Lolita, ánh sáng đời tôi, lửa dục lòng tôi. Lầm lỗi của tôi, linh hồn của tôi. Lo-lii-ta: đầu lưỡi lướt ba bước xuôi vòm miệng để vỗ nhẹ, tại bước ba, lên răng. Lo. Lii. Ta. Nàng là Lo, Lo đơn sơ, vào buổi sáng, đứng cao bốn foot mười inch, đi một chiếc tất. Nàng là Lola mặc quần dài. Nàng là Dolly ở trường học. Nàng là Dolores trên dòng điền tên. Nhưng trong vòng tay tôi, nàng lúc nào cũng là Lolita. Nàng có tiền thân nào không? Nàng có, quả thật nàng đã có. Thực tế, có lẽ chẳng có Lolita nào hết nếu tôi đã không yêu, vào mùa hè nọ, một cô bé khởi thủy nào đó. Ở một công quốc bên bờ biển. Ồ, khi nào ư? Áng chừng bao nhiêu năm trước lúc Lolita ra đời thì bấy nhiêu năm cũng là tuổi của tôi mùa hè ấy. Quý vị có thể luôn luôn trông vào kẻ giết người về cách trình bày màu mè. Thưa quí bà và quí ông trong bồi thẩm đoàn, tang vật số một là cái mà những thiên thần thượng đẳng có đôi cánh tuyệt trần, những thiên thần hồn nhiên, không thấu đáo sự tình, đã ghen tị. Xin hãy nhìn cuộn gai rối ren…
Chương 63
LolitaTác giả: Vladimir NabokovTruyện Phương TâyLolita, ánh sáng đời tôi, lửa dục lòng tôi. Lầm lỗi của tôi, linh hồn của tôi. Lo-lii-ta: đầu lưỡi lướt ba bước xuôi vòm miệng để vỗ nhẹ, tại bước ba, lên răng. Lo. Lii. Ta. Nàng là Lo, Lo đơn sơ, vào buổi sáng, đứng cao bốn foot mười inch, đi một chiếc tất. Nàng là Lola mặc quần dài. Nàng là Dolly ở trường học. Nàng là Dolores trên dòng điền tên. Nhưng trong vòng tay tôi, nàng lúc nào cũng là Lolita. Nàng có tiền thân nào không? Nàng có, quả thật nàng đã có. Thực tế, có lẽ chẳng có Lolita nào hết nếu tôi đã không yêu, vào mùa hè nọ, một cô bé khởi thủy nào đó. Ở một công quốc bên bờ biển. Ồ, khi nào ư? Áng chừng bao nhiêu năm trước lúc Lolita ra đời thì bấy nhiêu năm cũng là tuổi của tôi mùa hè ấy. Quý vị có thể luôn luôn trông vào kẻ giết người về cách trình bày màu mè. Thưa quí bà và quí ông trong bồi thẩm đoàn, tang vật số một là cái mà những thiên thần thượng đẳng có đôi cánh tuyệt trần, những thiên thần hồn nhiên, không thấu đáo sự tình, đã ghen tị. Xin hãy nhìn cuộn gai rối ren… Tại điểm nghỉ chân hiu quạnh này giữa Coalmont và Ramsdale (giữa Dolly Schiller ngây thơ và Chú Ivor vui tính), tôi ngẫm lại cảnh ngộ của mình. Giờ đây tôi nhìn nhận bản thân và tình yêu của mình bằng sự rõ ràng và đơn giản đến tột cùng. Những nỗ lực trước có vẻ mờ mờ không rõ nét so với lần này. Chừng hai năm trước đây, dưới sự dìu dắt của một giáo sỹ thông minh, nói tiếng Pháp, người mà, trong một giây phút hiếu kỳ siêu hình, tôi đã giao phó sự vô thần tăm tối của một người theo đạo Tin Lành để đổi lấy đợt điều trị theo Thiên Chúa Giáo lỗi thời, tôi đã hy vọng có thể luận ra sự hiện hữu của Đấng Tối Cao từ ý thức về lầm lỗi của mình.Trong những buổi sáng lạnh giá ấy ở thành phố Quebec sương muối giăng màn, một vị linh mục tốt bụng đã thuyết giáo tôi bằng sự