Tác giả:

Ở một bãi biển hoang vắng hoang vắng nổi bật lên sáu thân ảnh. Một cô gái váy trắng thuần khiết, mi mắt cong dài rung lên vì sợ, kèm theo đôi mắt chứa tia sợ hãi, rất khiến người khác muốn bảo vệ. Đứng cạnh cô gái đó là bốn người đàn ông, phải nói là rất tuyệt mỹ. Mỗi một người mang một dung mạo khác nhau nhưng đều là.. ngũ quan các cạnh sắc xảo, phong thái khác người. Năm người họ đứng một bên, làm thành một bức tranh sáng chói dưới ánh mắt người nhìn. Bốn người đàn ông như những người hùng, đứng bao quanh để bảo vệ thiên sứ đang sợ sệt ở trong vòng tay c*̉a họ khỏi satan trước mặt. Vâng! Satan mà họ nhắc tới chính là cô gái đang bán sống bán chết đối diện họ đây. Toàn thân khắp chỗ đều là máu, máu, máu, đến bộ váy trắng tinh cô đang mặc c*̃ng là đã nhuốm đậm sắc huyết. Nhìn cô ta bây giờ đúng là chẳng khác gì satan sắp bị thiên thần bên kia giết…

Chương 3: Tỉnh lại- Việc đầu tiên chính là nhắn tin!

Ai Nói Bánh Kem Chỉ Có Vị Ngọt?! (Cả Đám Nam Nhân Các Ngươi! Hối Hận Cũng Đã Muộn Rồi!)Tác giả: Chin suihen ReiTruyện Ngược, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng SinhỞ một bãi biển hoang vắng hoang vắng nổi bật lên sáu thân ảnh. Một cô gái váy trắng thuần khiết, mi mắt cong dài rung lên vì sợ, kèm theo đôi mắt chứa tia sợ hãi, rất khiến người khác muốn bảo vệ. Đứng cạnh cô gái đó là bốn người đàn ông, phải nói là rất tuyệt mỹ. Mỗi một người mang một dung mạo khác nhau nhưng đều là.. ngũ quan các cạnh sắc xảo, phong thái khác người. Năm người họ đứng một bên, làm thành một bức tranh sáng chói dưới ánh mắt người nhìn. Bốn người đàn ông như những người hùng, đứng bao quanh để bảo vệ thiên sứ đang sợ sệt ở trong vòng tay c*̉a họ khỏi satan trước mặt. Vâng! Satan mà họ nhắc tới chính là cô gái đang bán sống bán chết đối diện họ đây. Toàn thân khắp chỗ đều là máu, máu, máu, đến bộ váy trắng tinh cô đang mặc c*̃ng là đã nhuốm đậm sắc huyết. Nhìn cô ta bây giờ đúng là chẳng khác gì satan sắp bị thiên thần bên kia giết… Cố gắng gượng người ngồi dậy. Ta nhăn mặt. Vết thương bên hông thật đau.“ Cháu tỉnh rồi hả? Thật may quá! Đừng cử động! Sẽ làm rách vết thương đó! “Hết hồn à! Thì ra là một ông lão. Trông thật hiền từ. Ta nghe lời nằm xuống.Ông ấy tiến lại bên cạnh gường, nhìn ta, cười hiền lành“ Có đỡ hơn tí nào không? Sắc mặt cháu nhìn kém quá! ““ Là ông đã cứu cháu? ““ Không phải. Là một cậu thanh niên. ““ Vậy bây giờ người đó ở đâu? ““ Cậu ta qua Nhật rồi! ““ Cháu còn chưa kịp nói cảm ơn.. “ Ta tiếc nuối“ Cậu ấy vẫn thường hay đến đây ngắm biển và nán lại đây vài ngày cho nên chúng ta có quen nhau “ Nói rồi lại cười“ ... ““ Hôm đó cậu ta một áo dính đầy máu ẵm con tới chỗ ta! ““ ... ““ Thấy vết thương nguy hiểm. Cậu ấy tính đưa con vào bệnh viện nhưng con không chịu. Một hai ôm chặt cậu ta. Hơi thở rất yếu.. ““ ... ““ Chúng ta đành mời bác sĩ tới xem xét. Vẫn là khuyên nên vào bệnh viện kiểm tra. Nhưng lần này cậu ta lại không nghe, quyết định để con ở lại đây. Chăm sóc con 3 ngày liền. Đến sáng nay do công việc nên phải sang Nhật rồi! Nó dặn ta nếu hôm nay con còn chưa tỉnh thì phải gọi bệnh viện! ““ Con hôn mê 3 ngày ạ? ““ Đúng rồi “ ngưng một lát. Ông đi lấy cái gì đó rồi trở lại“ Cái này c*̉a con ““ Điện thoại sao ạ? ““ Con nghỉ ngơi đi. Ta ra biển một lát ““ Dạ. Ông đi cẩn thận! ““ ừ ừ “ ông cười hiềnÁnh sáng điện thoại làm ta nhíu mày lại. A! Có tin nhắn này! 5h sáng nay..- Từ: Nam Thần' Khi nào tỉnh thì nhắn lại cho tôi! 'Chắc chắn là ân nhân rồi. Còn ai ngoài người này biết mình còn sống chứ. Được rồi. Dù mệt c*̃ng phải nhắn lại cho người ta an tâm!- Đến: Nam Thần' Đã tỉnh '“ ting “- Từ: Nam Thần' Sao rồi? Ý chí thật kiên cường nha~ 'Ta liếm môi. Bộ hắn biết ta vừa mới đánh nhau với cái chết về à?- Đến: Nam Thần' Cám ơn anh '- Từ: Nam Thần' Về? '- Đến: Nam Thần' Cứu tôi '- Từ: Nam Thần' Nếu sau này đổi lại tôi gặp chuyện cô có cứu tôi không? '- Đến: Nam Thần' Cho dù mất mạng! 'Cô chính là rất quả quyết nha~ Mạng này c*̃ng là do hắn cứu mà!- Từ: Nam Thần' *icon cười lớn* '- Đến: Nam Thần' Anh đặt tên tôi là gì? '- Từ: Nam Thần' Tôi chưa biết tên cô. Cô muốn đặt là gì? '- Đến: Nam Thần' Sakura '- Từ: Nam Thần' Tại sao? '- Đến: Nam Thần' Tôi rất thích Hoa anh đào c*̉a Nhật Bản *icon cười* '- Từ: Nam Thần' Muốn qua đây không? '- Đến: Nam Thần' Muốn! “...“ Ưm.. “Sao tự nhiên đau quá! Bụng ta đau quá! Vết thương. Vết thương đang chảy máu... Làm sao đây? Ông lão không có ở đây. Chịu đau. Trước khi nhắm mắt ta còn kịp gửi một tin nhắn..- Đến: Nam Thần' Ta đau quá! '...Trời ơi may quá. Trước khi ngất đã nghe được tiếng c*̉a ông lão. Ôi! Vậy là có hi vọng sống rồi! Hi.. hi.. Ngất.

