Tác giả:

Ngày hôm nay cô đơn em lại nhớ đến anh vô cùng Giờ đây anh ra sao , không biết anh sống như thế nào Từ khi ta chia tay anh theo người về nơi phương ấy Có khi nào anh nhớ em ở đây Màn đêm vây quanh em cần cái nắm tay thật chặt.... nó đang yên bình với giấc ngủ trưa thì bỗng chiếc điện thoại thân yêu của nó reo lên , phải mất một lúc lâu sau nó mới lồm cồm bò dậy tìm chiếc điện thoại thân yêu của mình "Alo" nó trả lời với giọng ngái ngủ " MÀY ĐANG LÀM GÌ MÀ BÂY GIỜ MỚI CHỊU BẮT MÁY VẬY HẢ CON KIA " nhỏ Ngọc Như hét qua điện thoại " tao đang ngủ trưa, mà mày gọi cho tao có chuyện gì không ??? " " mày còn đang mơ đấy à ! mày nhìn đồng hồ đi " đầu Như bắt đầu có khói " 12h50'32s thì sao ? " nó trả lời tỉnh bơ " Tao .... " " á chết trễ học " bây giờ nó mới tỉnh ngủ , không đợi Như nói hết câu nó đã tắt điện thoại và bắt đầu phóng vào WC để chuẩn bị đi học . Vì nhà nó cũng gần trường nên nó vừa bắt taxi đến nơi thì trường bắt đầu đóng cổng . nó liền phi nhanh phóng thẳng đến lớp học của mình…

Chương 4: Giờ trực nhật (phần 2)

