Tác giả:

Ở một bãi biển hoang vắng hoang vắng nổi bật lên sáu thân ảnh. Một cô gái váy trắng thuần khiết, mi mắt cong dài rung lên vì sợ, kèm theo đôi mắt chứa tia sợ hãi, rất khiến người khác muốn bảo vệ. Đứng cạnh cô gái đó là bốn người đàn ông, phải nói là rất tuyệt mỹ. Mỗi một người mang một dung mạo khác nhau nhưng đều là.. ngũ quan các cạnh sắc xảo, phong thái khác người. Năm người họ đứng một bên, làm thành một bức tranh sáng chói dưới ánh mắt người nhìn. Bốn người đàn ông như những người hùng, đứng bao quanh để bảo vệ thiên sứ đang sợ sệt ở trong vòng tay c*̉a họ khỏi satan trước mặt. Vâng! Satan mà họ nhắc tới chính là cô gái đang bán sống bán chết đối diện họ đây. Toàn thân khắp chỗ đều là máu, máu, máu, đến bộ váy trắng tinh cô đang mặc c*̃ng là đã nhuốm đậm sắc huyết. Nhìn cô ta bây giờ đúng là chẳng khác gì satan sắp bị thiên thần bên kia giết…

Chương 2: Quá khứ - Trùng sinh

Ai Nói Bánh Kem Chỉ Có Vị Ngọt?! (Cả Đám Nam Nhân Các Ngươi! Hối Hận Cũng Đã Muộn Rồi!)Tác giả: Chin suihen ReiTruyện Ngược, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng SinhỞ một bãi biển hoang vắng hoang vắng nổi bật lên sáu thân ảnh. Một cô gái váy trắng thuần khiết, mi mắt cong dài rung lên vì sợ, kèm theo đôi mắt chứa tia sợ hãi, rất khiến người khác muốn bảo vệ. Đứng cạnh cô gái đó là bốn người đàn ông, phải nói là rất tuyệt mỹ. Mỗi một người mang một dung mạo khác nhau nhưng đều là.. ngũ quan các cạnh sắc xảo, phong thái khác người. Năm người họ đứng một bên, làm thành một bức tranh sáng chói dưới ánh mắt người nhìn. Bốn người đàn ông như những người hùng, đứng bao quanh để bảo vệ thiên sứ đang sợ sệt ở trong vòng tay c*̉a họ khỏi satan trước mặt. Vâng! Satan mà họ nhắc tới chính là cô gái đang bán sống bán chết đối diện họ đây. Toàn thân khắp chỗ đều là máu, máu, máu, đến bộ váy trắng tinh cô đang mặc c*̃ng là đã nhuốm đậm sắc huyết. Nhìn cô ta bây giờ đúng là chẳng khác gì satan sắp bị thiên thần bên kia giết… Ta đang ở đâu? Ở đây là chỗ nào. Tại sao lại tối đến vậy? Có ai không?Hic hic. Ta sợ! Ta rất sợ! Không có ai ở bên ta hết! Ta không có ai hết! Tại sao?Ta.. Có phải đã chết rồi không? Vậy đây là đâu? Thiên đường? Hay địa ngục? Ta đi. Ta vô thức bước đi..Kia rồi! Có ánh sáng! Ta vươn tay che ánh sáng đang chiếu thẳng vào mắt. Đợi tới khi nó yếu dần. Ta buông tay ra. Trên kia! Một đoạn phim đang từ từ được chiếu trong không gian tối.Trong đoạn phim đó, ta thấy ta, thấy Hàn Thiên, Liễu Thanh Thanh, và một số nam nhân c*̉a cô ta nữa. Không đúng! Họ vốn là c*̉a ta. Là cô ta, là cô ta cướp họ đi, khiến họ chán ghét ta, khinh bỉ ta, ruồng bỏ ta, hận ta!Thực chất, đoạn phim này đang công chiếu lại cuộc đời trước kia c*̉a ta.Ban đầu, ta và Liễu Thanh Thanh là bạn thân. Rất thân. Ta luôn tin tưởng cô ta, thật lòng đối xử với cô ta hết mức có thể. Bởi ta nghĩ, cô ta giàu có hơn ta, xinh đẹp hơn ta, học giỏi, đa tài hơn ta, là hoa tâm, hoa khôi trong mắt mọi người. Nhưng cô ta lại chịu làm bạn c*̀ng ta. Một đứa