- Haizzz…. – nó với khuôn mặt buồn bã nhìn ra cửa sổ rồi thở dài. - My à, mày đừng có buồn nữa, dù gì thì hắn ta cũng bỏ đi rồi, mày có ngồi đó mà thở dài suốt cả ngày thì hắn cũng chẳng quay lại đâu. – Giang, Ngân và Trà ra sức thuyết phục nó trở thành con người vui vẻ, hòa đồng và nhí nhảnh như thường ngày. Nguyên nhân khiến nó trở nên như vậy là vì tên người yêu của nó đã đòi chia tay và bỏ đi cùng với người con gái khác. Nó đã ngồi trước của sổ và thở dài như vậy suốt cả ngày mà không chịu ăn gì. 3 đứa bạn của nó nhìn vậy thì cũng buồn lắm nên đã gọi tên đó ra bãi đất trống và cho tên đó một trận (tất nhiên là không cho nó biết). Cả bọn đang ngồi than thở thì bỗng tiếng chuông điện thoại của nó vang lên “Cố quên đi một hình bóng dẫu đôi tay vẫn không thể buông cố quên đi một lời nói dù cho con tim thét gào phải xa nhau thôi đừng tiếc để cho nhau mỗi con đường riêng hãy thứ tha bao lầm lỗi giờ đây không ai giữ được… tiếng yêu lúc đầu… ” ( Cố quên – Khởi My) Thấy màn hình điện thoại…
Chương 4: Nhập học
Chinh Phục Tứ Đại Ác MaTác giả: Myeon Nguyễn- Haizzz…. – nó với khuôn mặt buồn bã nhìn ra cửa sổ rồi thở dài. - My à, mày đừng có buồn nữa, dù gì thì hắn ta cũng bỏ đi rồi, mày có ngồi đó mà thở dài suốt cả ngày thì hắn cũng chẳng quay lại đâu. – Giang, Ngân và Trà ra sức thuyết phục nó trở thành con người vui vẻ, hòa đồng và nhí nhảnh như thường ngày. Nguyên nhân khiến nó trở nên như vậy là vì tên người yêu của nó đã đòi chia tay và bỏ đi cùng với người con gái khác. Nó đã ngồi trước của sổ và thở dài như vậy suốt cả ngày mà không chịu ăn gì. 3 đứa bạn của nó nhìn vậy thì cũng buồn lắm nên đã gọi tên đó ra bãi đất trống và cho tên đó một trận (tất nhiên là không cho nó biết). Cả bọn đang ngồi than thở thì bỗng tiếng chuông điện thoại của nó vang lên “Cố quên đi một hình bóng dẫu đôi tay vẫn không thể buông cố quên đi một lời nói dù cho con tim thét gào phải xa nhau thôi đừng tiếc để cho nhau mỗi con đường riêng hãy thứ tha bao lầm lỗi giờ đây không ai giữ được… tiếng yêu lúc đầu… ” ( Cố quên – Khởi My) Thấy màn hình điện thoại… Sau khi quậy tưng bừng thì bọn nó cũng đành ra về trong nuối tiếc vì vẫn muốn quậy nữa. (@.@ Quậy như vầy mà còn muốn quậy nữa chắc quán bar này sập mất. Pó tay mí chị.) Thấy bọn nó đứng lên ra về thì 4 anh chàng kia cũng về luôn. (Không về chẳng nhẽ ngồi đấy đến sáng -_- ) Về nhà, 4 đứa tụi nó lăn ra ngủ trong khi có 4 anh chàng đang trằn trọc nằm suy nghĩ về bọn nó. Mỗi người theo đuổi 1 suy nghĩ, người thì nghĩ nó là ai mà vừa xuất hiện đã gây ẩu đả rồi? người lại nghĩ bọn nó ở đâu đến mà xinh zữ zậy? ….vân…vân… Mấy anh nằm trằn trọc suy nghĩ rồi ngủ lúc nào cũng không