Tác giả:

- Giữ thật kĩ cái vòng này đấy nhá Phong! - Bàn tay nhỏ chìa chiếc vòng cổ có mặt hình trái tim ra trước mặt cậu con trai. Phải, đó không ai khác là Trần Song Nhi. Còn cậu con trai kia là Dương Nhật Phong. Cô khẽ nở nụ cười như thiên thần làm trái tim cậu nảy lên liên tục. Cậu cố lấy lại bình tĩnh rồi đưa tay cốc nhẹ đầu đứa con gái kia: - Cô ngốc của tớ sao hôm nay thông minh quá vậy. Biết dùng thứ này để sau này nhận ra nhau ư. - Mồ, đừng cốc đầu tớ nữa mà, đau lắm đấy. Mà người xưa cũng từng nói là bị cốc đầu nhiều quá sẽ ảnh hưởng tới não đó nha. Vậy nên từ giờ cậu không được cốc đầu tớ nữa đâu đó. - Cô vừa xoa xoa cái đầu tội nghiệp của mình vừa nói Nhật Phong. Câu nói của cô khiến cậu phải đơ người mấy giây, hôm nay cô ăn trúng cái gì hay sao mà bộ giờ hết ngốc rồi hả. Bình thường cô có vậy đâu. Cậu liền nhìn cô rồi nói: - 1 +1 +1 +1 +1 +1 bằng bao nhiêu? - Hả, à thì....thì...... A, bằng 3 đúng không. - Song Nhi sau một hồi suy nghĩ liền trả lời. Khóe môi cậu giật giật, ra là cô…

Chương 7: Nguyệt băng!

Có Lẽ Tớ Ngốc! Nhưng Tớ Biết Yêu CậuTác giả: Full Moon- Giữ thật kĩ cái vòng này đấy nhá Phong! - Bàn tay nhỏ chìa chiếc vòng cổ có mặt hình trái tim ra trước mặt cậu con trai. Phải, đó không ai khác là Trần Song Nhi. Còn cậu con trai kia là Dương Nhật Phong. Cô khẽ nở nụ cười như thiên thần làm trái tim cậu nảy lên liên tục. Cậu cố lấy lại bình tĩnh rồi đưa tay cốc nhẹ đầu đứa con gái kia: - Cô ngốc của tớ sao hôm nay thông minh quá vậy. Biết dùng thứ này để sau này nhận ra nhau ư. - Mồ, đừng cốc đầu tớ nữa mà, đau lắm đấy. Mà người xưa cũng từng nói là bị cốc đầu nhiều quá sẽ ảnh hưởng tới não đó nha. Vậy nên từ giờ cậu không được cốc đầu tớ nữa đâu đó. - Cô vừa xoa xoa cái đầu tội nghiệp của mình vừa nói Nhật Phong. Câu nói của cô khiến cậu phải đơ người mấy giây, hôm nay cô ăn trúng cái gì hay sao mà bộ giờ hết ngốc rồi hả. Bình thường cô có vậy đâu. Cậu liền nhìn cô rồi nói: - 1 +1 +1 +1 +1 +1 bằng bao nhiêu? - Hả, à thì....thì...... A, bằng 3 đúng không. - Song Nhi sau một hồi suy nghĩ liền trả lời. Khóe môi cậu giật giật, ra là cô… - Huhu... Sao cái số mình đen vậy trời. - Song Nhi vừa đứng ngoài hành lang, vừa khóc thương cho cái số phận. Do tối qua, cô đã suy nghĩ quá nhiều về người con trai kia nên kết cục là ngủ gật đúng trong giờ của “ bà chằn tiền sử “. Và hậu quả là đây. Nhưng đâu phải là một tiết mà là cả buổi chứ giỡn đâu. Giờ ra chơi, Nhi bị những người khác nhìn hoài, cứ như động vật quý hiếm không bằng. Ừ thì cô ngốc, nhưng cũng biết ngại mừ. Năm tiết học dai dẳng cuối cùng cũng chấm dứt. Song Nhi lúc này mệt lả như không còn xíu sức lực nào. Cái chân như mềm nhũn khi phải đứng lâu. Cố lắm Nhi mới lết được cái xác vô chỗ ngồi thân yêu. Cô cảm thấy mí mắt mình nặng trĩu rồi dần nhíu lại. Phải rồi, mấy ngày nay cô hay mất ngủ nên giờ chắc đã mệt. Song Nhi đang mơ màng với cái giấc ngủ đẹp thì bị tiếng ồn ngoài sân trường làm thức giấc.- Nguyệt Băng! I Love you ❤️❤️❤️- Nguyệt Băng! Chị thật ngầu quá đi