không có nhan sắc đẹp, dáng không có, hoàn cảnh gia đình c*̃ng không, trong mắt người đời thì ta c*̃ng chả đáng cho họ liếc mắt nhìn dù chỉ nửa giây.Ta trân trọng tình bạn này. Nhờ cô ta, ta cởi mở hơn, hòa đồng hơn, cuộc sống c*̉a ta từ đó trở nên thú vị hơn.Cho tới khi chúng ta c*̀ng tham gia một khóa huấn luyện ngoài trời c*̀ng các anh chị khối trên. Ta nhờ tính tình cởi mở, thường xuyên giúp đỡ mọi người, khó khăn lắm mới tạo ra một ít quan hệ, ta rất trân trọng, nhất là đối với những người tầm thường như ta!Nhưng còn cô ta, mới chỉ gặp lần đầu c*̃ng đã khiến không ít người chú ý. Chẳng hạn như lúc ta và cô ta c*̀ng nhau đi lấy phần thức ăn trưa. Cô ta nhờ ta cầm giùm phần thức ăn, ta vui vẻ nhận lấy, nhưng lúc đó không hiểu sao phần thức ăn từ trong tay ta lại đổ hết lên người cô ta! Lúc đó ta còn đang bất ngờ cô ta đã la toáng lên:“ Á! Băng Băng! Tớ.. Tớ chỉ nhờ cậu cầm hộ tớ một tí thôi mà! Nếu.. Nếu cậu không rảnh tay thì.. thì nói tớ để tớ cầm chứ! Cậu.. vội đến vậy sao? “Ta mặt ngơ tại chỗĐoạn phim đã dừng lại tại đoạn đó. Là cô ta. Tay cô ta dùng lực làm phần cơm tự đổ về phía ả. À còn nữa, trước đó, cô ta còn liếc mắt. Xem nào, liếc nhẹ về phía.. Oh. Là phía c*̉a đám nam nhân ngồi kia.Vậy mà lúc đó ta cả tin, ta tin cô ta. Để rồi đám nam nhân đó hiểu lầm ta, ấn tượng c*̉a họ về ta từ đó.. Không tốt!Dần dần chính là “ Cực Xấu “Từ hôm đó. Ta làm bất cứ gì c*̃ng bị hiểu lầm, bị nghi ngờ, vu khống. Mọi người, dần dần xa lánh ta. Cả Liễu Thanh Thanh c*̃ng vậy!Cô ta vui vẻ hạnh phúc bên nam nhân c*̉a ả. Rồi trước mặt thiên hạ giả vờ quan tâm ta. Sau lại dùng thủ đoạn hãm hại ta. Cô ta khóc lóc, đau khổ hỏi ta tại ta lại trở thành như vậy? Tại sao từ chối sự quan tâm c*̉a cô ta? Rồi nam nhân c*̉a cô ta đến, ôm cô ta, an ủi cô ta, hành hạ ta. Hầu như lần nào c*̃ng vậy. Không, bây giờ ta đã biết, cô ta chính là đã chuẩn bị từ trước.Đoạn phim đã chạy gần hết. Hình ảnh ta váy trắng nhuốm huyết sắc, bị trói tay, treo lên hành hạ không thương tiếc. Muối, ớt, trộn lại hất lên người ta. Đau đớn. Nhục nhã. Bị người đời khinh bỉ, cười chê, nhổ báng,.. Cuối c*̀ng là được lôi ra biển. Hành hạ và.. Tử hình!Bây giờ có cảm nhận được c*̃ng quá trễ. Quá trễ để ta nhận ra từ trước đến giờ ta đã bị lừa! Quá trễ để ta nhận ra tình bạn giả dối c*̉a cô ta! Quá trễ để ta phát ra mình vốn dĩ chính là một đòn bẩy, một đòn bẩy xấu xa để tung cô ta lên ánh vinh quang! Quá trễ để ta nhận ra rằng.. Trước giờ chưa từng có ai yêu ta, thương ta thật lòng! Quá trễ để nhận ra rằng ta đã trao tim lầm người! Hơn hết! Đã quá trễ để ta có thể.. Làm lại từ đầu! Hay.. Nếu có thể, có thể cho ta sống lại, sống tiếp phần đời còn lại, mà không hề dính líu gì tới họ!Đoạn phim kết thúc. Ánh sáng c*̃ng tắt đi. Ta nhắm mắt lại, chờ phán quyết. Nước mắt chợt rơi. Và ta bất tỉnh“ Ưm.. “Cố gắng mở mắt. Có ánh sáng.. Có trần nhà.. Nhìn quanh. Có gường, có gối, có nệm. Điều đặc biệt là tim ta đang đập.. Đưa tay để dưới mũi. Ta phát hiện, ta đang.. thở!