cảm thông và nhân hậu tinh tế nhất. Tôi vô cùng biết ơn ông và Tổ Chức vĩ đại mà ông đại diện. Than ôi, tôi không thể vượt qua được sự thật đơn giản và rất nhân tính, rằng bất kể niềm an ủi tâm linh nào mà tôi có thể kiếm được, bất kể những sự bất tử khắc chìm trên sứ mỏng nào có thể được chuẩn bị sẵn cho tôi, không gì có thể làm cho Lolita của tôi quên được d*c v*ng bẩn thỉu mà tôi đã bắt nàng chịu. Trừ phi có ai đó chứng minh được với tôi — với tôi như tôi hiện đang là, ngay hôm nay, với trái tim tôi, bộ râu tôi, và sự đồi bại của tôi — rằng trong cuộc trốn chạy vô bờ bến ấy, không có chút ý nghĩa nào trong việc con bé Bắc Mỹ tên là Dolores Haze đã từng bị một gã điên tước mất thời thơ ấu, trừ phi điều này có thể được chứng minh (và nếu ai đó có thể làm được, thì đời đúng là trò hề), không thì tôi chẳng thấy cách nào chữa trị nỗi đau của tôi ngoài biện pháp giảm đau cục bộ và sầu muộn bằng tài ăn nói. Xin trích dẫn một nhà thơ cổ:Đức hạnh là cái giá mà lũ người trầnPhải trả để cảm được cái đẹp thiên thần
Tại điểm nghỉ chân hiu quạnh này giữa Coalmont và Ramsdale (giữa Dolly Schiller ngây thơ và Chú Ivor vui tính), tôi ngẫm lại cảnh ngộ của mình. Giờ đây tôi nhìn nhận bản thân và tình yêu của mình bằng sự rõ ràng và đơn giản đến tột cùng. Những nỗ lực trước có vẻ mờ mờ không rõ nét so với lần này. Chừng hai năm trước đây, dưới sự dìu dắt của một giáo sỹ thông minh, nói tiếng Pháp, người mà, trong một giây phút hiếu kỳ siêu hình, tôi đã giao phó sự vô thần tăm tối của một người theo đạo Tin Lành để đổi lấy đợt điều trị theo Thiên Chúa Giáo lỗi thời, tôi đã hy vọng có thể luận ra sự hiện hữu của Đấng Tối Cao từ ý thức về lầm lỗi của mình.
Trong những buổi sáng lạnh giá ấy ở thành phố Quebec sương muối giăng màn, một vị linh mục tốt bụng đã thuyết giáo tôi bằng sự cảm thông và nhân hậu tinh tế nhất. Tôi vô cùng biết ơn ông và Tổ Chức vĩ đại mà ông đại diện. Than ôi, tôi không thể vượt qua được sự thật đơn giản và rất nhân tính, rằng bất kể niềm an ủi tâm linh nào mà tôi có thể kiếm được, bất kể những sự bất tử khắc chìm trên sứ mỏng nào có thể được chuẩn bị sẵn cho tôi, không gì có thể làm cho Lolita của tôi quên được d*c v*ng bẩn thỉu mà tôi đã bắt nàng chịu. Trừ phi có ai đó chứng minh được với tôi — với tôi như tôi hiện đang là, ngay hôm nay, với trái tim tôi, bộ râu tôi, và sự đồi bại của tôi — rằng trong cuộc trốn chạy vô bờ bến ấy, không có chút ý nghĩa nào trong việc con bé Bắc Mỹ tên là Dolores Haze đã từng bị một gã điên tước mất thời thơ ấu, trừ phi điều này có thể được chứng minh (và nếu ai đó có thể làm được, thì đời đúng là trò hề), không thì tôi chẳng thấy cách nào chữa trị nỗi đau của tôi ngoài biện pháp giảm đau cục bộ và sầu muộn bằng tài ăn nói. Xin trích dẫn một nhà thơ cổ:
Đức hạnh là cái giá mà lũ người trần
Phải trả để cảm được cái đẹp thiên thần