Lớp Học Lời NguyềnTác giả: Ngọc QuỳnhTruyện Linh DịNgày hôm nay cô đơn em lại nhớ đến anh vô cùng Giờ đây anh ra sao , không biết anh sống như thế nào Từ khi ta chia tay anh theo người về nơi phương ấy Có khi nào anh nhớ em ở đây Màn đêm vây quanh em cần cái nắm tay thật chặt.... nó đang yên bình với giấc ngủ trưa thì bỗng chiếc điện thoại thân yêu của nó reo lên , phải mất một lúc lâu sau nó mới lồm cồm bò dậy tìm chiếc điện thoại thân yêu của mình "Alo" nó trả lời với giọng ngái ngủ " MÀY ĐANG LÀM GÌ MÀ BÂY GIỜ MỚI CHỊU BẮT MÁY VẬY HẢ CON KIA " nhỏ Ngọc Như hét qua điện thoại " tao đang ngủ trưa, mà mày gọi cho tao có chuyện gì không ??? " " mày còn đang mơ đấy à ! mày nhìn đồng hồ đi " đầu Như bắt đầu có khói " 12h50'32s thì sao ? " nó trả lời tỉnh bơ " Tao .... " " á chết trễ học " bây giờ nó mới tỉnh ngủ , không đợi Như nói hết câu nó đã tắt điện thoại và bắt đầu phóng vào WC để chuẩn bị đi học . Vì nhà nó cũng gần trường nên nó vừa bắt taxi đến nơi thì trường bắt đầu đóng cổng . nó liền phi nhanh phóng thẳng đến lớp học của mình… Thay vào đó là 1 nghĩa trang. Sự im lặng đáng sợ của những ngôi mộ, lâu lâu có những cơn gió thổi lên làm cho không khí nơi đây thật đáng sợ và những bãi đất ẩm cộng thêm những xác chết của những người vừa chôn xộc vào mũi tụi nó tạo nên một mùi thật kinh khủng" đây là đâu vậy... tao muốn về nhà " nhỏ quỳnh anh hét lên, còn những đứa khác thì ôm nhau chặt cứng tay chân run cầm cập nhưng vẫn cố bước theo nó. Khi tụi nó bước ra khỏi lớp thì lớp cũng tự động biến mất" bây giờ trò chơi mới chính thức bắt đầu " nó và an đồng thanh" rõ ràng đây ... đây ... là sân trường ... mà ... mà sao lại "phong lắp bắp nói không nên lời" Trong vòng 2 tiếng nếu các ngươi thoát được khỏi nơi đây thì các ngươi sẽ thắng còn nếu ko thoát được nơi đây thì các ngươi đã thua, bắt đầu tính giờ " giọng nói của hắn lại vang lên" nếu bọn ta thắng thì sao còn thua thì sao " lâm lên tiếng" nếu thắng ta sẽ làm theo 1 điều kiện của các ngươi còn nếu thua thì các ngươi sẽ chết " hắn nóiTụi nó đồng loạt gật đầu thay cho lời đồng ý. Bỗng phong nói" tụi mày chia nhóm để quan sát xung quanh đi "" không được, vì ở đây tụi tao không hề biết nơi đây chứa những thứ gì , sẽ rất nguy hiểm nếu tách ra " lâm nói" ừ lâm nói đúng đó " tụi nó nhao nhao lên" ủa đây là đâu vậy " nam bây giờ mới tỉnh dậyKhi tụi nó nghe nam nói vậy thì đồng loạt chạy lại phiá của nam hỏi thăm tới tấp" mày tỉnh rồi hả "" mày thấy trong người làm sao ?"" có khó chịu chỗ nào không "" mày có muốn ăn uống gì không "..............................Tụi nó hỏi 1 tràng dài làm nam chóng cả mặt" STOP quỳnh anh mày giải thích cho nam hiểu mọi chuyện đi những đứa còn lại đi tìm cách thoát khỏi nơi này , nhanh lên còn 15p nữa thôi " nói nói-------------------------------------------------------------------------Tụi nó dần dấn bình tĩnh lại và bắt đầu cách giải quyết với nó" rõ ràng đây là sân trường mà tại sao lại thành ra như vậy " phong nói" theo tao thì có thể tụi mình bị dịch chuyển đến một không gian khác chẳng hạn " như nói" nếu dịch chuyển đén một không gian khác thì tại sao lớp tụi mình cũng dịch chuyển vớii tụi mình, còn bây giờ thì biến mất " kiệt lên tiếng" nhanh lên ,chạy lại lớp của tụi mình " nó nói rồi chạy lại phía lớp của mình" nhưng nó biến mất rồi " an nói" lúc nảy nó nằm ở đâu thì bây giờ chạy lại đó" lâm nói rồi cũng chạy theo nó , cả đám không hiểu chuyện gì cũng lăn tăn chạy theo nó và lâm. Khi nó bước tới nơi thì nó hét lên :" bọn ta thắng rồi "" mày khùng hả chưa thoát khỏi nơi này mà " phong nói" ái chà các ngươi thông minh hơn ta tưởng đấy " hắn vừa dứt lời thì tụi nó lại trở lại lớp học của mình, không đợi hắn nói hết câu tụi nó liền chạy ùa ra khỏi lớp bà quả thật là tụi nó đang đứng ở trong sân trường skyYeahhhhhhh tụi nó đồng loạt hét lên" thắng rồi ... há ha há " tụi nó phá lên cười" nhưng chậm 1p 30s " giọng của nó ỉu xìu

Thay vào đó là 1 nghĩa trang. Sự im lặng đáng sợ của những ngôi mộ, lâu lâu có những cơn gió thổi lên làm cho không khí nơi đây thật đáng sợ và những bãi đất ẩm cộng thêm những xác chết của những người vừa chôn xộc vào mũi tụi nó tạo nên một mùi thật kinh khủng

" đây là đâu vậy... tao muốn về nhà " nhỏ quỳnh anh hét lên, còn những đứa khác thì ôm nhau chặt cứng tay chân run cầm cập nhưng vẫn cố bước theo nó. Khi tụi nó bước ra khỏi lớp thì lớp cũng tự động biến mất

" bây giờ trò chơi mới chính thức bắt đầu " nó và an đồng thanh

" rõ ràng đây ... đây ... là sân trường ... mà ... mà sao lại "phong lắp bắp nói không nên lời

" Trong vòng 2 tiếng nếu các ngươi thoát được khỏi nơi đây thì các ngươi sẽ thắng còn nếu ko thoát được nơi đây thì các ngươi đã thua, bắt đầu tính giờ " giọng nói của hắn lại vang lên