Ta đang ở đâu? Ở đây là chỗ nào. Tại sao lại tối đến vậy? Có ai không?

Hic hic. Ta sợ! Ta rất sợ! Không có ai ở bên ta hết! Ta không có ai hết! Tại sao?

Ta.. Có phải đã chết rồi không? Vậy đây là đâu? Thiên đường? Hay địa ngục? Ta đi. Ta vô thức bước đi..

Kia rồi! Có ánh sáng! Ta vươn tay che ánh sáng đang chiếu thẳng
vào mắt. Đợi tới khi nó yếu dần. Ta buông tay ra. Trên kia! Một
đoạn phim đang từ từ được chiếu trong không gian tối.

Trong
đoạn phim đó, ta thấy ta, thấy Hàn Thiên, Liễu Thanh Thanh, và
một số nam nhân c*̉a cô ta nữa. Không đúng! Họ vốn là c*̉a ta.
Là cô ta, là cô ta cướp họ đi, khiến họ chán ghét ta, khinh bỉ
ta, ruồng bỏ ta, hận ta!

Thực chất, đoạn phim này đang công chiếu lại cuộc đời trước kia c*̉a ta.

Ban đầu, ta và Liễu Thanh Thanh là bạn thân. Rất thân. Ta luôn tin
tưởng cô ta, thật lòng đối xử với cô ta hết mức có thể. Bởi
ta nghĩ, cô ta giàu có hơn ta, xinh đẹp hơn ta, học giỏi, đa tài
hơn ta, là hoa tâm, hoa khôi trong mắt mọi người. Nhưng cô ta lại
chịu làm bạn c*̀ng ta. Một đứa không có nhan sắc đẹp, dáng
không có, hoàn cảnh gia đình c*̃ng không, trong mắt người đời
thì ta c*̃ng chả đáng cho họ liếc mắt nhìn dù chỉ nửa giây.

Ta trân trọng tình bạn này. Nhờ cô ta, ta cởi mở hơn, hòa đồng hơn, cuộc sống c*̉a ta từ đó trở nên thú vị hơn.

Cho tới khi chúng ta c*̀ng tham gia một khóa huấn luyện ngoài trời
c*̀ng các anh chị khối trên. Ta nhờ tính tình cởi mở, thường
xuyên giúp đỡ mọi người, khó khăn lắm mới tạo ra một ít quan
hệ, ta rất trân trọng, nhất là đối với những người tầm thường như ta!

