đẳng cấp khác nhau, tựa như nước và lửa, đối lập về tất cả mọi thứ.Tôi cảm thấy mình không xứng làm bạn với Phác Xán Liệt. Nhà tôi nghèo như vậy, cha mẹ thậm chí còn không được học hành đầy đủ, còn Phác Xán Liệt hắn thì khác, bất kể trên phương diện nào chúng tôi đều không có khả năng thân thiết. Lòng tự ái đột nhiên trỗi dậy mạnh mẽ, tôi dần giữ khoảng cách với hắn, cho dù có ngồi cùng bàn chúng tôi vẫn càng ngày càng ít nói chuyện hơn....Nhưng lúc đó tôi hoàn toàn quên mất một điều, đó là thực ra chúng tôi chỉ là bạn bè, bạn bè mà thôi...Phác Xán Liệt tựa như hiểu được suy nghĩ của tôi, hắn vốn ít nói, khi thấy tôi im lặng hắn cũng không hề bắt chuyện, chúng tôi cứ như vậy suốt nhiều tuần...Có lẽ sự tồn tại của Phác Xán Liệt đã trở thành một hệ thống tuần hoàn trong cuộc sống của tôi, là quen thuộc hay không thể thiếu tôi cũng không biết nữa. Khi khoảng cách dần tạo thành một con số lớn, tôi mới chợt hiểu ra, việc coi Phác Xán Liệt như không khí còn thống khổ hơn nỗi đau thể xác gấp vạn lần..Mãi cho đến một ngày, có lẽ là cả tôi và hắn đều không chịu được nữa thì chuyện này mới đến thời điểm kết thúc.Hôm đó tôi đi học rất sớm, trong lớp khi ấy không có một bóng người, tôi mệt mỏi lại gần chỗ ngồi của mình định ngủ một giấc thì phát hiện ngăn bàn có một mảnh giấy, trên đó ghi vỏn vẹn một hàng chữ”Đừng để ý nữa, chúng ta có thể quay trở lại như trước không?”Tôi nhìn dòng chữ hắn hiết mà mắt như muốn nhòe đi. Đúng rồi, cần gì phải để chuyện đó chứ, không bao lâu nữa chúng tôi sẽ tốt nghiệp cao trung, thời gian bên cạnh nhau cũng không còn dài, nếu Phác Xán Liệt đã bằng lòng thì tôi cần phải tự mình chịu khổ để làm gì nữa....Ngắm nhìn mảnh giấy thật lâu, một lúc sau tôi chậm rãi mỉm cười, viết lên mặt sau một chữ”Được”Sau đó nhét vào ngăn bàn hắn, xách cặp đi ra khỏi lớpCó lẽ Phác Xán Liệt sẽ thấy được, tôi nghĩ vậy..Mối quan hệ của chúng tôi sau sự việc lần đó trở nên thay đổi rất nhiều...

Gia thế của Phác Xán Liệt thật sự rất hiển hách, còn nhớ hồi đó trong trường có một tên đầu gấu tìm đến gây sự với Phác Xán Liệt, kết quả
ngay ngày hôm sau tên đó liền bị nhà trường cho thôi học. Không ai nói
lí do nhưng toàn bộ học sinh đều biết, đắc tội với người của Phác gia
thì xác định sẽ không được sống yên ổn.

Từ khi bắt đầu quen Phác Xán Liệt, tôi
vốn chỉ nghĩ hắn cũng giống như những học sinh nhà giàu khác, nhưng sau
chuyện kia tôi mới vỡ lẽ. Hóa ra nhà Phác Xán Liệt không chỉ giàu, mà là rất rất giàu. Chúng tôi thuộc hai đẳng cấp khác nhau, tựa như nước và
lửa, đối lập về tất cả mọi thứ.

