Ngày hôm nay cô đơn em lại nhớ đến anh vô cùng Giờ đây anh ra sao , không biết anh sống như thế nào Từ khi ta chia tay anh theo người về nơi phương ấy Có khi nào anh nhớ em ở đây Màn đêm vây quanh em cần cái nắm tay thật chặt.... nó đang yên bình với giấc ngủ trưa thì bỗng chiếc điện thoại thân yêu của nó reo lên , phải mất một lúc lâu sau nó mới lồm cồm bò dậy tìm chiếc điện thoại thân yêu của mình "Alo" nó trả lời với giọng ngái ngủ " MÀY ĐANG LÀM GÌ MÀ BÂY GIỜ MỚI CHỊU BẮT MÁY VẬY HẢ CON KIA " nhỏ Ngọc Như hét qua điện thoại " tao đang ngủ trưa, mà mày gọi cho tao có chuyện gì không ??? " " mày còn đang mơ đấy à ! mày nhìn đồng hồ đi " đầu Như bắt đầu có khói " 12h50'32s thì sao ? " nó trả lời tỉnh bơ " Tao .... " " á chết trễ học " bây giờ nó mới tỉnh ngủ , không đợi Như nói hết câu nó đã tắt điện thoại và bắt đầu phóng vào WC để chuẩn bị đi học . Vì nhà nó cũng gần trường nên nó vừa bắt taxi đến nơi thì trường bắt đầu đóng cổng . nó liền phi nhanh phóng thẳng đến lớp học của mình…
Chương 5: Lời nguyền của quỷ
Lớp Học Lời NguyềnTác giả: Ngọc QuỳnhTruyện Linh DịNgày hôm nay cô đơn em lại nhớ đến anh vô cùng Giờ đây anh ra sao , không biết anh sống như thế nào Từ khi ta chia tay anh theo người về nơi phương ấy Có khi nào anh nhớ em ở đây Màn đêm vây quanh em cần cái nắm tay thật chặt.... nó đang yên bình với giấc ngủ trưa thì bỗng chiếc điện thoại thân yêu của nó reo lên , phải mất một lúc lâu sau nó mới lồm cồm bò dậy tìm chiếc điện thoại thân yêu của mình "Alo" nó trả lời với giọng ngái ngủ " MÀY ĐANG LÀM GÌ MÀ BÂY GIỜ MỚI CHỊU BẮT MÁY VẬY HẢ CON KIA " nhỏ Ngọc Như hét qua điện thoại " tao đang ngủ trưa, mà mày gọi cho tao có chuyện gì không ??? " " mày còn đang mơ đấy à ! mày nhìn đồng hồ đi " đầu Như bắt đầu có khói " 12h50'32s thì sao ? " nó trả lời tỉnh bơ " Tao .... " " á chết trễ học " bây giờ nó mới tỉnh ngủ , không đợi Như nói hết câu nó đã tắt điện thoại và bắt đầu phóng vào WC để chuẩn bị đi học . Vì nhà nó cũng gần trường nên nó vừa bắt taxi đến nơi thì trường bắt đầu đóng cổng . nó liền phi nhanh phóng thẳng đến lớp học của mình… " ha ha ha " lần này đến lượt hắn cườivừa dứt lời thì hắn bước ra từ gốc cây gần đó cả cơ thể của hắn thì bê bết máu phần đầu thì bị vỡ ra 1 nữa còn bên trong phần bị vỡ đó tụi nó khó có thể phân biệt đâu là não còn đâu là mắt,hắn bị mất 1 cánh tay phải do cả 2 vết thương chảy máu không ngừng nên nhìn hắn đã kinh khủng rồi bây giờ lại càng khủng khiếp hơn" AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA" tụi nó đồng loạt hét lên rồi ngất xỉu còn nó,Kiệt, An và Phong tuy rất sợ nhưng cố gắng để cho mình ko được ngất nhưng sức chịu đựng của tụi nó là có giới hạn và hắn ngày càng tiến lại gần tụi nó nên ko lâu sau đó nó, An, Kiệt và Phong cũng ngất luôn, trong lúc còn đang mơ mơ màng màng thì tụi nó nghe loáng thoáng rằng :" các ngươi đều phải chết " khi nói xong hắn cũng biến