hay.Sáng hôm sau – ngày chủ nhật, bây giờ đã là 8h sáng mà bọn nó vẫn chưa chịu dậy nữa làm ông quản gia khổ sở lết cái thân già lên phòng gọi từng đứa một mà đáp lại ông vẫn chỉ là sự im lặng, ông đành ngậm ngùi đi làm nhiệm vụ của mình. 9h30’ nó mới tỉnh giấc rồi đi làm VSCN, nó nghĩ 3 đứa kia chắc cũng dậy rồi nên khỏi gọi. Quả không sai, khi nó tỉnh giấc thì 3 người còn lại cũng tỉnh luôn. Bọn nó bước vào phòng ăn để dùng bữa sáng kiêm luôn cả bữa trưa. Đang ăn uống vui vẻ với nhau bỗng chuông điện thoại của Giang vang lên:“Sớm mai lung linh đôi chân nhẹ bướcXinh tươi đôi má em hồngNghiêng nghiêng đôi vai em ngân nga khúc hátChợt một nụ cười say đắmLàm lòng bồi hồi ngất ngâyChợt nhận ra anh đến bên thật gầnLa là la lá la”( Hey boy – Khởi My)- Ai gọi vậy? – Trà tò mò.- Là pama. – Giang đáp.- Vậy nghe coi pama nói zề. – Ngân.- À lố! Vua và Hoàng Hậu có gì chỉ bảo ạ? – Giang đùa.- Con bé này! Pama chỉ muốn nhắc các con 1 việc thôi. – Pama mắng yêu Giang rồi đáp.- Việc zề ạ? Pama đừng nói là bọn con phải đi học nhá! – Ngân nhanh nhảu.- Con nói chuẩn ghê! Pama nhắc các con là mai các con sẽ bắt đầu đi học tại trường Rain – trường nổi tiếng nhất tại đây và cũng chỉ dành cho con nhà quý tộc, vì vậy các con đi học đừng có quậy quá. (trường này tác giả chém đấy hì hì) – Pama Giang căn dặn.- Dạ…. – Bọn nó đáp lại bằng chất giọng ỉu xìu.- Ô sờ kê! Thôi bái bai các con yêu. – Pama Giang nhí nhảnh.- Dạ! Pai pai pama. – Bọn nó vẫn chưa hết ỉu xìu, còn cảm thấy bị mất tự do nữa chứ. (Mấy chị ơi bây giờ vẫn chưa mất tự do đâu! Về sau mấy chị mới thật sự bị mất tự do đấy hehe)Bọn nó ăn uống xong xuôi thì kéo nhau lên phòng nó để bàn kế hoạch tác chiến cho ngày mai.- Ê My, Giang. Bọn mày có kế hoạch gì chưa? – Ngân và Trà tò mò hỏi. (Lý do Ngân và Trà hỏi chị My và chị Giang là vì hồi còn đi học ở bên Anh, tất cả các trò quậy phá đều là kế hoạch của 2 chị. Và kết quả là trường đã rất nhiều lần phải xây lại phòng thí nghiệm, rất nhiều thầy cô giáo đặc biệt là giám thị phải xin về hưu sớm,...vân… vân…)- Hừm, để xem nào. – Giang chống tay xuống cằm vuốt vuốt tỏ vẻ suy tư.5 phút, 10 phút, 15 phút trôi qua nhanh chóng và rồi… “Tinh”- A! Ra rồi! – My cười bí hiểm.- Sao? Sao? Như nào? Nói nghe coi! – Trà như bắt được vàng.- Lại đây! Như này… như này… và như này… ok? – Sau 15’ phổ biến kế hoạch cho 3 con bạn My đưa ra câu hỏi.- Ô tê luôn! Kế hoạch của mày quá hoàn hảo My ạ! – Ngân giơ tay kiểu number one và khen My.- Vậy giờ bọn mình đi ngủ đi! Mai bắt đầu tác chiến! – Trà nói.- ukm. Ngủ ngon nha! – Bọn nó chúc nhau ngủ ngon xong thì mỗi đứa về một phòng trong lòng mừng thầm vì mai sẽ được quậy một bữa thật hoành tráng.
