Tác giả:

- Giữ thật kĩ cái vòng này đấy nhá Phong! - Bàn tay nhỏ chìa chiếc vòng cổ có mặt hình trái tim ra trước mặt cậu con trai. Phải, đó không ai khác là Trần Song Nhi. Còn cậu con trai kia là Dương Nhật Phong. Cô khẽ nở nụ cười như thiên thần làm trái tim cậu nảy lên liên tục. Cậu cố lấy lại bình tĩnh rồi đưa tay cốc nhẹ đầu đứa con gái kia: - Cô ngốc của tớ sao hôm nay thông minh quá vậy. Biết dùng thứ này để sau này nhận ra nhau ư. - Mồ, đừng cốc đầu tớ nữa mà, đau lắm đấy. Mà người xưa cũng từng nói là bị cốc đầu nhiều quá sẽ ảnh hưởng tới não đó nha. Vậy nên từ giờ cậu không được cốc đầu tớ nữa đâu đó. - Cô vừa xoa xoa cái đầu tội nghiệp của mình vừa nói Nhật Phong. Câu nói của cô khiến cậu phải đơ người mấy giây, hôm nay cô ăn trúng cái gì hay sao mà bộ giờ hết ngốc rồi hả. Bình thường cô có vậy đâu. Cậu liền nhìn cô rồi nói: - 1 +1 +1 +1 +1 +1 bằng bao nhiêu? - Hả, à thì....thì...... A, bằng 3 đúng không. - Song Nhi sau một hồi suy nghĩ liền trả lời. Khóe môi cậu giật giật, ra là cô…

