Tác giả:

Dưới một cơn mưa tầm tã trong đêm tối tĩnh mịt, một thân thể nhỏ bé ướt sũng trong màn mưa. Đôi mắt ấy, mấy tiếng trước long lanh vui vẻ như thế nào, tại sao bây giờ lại trở nên vô hồn đến như thế. Vả lại, 3 hôm nữa lại là ngày cưới của cô kia mà Từng dòng xe lướt qua, từng dòng người lướt qua, chen chúc nhau, chỉ riêng cô bước đi thật chậm rãi. "Cô gái à, tại sao phố xá đông người đến như thế, lại chỉ có mỗi mình em cô độc đến như vậy. Em có biết rằng, có một người nhìn em mà đau lòng" Một chiếc ô màu đen xuất hiện, cản bước chân cô. Đôi mắt đen không còn nhìn mông lung như trước, cô ngước lên nhìn người đối diện mình. Nhìn người đó, đôi mắt cô lại càng mở to hơn Là anh sao... _Em làm sao vậy, Nguyệt Nhi Đáp lại câu hỏi của anh chỉ là cái lắc đầu khe khẽ. Anh nhìn cô, càng nhìn lại càng thương xót hơn _Em đừng nghĩ có thể dối lừa anh, nhóc con - Anh xoa đầu cô một cách ôn nhu _Hàn Vũ - Cô rụt rè lùi một bước - Anh đừng quên, anh đã có vợ rồi Tiếng nói của cô nhỏ dần, nhỏ dần... Động…