Cố gắng gượng người ngồi dậy. Ta nhăn mặt. Vết thương bên hông thật đau.

“ Cháu tỉnh rồi hả? Thật may quá! Đừng cử động! Sẽ làm rách vết thương đó! “

Hết hồn à! Thì ra là một ông lão. Trông thật hiền từ. Ta nghe lời nằm xuống.

Ông ấy tiến lại bên cạnh gường, nhìn ta, cười hiền lành

“ Có đỡ hơn tí nào không? Sắc mặt cháu nhìn kém quá! “

“ Là ông đã cứu cháu? “

“ Không phải. Là một cậu thanh niên. “

“ Vậy bây giờ người đó ở đâu? “

“ Cậu ta qua Nhật rồi! “

“ Cháu còn chưa kịp nói cảm ơn.. “ Ta tiếc nuối

“ Cậu ấy vẫn thường hay đến đây ngắm biển và nán lại đây vài
ngày cho nên chúng ta có quen nhau “ Nói rồi lại cười

“ ... “

“ Hôm đó cậu ta một áo dính đầy máu ẵm con tới chỗ ta! “

“ ... “

“ Thấy vết thương nguy hiểm. Cậu ấy tính đưa con vào bệnh viện
nhưng con không chịu. Một hai ôm chặt cậu ta. Hơi thở rất yếu.. “

“ ... “

“ Chúng ta đành mời bác sĩ tới xem xét. Vẫn là khuyên nên vào
bệnh viện kiểm tra. Nhưng lần này cậu ta lại không nghe, quyết
định để con ở lại đây. Chăm sóc con 3 ngày liền. Đến sáng nay
do công việc nên phải sang Nhật rồi! Nó dặn ta nếu hôm nay con
còn chưa tỉnh thì phải gọi bệnh viện! “

