Dưới một cơn mưa tầm tã trong đêm tối tĩnh mịt, một thân thể nhỏ bé ướt sũng trong màn mưa. Đôi mắt ấy, mấy tiếng trước long lanh vui vẻ như thế nào, tại sao bây giờ lại trở nên vô hồn đến như thế. Vả lại, 3 hôm nữa lại là ngày cưới của cô kia mà Từng dòng xe lướt qua, từng dòng người lướt qua, chen chúc nhau, chỉ riêng cô bước đi thật chậm rãi. "Cô gái à, tại sao phố xá đông người đến như thế, lại chỉ có mỗi mình em cô độc đến như vậy. Em có biết rằng, có một người nhìn em mà đau lòng" Một chiếc ô màu đen xuất hiện, cản bước chân cô. Đôi mắt đen không còn nhìn mông lung như trước, cô ngước lên nhìn người đối diện mình. Nhìn người đó, đôi mắt cô lại càng mở to hơn Là anh sao... _Em làm sao vậy, Nguyệt Nhi Đáp lại câu hỏi của anh chỉ là cái lắc đầu khe khẽ. Anh nhìn cô, càng nhìn lại càng thương xót hơn _Em đừng nghĩ có thể dối lừa anh, nhóc con - Anh xoa đầu cô một cách ôn nhu _Hàn Vũ - Cô rụt rè lùi một bước - Anh đừng quên, anh đã có vợ rồi Tiếng nói của cô nhỏ dần, nhỏ dần... Động…
Chương 14
Em Không Muốn Lại Một Lần Tổn ThươngTác giả: Mary MinholDưới một cơn mưa tầm tã trong đêm tối tĩnh mịt, một thân thể nhỏ bé ướt sũng trong màn mưa. Đôi mắt ấy, mấy tiếng trước long lanh vui vẻ như thế nào, tại sao bây giờ lại trở nên vô hồn đến như thế. Vả lại, 3 hôm nữa lại là ngày cưới của cô kia mà Từng dòng xe lướt qua, từng dòng người lướt qua, chen chúc nhau, chỉ riêng cô bước đi thật chậm rãi. "Cô gái à, tại sao phố xá đông người đến như thế, lại chỉ có mỗi mình em cô độc đến như vậy. Em có biết rằng, có một người nhìn em mà đau lòng" Một chiếc ô màu đen xuất hiện, cản bước chân cô. Đôi mắt đen không còn nhìn mông lung như trước, cô ngước lên nhìn người đối diện mình. Nhìn người đó, đôi mắt cô lại càng mở to hơn Là anh sao... _Em làm sao vậy, Nguyệt Nhi Đáp lại câu hỏi của anh chỉ là cái lắc đầu khe khẽ. Anh nhìn cô, càng nhìn lại càng thương xót hơn _Em đừng nghĩ có thể dối lừa anh, nhóc con - Anh xoa đầu cô một cách ôn nhu _Hàn Vũ - Cô rụt rè lùi một bước - Anh đừng quên, anh đã có vợ rồi Tiếng nói của cô nhỏ dần, nhỏ dần... Động… Vào một ngày nắng hạ, cô tự tặng cho mình một chuyến thư giãn tuyệt vờiCô đi vào siêu thị sách, đó là một nơi ấy rất rộng lớn, nhìn quanh đâu đâu cũng chỉ toàn sách và sách, thật sự làm cô rất k*ch th*ch nha. Vào nơi này 4 năm sau, có một quyển sách do cô xuất bản được bày bán ở đây. Hẳn ai trong trường hợp đó cũng đều rất hạnh phúc y như cô vậy, phải không?Nhắc đến sách mới làm cô sực nhớ ra, khoảng thời gian này của trước đây cô đang viết một truyện tình cảm lãng mạn. Đáng lẽ ra thời gian này cô đã đăng được một nửa rồi mới đúng, nhưng mà suốt 7 tháng qua, cô chỉ lo giải quyết chuyện tình cảm của mình mà thôi. Thật là một tác giả đáng trách mà >
Vào một ngày nắng hạ, cô tự tặng cho mình một chuyến thư giãn tuyệt vời
Cô đi vào siêu thị sách, đó là một nơi ấy rất rộng lớn, nhìn quanh đâu đâu cũng chỉ toàn sách và sách, thật sự làm cô rất k*ch th*ch nha. Vào nơi này 4 năm sau, có một quyển sách do cô xuất bản được bày bán ở đây. Hẳn ai trong trường hợp đó cũng đều rất hạnh phúc y như cô vậy, phải không?
Nhắc đến sách mới làm cô sực nhớ ra, khoảng thời gian này của trước đây cô đang viết một truyện tình cảm lãng mạn. Đáng lẽ ra thời gian này cô đã đăng được một nửa rồi mới đúng, nhưng mà suốt 7 tháng qua, cô chỉ lo giải quyết chuyện tình cảm của mình mà thôi. Thật là một tác giả đáng trách mà >
Em Không Muốn Lại Một Lần Tổn ThươngTác giả: Mary MinholDưới một cơn mưa tầm tã trong đêm tối tĩnh mịt, một thân thể nhỏ bé ướt sũng trong màn mưa. Đôi mắt ấy, mấy tiếng trước long lanh vui vẻ như thế nào, tại sao bây giờ lại trở nên vô hồn đến như thế. Vả lại, 3 hôm nữa lại là ngày cưới của cô kia mà Từng dòng xe lướt qua, từng dòng người lướt qua, chen chúc nhau, chỉ riêng cô bước đi thật chậm rãi. "Cô gái à, tại sao phố xá đông người đến như thế, lại chỉ có mỗi mình em cô độc đến như vậy. Em có biết rằng, có một người nhìn em mà đau lòng" Một chiếc ô màu đen xuất hiện, cản bước chân cô. Đôi mắt đen không còn nhìn mông lung như trước, cô ngước lên nhìn người đối diện mình. Nhìn người đó, đôi mắt cô lại càng mở to hơn Là anh sao... _Em làm sao vậy, Nguyệt Nhi Đáp lại câu hỏi của anh chỉ là cái lắc đầu khe khẽ. Anh nhìn cô, càng nhìn lại càng thương xót hơn _Em đừng nghĩ có thể dối lừa anh, nhóc con - Anh xoa đầu cô một cách ôn nhu _Hàn Vũ - Cô rụt rè lùi một bước - Anh đừng quên, anh đã có vợ rồi Tiếng nói của cô nhỏ dần, nhỏ dần... Động… Vào một ngày nắng hạ, cô tự tặng cho mình một chuyến thư giãn tuyệt vờiCô đi vào siêu thị sách, đó là một nơi ấy rất rộng lớn, nhìn quanh đâu đâu cũng chỉ toàn sách và sách, thật sự làm cô rất k*ch th*ch nha. Vào nơi này 4 năm sau, có một quyển sách do cô xuất bản được bày bán ở đây. Hẳn ai trong trường hợp đó cũng đều rất hạnh phúc y như cô vậy, phải không?Nhắc đến sách mới làm cô sực nhớ ra, khoảng thời gian này của trước đây cô đang viết một truyện tình cảm lãng mạn. Đáng lẽ ra thời gian này cô đã đăng được một nửa rồi mới đúng, nhưng mà suốt 7 tháng qua, cô chỉ lo giải quyết chuyện tình cảm của mình mà thôi. Thật là một tác giả đáng trách mà >