Tôi cảm thấy mình không xứng làm bạn với
Phác Xán Liệt. Nhà tôi nghèo như vậy, cha mẹ thậm chí còn không được học hành đầy đủ, còn Phác Xán Liệt hắn thì khác, bất kể trên phương diện
nào chúng tôi đều không có khả năng thân thiết. Lòng tự ái đột nhiên
trỗi dậy mạnh mẽ, tôi dần giữ khoảng cách với hắn, cho dù có ngồi cùng
bàn chúng tôi vẫn càng ngày càng ít nói chuyện hơn....

Nhưng lúc đó tôi hoàn toàn quên mất một điều, đó là thực ra chúng tôi chỉ là bạn bè, bạn bè mà thôi...

Phác Xán Liệt tựa như hiểu được suy nghĩ
của tôi, hắn vốn ít nói, khi thấy tôi im lặng hắn cũng không hề bắt
chuyện, chúng tôi cứ như vậy suốt nhiều tuần...

Có lẽ sự tồn tại của Phác Xán Liệt đã trở thành một hệ thống tuần hoàn trong cuộc sống của tôi, là quen thuộc hay không thể thiếu tôi cũng không biết nữa. Khi khoảng cách dần tạo thành
một con số lớn, tôi mới chợt hiểu ra, việc coi Phác Xán Liệt như không
khí còn thống khổ hơn nỗi đau thể xác gấp vạn lần..

Mãi cho đến một ngày, có lẽ là cả tôi và hắn đều không chịu được nữa thì chuyện này mới đến thời điểm kết thúc.

Hôm đó tôi đi học rất sớm, trong lớp khi
ấy không có một bóng người, tôi mệt mỏi lại gần chỗ ngồi của mình định
ngủ một giấc thì phát hiện ngăn bàn có một mảnh giấy, trên đó ghi vỏn
vẹn một hàng chữ

”Đừng để ý nữa, chúng ta có thể quay trở lại như trước không?”

Tôi nhìn dòng chữ hắn hiết mà mắt như
muốn nhòe đi. Đúng rồi, cần gì phải để chuyện đó chứ, không bao lâu nữa
chúng tôi sẽ tốt nghiệp cao trung, thời gian bên cạnh nhau cũng không
còn dài, nếu Phác Xán Liệt đã bằng lòng thì tôi cần phải tự mình chịu
khổ để làm gì nữa....

Ngắm nhìn mảnh giấy thật lâu, một lúc sau tôi chậm rãi mỉm cười, viết lên mặt sau một chữ

”Được”

Sau đó nhét vào ngăn bàn hắn, xách cặp đi ra khỏi lớp

Có lẽ Phác Xán Liệt sẽ thấy được, tôi nghĩ vậy..

Mối quan hệ của chúng tôi sau sự việc lần đó trở nên thay đổi rất nhiều...