“ Con hôn mê 3 ngày ạ? “

“ Đúng rồi “ ngưng một lát. Ông đi lấy cái gì đó rồi trở lại

“ Cái này c*̉a con “

“ Điện thoại sao ạ? “

“ Con nghỉ ngơi đi. Ta ra biển một lát “

“ Dạ. Ông đi cẩn thận! “

“ ừ ừ “ ông cười hiền

Ánh sáng điện thoại làm ta nhíu mày lại. A! Có tin nhắn này! 5h sáng nay..

- Từ: Nam Thần

' Khi nào tỉnh thì nhắn lại cho tôi! '

Chắc chắn là ân nhân rồi. Còn ai ngoài người này biết mình còn
sống chứ. Được rồi. Dù mệt c*̃ng phải nhắn lại cho người ta an tâm!

- Đến: Nam Thần

' Đã tỉnh '

“ ting “

- Từ: Nam Thần

' Sao rồi? Ý chí thật kiên cường nha~ '

Ta liếm môi. Bộ hắn biết ta vừa mới đánh nhau với cái chết về à?

- Đến: Nam Thần

' Cám ơn anh '

- Từ: Nam Thần

' Về? '

- Đến: Nam Thần

' Cứu tôi '

- Từ: Nam Thần

' Nếu sau này đổi lại tôi gặp chuyện cô có cứu tôi không? '

- Đến: Nam Thần

' Cho dù mất mạng! '

Cô chính là rất quả quyết nha~ Mạng này c*̃ng là do hắn cứu mà!

- Từ: Nam Thần

' *icon cười lớn* '

- Đến: Nam Thần

' Anh đặt tên tôi là gì? '

- Từ: Nam Thần

' Tôi chưa biết tên cô. Cô muốn đặt là gì? '

- Đến: Nam Thần

' Sakura '

- Từ: Nam Thần

' Tại sao? '

- Đến: Nam Thần

' Tôi rất thích Hoa anh đào c*̉a Nhật Bản *icon cười* '

- Từ: Nam Thần

' Muốn qua đây không? '

- Đến: Nam Thần

' Muốn! “

...

“ Ưm.. “

Sao tự nhiên đau quá! Bụng ta đau quá! Vết thương. Vết thương đang
chảy máu... Làm sao đây? Ông lão không có ở đây. Chịu đau. Trước khi nhắm mắt ta còn kịp gửi một tin nhắn..

- Đến: Nam Thần

' Ta đau quá! '

...

Trời ơi may quá. Trước khi ngất đã nghe được tiếng c*̉a ông lão. Ôi! Vậy là có hi vọng sống rồi! Hi.. hi.. Ngất.