Nhưng còn cô ta, mới chỉ gặp lần đầu c*̃ng đã
khiến không ít người chú ý. Chẳng hạn như lúc ta và cô ta c*̀ng nhau đi lấy phần thức ăn trưa. Cô ta nhờ ta cầm giùm phần thức
ăn, ta vui vẻ nhận lấy, nhưng lúc đó không hiểu sao phần thức ăn từ trong tay ta lại đổ hết lên người cô ta! Lúc đó ta còn đang
bất ngờ cô ta đã la toáng lên:

“ Á! Băng Băng! Tớ.. Tớ chỉ nhờ cậu cầm hộ tớ một tí thôi mà! Nếu.. Nếu cậu không rảnh
tay thì.. thì nói tớ để tớ cầm chứ! Cậu.. vội đến vậy sao? “

Ta mặt ngơ tại chỗ

Đoạn phim đã dừng lại tại đoạn đó. Là cô ta. Tay cô ta dùng lực
làm phần cơm tự đổ về phía ả. À còn nữa, trước đó, cô ta
còn liếc mắt. Xem nào, liếc nhẹ về phía.. Oh. Là phía c*̉a
đám nam nhân ngồi kia.

Vậy mà lúc đó ta cả tin, ta tin cô
ta. Để rồi đám nam nhân đó hiểu lầm ta, ấn tượng c*̉a họ về ta từ đó.. Không tốt!

Dần dần chính là “ Cực Xấu “

Từ hôm đó. Ta làm bất cứ gì c*̃ng bị hiểu lầm, bị nghi ngờ, vu
khống. Mọi người, dần dần xa lánh ta. Cả Liễu Thanh Thanh c*̃ng
vậy!

Cô ta vui vẻ hạnh phúc bên nam nhân c*̉a ả. Rồi trước
mặt thiên hạ giả vờ quan tâm ta. Sau lại dùng thủ đoạn hãm hại ta. Cô ta khóc lóc, đau khổ hỏi ta tại ta lại trở thành như
vậy? Tại sao từ chối sự quan tâm c*̉a cô ta? Rồi nam nhân c*̉a cô
ta đến, ôm cô ta, an ủi cô ta, hành hạ ta. Hầu như lần nào c*̃ng
vậy. Không, bây giờ ta đã biết, cô ta chính là đã chuẩn bị từ
trước.

Đoạn phim đã chạy gần hết. Hình ảnh ta váy trắng
nhuốm huyết sắc, bị trói tay, treo lên hành hạ không thương
tiếc. Muối, ớt, trộn lại hất lên người ta. Đau đớn. Nhục nhã.
Bị người đời khinh bỉ, cười chê, nhổ báng,.. Cuối c*̀ng là
được lôi ra biển. Hành hạ và.. Tử hình!

Bây giờ có cảm
nhận được c*̃ng quá trễ. Quá trễ để ta nhận ra từ trước đến
giờ ta đã bị lừa! Quá trễ để ta nhận ra tình bạn giả dối
c*̉a cô ta! Quá trễ để ta phát ra mình vốn dĩ chính là một
đòn bẩy, một đòn bẩy xấu xa để tung cô ta lên ánh vinh quang!
Quá trễ để ta nhận ra rằng.. Trước giờ chưa từng có ai yêu ta,
thương ta thật lòng! Quá trễ để nhận ra rằng ta đã trao tim lầm người! Hơn hết! Đã quá trễ để ta có thể.. Làm lại từ đầu!
Hay.. Nếu có thể, có thể cho ta sống lại, sống tiếp phần đời
còn lại, mà không hề dính líu gì tới họ!

Đoạn phim kết thúc. Ánh sáng c*̃ng tắt đi. Ta nhắm mắt lại, chờ phán quyết. Nước mắt chợt rơi. Và ta bất tỉnh

“ Ưm.. “

Cố gắng mở mắt. Có ánh sáng.. Có trần nhà.. Nhìn quanh. Có
gường, có gối, có nệm. Điều đặc biệt là tim ta đang đập.. Đưa
tay để dưới mũi. Ta phát hiện, ta đang.. thở!