Chương 6

Có Lẽ Tớ Ngốc! Nhưng Tớ Biết Yêu CậuTác giả: Full Moon- Giữ thật kĩ cái vòng này đấy nhá Phong! - Bàn tay nhỏ chìa chiếc vòng cổ có mặt hình trái tim ra trước mặt cậu con trai. Phải, đó không ai khác là Trần Song Nhi. Còn cậu con trai kia là Dương Nhật Phong. Cô khẽ nở nụ cười như thiên thần làm trái tim cậu nảy lên liên tục. Cậu cố lấy lại bình tĩnh rồi đưa tay cốc nhẹ đầu đứa con gái kia: - Cô ngốc của tớ sao hôm nay thông minh quá vậy. Biết dùng thứ này để sau này nhận ra nhau ư. - Mồ, đừng cốc đầu tớ nữa mà, đau lắm đấy. Mà người xưa cũng từng nói là bị cốc đầu nhiều quá sẽ ảnh hưởng tới não đó nha. Vậy nên từ giờ cậu không được cốc đầu tớ nữa đâu đó. - Cô vừa xoa xoa cái đầu tội nghiệp của mình vừa nói Nhật Phong. Câu nói của cô khiến cậu phải đơ người mấy giây, hôm nay cô ăn trúng cái gì hay sao mà bộ giờ hết ngốc rồi hả. Bình thường cô có vậy đâu. Cậu liền nhìn cô rồi nói: - 1 +1 +1 +1 +1 +1 bằng bao nhiêu? - Hả, à thì....thì...... A, bằng 3 đúng không. - Song Nhi sau một hồi suy nghĩ liền trả lời. Khóe môi cậu giật giật, ra là cô… Một ngày mới lại bắt đầu. Khác với những hôm khác, sáng nay Song Nhi đã tới trường từ rất sớm. Trời chưa sáng. Khung cảnh lúc này thật tĩnh lặng. Tiếng gió thổi vào lá cây tạo nên những âm thanh vui tai, mái tóc cô tung bay nhịp nhàng càng làm nổi lên 1 người con gái dịu dàng giữa khoảng không rộng lớn. Nhưng trông nó lại thật nhạt, giống như trái tim của cô lúc này vậy. Nhi hiện giờ vẫn không thể ngừng suy nghĩ về người con trai hôm qua. Cô tuy biết bản thân đã nhận nhầm nhưng thực sự cô vẫn thấy ở người đó nét gì rất giống Nhật Phong. Song Nhi khẽ thở dài. Không lẽ nhớ quá nên cô sinh ảo tưởng rồi chăng? Bỗng 1 âm thanh lạ từ đâu đó phát ra, cô nhanh chóng dừng lại tất cả những suy nghĩ trong đầu rồi hướng mắt về nơi phát ra tiếng động. Phòng nhạc! Song Nhi 2 tay đặt lên má, há hốc mồm. Không lẽ trường có trộm sao? Thứ duy nhất cô nghĩ ra được bây giờ chính là '' bảo vệ “. Nhanh như cắt, Nhi chạy vèo tới căn phòng màu xanh ở gần cổng trường- Bác Kim ơi, phòng nhạc có trộm. - Nói xong, cô kéo phắt bảo vệ đi mà không để cho bác nói lời nào. Thôi thì cũng đành đi theo. Phòng nhạc đã ở phía trước mặt 2 người, họ men theo bờ tường rồi cùng đưa mắt nhìn vào bên trong. Một người mặc áo phông đen đang làm gì đó với các dụng cụ nhạc. Thỉnh thoảng hắn ta còn nhìn xung quang với cái điệu bộ rất khả nghi. Cứ như là sợ bị người khác bắt gặp vậy.- Đích thị là trộm rồi bác ơi. - Nhi nói thầm- Ái chà, tên này cũng gan đấy. Dám vô đây ăn trộm chứng tỏ bản lĩnh cũng không bình thường. - Vừa nói, người bảo vệ trung niên kia vừa lấy tay nới lỏng cái cà vạt cho thoải mái rồi bẻ tay, xoay cổ. Ông Kim đang định xông vào thì bị cô giữ lại:- Bác cũng có tuổi rồi. Nguy hiểm lắm, hay mình báo cảnh sát đi ạ.Nghe Song Nhi nói vậy, ông chỉ nhe răng cười. Con bé hơi xem thường ông thì phải. Nhưng cũng tốt vì nó lo cho ông mà. Ông Kim đưa tay xoa đầu nó, nói:- Cháu nghĩ ta là ai. Nếu như ốm yếu thì sao làm bảo vệ cái trường này được hả cháu. Vả lại, ta cũng chính là ĐẠI KIM nổi danh một thời đây.Sau khi giới thiệu xong, người bảo vệ để tay trước ngực tự hào về bản thân. Hễ nhắc tới hai từ ĐẠI KIM, dường như không ai là không biết đến người này. 1 cựu cảnh sát trưởng đã dẹp loạn biết bao băng đảng xấu xa với tài trí hơn người và sức mạnh đáng nể. Nhưng sau khi nghỉ hưu thì ông về làm bảo vệ cho cái trường học danh giá này. Vậy nên nơi đây rất ít khi có trộm vì tụi nó vẫn còn yêu đời lắm

Một ngày mới lại bắt đầu. Khác với những hôm khác, sáng nay Song Nhi đã tới trường từ rất sớm. Trời chưa sáng. Khung cảnh lúc này
thật tĩnh lặng. Tiếng gió thổi vào lá cây tạo nên những âm thanh vui
tai, mái tóc cô tung bay nhịp nhàng càng làm nổi lên 1 người con gái dịu dàng giữa khoảng không rộng lớn. Nhưng trông nó lại thật nhạt, giống
như trái tim của cô lúc này vậy. Nhi hiện giờ vẫn không thể ngừng suy
nghĩ về người con trai hôm qua. Cô tuy biết bản thân đã nhận nhầm nhưng
thực sự cô vẫn thấy ở người đó nét gì rất giống Nhật Phong. Song Nhi khẽ thở dài. Không lẽ nhớ quá nên cô sinh ảo tưởng rồi chăng? Bỗng 1 âm
thanh lạ từ đâu đó phát ra, cô nhanh chóng dừng lại tất cả những suy
nghĩ trong đầu rồi hướng mắt về nơi phát ra tiếng động. Phòng nhạc! Song Nhi 2 tay đặt lên má, há hốc mồm. Không lẽ trường có trộm sao? Thứ duy nhất cô nghĩ ra được bây giờ chính là '' bảo vệ “. Nhanh như cắt, Nhi
chạy vèo tới căn phòng màu xanh ở gần cổng trường

