Tác giả:

Lolita, ánh sáng đời tôi, lửa dục lòng tôi. Lầm lỗi của tôi, linh hồn của tôi. Lo-lii-ta: đầu lưỡi lướt ba bước xuôi vòm miệng để vỗ nhẹ, tại bước ba, lên răng. Lo. Lii. Ta. Nàng là Lo, Lo đơn sơ, vào buổi sáng, đứng cao bốn foot mười inch, đi một chiếc tất. Nàng là Lola mặc quần dài. Nàng là Dolly ở trường học. Nàng là Dolores trên dòng điền tên. Nhưng trong vòng tay tôi, nàng lúc nào cũng là Lolita. Nàng có tiền thân nào không? Nàng có, quả thật nàng đã có. Thực tế, có lẽ chẳng có Lolita nào hết nếu tôi đã không yêu, vào mùa hè nọ, một cô bé khởi thủy nào đó. Ở một công quốc bên bờ biển. Ồ, khi nào ư? Áng chừng bao nhiêu năm trước lúc Lolita ra đời thì bấy nhiêu năm cũng là tuổi của tôi mùa hè ấy. Quý vị có thể luôn luôn trông vào kẻ giết người về cách trình bày màu mè. Thưa quí bà và quí ông trong bồi thẩm đoàn, tang vật số một là cái mà những thiên thần thượng đẳng có đôi cánh tuyệt trần, những thiên thần hồn nhiên, không thấu đáo sự tình, đã ghen tị. Xin hãy nhìn cuộn gai rối ren…

Chương 42

LolitaTác giả: Vladimir NabokovTruyện Phương TâyLolita, ánh sáng đời tôi, lửa dục lòng tôi. Lầm lỗi của tôi, linh hồn của tôi. Lo-lii-ta: đầu lưỡi lướt ba bước xuôi vòm miệng để vỗ nhẹ, tại bước ba, lên răng. Lo. Lii. Ta. Nàng là Lo, Lo đơn sơ, vào buổi sáng, đứng cao bốn foot mười inch, đi một chiếc tất. Nàng là Lola mặc quần dài. Nàng là Dolly ở trường học. Nàng là Dolores trên dòng điền tên. Nhưng trong vòng tay tôi, nàng lúc nào cũng là Lolita. Nàng có tiền thân nào không? Nàng có, quả thật nàng đã có. Thực tế, có lẽ chẳng có Lolita nào hết nếu tôi đã không yêu, vào mùa hè nọ, một cô bé khởi thủy nào đó. Ở một công quốc bên bờ biển. Ồ, khi nào ư? Áng chừng bao nhiêu năm trước lúc Lolita ra đời thì bấy nhiêu năm cũng là tuổi của tôi mùa hè ấy. Quý vị có thể luôn luôn trông vào kẻ giết người về cách trình bày màu mè. Thưa quí bà và quí ông trong bồi thẩm đoàn, tang vật số một là cái mà những thiên thần thượng đẳng có đôi cánh tuyệt trần, những thiên thần hồn nhiên, không thấu đáo sự tình, đã ghen tị. Xin hãy nhìn cuộn gai rối ren… Đôi khi... Cố lên nào, chính xác là bao nhiêu lần, Bert nhỉ? Cậu có thể nhớ lại bốn, năm, nhiều hơn những dịp như thế không? Hay là không có trái tim người nào chịu đựng nổi hai hoặc ba lần? Đôi khi (tôi không có gì nói để trả lời câu hỏi của ông đâu), trong lúc Lolita đang cẩu thả làm bài tập ở nhà, m*t bút chì, uể oải tựa người nghiêng qua một bên trên ghế bành với đôi chân gác lên trên tay ghế, tôi tung hê mọi câu thúc mô phạm, gạt phăng mọi bất hòa của chúng tôi, quên hết mọi kiêu hãnh đàn ông của tôi — và theo đúng nghĩa đen lết trên đầu gối đến ghế em, Lolita của anh! Em nhìn anh — nhìn anh bằng ánh mắt dấu hỏi xù lông xám: "Ôi không, đừng nữa mà" (hoài nghi, tức giận); bởi lẽ em chẳng bao giờ chịu tin rằng anh có thể, không cần bất cứ chủ định rõ rệt nào, nài xin được vùi mặt anh vào trong chiếc váy kẻ ô của em bất cứ lúc nào, em yêu của anh! Ôi đôi tay trần mảnh mai ấy — anh đã ao ước được ôm lấy chúng xiết bao, tất cả tứ chi đáng yêu trong ngần của em, một con ngựa non cuộn mình, và giữ đầu em giữa hai bàn tay đáng khinh của anh, miết làn da hai bên thái dương em về phía sau, hôn lên đôi mắt Trung Hoa của em, và — "Xiin anh, hãy để cho tôi yên," em nói, "vì Chúa, hãy để cho tôi yên." Còn anh đứng dậy từ trên sàn trong lúc em nhìn, mặt em cố tình rúm ró bắt chước tic nerveux[1] của anh. Nhưng đừng bận tâm, tôi chỉ là một con thú mà thôi, đừng bận tâm, nào ta hãy tiếp tục với câu chuyện khốn khổ của tôi.[1]. Chứng máy giật thần kinh