Ai Nói Bánh Kem Chỉ Có Vị Ngọt?! (Cả Đám Nam Nhân Các Ngươi! Hối Hận Cũng Đã Muộn Rồi!)Tác giả: Chin suihen ReiTruyện Ngược, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng SinhỞ một bãi biển hoang vắng hoang vắng nổi bật lên sáu thân ảnh. Một cô gái váy trắng thuần khiết, mi mắt cong dài rung lên vì sợ, kèm theo đôi mắt chứa tia sợ hãi, rất khiến người khác muốn bảo vệ. Đứng cạnh cô gái đó là bốn người đàn ông, phải nói là rất tuyệt mỹ. Mỗi một người mang một dung mạo khác nhau nhưng đều là.. ngũ quan các cạnh sắc xảo, phong thái khác người. Năm người họ đứng một bên, làm thành một bức tranh sáng chói dưới ánh mắt người nhìn. Bốn người đàn ông như những người hùng, đứng bao quanh để bảo vệ thiên sứ đang sợ sệt ở trong vòng tay c*̉a họ khỏi satan trước mặt. Vâng! Satan mà họ nhắc tới chính là cô gái đang bán sống bán chết đối diện họ đây. Toàn thân khắp chỗ đều là máu, máu, máu, đến bộ váy trắng tinh cô đang mặc c*̃ng là đã nhuốm đậm sắc huyết. Nhìn cô ta bây giờ đúng là chẳng khác gì satan sắp bị thiên thần bên kia giết… Ta đang ở đâu? Ở đây là chỗ nào. Tại sao lại tối đến vậy? Có ai không?Hic hic. Ta sợ! Ta rất sợ! Không có ai ở bên ta hết! Ta không có ai hết! Tại sao?Ta.. Có phải đã chết rồi không? Vậy đây là đâu? Thiên đường? Hay địa ngục? Ta đi. Ta vô thức bước đi..Kia rồi! Có ánh sáng! Ta vươn tay che ánh sáng đang chiếu thẳng vào mắt. Đợi tới khi nó yếu dần. Ta buông tay ra. Trên kia! Một đoạn phim đang từ từ được chiếu trong không gian tối.Trong đoạn phim đó, ta thấy ta, thấy Hàn Thiên, Liễu Thanh Thanh, và một số nam nhân c*̉a cô ta nữa. Không đúng! Họ vốn là c*̉a ta. Là cô ta, là cô ta cướp họ đi, khiến họ chán ghét ta, khinh bỉ ta, ruồng bỏ ta, hận ta!Thực chất, đoạn phim này đang công chiếu lại cuộc đời trước kia c*̉a ta.Ban đầu, ta và Liễu Thanh Thanh là bạn thân. Rất thân. Ta luôn tin tưởng cô ta, thật lòng đối xử với cô ta hết mức có thể. Bởi ta nghĩ, cô ta giàu có hơn ta, xinh đẹp hơn ta, học giỏi, đa tài hơn ta, là hoa tâm, hoa khôi trong mắt mọi người. Nhưng cô ta lại chịu làm bạn c*̀ng ta. Một đứa không có nhan sắc đẹp, dáng không có, hoàn cảnh gia đình c*̃ng không, trong mắt người đời thì ta c*̃ng chả đáng cho họ liếc mắt nhìn dù chỉ nửa giây.Ta trân trọng tình bạn này. Nhờ cô ta, ta cởi mở hơn, hòa đồng hơn, cuộc sống c*̉a ta từ đó trở nên thú vị hơn.Cho tới khi chúng ta c*̀ng tham gia một khóa huấn luyện ngoài trời c*̀ng các anh chị khối trên. Ta nhờ tính tình cởi mở, thường xuyên giúp đỡ mọi người, khó khăn lắm mới tạo ra một ít quan hệ, ta rất trân