- Bác Kim ơi,
phòng nhạc có trộm. - Nói xong, cô kéo phắt bảo vệ đi mà không để cho
bác nói lời nào. Thôi thì cũng đành đi theo. Phòng nhạc đã ở phía trước
mặt 2 người, họ men theo bờ tường rồi cùng đưa mắt nhìn vào bên trong.
Một người mặc áo phông đen đang làm gì đó với các dụng cụ nhạc. Thỉnh
thoảng hắn ta còn nhìn xung quang với cái điệu bộ rất khả nghi. Cứ như
là sợ bị người khác bắt gặp vậy.

- Đích thị là trộm rồi bác ơi. - Nhi nói thầm

- Ái chà, tên này cũng gan đấy. Dám vô đây ăn trộm chứng tỏ bản lĩnh cũng không bình thường. - Vừa nói, người bảo vệ trung niên kia vừa lấy tay
nới lỏng cái cà vạt cho thoải mái rồi bẻ tay, xoay cổ. Ông Kim đang định xông vào thì bị cô giữ lại:

- Bác cũng có tuổi rồi. Nguy hiểm lắm, hay mình báo cảnh sát đi ạ.

Nghe Song Nhi nói vậy, ông chỉ nhe răng cười. Con bé hơi xem thường ông thì
phải. Nhưng cũng tốt vì nó lo cho ông mà. Ông Kim đưa tay xoa đầu nó,
nói:

- Cháu nghĩ ta là ai. Nếu như ốm yếu thì sao làm bảo
vệ cái trường này được hả cháu. Vả lại, ta cũng chính là ĐẠI KIM nổi
danh một thời đây.

Sau khi giới thiệu xong, người bảo vệ
để tay trước ngực tự hào về bản thân. Hễ nhắc tới hai từ ĐẠI KIM, dường
như không ai là không biết đến người này. 1 cựu cảnh sát trưởng đã dẹp
loạn biết bao băng đảng xấu xa với tài trí hơn người và sức mạnh đáng
nể. Nhưng sau khi nghỉ hưu thì ông về làm bảo vệ cho cái trường học danh giá này. Vậy nên nơi đây rất ít khi có trộm vì tụi nó vẫn còn yêu đời
lắm