- Huhu... Sao cái số mình đen vậy trời. - Song Nhi vừa đứng ngoài
hành lang, vừa khóc thương cho cái số phận. Do tối qua, cô đã suy nghĩ
quá nhiều về người con trai kia nên kết cục là ngủ gật đúng trong giờ
của “ bà chằn tiền sử “. Và hậu quả là đây. Nhưng đâu phải là một tiết
mà là cả buổi chứ giỡn đâu. Giờ ra chơi, Nhi bị những người khác nhìn
hoài, cứ như động vật quý hiếm không bằng. Ừ thì cô ngốc, nhưng cũng
biết ngại mừ. Năm tiết học dai dẳng cuối cùng cũng chấm dứt. Song Nhi
lúc này mệt lả như không còn xíu sức lực nào. Cái chân như mềm nhũn khi
phải đứng lâu. Cố lắm Nhi mới lết được cái xác vô chỗ ngồi thân yêu. Cô
cảm thấy mí mắt mình nặng trĩu rồi dần nhíu lại. Phải rồi, mấy ngày nay
cô hay mất ngủ nên giờ chắc đã mệt. Song Nhi đang mơ màng với cái giấc
ngủ đẹp thì bị tiếng ồn ngoài sân trường làm thức giấc.

- Nguyệt Băng! I Love you ❤️❤️❤️

- Nguyệt Băng! Chị thật ngầu quá đi

Có Lẽ Tớ Ngốc! Nhưng Tớ Biết Yêu CậuTác giả: Full Moon- Giữ thật kĩ cái vòng này đấy nhá Phong! - Bàn tay nhỏ chìa chiếc vòng cổ có mặt hình trái tim ra trước mặt cậu con trai. Phải, đó không ai khác là Trần Song Nhi. Còn cậu con trai kia là Dương Nhật Phong. Cô khẽ nở nụ cười như thiên thần làm trái tim cậu nảy lên liên tục. Cậu cố lấy lại bình tĩnh rồi đưa tay cốc nhẹ đầu đứa con gái kia: - Cô ngốc của tớ sao hôm nay thông minh quá vậy. Biết dùng thứ này để sau này nhận ra nhau ư. - Mồ, đừng cốc đầu tớ nữa mà, đau lắm đấy. Mà người xưa cũng từng nói là bị cốc đầu nhiều quá sẽ ảnh hưởng tới não đó nha. Vậy nên từ giờ cậu không được cốc đầu tớ nữa đâu đó. - Cô vừa xoa xoa cái đầu tội nghiệp của mình vừa nói Nhật Phong. Câu nói của cô khiến cậu phải đơ người mấy giây, hôm nay cô ăn trúng cái gì hay sao mà bộ giờ hết ngốc rồi hả. Bình thường cô có vậy đâu. Cậu liền nhìn cô rồi nói: - 1 +1 +1 +1 +1 +1 bằng bao nhiêu? - Hả, à thì....thì...... A, bằng 3 đúng không. - Song Nhi sau một hồi suy nghĩ liền trả lời. Khóe môi cậu giật giật, ra là cô… - Huhu... Sao cái số mình đen vậy trời. - Song Nhi vừa đứng ngoài hành lang, vừa khóc thương cho cái số phận. Do tối qua, cô đã suy nghĩ quá nhiều về người con trai kia nên kết cục là ngủ gật đúng trong giờ của “ bà chằn tiền sử “. Và hậu quả là đây. Nhưng đâu phải là một tiết mà là cả buổi chứ giỡn đâu. Giờ ra chơi, Nhi bị những người khác nhìn hoài, cứ như động vật quý hiếm không bằng. Ừ thì cô ngốc, nhưng cũng biết ngại mừ. Năm tiết học dai dẳng cuối cùng cũng chấm dứt. Song Nhi lúc này mệt lả như không còn xíu sức lực nào. Cái chân như mềm nhũn khi phải đứng lâu. Cố lắm Nhi mới lết được cái xác vô chỗ ngồi thân yêu. Cô cảm thấy mí mắt mình nặng trĩu rồi dần nhíu lại. Phải rồi, mấy ngày nay cô hay mất ngủ nên giờ chắc đã mệt. Song Nhi đang mơ màng với cái giấc ngủ đẹp thì bị tiếng ồn ngoài sân trường làm thức giấc.- Nguyệt Băng! I Love you ❤️❤️❤️- Nguyệt Băng! Chị thật ngầu quá đi

Chương 7: Nguyệt băng!