[Chanbaek] Đầu Tiên, Cuối Cùng, Mãi MãiTác giả: Chunnii6104Hồi đó chúng tôi vẫn là học sinh cấp ba, mối quan hệ của chúng tôi không được nhiều người ủng hộ, bởi cái gọi là phân biệt giàu nghèo vẫn còn tồn tại sâu sắc trong tiềm thức của tất cả mọi người. Phác Xán Liệt là con nhà gia giáo, giàu có cả về tiền tài và vật chất, còn tôi là con của người làm thuê, cha mẹ không có nghề nghiệp ổn định, gia cảnh túng thiếu đến mức tiền ăn học của tôi cũng phải chắt chiu từng đồng một mới có.. Chuyện tôi và Phác Xán Liệt cùng một chỗ có thể là chuyện khó tin nhất tin trước tới giờ, bởi chưa từng có một ai nghĩ chúng tôi sẽ hẹn hò cùng nhau. Phác Xán Liệt mặt lạnh, hắn không bao giờ quan tâm đến cảm nhận của mọi người, nhưng tôi thì khác, đối với bất kì ánh mắt nào tôi cũng cảm thấy vô cùng tự ti. Có một lần, Phác Xán Liệt nói với tôi ”Có anh ở đây, em sợ cái gì chứ” Có lẽ là cảm thấy tôi lo lắng nên hắn mới xuống nước an ủi như vậy, nhưng không sao, đó cũng là lời khuyên hữu ích cần thiết nhất lúc bấy giờ đối với tôi. Mặc dù sau đó còn rất nhiều vấn đề… Gia thế của Phác Xán Liệt thật sự rất hiển hách, còn nhớ hồi đó trong trường có một tên đầu gấu tìm đến gây sự với Phác Xán Liệt, kết quả ngay ngày hôm sau tên đó liền bị nhà trường cho thôi học. Không ai nói lí do nhưng toàn bộ học sinh đều biết, đắc tội với người của Phác gia thì xác định sẽ không được sống yên ổn.Từ khi bắt đầu quen Phác Xán Liệt, tôi vốn chỉ nghĩ hắn cũng giống như những học sinh nhà giàu khác, nhưng sau chuyện kia tôi mới vỡ lẽ. Hóa ra nhà Phác Xán Liệt không chỉ giàu, mà là rất rất giàu. Chúng tôi thuộc hai đẳng cấp khác nhau, tựa như nước và lửa, đối lập về tất cả mọi thứ.Tôi cảm thấy mình không xứng làm bạn với Phác Xán Liệt. Nhà tôi nghèo như vậy, cha mẹ thậm chí còn không được học hành đầy đủ, còn Phác Xán Liệt hắn thì khác, bất kể trên phương diện nào chúng tôi đều không có khả năng thân thiết. Lòng tự ái đột nhiên trỗi dậy mạnh mẽ, tôi dần giữ khoảng cách với hắn, cho dù có ngồi cùng bàn chúng tôi vẫn càng ngày càng ít nói chuyện hơn....Nhưng lúc đó tôi hoàn toàn quên mất một điều, đó là thực ra chúng tôi chỉ là bạn bè, bạn bè mà thôi...Phác Xán Liệt tựa như hiểu được suy nghĩ của tôi, hắn vốn ít nói, khi thấy tôi im lặng hắn cũng không hề bắt chuyện, chúng tôi cứ như vậy suốt nhiều tuần...Có lẽ sự tồn tại của Phác Xán Liệt đã trở thành một hệ thống tuần hoàn trong cuộc sống của tôi, là quen thuộc hay không thể thiếu tôi cũng không biết nữa. Khi khoảng cách dần tạo thành một con số lớn, tôi mới chợt hiểu ra, việc coi Phác Xán Liệt như không khí còn thống khổ hơn nỗi đau thể xác gấp vạn lần..Mãi cho đến một ngày, có lẽ là cả tôi và hắn đều không chịu được nữa thì chuyện này mới đến thời điểm kết thúc.Hôm đó tôi đi học rất sớm, trong lớp khi ấy không có một bóng người, tôi mệt mỏi lại gần chỗ ngồi của mình định ngủ một giấc thì phát hiện ngăn bàn có một mảnh giấy, trên đó ghi vỏn vẹn một hàng chữ”Đừng để ý nữa, chúng ta có thể quay trở lại như trước không?”Tôi nhìn dòng chữ hắn hiết mà mắt như muốn nhòe đi. Đúng rồi, cần gì phải để chuyện đó chứ, không bao lâu nữa chúng tôi sẽ tốt nghiệp cao trung, thời gian bên cạnh nhau cũng không còn dài, nếu Phác Xán Liệt đã bằng lòng thì tôi cần phải tự mình chịu khổ để làm gì nữa....Ngắm nhìn mảnh giấy thật lâu, một lúc sau tôi chậm rãi mỉm cười, viết lên mặt sau một chữ”Được”Sau đó nhét vào ngăn bàn hắn, xách cặp đi ra khỏi lớpCó lẽ Phác Xán Liệt sẽ thấy được, tôi nghĩ vậy..Mối quan hệ của chúng tôi sau sự việc lần đó trở nên thay đổi rất nhiều...

Chương 8: Phần 8