" nếu bọn ta thắng thì sao còn thua thì sao " lâm lên tiếng

" nếu thắng ta sẽ làm theo 1 điều kiện của các ngươi còn nếu thua thì các ngươi sẽ chết " hắn nói

Tụi nó đồng loạt gật đầu thay cho lời đồng ý. Bỗng phong nói

" tụi mày chia nhóm để quan sát xung quanh đi "

" không được, vì ở đây tụi tao không hề biết nơi đây chứa những thứ gì , sẽ rất nguy hiểm nếu tách ra " lâm nói

" ừ lâm nói đúng đó " tụi nó nhao nhao lên

" ủa đây là đâu vậy " nam bây giờ mới tỉnh dậy

Khi tụi nó nghe nam nói vậy thì đồng loạt chạy lại phiá của nam hỏi thăm tới tấp

" mày tỉnh rồi hả "

" mày thấy trong người làm sao ?"

" có khó chịu chỗ nào không "

" mày có muốn ăn uống gì không "

..............................

Tụi nó hỏi 1 tràng dài làm nam chóng cả mặt

" STOP quỳnh anh mày giải thích cho nam hiểu mọi chuyện đi những đứa còn lại đi tìm cách thoát khỏi nơi này , nhanh lên còn 15p nữa thôi " nói nói

-------------------------------------------------------------------------

Tụi nó dần dấn bình tĩnh lại và bắt đầu cách giải quyết với nó

" rõ ràng đây là sân trường mà tại sao lại thành ra như vậy " phong nói

" theo tao thì có thể tụi mình bị dịch chuyển đến một không gian khác chẳng hạn " như nói

" nếu dịch chuyển đén một không gian khác thì tại sao lớp tụi mình cũng dịch chuyển vớii tụi mình, còn bây giờ thì biến mất " kiệt lên tiếng

" nhanh lên ,chạy lại lớp của tụi mình " nó nói rồi chạy lại phía lớp của mình

" nhưng nó biến mất rồi " an nói

" lúc nảy nó nằm ở đâu thì bây giờ chạy lại đó" lâm nói rồi cũng chạy theo nó , cả đám không hiểu chuyện gì cũng lăn tăn chạy theo nó và lâm. Khi nó bước tới nơi thì nó hét lên :

" bọn ta thắng rồi "

" mày khùng hả chưa thoát khỏi nơi này mà " phong nói

" ái chà các ngươi thông minh hơn ta tưởng đấy " hắn vừa dứt lời thì tụi nó lại trở lại lớp học của mình, không đợi hắn nói hết câu tụi nó liền chạy ùa ra khỏi lớp bà quả thật là tụi nó đang đứng ở trong sân trường sky

