Tác giả:

Tôi- một con người là fan của những câu chuyện ngôn tình, nhưng thật sự phải nói truyện ngôn tình gần như là những câu chuyện vớ vẩn và hư cấu của cuộc đời. "Don't leave me!!!! Don't leave me!!!" tôi ngáp một hơi dài và tự nhủ gần như cuốn truyện ngôn tình nào cũng thế luôn luôn cứ một mô típ giống hệt nhau khiến cho tôi cảm thấy thật chán nản. Tôi ngẩng mặt lên và bắt đầu nhìn ngắm sao cuộc đời này nó cứ lặp đi lặp lại chẳng cho tôi một chút gì đó màu sắc ?Tôi thở một hơi dài. Sức học tôi cứ như thế. IQ 130 làm gì chứ phải có chút khởi sắc cho cuộc sống muôn màu muôn vẻ một chút chứ như: học hành sút đi! Đi học muộn? Aizzz mấy chuyện đấy tôi đã làm đi làm lại đến hàng trăm lần liền rồi. Chán gần chết. Làm loạn fb? Tôi đây sao có gan, bảo toàn tính mạng hơn hết, dễ mất mạng như chơi! Aizzzz.... Thật là chán quá đi! _Hoàng Mỹ Anh! Em lại làm gì ở đây?- một giọng nói vang lên. Tôi quay mặt lại đằng sau. à tôi biết là ai rồi. Thầy giáo chủ nhiệm già lớp tôi với sức mạnh công phá của loa…

Chương 36: Ngoại truyện

Love Love LoveTác giả: La La DoTôi- một con người là fan của những câu chuyện ngôn tình, nhưng thật sự phải nói truyện ngôn tình gần như là những câu chuyện vớ vẩn và hư cấu của cuộc đời. "Don't leave me!!!! Don't leave me!!!" tôi ngáp một hơi dài và tự nhủ gần như cuốn truyện ngôn tình nào cũng thế luôn luôn cứ một mô típ giống hệt nhau khiến cho tôi cảm thấy thật chán nản. Tôi ngẩng mặt lên và bắt đầu nhìn ngắm sao cuộc đời này nó cứ lặp đi lặp lại chẳng cho tôi một chút gì đó màu sắc ?Tôi thở một hơi dài. Sức học tôi cứ như thế. IQ 130 làm gì chứ phải có chút khởi sắc cho cuộc sống muôn màu muôn vẻ một chút chứ như: học hành sút đi! Đi học muộn? Aizzz mấy chuyện đấy tôi đã làm đi làm lại đến hàng trăm lần liền rồi. Chán gần chết. Làm loạn fb? Tôi đây sao có gan, bảo toàn tính mạng hơn hết, dễ mất mạng như chơi! Aizzzz.... Thật là chán quá đi! _Hoàng Mỹ Anh! Em lại làm gì ở đây?- một giọng nói vang lên. Tôi quay mặt lại đằng sau. à tôi biết là ai rồi. Thầy giáo chủ nhiệm già lớp tôi với sức mạnh công phá của loa… Ngoại truyện 1:Hôm nay, thời tiết 33 độ, tôi ngồi đến nỗi buồn chán cả người. Sao mà giờ này Khải vẫn chưa đến chứ? Tôi tự hỏi thầm trong lòng mình. Tôi đã ngồi đợi suốt 1 tiếng đồng hồ rồi. Tôi phát điên cả người. Đã hẹn cậu ta thế rồi mà…-Mỹ Anh!- ồ đó là tiếng của Khải. Tôi quay ngắt về phía cậu ấy.-Tôi ở đây!- Tôi hét lên đáp lại cậu ấy.Tôi thấy từ phía xa xa, cậu ấy đang dần dần đi tới.-Cậu làm cái gì mà lâu vậy?- trong giọng nói của tôi có thoáng một chút giận dỗi.Cậu ấy liền mỉm cười đáp lại:-Xin lỗi, xe của tôi bị hỏng nên tôi phải sửa, nhân tiện mua cho cậu vòng luôn.- cậu ấy nói xong liền nở một nụ cười, lôi chiếc vòng trong hộp ra rồi đeo lên cổ tôi. Hơi thở ấm áp của cậu ấy phả vào mặt tôi. Khuôn mặt tôi thoáng chốc bừng đỏ.Tôi liền run rẩy đưa chiếc túi đang cầm trong tay mình ra nói:-Khải!-ừ?-Cho cậu này!-Hôm nay đâu phải là ngày sinh nhật tôi, cũng không phải là ngày lễ tình nhân. Cũng không phải là ngày gì đặc biệt. Vậy hôm nay là ngày gì?-Cậu đoán thử xem.-Là ngày 20-5.-Không phải.-Vậy là ngày gì?-Là ngày mình tỏ tình với cậu. Vương Duy Khải mình thích cậu! Chúng ta hẹn hò nha!- Không phải từ trước đến nay chúng ta vẫn hẹn hò à?-Đấy là một chuyện khác. Chỉ có cậu chủ động. Như thế thật không công bằng và khiến cậu ủy khuất quá. Nên bây giờ một lần nữa tôi sẽ chủ động tỏ tình với cậu.- tôi mỉm cười rồi ghé sát vào tai cậu ấy rồi thì thầm- mà cậu biết không theo tiếng Trung thì 520 sẽ là em yêu anh. Vương Duy Khải, em yêu anh, chúng ta hẹn hò nha!- nói rồi tôi đặt một nụ hôn lên má Khải.

