Vẫn như mọi ngày cô thức dậy cùng với cặp mắt thâm quầng và sưng húp. Bước từng bước nặng nề xuống cầu thang, sau khi yên vị xuống bàn ăn sáng bà Phong- mẹ của cô lại ngao ngán nhìn đứa con gái "bé bỏng " của mình: -Suốt ngày thức đêm, nhìn y như xác sống. -Mẹ à có cần phải nặng lời với con như thế không? Hôm nay con ngủ sớm hơn bình thường một tiếng đấy! Cô nói kèm theo với khuôn mặt dương dương tự đắc -Vậy à! thế con ngủ lúc mấy giờ? _ bà Phong "âu yếm" nhìn con gái -3h sáng ạ! Cô nói mà không thèm nhìn sắc mặt của mẹ rồi thản nhiên ăn sáng. Bà Phong cầm cái đĩa mà tay rung rung, thấy tình hình không ổn lắm ông Phong -ba cô mới lên tiếng giảng hòa,hối thúc cô ăn sáng rồi còn đi học. Với lực học của cô thì không thể nào vào được ngôi trường danh tiếng trong thành phố. Nhưng không hiểu sao may mắn thật sự đã mỉm cười với cô.Với số điểm sát xuất -26 cô đã đỗ được vào ngôi trường cấp 3 mà nhiều người mơ cũng không được. Riêng cô thì cô cho rằng "Mọi việc đều là do may mắn,là do may mắn…
Chương 26
Đồ Hậu Đậu! Em... Có Khỏe Không? (Tfboys)Tác giả: Vân NamVẫn như mọi ngày cô thức dậy cùng với cặp mắt thâm quầng và sưng húp. Bước từng bước nặng nề xuống cầu thang, sau khi yên vị xuống bàn ăn sáng bà Phong- mẹ của cô lại ngao ngán nhìn đứa con gái "bé bỏng " của mình: -Suốt ngày thức đêm, nhìn y như xác sống. -Mẹ à có cần phải nặng lời với con như thế không? Hôm nay con ngủ sớm hơn bình thường một tiếng đấy! Cô nói kèm theo với khuôn mặt dương dương tự đắc -Vậy à! thế con ngủ lúc mấy giờ? _ bà Phong "âu yếm" nhìn con gái -3h sáng ạ! Cô nói mà không thèm nhìn sắc mặt của mẹ rồi thản nhiên ăn sáng. Bà Phong cầm cái đĩa mà tay rung rung, thấy tình hình không ổn lắm ông Phong -ba cô mới lên tiếng giảng hòa,hối thúc cô ăn sáng rồi còn đi học. Với lực học của cô thì không thể nào vào được ngôi trường danh tiếng trong thành phố. Nhưng không hiểu sao may mắn thật sự đã mỉm cười với cô.Với số điểm sát xuất -26 cô đã đỗ được vào ngôi trường cấp 3 mà nhiều người mơ cũng không được. Riêng cô thì cô cho rằng "Mọi việc đều là do may mắn,là do may mắn… Trong khi anh hì hục, bất chấp lời nhác nở của thầy giáo thì cô vẫn vô tư ngủ khò trên giường. Đang say giấc nồng thì cô bật dậy vì cái bụng đang kêu réo của mình. Lê tấm thân tàn tạ kia xuống bếp cô lục tung cái tủ lạnh cuối cùng tìm thấy một hộp sữa và vài chiếc bánh quy. Dự định đem lên phòng ăn nhưng ánh sáng hắc ra từ phòng của anh làm cô hơi tò mò. -Giờ này mà anh ta còn làm gì mà chưa chịu đi ngủ. Chắc lại cắm đầu chơi game, thật không thể chấp nhận được mà Cô hùng dũng bước vào phòng anh với ý nghĩ-Vương Tuấn Khải, anh được lắm suốt ngày mắng tôi vì tội thức khuya mà tới giờ anh còn không chịu đi ngủ tôi mách anh Tuấn.Anh thật tức chết mà, chưa hiểu chuyện gì mà đã vội phán đoán như vậy. Lại còn mách Thiên Tuấn.-Tiểu thư xin người lại đây.Cô vênh váo bước đến chỗ anh, mà hình như có gì đó sai sai thì phải, cô cảm nhận được một luồng ám khí vô cùng độc hại. Cô hơi nghi ngờ nhưng cũng gạt phăng qua một bên-Sao nào? muốn chuộc tội với bản cô nương sao? Được rồi thành tâm vào có khi tôi sẽ cân nhắc chuyện này.-Hoàn Ánh Nguyệt, cô cho tôi là ai chứ tôi là Vương Tuấn Khải đấy nhé, cô nghĩ cô dọa được tôi sao, cô ngây thơ quá rồi đấy.Anh vừa nói vừa tiến lại gần cô, với khuôn mặt vô cùng nham hiểm. cuối cùng cô đã bị anh dồn vào góc tường. Anh cuối sát cái baby face của mình lại gần cô. "Thình...thịch...thình thịch " lần đầu tiên cô quan sát anh với một cự ly gần như vậy. Đúng là đáng xấu hổ mà
Trong khi anh hì hục, bất chấp lời nhác nở của thầy giáo thì cô vẫn vô tư ngủ khò trên giường. Đang say giấc nồng thì cô bật dậy vì cái bụng đang kêu réo của mình. Lê tấm thân tàn tạ kia xuống bếp cô lục tung cái tủ lạnh cuối cùng tìm thấy một hộp sữa và vài chiếc bánh quy. Dự định đem lên phòng ăn nhưng ánh sáng hắc ra từ phòng của anh làm cô hơi tò mò. -Giờ này mà anh ta còn làm gì mà chưa chịu đi ngủ. Chắc lại cắm đầu chơi game, thật không thể chấp nhận được mà Cô hùng dũng bước vào phòng anh với ý nghĩ
-Vương Tuấn Khải, anh được lắm suốt ngày mắng tôi vì tội thức khuya mà tới giờ anh còn không chịu đi ngủ tôi mách anh Tuấn.