mất------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------trời bắt đầu sáng và tụi nó cũng bắt đầu tỉnh lại và Quỳnh Anh là người tỉnh đầu tiên và nhỏ lấy tay sờ khắp nơi trên cơ thể mình rồi thở phào nhẹ nhỏm " may quá mình vẫn còn sống " và nhỏ bắt đầu gọi từng đứa dậy. sau khi chắc chắn rằng bọn nó đã dậy hết thì nhỏ bắt đầu hỏi :" ê bọn mày nhớ chuyện hôm qua không " Quỳnh Anh hỏi" mày nhắc... nhắc đến chuyện .... đó làm .....làm gì ?" phong mặt tái xanh hỏikhông để ý đến lời của phong, quỳnh anh vẫn tiếp tục hỏi :" nhớ điều kiện mà hắn đặt ra với tụi mày không ???"" nếu nhanh thì được 1 điều kiện , chậm thì ..... " Kiệt đang nói bỗng nhiên dừng lại giữa chừng" CHẾT " tụi nó ngắt lời kiệt và đồng thanh nói" nhưng nếu như vậy thì tại sao mình lại còn ở đây ??" Quỳnh Anh thắc mắctụi nó đồng loạt suy nghĩ và nó là người lên tiếng đầu tiên :" tao nhớ là lúc trước khi ngất tao có nghe hắn nói là cả lớp mình đều phải chết " nó nói" tao cũng có nghe " An , Phong , kiệt đồng thanh" ủa bọn tao đâu có nghe gì đâu " tụi nó thắc mắc" bọn mày ngất trước bọn tao mà " An nói" ừ nếu vậy thì hắn định làm gì đây " nó vừa nói vừa lấy tay xoa xoa cằm mình" tìm được cơ hội thích hợp sẽ ra tay " Kiệt nói" nhưng tại sao lại giết lớp mình, có cách nào khác hay hơn cách này không ? " nó nói" tao có cách này " kiều như lên tiếng và cả lớp nó chụm lại 1 góc để bàn bạc kế hoạch gì đó khoảng 30p sau thì xong" ok vậy nha tối gặp " phong nói xong thì tụi nó ai về nhà nấy và chuẩn bị cho kế hoạch tối nay
" ha ha ha " lần này đến lượt hắn cười
vừa dứt lời thì hắn bước ra từ gốc cây gần đó cả cơ thể của hắn thì bê bết máu phần đầu thì bị vỡ ra 1 nữa còn bên trong phần bị vỡ đó tụi nó khó có thể phân biệt đâu là não còn đâu là mắt,hắn bị mất 1 cánh tay phải do cả 2 vết thương chảy máu không ngừng nên nhìn hắn đã kinh khủng rồi bây giờ lại càng khủng khiếp hơn
" AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA" tụi nó đồng loạt hét lên rồi ngất xỉu còn nó,Kiệt, An và Phong tuy rất sợ nhưng cố gắng để cho mình ko được ngất nhưng sức chịu đựng của tụi nó là có giới hạn và hắn ngày càng tiến lại gần tụi nó nên ko lâu sau đó nó, An, Kiệt và Phong cũng ngất luôn, trong lúc còn đang mơ mơ màng màng thì tụi nó nghe loáng thoáng rằng :
" các ngươi đều phải chết " khi nói xong hắn cũng biến mất
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
trời bắt đầu sáng và tụi nó cũng bắt đầu tỉnh lại và Quỳnh Anh là người tỉnh đầu tiên và nhỏ lấy tay sờ khắp nơi trên cơ thể mình rồi thở phào nhẹ nhỏm " may quá mình vẫn còn sống " và nhỏ bắt đầu gọi từng đứa dậy. sau khi chắc chắn rằng bọn nó đã dậy hết thì nhỏ bắt đầu hỏi :
" ê bọn mày nhớ chuyện hôm qua không " Quỳnh Anh hỏi
" mày nhắc... nhắc đến chuyện .... đó làm .....làm gì ?" phong mặt tái xanh hỏi
không để ý đến lời của phong, quỳnh anh vẫn tiếp tục hỏi :
" nhớ điều kiện mà hắn đặt ra với tụi mày không ???"