Ngoại truyện 1:

Hôm nay, thời tiết 33 độ, tôi ngồi đến nỗi buồn chán cả người. Sao mà giờ này Khải vẫn chưa đến chứ? Tôi tự hỏi thầm trong lòng mình. Tôi đã ngồi đợi suốt 1 tiếng đồng hồ rồi. Tôi phát điên cả người. Đã hẹn cậu ta thế rồi mà…

-Mỹ Anh!- ồ đó là tiếng của Khải. Tôi quay ngắt về phía cậu ấy.

-Tôi ở đây!- Tôi hét lên đáp lại cậu ấy.

Tôi thấy từ phía xa xa, cậu ấy đang dần dần đi tới.

-Cậu làm cái gì mà lâu vậy?- trong giọng nói của tôi có thoáng một chút giận dỗi.

Cậu ấy liền mỉm cười đáp lại:

-Xin lỗi, xe của tôi bị hỏng nên tôi phải sửa, nhân tiện mua cho cậu vòng luôn.- cậu ấy nói xong liền nở một nụ cười, lôi chiếc vòng trong hộp ra rồi đeo lên cổ tôi. Hơi thở ấm áp của cậu ấy phả vào mặt tôi. Khuôn mặt tôi thoáng chốc bừng đỏ.

Tôi liền run rẩy đưa chiếc túi đang cầm trong tay mình ra nói:

-Khải!

-ừ?

-Cho cậu này!

-Hôm nay đâu phải là ngày sinh nhật tôi, cũng không phải là ngày lễ tình nhân. Cũng không phải là ngày gì đặc biệt. Vậy hôm nay là ngày gì?

-Cậu đoán thử xem.

-Là ngày 20-5.

-Không phải.

-Vậy là ngày gì?

-Là ngày mình tỏ tình với cậu. Vương Duy Khải mình thích cậu! Chúng ta hẹn hò nha!

- Không phải từ trước đến nay chúng ta vẫn hẹn hò à?

-Đấy là một chuyện khác. Chỉ có cậu chủ động. Như thế thật không công bằng và khiến cậu ủy khuất quá. Nên bây giờ một lần nữa tôi sẽ chủ động tỏ tình với cậu.- tôi mỉm cười rồi ghé sát vào tai cậu ấy rồi thì thầm- mà cậu biết không theo tiếng Trung thì 520 sẽ là em yêu anh. Vương Duy Khải, em yêu anh, chúng ta hẹn hò nha!- nói rồi tôi đặt một nụ hôn lên má Khải.