Đôi khi... Cố lên nào, chính xác là bao nhiêu lần, Bert nhỉ? Cậu có thể nhớ lại bốn, năm, nhiều hơn những dịp như thế không? Hay là không có trái tim người nào chịu đựng nổi hai hoặc ba lần? Đôi khi (tôi không có gì nói để trả lời câu hỏi của ông đâu), trong lúc Lolita đang cẩu thả làm bài tập ở nhà, m*t bút chì, uể oải tựa người nghiêng qua một bên trên ghế bành với đôi chân gác lên trên tay ghế, tôi tung hê mọi câu thúc mô phạm, gạt phăng mọi bất hòa của chúng tôi, quên hết mọi kiêu hãnh đàn ông của tôi — và theo đúng nghĩa đen lết trên đầu gối đến ghế em, Lolita của anh! Em nhìn anh — nhìn anh bằng ánh mắt dấu hỏi xù lông xám: "Ôi không, đừng nữa mà" (hoài nghi, tức giận); bởi lẽ em chẳng bao giờ chịu tin rằng anh có thể, không cần bất cứ chủ định rõ rệt nào, nài xin được vùi mặt anh vào trong chiếc váy kẻ ô của em bất cứ lúc nào, em yêu của anh! Ôi đôi tay trần mảnh mai ấy — anh đã ao ước được ôm lấy chúng xiết bao, tất cả tứ chi đáng yêu trong ngần của em, một con ngựa non cuộn mình, và giữ đầu em giữa hai bàn tay đáng khinh của anh, miết làn da hai bên thái dương em về phía sau, hôn lên đôi mắt Trung Hoa của em, và — "Xiin anh, hãy để cho tôi yên," em nói, "vì Chúa, hãy để cho tôi yên." Còn anh đứng dậy từ trên sàn trong lúc em nhìn, mặt em cố tình rúm ró bắt chước tic nerveux[1] của anh. Nhưng đừng bận tâm, tôi chỉ là một con thú mà thôi, đừng bận tâm, nào ta hãy tiếp tục với câu chuyện khốn khổ của tôi.

[1]. Chứng máy giật thần kinh

LolitaTác giả: Vladimir NabokovTruyện Phương TâyLolita, ánh sáng đời tôi, lửa dục lòng tôi. Lầm lỗi của tôi, linh hồn của tôi. Lo-lii-ta: đầu lưỡi lướt ba bước xuôi vòm miệng để vỗ nhẹ, tại bước ba, lên răng. Lo. Lii. Ta. Nàng là Lo, Lo đơn sơ, vào buổi sáng, đứng cao bốn foot mười inch, đi một chiếc tất. Nàng là Lola mặc quần dài. Nàng là Dolly ở trường học. Nàng là Dolores trên dòng điền tên. Nhưng trong vòng tay tôi, nàng lúc nào cũng là Lolita. Nàng có tiền thân nào không? Nàng có, quả thật nàng đã có. Thực tế, có lẽ chẳng có Lolita nào hết nếu tôi đã không yêu, vào mùa hè nọ, một cô bé khởi thủy nào đó. Ở một công quốc bên bờ biển. Ồ, khi nào ư? Áng chừng bao nhiêu năm trước lúc Lolita ra đời thì bấy nhiêu năm cũng là tuổi của tôi mùa hè ấy. Quý vị có thể luôn luôn trông vào kẻ giết người về cách trình bày màu mè. Thưa quí bà và quí ông trong bồi thẩm đoàn, tang vật số một là cái mà những thiên thần thượng đẳng có đôi cánh tuyệt trần, những thiên thần hồn nhiên, không thấu đáo sự tình, đã ghen tị. Xin hãy nhìn cuộn gai rối ren… Đôi khi... Cố lên nào, chính xác là bao nhiêu lần, Bert nhỉ? Cậu có thể nhớ lại bốn, năm, nhiều hơn những dịp như thế không? Hay là không có trái tim người nào chịu đựng nổi hai hoặc ba lần? Đôi khi (tôi không có gì nói để trả lời câu hỏi của ông đâu), trong lúc Lolita đang cẩu thả làm bài tập ở nhà, m*t bút chì, uể oải tựa người nghiêng qua một bên trên ghế bành với đôi chân gác lên trên tay ghế, tôi tung hê mọi câu thúc mô phạm, gạt phăng mọi bất hòa của chúng tôi, quên hết mọi kiêu hãnh đàn ông của tôi — và theo đúng nghĩa đen lết trên đầu gối đến ghế em, Lolita của anh! Em nhìn anh — nhìn anh bằng ánh mắt dấu hỏi xù lông xám: "Ôi không, đừng nữa mà" (hoài nghi, tức giận); bởi lẽ em chẳng bao giờ chịu tin rằng anh có thể, không cần bất cứ chủ định rõ rệt nào, nài xin được vùi mặt anh vào trong chiếc váy kẻ ô của em bất cứ lúc nào, em yêu của anh! Ôi đôi tay trần mảnh mai ấy — anh đã ao ước được ôm lấy chúng xiết bao, tất cả tứ chi đáng yêu trong ngần của em, một con ngựa non cuộn mình, và giữ đầu em giữa hai bàn tay đáng khinh của anh, miết làn da hai bên thái dương em về phía sau, hôn lên đôi mắt Trung Hoa của em, và — "Xiin anh, hãy để cho tôi yên," em nói, "vì Chúa, hãy để cho tôi yên." Còn anh đứng dậy từ trên sàn trong lúc em nhìn, mặt em cố tình rúm ró bắt chước tic nerveux[1] của anh. Nhưng đừng bận tâm, tôi chỉ là một con thú mà thôi, đừng bận tâm, nào ta hãy tiếp tục với câu chuyện khốn khổ của tôi.[1]. Chứng máy giật thần kinh

Chương 42