trọng, nhất là đối với những người tầm thường như ta!Nhưng còn cô ta, mới chỉ gặp lần đầu c*̃ng đã khiến không ít người chú ý. Chẳng hạn như lúc ta và cô ta c*̀ng nhau đi lấy phần thức ăn trưa. Cô ta nhờ ta cầm giùm phần thức ăn, ta vui vẻ nhận lấy, nhưng lúc đó không hiểu sao phần thức ăn từ trong tay ta lại đổ hết lên người cô ta! Lúc đó ta còn đang bất ngờ cô ta đã la toáng lên:“ Á! Băng Băng! Tớ.. Tớ chỉ nhờ cậu cầm hộ tớ một tí thôi mà! Nếu.. Nếu cậu không rảnh tay thì.. thì nói tớ để tớ cầm chứ! Cậu.. vội đến vậy sao? “Ta mặt ngơ tại chỗĐoạn phim đã dừng lại tại đoạn đó. Là cô ta. Tay cô ta dùng lực làm phần cơm tự đổ về phía ả. À còn nữa, trước đó, cô ta còn liếc mắt. Xem nào, liếc nhẹ về phía.. Oh. Là phía c*̉a đám nam nhân ngồi kia.Vậy mà lúc đó ta cả tin, ta tin cô ta. Để rồi đám nam nhân đó hiểu lầm ta, ấn tượng c*̉a họ về ta từ đó.. Không tốt!Dần dần chính là “ Cực Xấu “Từ hôm đó. Ta làm bất cứ gì c*̃ng bị hiểu lầm, bị nghi ngờ, vu khống. Mọi người, dần dần xa lánh ta. Cả Liễu Thanh Thanh c*̃ng vậy!Cô ta vui vẻ hạnh phúc bên nam nhân c*̉a ả. Rồi trước mặt thiên hạ giả vờ quan tâm ta. Sau lại dùng thủ đoạn hãm hại ta. Cô ta khóc lóc, đau khổ hỏi ta tại ta lại trở thành như vậy? Tại sao từ chối sự quan tâm c*̉a cô ta? Rồi nam nhân c*̉a cô ta đến, ôm cô ta, an ủi cô ta, hành hạ ta. Hầu như lần nào c*̃ng vậy. Không, bây giờ ta đã biết, cô ta chính là đã chuẩn bị từ trước.Đoạn phim đã chạy gần hết. Hình ảnh ta váy trắng nhuốm huyết sắc, bị trói tay, treo lên hành hạ không thương tiếc. Muối, ớt, trộn lại hất lên người ta. Đau đớn. Nhục nhã. Bị người đời khinh bỉ, cười chê, nhổ báng,.. Cuối c*̀ng là được lôi ra biển. Hành hạ và.. Tử hình!Bây giờ có cảm nhận được c*̃ng quá trễ. Quá trễ để ta nhận ra từ trước đến giờ ta đã bị lừa! Quá trễ để ta nhận ra tình bạn giả dối c*̉a cô ta! Quá trễ để ta phát ra mình vốn dĩ chính là một đòn bẩy, một đòn bẩy xấu xa để tung cô ta lên ánh vinh quang! Quá trễ để ta nhận ra rằng.. Trước giờ chưa từng có ai yêu ta, thương ta thật lòng! Quá trễ để nhận ra rằng ta đã trao tim lầm người! Hơn hết! Đã quá trễ để ta có thể.. Làm lại từ đầu! Hay.. Nếu có thể, có thể cho ta sống lại, sống tiếp phần đời còn lại, mà không hề dính líu gì tới họ!Đoạn phim kết thúc. Ánh sáng c*̃ng tắt đi. Ta nhắm mắt lại, chờ phán quyết. Nước mắt chợt rơi. Và ta bất tỉnh“ Ưm.. “Cố gắng mở mắt. Có ánh sáng.. Có trần nhà.. Nhìn quanh. Có gường, có gối, có nệm. Điều đặc biệt là tim ta đang đập.. Đưa tay để dưới mũi. Ta phát hiện, ta đang.. thở!

Chương 2: Quá khứ - Trùng sinh