Sau khi quậy tưng bừng thì bọn
nó cũng đành ra về trong nuối tiếc vì vẫn muốn quậy nữa. (@.@ Quậy như vầy mà
còn muốn quậy nữa chắc quán bar này sập mất. Pó tay
mí chị.) Thấy bọn nó đứng lên ra về thì 4 anh chàng kia cũng về luôn. (Không về
chẳng nhẽ ngồi đấy đến sáng -_- ) Về
nhà, 4 đứa tụi nó lăn ra ngủ trong khi có 4 anh chàng đang trằn trọc nằm suy
nghĩ về bọn nó. Mỗi người theo đuổi 1 suy nghĩ, người thì nghĩ nó là ai mà vừa
xuất hiện đã gây ẩu đả rồi? người lại nghĩ bọn nó ở đâu đến mà xinh zữ zậy?
….vân…vân… Mấy anh nằm trằn trọc suy nghĩ rồi ngủ lúc nào cũng không
hay.
Sáng
hôm sau – ngày chủ nhật, bây giờ đã là 8h sáng mà bọn nó vẫn chưa chịu dậy nữa
làm ông quản gia khổ sở lết cái thân già lên phòng gọi từng đứa một mà đáp lại
ông vẫn chỉ là sự im lặng, ông đành ngậm ngùi đi làm nhiệm vụ của mình. 9h30’
nó mới tỉnh giấc rồi đi làm VSCN, nó nghĩ 3 đứa kia chắc cũng dậy rồi nên khỏi
gọi. Quả không sai, khi nó tỉnh giấc thì 3 người còn lại cũng tỉnh luôn. Bọn nó
bước vào phòng ăn để dùng bữa sáng kiêm luôn cả bữa trưa. Đang ăn uống vui vẻ với
nhau bỗng chuông điện thoại của Giang vang lên:
“Sớm mai lung linh đôi chân nhẹ bước
Xinh tươi đôi má em hồng
Nghiêng nghiêng đôi vai em ngân nga khúc hát
Chợt một nụ cười say đắm
Làm lòng bồi hồi ngất ngây
Chợt nhận ra anh đến bên thật gần
La là la lá la”
( Hey boy – Khởi My)
- Ai gọi vậy? – Trà tò mò.
- Là pama. – Giang đáp.
- Vậy nghe coi pama nói zề. – Ngân.
- À lố! Vua và Hoàng Hậu có gì chỉ bảo ạ? – Giang đùa.
- Con bé này! Pama chỉ muốn nhắc các con 1 việc thôi. – Pama mắng yêu Giang rồi
đáp.
- Việc zề ạ? Pama đừng nói là bọn con phải đi học nhá! – Ngân nhanh nhảu.
- Con nói chuẩn ghê! Pama nhắc các con là mai các con sẽ bắt đầu đi học tại trường
Rain – trường nổi tiếng nhất tại đây và cũng chỉ dành cho con nhà quý tộc, vì vậy
các con đi học đừng có quậy quá. (trường này tác giả chém đấy hì hì) – Pama
Giang căn dặn.
- Dạ…. – Bọn nó đáp lại bằng chất giọng ỉu xìu.
- Ô sờ kê! Thôi bái bai các con yêu. – Pama Giang nhí nhảnh.
- Dạ! Pai pai pama. – Bọn nó vẫn chưa hết ỉu xìu, còn cảm thấy bị mất tự do nữa
chứ. (Mấy chị ơi bây giờ vẫn chưa mất tự do đâu! Về sau mấy chị mới thật sự bị
mất tự do đấy hehe)
Bọn nó ăn uống xong xuôi thì kéo
nhau lên phòng nó để bàn kế hoạch tác chiến cho ngày mai.