Chương 13

Em Không Muốn Lại Một Lần Tổn ThươngTác giả: Mary MinholDưới một cơn mưa tầm tã trong đêm tối tĩnh mịt, một thân thể nhỏ bé ướt sũng trong màn mưa. Đôi mắt ấy, mấy tiếng trước long lanh vui vẻ như thế nào, tại sao bây giờ lại trở nên vô hồn đến như thế. Vả lại, 3 hôm nữa lại là ngày cưới của cô kia mà Từng dòng xe lướt qua, từng dòng người lướt qua, chen chúc nhau, chỉ riêng cô bước đi thật chậm rãi. "Cô gái à, tại sao phố xá đông người đến như thế, lại chỉ có mỗi mình em cô độc đến như vậy. Em có biết rằng, có một người nhìn em mà đau lòng" Một chiếc ô màu đen xuất hiện, cản bước chân cô. Đôi mắt đen không còn nhìn mông lung như trước, cô ngước lên nhìn người đối diện mình. Nhìn người đó, đôi mắt cô lại càng mở to hơn Là anh sao... _Em làm sao vậy, Nguyệt Nhi Đáp lại câu hỏi của anh chỉ là cái lắc đầu khe khẽ. Anh nhìn cô, càng nhìn lại càng thương xót hơn _Em đừng nghĩ có thể dối lừa anh, nhóc con - Anh xoa đầu cô một cách ôn nhu _Hàn Vũ - Cô rụt rè lùi một bước - Anh đừng quên, anh đã có vợ rồi Tiếng nói của cô nhỏ dần, nhỏ dần... Động… Thế giới này to lớn lắm, xoay lưng lại, không biết phải mất bao lâu mới có ngày trùng phùngNhưng thế giới này cũng nhỏ bé lắm, xoay lưng lại, lại vô tình gặp biết bao nhiêu thứ tình cờ...Quả thực, cô không ngờ mình lại vô tính gặp lại Tuấn Khang. Ách, còn là gặp trong tình huống vô cùng đặc biệt nữa ấy chứDưới làn mưa trắng xóa lãng mạn này, dưới chiếc ô màu vàng chanh tươi tắn lại vô cùng bắt mắt, cô nhìn thấy Tuấn Khang đang ôm hôn Tiêu Dao hết sức cuồng nhiệt, nồng cháyKhoảnh khắc ấy, trái tim cô dường như có chút đau lòng, bàn tay vô thức lại siết chặt lấy anh hơnMà anh cũng tinh tế nhận ra điều ấy, nhẹ nhàng ôm siết lấy eo cô, đem theo chút an ủi vụng vềCô liếc nhìn anh, rồi lại nở nụ cười nhẹ, cùng anh song song đi trên con đường cũ. Nhưng tâm trạng của cả hai dường như có chút khác thườngNhư vậy cũng tốt, Tiêu Dao và Tuấn Khang cuối cùng cũng có thể quen nhau giống như những dự tính của cô, cô phải nên vui vẻ mới đúngNhưng, tại sao nước mắt cô lại không ngừng rơi_Lại khóc... Em vì hắn ta lại tiếp tục tổn thương mình? Hắn ta còn quan trọng trong lòng em sao?_Hàn Vũ...Cô đưa ánh mắt long lanh ngấn nước nhìn anh, trong lòng lại càng dấy lên nỗi chua xótCô đột nhiên ôm chầm lấy anh_Xin lỗi. Hàn Vũ, em xin lỗiAnh thoáng ngạc nhiên trước lời xin lỗi của cô. Vốn dĩ anh cảm thấy hai người giống như hai đường thẳng song song, dù luôn bên cạnh nhưng lại không có mối liên hệ nào, mãi mãi không chạm tới nhau. Cô thật không có bất cứ lỗi lầm nào với anh cảNhớ kĩ lại, hình như lúc trước, khi cô mơ mơ màng màng cũng nói xin lỗi anh. Lời xin lỗi ấy, rốt cuộc bao hàm điều gì?_Đồ ngốc, em chẳng có lỗi gì với anh cả đâuAnh vẫn luôn đối xử tốt với cô đến thế, từ trước đến giờ đều vậy...Nhưng, lần này cô đột nhiên lại đẩy anh ra, làm lòng anh lại có chút hụt hẫnCô nở một nụ cười, một nụ cười có chút gượng gạo, lạc lõng_Xin lỗi, nếu để bạn gái anh nhìn thấy chắc sẽ hiểu lầm mất. Chúng ta về thôiCô chưa kịp xoay lưng lại, lại bị anh kéo cánh tay xoay một vòng, sau đó lại chui gọn vào lồng ngực anh một lần nữa_Đồ ngốc, anh không bắt cá hai tay, anh cũng không có bạn gáiCô ngọ nguậy trong lòng anh, nhỏ giọng nói_Còn cô gái khi nãy..._Anh xem cô ấy là em gái thôi. Mà này nhóc con, đừng nói là em ghen nhaCâu nói của anh làm cô có chút chột dạ. Cô vốn cũng chẳng biết mình có ghen hay không nữa..._Không thèmAi đó đang thầm đỏ mặt, ai đó còn lại lại đang cười rất vui vẻCánh tay anh dần dần nới lỏng ra, cô cũng nhân cơ hội đó mà vùng vẫy khỏi anhÁch, chỉ là, nhân lúc cô vừa mới thoát khỏi lồng ngực anh, lại bị môi anh mạnh mẽ chiếm đoạt. Cô thật sự không ngờ anh càng lúc lại càng giống sắc lang đến như vậy, lúc nào cũng muốn cưỡng hôn cô >

Thế giới này to lớn lắm, xoay lưng lại, không biết phải mất bao lâu mới có ngày trùng phùng

Nhưng thế giới này cũng nhỏ bé lắm, xoay lưng lại, lại vô tình gặp biết bao nhiêu thứ tình cờ...

Quả thực, cô không ngờ mình lại vô tính gặp lại Tuấn Khang. Ách, còn là gặp trong tình huống vô cùng đặc biệt nữa ấy chứ

Dưới làn mưa trắng xóa lãng mạn này, dưới chiếc ô màu vàng chanh tươi tắn lại vô cùng bắt mắt, cô nhìn thấy Tuấn Khang đang ôm hôn Tiêu Dao hết sức cuồng nhiệt, nồng cháy

Khoảnh khắc ấy, trái tim cô dường như có chút đau lòng, bàn tay vô thức lại siết chặt lấy anh hơn

Mà anh cũng tinh tế nhận ra điều ấy, nhẹ nhàng ôm siết lấy eo cô, đem theo chút an ủi vụng về

Cô liếc nhìn anh, rồi lại nở nụ cười nhẹ, cùng anh song song đi trên con đường cũ. Nhưng tâm trạng của cả hai dường như có chút khác thường

Như vậy cũng tốt, Tiêu Dao và Tuấn Khang cuối cùng cũng có thể quen nhau giống như những dự tính của cô, cô phải nên vui vẻ mới đúng

Nhưng, tại sao nước mắt cô lại không ngừng rơi

_Lại khóc... Em vì hắn ta lại tiếp tục tổn thương mình? Hắn ta còn quan trọng trong lòng em sao?