Anh thật tức chết mà, chưa hiểu chuyện gì mà đã vội phán đoán như vậy. Lại còn mách Thiên Tuấn.
-Tiểu thư xin người lại đây.
Cô vênh váo bước đến chỗ anh, mà hình như có gì đó sai sai thì phải, cô cảm nhận được một luồng ám khí vô cùng độc hại. Cô hơi nghi ngờ nhưng cũng gạt phăng qua một bên
-Sao nào? muốn chuộc tội với bản cô nương sao? Được rồi thành tâm vào có khi tôi sẽ cân nhắc chuyện này.
-Hoàn Ánh Nguyệt, cô cho tôi là ai chứ tôi là Vương Tuấn Khải đấy nhé, cô nghĩ cô dọa được tôi sao, cô ngây thơ quá rồi đấy.
Anh vừa nói vừa tiến lại gần cô, với khuôn mặt vô cùng nham hiểm. cuối cùng cô đã bị anh dồn vào góc tường. Anh cuối sát cái baby face của mình lại gần cô. "Thình...thịch...thình thịch " lần đầu tiên cô quan sát anh với một cự ly gần như vậy. Đúng là đáng xấu hổ mà
Đồ Hậu Đậu! Em... Có Khỏe Không? (Tfboys)Tác giả: Vân NamVẫn như mọi ngày cô thức dậy cùng với cặp mắt thâm quầng và sưng húp. Bước từng bước nặng nề xuống cầu thang, sau khi yên vị xuống bàn ăn sáng bà Phong- mẹ của cô lại ngao ngán nhìn đứa con gái "bé bỏng " của mình: -Suốt ngày thức đêm, nhìn y như xác sống. -Mẹ à có cần phải nặng lời với con như thế không? Hôm nay con ngủ sớm hơn bình thường một tiếng đấy! Cô nói kèm theo với khuôn mặt dương dương tự đắc -Vậy à! thế con ngủ lúc mấy giờ? _ bà Phong "âu yếm" nhìn con gái -3h sáng ạ! Cô nói mà không thèm nhìn sắc mặt của mẹ rồi thản nhiên ăn sáng. Bà Phong cầm cái đĩa mà tay rung rung, thấy tình hình không ổn lắm ông Phong -ba cô mới lên tiếng giảng hòa,hối thúc cô ăn sáng rồi còn đi học. Với lực học của cô thì không thể nào vào được ngôi trường danh tiếng trong thành phố. Nhưng không hiểu sao may mắn thật sự đã mỉm cười với cô.Với số điểm sát xuất -26 cô đã đỗ được vào ngôi trường cấp 3 mà nhiều người mơ cũng không được. Riêng cô thì cô cho rằng "Mọi việc đều là do may mắn,là do may mắn… Trong khi anh hì hục, bất chấp lời nhác nở của thầy giáo thì cô vẫn vô tư ngủ khò trên giường. Đang say giấc nồng thì cô bật dậy vì cái bụng đang kêu réo của mình. Lê tấm thân tàn tạ kia xuống bếp cô lục tung cái tủ lạnh cuối cùng tìm thấy một hộp sữa và vài chiếc bánh quy. Dự định đem lên phòng ăn nhưng ánh sáng hắc ra từ phòng của anh làm cô hơi tò mò. -Giờ này mà anh ta còn làm gì mà chưa chịu đi ngủ. Chắc lại cắm đầu chơi game, thật không thể chấp nhận được mà Cô hùng dũng bước vào phòng anh với ý nghĩ-Vương Tuấn Khải, anh được lắm suốt ngày mắng tôi vì tội thức khuya mà tới giờ anh còn không chịu đi ngủ tôi mách anh Tuấn.Anh thật tức chết mà, chưa hiểu chuyện gì mà đã vội phán đoán như vậy. Lại còn mách Thiên Tuấn.-Tiểu thư xin người lại đây.Cô vênh váo bước đến chỗ anh, mà hình như có gì đó sai sai thì phải, cô cảm nhận được một luồng ám khí vô cùng độc hại. Cô hơi nghi ngờ nhưng cũng gạt phăng qua một bên-Sao nào? muốn chuộc tội với bản cô nương sao? Được rồi thành tâm vào có khi tôi sẽ cân nhắc chuyện này.-Hoàn Ánh Nguyệt, cô cho tôi là ai chứ tôi là Vương Tuấn Khải đấy nhé, cô nghĩ cô dọa được tôi sao, cô ngây thơ quá rồi đấy.Anh vừa nói vừa tiến lại gần cô, với khuôn mặt vô cùng nham hiểm. cuối cùng cô đã bị anh dồn vào góc tường. Anh cuối sát cái baby face của mình lại gần cô. "Thình...thịch...thình thịch " lần đầu tiên cô quan sát anh với một cự ly gần như vậy. Đúng là đáng xấu hổ mà