LolitaTác giả: Vladimir NabokovTruyện Phương TâyLolita, ánh sáng đời tôi, lửa dục lòng tôi. Lầm lỗi của tôi, linh hồn của tôi. Lo-lii-ta: đầu lưỡi lướt ba bước xuôi vòm miệng để vỗ nhẹ, tại bước ba, lên răng. Lo. Lii. Ta. Nàng là Lo, Lo đơn sơ, vào buổi sáng, đứng cao bốn foot mười inch, đi một chiếc tất. Nàng là Lola mặc quần dài. Nàng là Dolly ở trường học. Nàng là Dolores trên dòng điền tên. Nhưng trong vòng tay tôi, nàng lúc nào cũng là Lolita. Nàng có tiền thân nào không? Nàng có, quả thật nàng đã có. Thực tế, có lẽ chẳng có Lolita nào hết nếu tôi đã không yêu, vào mùa hè nọ, một cô bé khởi thủy nào đó. Ở một công quốc bên bờ biển. Ồ, khi nào ư? Áng chừng bao nhiêu năm trước lúc Lolita ra đời thì bấy nhiêu năm cũng là tuổi của tôi mùa hè ấy. Quý vị có thể luôn luôn trông vào kẻ giết người về cách trình bày màu mè. Thưa quí bà và quí ông trong bồi thẩm đoàn, tang vật số một là cái mà những thiên thần thượng đẳng có đôi cánh tuyệt trần, những thiên thần hồn nhiên, không thấu đáo sự tình, đã ghen tị. Xin hãy nhìn cuộn gai rối ren… Tại điểm nghỉ chân hiu quạnh này giữa Coalmont và Ramsdale (giữa Dolly Schiller ngây thơ và Chú Ivor vui tính), tôi ngẫm lại cảnh ngộ của mình. Giờ đây tôi nhìn nhận bản thân và tình yêu của mình bằng sự rõ ràng và đơn giản đến tột cùng. Những nỗ lực trước có vẻ mờ mờ không rõ nét so với lần này. Chừng hai năm trước đây, dưới sự dìu dắt của một giáo sỹ thông minh, nói tiếng Pháp, người mà, trong một giây phút hiếu kỳ siêu hình, tôi đã giao phó sự vô thần tăm tối của một người theo đạo Tin Lành để đổi lấy đợt điều trị theo Thiên Chúa Giáo lỗi thời, tôi đã hy vọng có thể luận ra sự hiện hữu của Đấng Tối Cao từ ý thức về lầm lỗi của mình.Trong những buổi sáng lạnh giá ấy ở thành phố Quebec sương muối giăng màn, một vị linh mục tốt bụng đã thuyết giáo tôi bằng sự cảm thông và nhân hậu tinh tế nhất. Tôi vô cùng biết ơn ông và Tổ Chức vĩ đại mà ông đại diện. Than ôi, tôi không thể vượt qua được sự thật đơn giản và rất nhân tính, rằng bất kể niềm an ủi tâm linh nào mà tôi có thể kiếm được, bất kể những sự bất tử khắc chìm trên sứ mỏng nào có thể được chuẩn bị sẵn cho tôi, không gì có thể làm cho Lolita của tôi quên được d*c v*ng bẩn thỉu mà tôi đã bắt nàng chịu. Trừ phi có ai đó chứng minh được với tôi — với tôi như tôi hiện đang là, ngay hôm nay, với trái tim tôi, bộ râu tôi, và sự đồi bại của tôi — rằng trong cuộc trốn chạy vô bờ bến ấy, không có chút ý nghĩa nào trong việc con bé Bắc Mỹ tên là Dolores Haze đã từng bị một gã điên tước mất thời thơ ấu, trừ phi điều này có thể được chứng minh (và nếu ai đó có thể làm được, thì đời đúng là trò hề), không thì tôi chẳng thấy cách nào chữa trị nỗi đau của tôi ngoài biện pháp giảm đau cục bộ và sầu muộn bằng tài ăn nói. Xin trích dẫn một nhà thơ cổ:Đức hạnh là cái giá mà lũ người trầnPhải trả để cảm được cái đẹp thiên thần