Ai Nói Bánh Kem Chỉ Có Vị Ngọt?! (Cả Đám Nam Nhân Các Ngươi! Hối Hận Cũng Đã Muộn Rồi!)Tác giả: Chin suihen ReiTruyện Ngược, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng SinhỞ một bãi biển hoang vắng hoang vắng nổi bật lên sáu thân ảnh. Một cô gái váy trắng thuần khiết, mi mắt cong dài rung lên vì sợ, kèm theo đôi mắt chứa tia sợ hãi, rất khiến người khác muốn bảo vệ. Đứng cạnh cô gái đó là bốn người đàn ông, phải nói là rất tuyệt mỹ. Mỗi một người mang một dung mạo khác nhau nhưng đều là.. ngũ quan các cạnh sắc xảo, phong thái khác người. Năm người họ đứng một bên, làm thành một bức tranh sáng chói dưới ánh mắt người nhìn. Bốn người đàn ông như những người hùng, đứng bao quanh để bảo vệ thiên sứ đang sợ sệt ở trong vòng tay c*̉a họ khỏi satan trước mặt. Vâng! Satan mà họ nhắc tới chính là cô gái đang bán sống bán chết đối diện họ đây. Toàn thân khắp chỗ đều là máu, máu, máu, đến bộ váy trắng tinh cô đang mặc c*̃ng là đã nhuốm đậm sắc huyết. Nhìn cô ta bây giờ đúng là chẳng khác gì satan sắp bị thiên thần bên kia giết… Cố gắng gượng người ngồi dậy. Ta nhăn mặt. Vết thương bên hông thật đau.“ Cháu tỉnh rồi hả? Thật may quá! Đừng cử động! Sẽ làm rách vết thương đó! “Hết hồn à! Thì ra là một ông lão. Trông thật hiền từ. Ta nghe lời nằm xuống.Ông ấy tiến lại bên cạnh gường, nhìn ta, cười hiền lành“ Có đỡ hơn tí nào không? Sắc mặt cháu nhìn kém quá! ““ Là ông đã cứu cháu? ““ Không phải. Là một cậu thanh niên. ““ Vậy bây giờ người đó ở đâu? ““ Cậu ta qua Nhật rồi! ““ Cháu còn chưa kịp nói cảm ơn.. “ Ta tiếc nuối“ Cậu ấy vẫn thường hay đến đây ngắm biển và nán lại đây vài ngày cho nên chúng ta có quen nhau “ Nói rồi lại cười“ ... ““ Hôm đó cậu ta một áo dính đầy máu ẵm con tới chỗ ta! ““ ... ““ Thấy vết thương nguy hiểm. Cậu ấy tính đưa con vào bệnh viện nhưng con không chịu. Một hai ôm chặt cậu ta. Hơi thở rất yếu.. ““ ... ““ Chúng ta đành mời bác sĩ tới xem xét. Vẫn là khuyên nên vào bệnh viện kiểm tra. Nhưng lần này cậu ta lại không nghe, quyết định để con ở lại đây. Chăm sóc con 3 ngày liền. Đến sáng nay do công việc nên phải sang Nhật rồi! Nó dặn ta nếu hôm nay con còn chưa tỉnh thì phải gọi bệnh viện! ““ Con hôn mê 3 ngày ạ? ““ Đúng rồi “ ngưng một lát. Ông đi lấy cái gì đó rồi trở lại“ Cái này c*̉a con ““ Điện thoại sao ạ? ““ Con nghỉ ngơi đi. Ta ra biển một lát ““ Dạ. Ông đi cẩn thận! ““ ừ ừ “ ông cười hiềnÁnh sáng điện thoại làm ta nhíu mày lại. A! Có tin nhắn này! 5h sáng nay..- Từ: Nam Thần' Khi nào tỉnh thì nhắn lại cho tôi! 'Chắc chắn là ân nhân rồi. Còn ai ngoài người này biết mình còn sống chứ. Được rồi. Dù mệt c*̃ng phải nhắn lại cho người ta an tâm!- Đến: Nam Thần' Đã tỉnh '“ ting “- Từ: Nam Thần' Sao rồi? Ý chí thật kiên cường nha~ 'Ta liếm môi. Bộ hắn biết ta vừa mới đánh nhau với cái chết về à?- Đến: Nam Thần' Cám ơn anh '- Từ: Nam Thần' Về? '- Đến: Nam Thần' Cứu tôi '- Từ: Nam Thần' Nếu sau này đổi lại tôi gặp chuyện cô có cứu tôi không? '- Đến: Nam Thần' Cho dù mất mạng! 'Cô chính là rất quả quyết nha~ Mạng này c*̃ng là do hắn cứu mà!- Từ: Nam Thần' *icon cười lớn* '- Đến: Nam Thần' Anh đặt tên tôi là gì? '- Từ: Nam Thần' Tôi chưa biết tên cô. Cô muốn đặt là gì? '- Đến: Nam Thần' Sakura '- Từ: Nam Thần' Tại sao? '- Đến: Nam Thần' Tôi rất thích Hoa anh đào c*̉a Nhật Bản *icon cười* '- Từ: Nam Thần' Muốn qua đây không? '- Đến: Nam Thần' Muốn! “...“ Ưm.. “Sao tự nhiên đau quá! Bụng ta đau quá! Vết thương. Vết thương đang chảy máu... Làm sao đây? Ông lão không có ở đây. Chịu đau. Trước khi nhắm mắt ta còn kịp gửi một tin nhắn..- Đến: Nam Thần' Ta đau quá! '...Trời ơi may quá. Trước khi ngất đã nghe được tiếng c*̉a ông lão. Ôi! Vậy là có hi vọng sống rồi! Hi.. hi.. Ngất.

Chương 3: Tỉnh lại- Việc đầu tiên chính là nhắn tin!