- Ê My, Giang. Bọn mày có kế hoạch gì chưa? – Ngân và Trà tò mò hỏi. (Lý do
Ngân và Trà hỏi chị My và chị Giang là vì hồi còn đi học ở bên Anh, tất cả các
trò quậy phá đều là kế hoạch của 2 chị. Và kết quả là trường đã rất nhiều lần
phải xây lại phòng thí nghiệm, rất nhiều thầy cô giáo đặc biệt là giám thị phải
xin về hưu sớm,...vân… vân…)
- Hừm, để xem nào. – Giang chống tay xuống cằm vuốt vuốt tỏ vẻ suy tư.
5 phút, 10 phút, 15 phút trôi qua
nhanh chóng và rồi… “Tinh”
- A! Ra rồi! – My cười bí hiểm.
- Sao? Sao? Như nào? Nói nghe coi! – Trà như bắt được vàng.
- Lại đây! Như này… như này… và như này… ok? – Sau 15’ phổ biến kế hoạch cho 3
con bạn My đưa ra câu hỏi.
- Ô tê luôn! Kế hoạch của mày quá hoàn hảo My ạ! – Ngân giơ tay kiểu number one
và khen My.
- Vậy giờ bọn mình đi ngủ đi! Mai bắt đầu tác chiến! – Trà nói.
- ukm. Ngủ ngon nha! – Bọn nó chúc nhau ngủ ngon xong thì mỗi đứa về một phòng
trong lòng mừng thầm vì mai sẽ được quậy một bữa thật hoành tráng.
Chinh Phục Tứ Đại Ác MaTác giả: Myeon Nguyễn- Haizzz…. – nó với khuôn mặt buồn bã nhìn ra cửa sổ rồi thở dài. - My à, mày đừng có buồn nữa, dù gì thì hắn ta cũng bỏ đi rồi, mày có ngồi đó mà thở dài suốt cả ngày thì hắn cũng chẳng quay lại đâu. – Giang, Ngân và Trà ra sức thuyết phục nó trở thành con người vui vẻ, hòa đồng và nhí nhảnh như thường ngày. Nguyên nhân khiến nó trở nên như vậy là vì tên người yêu của nó đã đòi chia tay và bỏ đi cùng với người con gái khác. Nó đã ngồi trước của sổ và thở dài như vậy suốt cả ngày mà không chịu ăn gì. 3 đứa bạn của nó nhìn vậy thì cũng buồn lắm nên đã gọi tên đó ra bãi đất trống và cho tên đó một trận (tất nhiên là không cho nó biết). Cả bọn đang ngồi than thở thì bỗng tiếng chuông điện thoại của nó vang lên “Cố quên đi một hình bóng dẫu đôi tay vẫn không thể buông cố quên đi một lời nói dù cho con tim thét gào phải xa nhau thôi đừng tiếc để cho nhau mỗi con đường riêng hãy thứ tha bao lầm lỗi giờ đây không ai giữ được… tiếng yêu lúc đầu… ” ( Cố quên – Khởi My) Thấy màn hình điện thoại… Sau khi quậy tưng bừng thì bọn nó cũng đành ra về trong nuối tiếc vì vẫn muốn quậy nữa. (@.@ Quậy như vầy mà còn muốn quậy nữa chắc quán bar này sập mất. Pó tay mí chị.) Thấy bọn nó đứng lên ra về thì 4 anh chàng kia cũng về luôn. (Không về chẳng nhẽ ngồi đấy đến sáng -_- ) Về nhà, 4 đứa tụi nó lăn ra ngủ trong khi có 4 anh chàng đang trằn trọc nằm suy nghĩ về bọn nó. Mỗi người theo đuổi 1 suy nghĩ, người thì nghĩ nó là ai mà vừa xuất hiện đã gây ẩu đả rồi? người lại nghĩ bọn nó ở đâu đến mà xinh zữ zậy? ….vân…vân… Mấy anh nằm trằn trọc suy nghĩ rồi ngủ lúc nào cũng không hay.Sáng hôm sau – ngày