" nếu nhanh thì được 1 điều kiện , chậm thì ..... " Kiệt đang nói bỗng nhiên dừng lại giữa chừng
" CHẾT " tụi nó ngắt lời kiệt và đồng thanh nói
" nhưng nếu như vậy thì tại sao mình lại còn ở đây ??" Quỳnh Anh thắc mắc
tụi nó đồng loạt suy nghĩ và nó là người lên tiếng đầu tiên :
" tao nhớ là lúc trước khi ngất tao có nghe hắn nói là cả lớp mình đều phải chết " nó nói
" tao cũng có nghe " An , Phong , kiệt đồng thanh
" ủa bọn tao đâu có nghe gì đâu " tụi nó thắc mắc
" bọn mày ngất trước bọn tao mà " An nói
" ừ nếu vậy thì hắn định làm gì đây " nó vừa nói vừa lấy tay xoa xoa cằm mình
" tìm được cơ hội thích hợp sẽ ra tay " Kiệt nói
" nhưng tại sao lại giết lớp mình, có cách nào khác hay hơn cách này không ? " nó nói
" tao có cách này " kiều như lên tiếng và cả lớp nó chụm lại 1 góc để bàn bạc kế hoạch gì đó khoảng 30p sau thì xong
" ok vậy nha tối gặp " phong nói xong thì tụi nó ai về nhà nấy và chuẩn bị cho kế hoạch tối nay
Lớp Học Lời NguyềnTác giả: Ngọc QuỳnhTruyện Linh DịNgày hôm nay cô đơn em lại nhớ đến anh vô cùng Giờ đây anh ra sao , không biết anh sống như thế nào Từ khi ta chia tay anh theo người về nơi phương ấy Có khi nào anh nhớ em ở đây Màn đêm vây quanh em cần cái nắm tay thật chặt.... nó đang yên bình với giấc ngủ trưa thì bỗng chiếc điện thoại thân yêu của nó reo lên , phải mất một lúc lâu sau nó mới lồm cồm bò dậy tìm chiếc điện thoại thân yêu của mình "Alo" nó trả lời với giọng ngái ngủ " MÀY ĐANG LÀM GÌ MÀ BÂY GIỜ MỚI CHỊU BẮT MÁY VẬY HẢ CON KIA " nhỏ Ngọc Như hét qua điện thoại " tao đang ngủ trưa, mà mày gọi cho tao có chuyện gì không ??? " " mày còn đang mơ đấy à ! mày nhìn đồng hồ đi " đầu Như bắt đầu có khói " 12h50'32s thì sao ? " nó trả lời tỉnh bơ " Tao .... " " á chết trễ học " bây giờ nó mới tỉnh ngủ , không đợi Như nói hết câu nó đã tắt điện thoại và bắt đầu phóng vào WC để chuẩn bị đi học . Vì nhà nó cũng gần trường nên nó vừa bắt taxi đến nơi thì trường bắt đầu đóng cổng . nó liền phi nhanh phóng thẳng đến lớp học của mình… " ha ha ha " lần này đến lượt hắn cườivừa dứt lời thì hắn bước ra từ gốc cây gần đó cả cơ thể của hắn thì bê bết máu phần đầu thì bị vỡ ra 1 nữa còn bên trong phần bị vỡ đó tụi nó khó có thể phân biệt đâu là não còn đâu là mắt,hắn bị mất 1 cánh tay phải do cả 2 vết thương chảy máu không ngừng nên nhìn hắn đã kinh khủng rồi bây giờ lại càng khủng khiếp hơn" AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA" tụi nó đồng loạt hét lên rồi ngất xỉu còn nó,Kiệt, An và Phong tuy rất sợ nhưng cố gắng để cho mình ko được ngất nhưng sức chịu đựng của tụi nó là có giới hạn và hắn ngày càng tiến lại gần tụi nó nên ko lâu sau đó nó, An, Kiệt và Phong cũng ngất luôn, trong lúc còn đang mơ mơ màng màng thì tụi nó nghe loáng thoáng rằng :" các ngươi đều phải chết " khi nói xong hắn cũng biến mất------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------trời bắt đầu sáng và tụi nó cũng bắt đầu tỉnh lại và Quỳnh Anh là người tỉnh đầu tiên và nhỏ lấy tay sờ khắp nơi trên cơ thể mình rồi thở phào nhẹ nhỏm " may quá mình vẫn còn sống " và nhỏ bắt đầu gọi từng đứa dậy. sau khi chắc chắn rằng bọn nó đã dậy hết thì nhỏ bắt đầu hỏi :" ê bọn mày nhớ chuyện hôm qua không " Quỳnh Anh hỏi" mày nhắc... nhắc đến chuyện .... đó làm .....làm gì ?" phong mặt tái xanh hỏikhông để ý đến lời của phong, quỳnh anh vẫn tiếp tục hỏi :" nhớ điều kiện mà hắn đặt ra với tụi mày không ???"" nếu nhanh thì được 1 điều kiện , chậm thì ..... " Kiệt đang nói bỗng nhiên dừng lại giữa chừng" CHẾT " tụi nó ngắt lời kiệt và đồng thanh nói" nhưng nếu như vậy thì tại sao mình lại còn ở đây ??" Quỳnh Anh thắc mắctụi nó đồng loạt suy nghĩ và nó là người lên tiếng đầu tiên :" tao nhớ là lúc trước khi ngất tao có nghe hắn nói là cả lớp mình đều phải chết " nó nói" tao cũng có nghe " An , Phong , kiệt đồng thanh" ủa bọn tao đâu có nghe gì đâu " tụi nó thắc mắc" bọn mày ngất trước bọn tao mà " An nói" ừ nếu vậy thì hắn định làm gì đây " nó vừa nói vừa lấy tay xoa xoa cằm mình" tìm được cơ hội thích hợp sẽ ra tay " Kiệt nói" nhưng tại sao lại giết lớp mình, có cách nào khác hay hơn cách này không ? " nó nói" tao có cách này " kiều như lên tiếng và cả lớp nó chụm lại 1 góc để bàn bạc kế hoạch gì đó khoảng 30p sau thì xong" ok vậy nha tối gặp " phong nói xong thì tụi nó ai về nhà nấy và chuẩn bị cho kế hoạch tối nay