Có Lẽ Tớ Ngốc! Nhưng Tớ Biết Yêu CậuTác giả: Full Moon- Giữ thật kĩ cái vòng này đấy nhá Phong! - Bàn tay nhỏ chìa chiếc vòng cổ có mặt hình trái tim ra trước mặt cậu con trai. Phải, đó không ai khác là Trần Song Nhi. Còn cậu con trai kia là Dương Nhật Phong. Cô khẽ nở nụ cười như thiên thần làm trái tim cậu nảy lên liên tục. Cậu cố lấy lại bình tĩnh rồi đưa tay cốc nhẹ đầu đứa con gái kia: - Cô ngốc của tớ sao hôm nay thông minh quá vậy. Biết dùng thứ này để sau này nhận ra nhau ư. - Mồ, đừng cốc đầu tớ nữa mà, đau lắm đấy. Mà người xưa cũng từng nói là bị cốc đầu nhiều quá sẽ ảnh hưởng tới não đó nha. Vậy nên từ giờ cậu không được cốc đầu tớ nữa đâu đó. - Cô vừa xoa xoa cái đầu tội nghiệp của mình vừa nói Nhật Phong. Câu nói của cô khiến cậu phải đơ người mấy giây, hôm nay cô ăn trúng cái gì hay sao mà bộ giờ hết ngốc rồi hả. Bình thường cô có vậy đâu. Cậu liền nhìn cô rồi nói: - 1 +1 +1 +1 +1 +1 bằng bao nhiêu? - Hả, à thì....thì...... A, bằng 3 đúng không. - Song Nhi sau một hồi suy nghĩ liền trả lời. Khóe môi cậu giật giật, ra là cô… Một ngày mới lại bắt đầu. Khác với những hôm khác, sáng nay Song Nhi đã tới trường từ rất sớm. Trời chưa sáng. Khung cảnh lúc này thật tĩnh lặng. Tiếng gió thổi vào lá cây tạo nên những âm thanh vui tai, mái tóc cô tung bay nhịp nhàng càng làm nổi lên 1 người con gái dịu dàng giữa khoảng không rộng lớn. Nhưng trông nó lại thật nhạt, giống như trái tim của cô lúc này vậy. Nhi hiện giờ vẫn không thể ngừng suy nghĩ về người con trai hôm qua. Cô tuy biết bản thân đã nhận nhầm nhưng thực sự cô vẫn thấy ở người đó nét gì rất giống Nhật Phong. Song Nhi khẽ thở dài. Không lẽ nhớ quá nên cô sinh ảo tưởng rồi chăng? Bỗng 1 âm thanh lạ từ đâu đó phát ra, cô nhanh chóng dừng lại tất cả những suy nghĩ trong đầu rồi hướng mắt về nơi phát ra tiếng động. Phòng nhạc! Song Nhi 2 tay đặt lên má, há hốc mồm. Không lẽ trường có trộm sao? Thứ duy nhất cô nghĩ ra được bây giờ chính là '' bảo vệ “. Nhanh như cắt, Nhi chạy vèo tới căn phòng màu xanh ở gần cổng trường- Bác Kim ơi, phòng nhạc có trộm. - Nói xong, cô kéo phắt bảo vệ đi mà không để cho bác nói lời nào. Thôi thì cũng đành đi theo. Phòng nhạc đã ở phía trước mặt 2 người, họ men theo bờ tường rồi cùng đưa mắt nhìn vào bên trong. Một người mặc áo phông đen đang làm gì đó với các dụng cụ nhạc. Thỉnh thoảng hắn ta còn nhìn xung quang với cái điệu bộ rất khả nghi. Cứ như là sợ bị người khác bắt gặp vậy.- Đích thị là trộm rồi bác ơi. - Nhi nói thầm- Ái chà, tên này cũng gan đấy. Dám vô đây ăn trộm chứng tỏ bản lĩnh cũng không bình thường. - Vừa nói, người bảo vệ trung niên kia vừa lấy tay nới lỏng cái cà vạt cho thoải mái rồi bẻ tay, xoay cổ. Ông Kim đang định xông vào thì bị cô giữ lại:- Bác cũng có tuổi rồi. Nguy hiểm lắm, hay mình báo cảnh sát đi ạ.Nghe Song Nhi nói vậy, ông chỉ nhe răng cười. Con bé hơi xem thường ông thì phải. Nhưng cũng tốt vì nó lo cho ông mà. Ông Kim đưa tay xoa đầu nó, nói:- Cháu nghĩ ta là ai. Nếu như ốm yếu thì sao làm bảo vệ cái trường này được hả cháu. Vả lại, ta cũng chính là ĐẠI KIM nổi danh một thời đây.Sau khi giới thiệu xong, người bảo vệ để tay trước ngực tự hào về bản thân. Hễ nhắc tới hai từ ĐẠI KIM, dường như không ai là không biết đến người này. 1 cựu cảnh sát trưởng đã dẹp loạn biết bao băng đảng xấu xa với tài trí hơn người và sức mạnh đáng nể. Nhưng sau khi nghỉ hưu thì ông về làm bảo vệ cho cái trường học danh giá này. Vậy nên nơi đây rất ít khi có trộm vì tụi nó vẫn còn yêu đời lắm

Chương 6