_Hàn Vũ...

Cô đưa ánh mắt long lanh ngấn nước nhìn anh, trong lòng lại càng dấy lên nỗi chua xót

Cô đột nhiên ôm chầm lấy anh

_Xin lỗi. Hàn Vũ, em xin lỗi

Anh thoáng ngạc nhiên trước lời xin lỗi của cô. Vốn dĩ anh cảm thấy hai người giống như hai đường thẳng song song, dù luôn bên cạnh nhưng lại không có mối liên hệ nào, mãi mãi không chạm tới nhau. Cô thật không có bất cứ lỗi lầm nào với anh cả

Nhớ kĩ lại, hình như lúc trước, khi cô mơ mơ màng màng cũng nói xin lỗi anh. Lời xin lỗi ấy, rốt cuộc bao hàm điều gì?

_Đồ ngốc, em chẳng có lỗi gì với anh cả đâu

Anh vẫn luôn đối xử tốt với cô đến thế, từ trước đến giờ đều vậy...

Nhưng, lần này cô đột nhiên lại đẩy anh ra, làm lòng anh lại có chút hụt hẫn

Cô nở một nụ cười, một nụ cười có chút gượng gạo, lạc lõng

_Xin lỗi, nếu để bạn gái anh nhìn thấy chắc sẽ hiểu lầm mất. Chúng ta về thôi

Cô chưa kịp xoay lưng lại, lại bị anh kéo cánh tay xoay một vòng, sau đó lại chui gọn vào lồng ngực anh một lần nữa

_Đồ ngốc, anh không bắt cá hai tay, anh cũng không có bạn gái

Cô ngọ nguậy trong lòng anh, nhỏ giọng nói

_Còn cô gái khi nãy...

_Anh xem cô ấy là em gái thôi. Mà này nhóc con, đừng nói là em ghen nha

Câu nói của anh làm cô có chút chột dạ. Cô vốn cũng chẳng biết mình có ghen hay không nữa...

_Không thèm

Ai đó đang thầm đỏ mặt, ai đó còn lại lại đang cười rất vui vẻ

Cánh tay anh dần dần nới lỏng ra, cô cũng nhân cơ hội đó mà vùng vẫy khỏi anh

Ách, chỉ là, nhân lúc cô vừa mới thoát khỏi lồng ngực anh, lại bị môi anh mạnh mẽ chiếm đoạt. Cô thật sự không ngờ anh càng lúc lại càng giống sắc lang đến như vậy, lúc nào cũng muốn cưỡng hôn cô >