Love Love LoveTác giả: La La DoTôi- một con người là fan của những câu chuyện ngôn tình, nhưng thật sự phải nói truyện ngôn tình gần như là những câu chuyện vớ vẩn và hư cấu của cuộc đời. "Don't leave me!!!! Don't leave me!!!" tôi ngáp một hơi dài và tự nhủ gần như cuốn truyện ngôn tình nào cũng thế luôn luôn cứ một mô típ giống hệt nhau khiến cho tôi cảm thấy thật chán nản. Tôi ngẩng mặt lên và bắt đầu nhìn ngắm sao cuộc đời này nó cứ lặp đi lặp lại chẳng cho tôi một chút gì đó màu sắc ?Tôi thở một hơi dài. Sức học tôi cứ như thế. IQ 130 làm gì chứ phải có chút khởi sắc cho cuộc sống muôn màu muôn vẻ một chút chứ như: học hành sút đi! Đi học muộn? Aizzz mấy chuyện đấy tôi đã làm đi làm lại đến hàng trăm lần liền rồi. Chán gần chết. Làm loạn fb? Tôi đây sao có gan, bảo toàn tính mạng hơn hết, dễ mất mạng như chơi! Aizzzz.... Thật là chán quá đi! _Hoàng Mỹ Anh! Em lại làm gì ở đây?- một giọng nói vang lên. Tôi quay mặt lại đằng sau. à tôi biết là ai rồi. Thầy giáo chủ nhiệm già lớp tôi với sức mạnh công phá của loa… Ngoại truyện 1:Hôm nay, thời tiết 33 độ, tôi ngồi đến nỗi buồn chán cả người. Sao mà giờ này Khải vẫn chưa đến chứ? Tôi tự hỏi thầm trong lòng mình. Tôi đã ngồi đợi suốt 1 tiếng đồng hồ rồi. Tôi phát điên cả người. Đã hẹn cậu ta thế rồi mà…-Mỹ Anh!- ồ đó là tiếng của Khải. Tôi quay ngắt về phía cậu ấy.-Tôi ở đây!- Tôi hét lên đáp lại cậu ấy.Tôi thấy từ phía xa xa, cậu ấy đang dần dần đi tới.-Cậu làm cái gì mà lâu vậy?- trong giọng nói của tôi có thoáng một chút giận dỗi.Cậu ấy liền mỉm cười đáp lại:-Xin lỗi, xe của tôi bị hỏng nên tôi phải sửa, nhân tiện mua cho cậu vòng luôn.- cậu ấy nói xong liền nở một nụ cười, lôi chiếc vòng trong hộp ra rồi đeo lên cổ tôi. Hơi thở ấm áp của cậu ấy phả vào mặt tôi. Khuôn mặt tôi thoáng chốc bừng đỏ.Tôi liền run rẩy đưa chiếc túi đang cầm trong tay mình ra nói:-Khải!-ừ?-Cho cậu này!-Hôm nay đâu phải là ngày sinh nhật tôi, cũng không phải là ngày lễ tình nhân. Cũng không phải là ngày gì đặc biệt. Vậy hôm nay là ngày gì?-Cậu đoán thử xem.-Là ngày 20-5.-Không phải.-Vậy là ngày gì?-Là ngày mình tỏ tình với cậu. Vương Duy Khải mình thích cậu! Chúng ta hẹn hò nha!- Không phải từ trước đến nay chúng ta vẫn hẹn hò à?-Đấy là một chuyện khác. Chỉ có cậu chủ động. Như thế thật không công bằng và khiến cậu ủy khuất quá. Nên bây giờ một lần nữa tôi sẽ chủ động tỏ tình với cậu.- tôi mỉm cười rồi ghé sát vào tai cậu ấy rồi thì thầm- mà cậu biết không theo tiếng Trung thì 520 sẽ là em yêu anh. Vương Duy Khải, em yêu anh, chúng ta hẹn hò nha!- nói rồi tôi đặt một nụ hôn lên má Khải.

Chương 36: Ngoại truyện