chủ nhật, bây giờ đã là 8h sáng mà bọn nó vẫn chưa chịu dậy nữa làm ông quản gia khổ sở lết cái thân già lên phòng gọi từng đứa một mà đáp lại ông vẫn chỉ là sự im lặng, ông đành ngậm ngùi đi làm nhiệm vụ của mình. 9h30’ nó mới tỉnh giấc rồi đi làm VSCN, nó nghĩ 3 đứa kia chắc cũng dậy rồi nên khỏi gọi. Quả không sai, khi nó tỉnh giấc thì 3 người còn lại cũng tỉnh luôn. Bọn nó bước vào phòng ăn để dùng bữa sáng kiêm luôn cả bữa trưa. Đang ăn uống vui vẻ với nhau bỗng chuông điện thoại của Giang vang lên:“Sớm mai lung linh đôi chân nhẹ bướcXinh tươi đôi má em hồngNghiêng nghiêng đôi vai em ngân nga khúc hátChợt một nụ cười say đắmLàm lòng bồi hồi ngất ngâyChợt nhận ra anh đến bên thật gầnLa là la lá la”( Hey boy – Khởi My)- Ai gọi vậy? – Trà tò mò.- Là pama. – Giang đáp.- Vậy nghe coi pama nói zề. – Ngân.- À lố! Vua và Hoàng Hậu có gì chỉ bảo ạ? – Giang đùa.- Con bé này! Pama chỉ muốn nhắc các con 1 việc thôi. – Pama mắng yêu Giang rồi đáp.- Việc zề ạ? Pama đừng nói là bọn con phải đi học nhá! – Ngân nhanh nhảu.- Con nói chuẩn ghê! Pama nhắc các con là mai các con sẽ bắt đầu đi học tại trường Rain – trường nổi tiếng nhất tại đây và cũng chỉ dành cho con nhà quý tộc, vì vậy các con đi học đừng có quậy quá. (trường này tác giả chém đấy hì hì) – Pama Giang căn dặn.- Dạ…. – Bọn nó đáp lại bằng chất giọng ỉu xìu.- Ô sờ kê! Thôi bái bai các con yêu. – Pama Giang nhí nhảnh.- Dạ! Pai pai pama. – Bọn nó vẫn chưa hết ỉu xìu, còn cảm thấy bị mất tự do nữa chứ. (Mấy chị ơi bây giờ vẫn chưa mất tự do đâu! Về sau mấy chị mới thật sự bị mất tự do đấy hehe)Bọn nó ăn uống xong xuôi thì kéo nhau lên phòng nó để bàn kế hoạch tác chiến cho ngày mai.- Ê My, Giang. Bọn mày có kế hoạch gì chưa? – Ngân và Trà tò mò hỏi. (Lý do Ngân và Trà hỏi chị My và chị Giang là vì hồi còn đi học ở bên Anh, tất cả các trò quậy phá đều là kế hoạch của 2 chị. Và kết quả là trường đã rất nhiều lần phải xây lại phòng thí nghiệm, rất nhiều thầy cô giáo đặc biệt là giám thị phải xin về hưu sớm,...vân… vân…)- Hừm, để xem nào. – Giang chống tay xuống cằm vuốt vuốt tỏ vẻ suy tư.5 phút, 10 phút, 15 phút trôi qua nhanh chóng và rồi… “Tinh”- A! Ra rồi! – My cười bí hiểm.- Sao? Sao? Như nào? Nói nghe coi! – Trà như bắt được vàng.- Lại đây! Như này… như này… và như này… ok? – Sau 15’ phổ biến kế hoạch cho 3 con bạn My đưa ra câu hỏi.- Ô tê luôn! Kế hoạch của mày quá hoàn hảo My ạ! – Ngân giơ tay kiểu number one và khen My.- Vậy giờ bọn mình đi ngủ đi! Mai bắt đầu tác chiến! – Trà nói.- ukm. Ngủ ngon nha! – Bọn nó chúc nhau ngủ ngon xong thì mỗi đứa về một phòng trong lòng mừng thầm vì mai sẽ được quậy một bữa thật hoành tráng.