Em Không Muốn Lại Một Lần Tổn ThươngTác giả: Mary MinholDưới một cơn mưa tầm tã trong đêm tối tĩnh mịt, một thân thể nhỏ bé ướt sũng trong màn mưa. Đôi mắt ấy, mấy tiếng trước long lanh vui vẻ như thế nào, tại sao bây giờ lại trở nên vô hồn đến như thế. Vả lại, 3 hôm nữa lại là ngày cưới của cô kia mà Từng dòng xe lướt qua, từng dòng người lướt qua, chen chúc nhau, chỉ riêng cô bước đi thật chậm rãi. "Cô gái à, tại sao phố xá đông người đến như thế, lại chỉ có mỗi mình em cô độc đến như vậy. Em có biết rằng, có một người nhìn em mà đau lòng" Một chiếc ô màu đen xuất hiện, cản bước chân cô. Đôi mắt đen không còn nhìn mông lung như trước, cô ngước lên nhìn người đối diện mình. Nhìn người đó, đôi mắt cô lại càng mở to hơn Là anh sao... _Em làm sao vậy, Nguyệt Nhi Đáp lại câu hỏi của anh chỉ là cái lắc đầu khe khẽ. Anh nhìn cô, càng nhìn lại càng thương xót hơn _Em đừng nghĩ có thể dối lừa anh, nhóc con - Anh xoa đầu cô một cách ôn nhu _Hàn Vũ - Cô rụt rè lùi một bước - Anh đừng quên, anh đã có vợ rồi Tiếng nói của cô nhỏ dần, nhỏ dần... Động… Thế giới này to lớn lắm, xoay lưng lại, không biết phải mất bao lâu mới có ngày trùng phùngNhưng thế giới này cũng nhỏ bé lắm, xoay lưng lại, lại vô tình gặp biết bao nhiêu thứ tình cờ...Quả thực, cô không ngờ mình lại vô tính gặp lại Tuấn Khang. Ách, còn là gặp trong tình huống vô cùng đặc biệt nữa ấy chứDưới làn mưa trắng xóa lãng mạn này, dưới chiếc ô màu vàng chanh tươi tắn lại vô cùng bắt mắt, cô nhìn thấy Tuấn Khang đang ôm hôn Tiêu Dao hết sức cuồng nhiệt, nồng cháyKhoảnh khắc ấy, trái tim cô dường như có chút đau lòng, bàn tay vô thức lại siết chặt lấy anh hơnMà anh cũng tinh tế nhận ra điều ấy, nhẹ nhàng ôm siết lấy eo cô, đem theo chút an ủi vụng vềCô liếc nhìn anh, rồi lại nở nụ cười nhẹ, cùng anh song song đi trên con đường cũ. Nhưng tâm trạng của cả hai dường như có chút khác thườngNhư vậy cũng tốt, Tiêu Dao và Tuấn Khang cuối cùng cũng có thể quen nhau giống như những dự tính của cô, cô phải nên vui vẻ mới đúngNhưng, tại sao nước mắt cô lại không ngừng rơi_Lại khóc... Em vì hắn ta lại tiếp tục tổn thương mình? Hắn ta còn quan trọng trong lòng em sao?_Hàn Vũ...Cô đưa ánh mắt long lanh ngấn nước nhìn anh, trong lòng lại càng dấy lên nỗi chua xótCô đột nhiên ôm chầm lấy anh_Xin lỗi. Hàn Vũ, em xin lỗiAnh thoáng ngạc nhiên trước lời xin lỗi của cô. Vốn dĩ anh cảm thấy hai người giống như hai đường thẳng song song, dù luôn bên cạnh nhưng lại không có mối liên hệ nào, mãi mãi không chạm tới nhau. Cô thật không có bất cứ lỗi lầm nào với anh cảNhớ kĩ lại, hình như lúc trước, khi cô mơ mơ màng màng cũng nói xin lỗi anh. Lời xin lỗi ấy, rốt cuộc bao hàm điều gì?_Đồ ngốc, em chẳng có lỗi gì với anh cả đâuAnh vẫn luôn đối xử tốt với cô đến thế, từ trước đến giờ đều vậy...Nhưng, lần này cô đột nhiên lại đẩy anh ra, làm lòng anh lại có chút hụt hẫnCô nở một nụ cười, một nụ cười có chút gượng gạo, lạc lõng_Xin lỗi, nếu để bạn gái anh nhìn thấy chắc sẽ hiểu lầm mất. Chúng ta về thôiCô chưa kịp xoay lưng lại, lại bị anh kéo cánh tay xoay một vòng, sau đó lại chui gọn vào lồng ngực anh một lần nữa_Đồ ngốc, anh không bắt cá hai tay, anh cũng không có bạn gáiCô ngọ nguậy trong lòng anh, nhỏ giọng nói_Còn cô gái khi nãy..._Anh xem cô ấy là em gái thôi. Mà này nhóc con, đừng nói là em ghen nhaCâu nói của anh làm cô có chút chột dạ. Cô vốn cũng chẳng biết mình có ghen hay không nữa..._Không thèmAi đó đang thầm đỏ mặt, ai đó còn lại lại đang cười rất vui vẻCánh tay anh dần dần nới lỏng ra, cô cũng nhân cơ hội đó mà vùng vẫy khỏi anhÁch, chỉ là, nhân lúc cô vừa mới thoát khỏi lồng ngực anh, lại bị môi anh mạnh mẽ chiếm đoạt. Cô thật sự không ngờ anh càng lúc lại càng giống sắc lang đến như vậy, lúc nào cũng muốn cưỡng hôn cô >

Chương 13