Yeahhhhhhh tụi nó đồng loạt hét lên

" thắng rồi ... há ha há " tụi nó phá lên cười

" nhưng chậm 1p 30s " giọng của nó ỉu xìu

Lớp Học Lời NguyềnTác giả: Ngọc QuỳnhTruyện Linh DịNgày hôm nay cô đơn em lại nhớ đến anh vô cùng Giờ đây anh ra sao , không biết anh sống như thế nào Từ khi ta chia tay anh theo người về nơi phương ấy Có khi nào anh nhớ em ở đây Màn đêm vây quanh em cần cái nắm tay thật chặt.... nó đang yên bình với giấc ngủ trưa thì bỗng chiếc điện thoại thân yêu của nó reo lên , phải mất một lúc lâu sau nó mới lồm cồm bò dậy tìm chiếc điện thoại thân yêu của mình "Alo" nó trả lời với giọng ngái ngủ " MÀY ĐANG LÀM GÌ MÀ BÂY GIỜ MỚI CHỊU BẮT MÁY VẬY HẢ CON KIA " nhỏ Ngọc Như hét qua điện thoại " tao đang ngủ trưa, mà mày gọi cho tao có chuyện gì không ??? " " mày còn đang mơ đấy à ! mày nhìn đồng hồ đi " đầu Như bắt đầu có khói " 12h50'32s thì sao ? " nó trả lời tỉnh bơ " Tao .... " " á chết trễ học " bây giờ nó mới tỉnh ngủ , không đợi Như nói hết câu nó đã tắt điện thoại và bắt đầu phóng vào WC để chuẩn bị đi học . Vì nhà nó cũng gần trường nên nó vừa bắt taxi đến nơi thì trường bắt đầu đóng cổng . nó liền phi nhanh phóng thẳng đến lớp học của mình… Thay vào đó là 1 nghĩa trang. Sự im lặng đáng sợ của những ngôi mộ, lâu lâu có những cơn gió thổi lên làm cho không khí nơi đây thật đáng sợ và những bãi đất ẩm cộng thêm những xác chết của những người vừa chôn xộc vào mũi tụi nó tạo nên một mùi thật kinh khủng" đây là đâu vậy... tao muốn về nhà " nhỏ quỳnh anh hét lên, còn những đứa khác thì ôm nhau chặt cứng tay chân run cầm cập nhưng vẫn cố bước theo nó. Khi tụi nó bước ra khỏi lớp thì lớp cũng tự động biến mất" bây giờ trò chơi mới chính thức bắt đầu " nó và an đồng thanh" rõ ràng đây ... đây ... là sân trường ... mà ... mà sao lại "phong lắp bắp nói không nên lời" Trong vòng 2 tiếng nếu các ngươi thoát được khỏi nơi đây thì các ngươi sẽ thắng còn nếu ko thoát được nơi đây thì các ngươi đã thua, bắt đầu tính giờ " giọng nói của hắn lại vang lên" nếu bọn ta thắng thì sao còn thua thì sao " lâm lên tiếng" nếu thắng ta sẽ làm theo 1 điều kiện của các ngươi còn nếu thua thì các ngươi sẽ chết " hắn nóiTụi nó đồng loạt gật đầu thay cho lời đồng ý. Bỗng phong nói" tụi mày chia nhóm để quan sát xung quanh đi "" không được, vì ở đây tụi tao không hề biết nơi đây chứa những thứ gì , sẽ rất nguy hiểm nếu tách ra " lâm nói" ừ lâm nói đúng đó " tụi nó nhao nhao lên" ủa đây là đâu vậy " nam bây giờ mới tỉnh dậyKhi tụi nó nghe nam nói vậy thì đồng loạt chạy lại phiá của nam hỏi thăm tới tấp" mày tỉnh rồi hả "" mày thấy trong người làm sao ?"" có khó chịu chỗ nào không "" mày có muốn ăn uống gì không "..............................Tụi nó hỏi 1 tràng dài làm nam chóng cả mặt" STOP quỳnh anh mày giải thích cho nam hiểu mọi chuyện đi những đứa còn lại đi tìm cách thoát khỏi nơi này , nhanh lên còn 15p nữa thôi " nói nói-------------------------------------------------------------------------Tụi nó dần dấn bình tĩnh lại và bắt đầu cách giải quyết với nó" rõ ràng đây là sân trường mà tại sao lại thành ra như vậy " phong nói" theo tao thì có thể tụi mình bị dịch chuyển đến một không gian khác chẳng hạn " như nói" nếu dịch chuyển đén một không gian khác thì tại sao lớp tụi mình cũng dịch chuyển vớii tụi mình, còn bây giờ thì biến mất " kiệt lên tiếng" nhanh lên ,chạy lại lớp của tụi mình " nó nói rồi chạy lại phía lớp của mình" nhưng nó biến mất rồi " an nói" lúc nảy nó nằm ở đâu thì bây giờ chạy lại đó" lâm nói rồi cũng chạy theo nó , cả đám không hiểu chuyện gì cũng lăn tăn chạy theo nó và lâm. Khi nó bước tới nơi thì nó hét lên :" bọn ta thắng rồi "" mày khùng hả chưa thoát khỏi nơi này mà " phong nói" ái chà các ngươi thông minh hơn ta tưởng đấy " hắn vừa dứt lời thì tụi nó lại trở lại lớp học của mình, không đợi hắn nói hết câu tụi nó liền chạy ùa ra khỏi lớp bà quả thật là tụi nó đang đứng ở trong sân trường skyYeahhhhhhh tụi nó đồng loạt hét lên" thắng rồi ... há ha há " tụi nó phá lên cười" nhưng chậm 1p 30s " giọng của nó ỉu xìu

Chương 4: Giờ trực nhật (phần 2)