.....Ước gì thời gian đừng trôi.... Địa điểm : Nhà Lê Bích Thảo. Nhân vật : Trần Lam Phong, Lê Bích Thảo, Bà Lê. Trong căn phòng ngập tràn ánh sáng, từng làn gió khẽ đưa mang theo hương hoa ngọt ngào, thơm mát. Nó nhìn thật kĩ mình trong gương, cảm thán : "Ôi ! Sao dạo này mình ngộ ngộ thế .Ê" Nó quay sang kéo áo hắn :"Ông khen tôi cái coi!" Hắn đóng cuốn tập trên tay,ngẩng đầu lên đăm chiêu đánh giá nó : "Mắt bà tinh thật" "Tất nhiên.Từ bé,mắt tôi đã có thể nhìn rõ mọi vật trong đêm nha,khá khen cho ông đấy."Chưa đợi Lam Phong nói hết câu,nó đã vênh mặt lên tự sướng, khóe mắt tràn ngập ý cười sung sướng. Mà khoan,khen nó mắt tinh là khen có biết nó X-Ấ-U à ? "Trần Lam Phong,ông chết với tôi." "Haha.Có giỏi bà ra đây mà bắt nè" Mười năm rồi,hai đứa vẫn vậy.Hắn vẫn chạy để nó đuổi theo nhưng nó chưa đuổi được hắn.Mười năm rồi ,mỗi lần nó ném đồ hắn vẫn luôn tránh được .Nó định làm gì,hắn đều rõ .Có phải là tâm linh tương thông ? Hừ! Lê Bích Thảo tôi không tin không đánh được ông.Nó ngó…
Chương 24: Khoảnh khắc hiểm nguy (thứ nhất)
Rốt Cuộc, Em Có Biết..?Tác giả: Lưu Ly Bất Tử.....Ước gì thời gian đừng trôi.... Địa điểm : Nhà Lê Bích Thảo. Nhân vật : Trần Lam Phong, Lê Bích Thảo, Bà Lê. Trong căn phòng ngập tràn ánh sáng, từng làn gió khẽ đưa mang theo hương hoa ngọt ngào, thơm mát. Nó nhìn thật kĩ mình trong gương, cảm thán : "Ôi ! Sao dạo này mình ngộ ngộ thế .Ê" Nó quay sang kéo áo hắn :"Ông khen tôi cái coi!" Hắn đóng cuốn tập trên tay,ngẩng đầu lên đăm chiêu đánh giá nó : "Mắt bà tinh thật" "Tất nhiên.Từ bé,mắt tôi đã có thể nhìn rõ mọi vật trong đêm nha,khá khen cho ông đấy."Chưa đợi Lam Phong nói hết câu,nó đã vênh mặt lên tự sướng, khóe mắt tràn ngập ý cười sung sướng. Mà khoan,khen nó mắt tinh là khen có biết nó X-Ấ-U à ? "Trần Lam Phong,ông chết với tôi." "Haha.Có giỏi bà ra đây mà bắt nè" Mười năm rồi,hai đứa vẫn vậy.Hắn vẫn chạy để nó đuổi theo nhưng nó chưa đuổi được hắn.Mười năm rồi ,mỗi lần nó ném đồ hắn vẫn luôn tránh được .Nó định làm gì,hắn đều rõ .Có phải là tâm linh tương thông ? Hừ! Lê Bích Thảo tôi không tin không đánh được ông.Nó ngó… Lê Bích Thảo , cô thích món quà tôi gửi chứ ?- Cris -Nhân vật : Lê Bích Thảo, Lê Duy, Tú Tâm.Địa điểm : Nhà Bô Lão - Làng Skyanen.Mọi chuyện dường như đã diễn ra theo hướng kinh khủng hơn.Khi nụ hôn ngọt ngào của Bô lão và Lê Duy kéo dài triền miên, đôi tay của bô lão men theo hông cậu về phía trước nhào nặn tỉ mỉ“ Bụp " Một âm thanh là lạ gì đó đột nhiên vang lên trong không khí.Cả lũ bọn nó hít một ngụm khí lạnh nhìn lại, là...là miếng độn ngực đã vỡ vụn trên đôi tay dê sồm của bô lão.Thôi xong !Gương mặt bô lão ửng đỏ, cả người toát ra luồng khói nóng hun hút. Ông dơ tay ra in mười bàn tay lên má Duy tát tát .Đau thực là đau !Nhưng cuối cùng cậu cũng được hiện nguyên hình . Nghiệt chướng kết thúc tại đây." Em trai của chị phải chịu uất ức như vậy đấy. Chị không thương em hả ? "Hội chứng tâm lí sau tai nạn vốn là những điều không thể tránh khỏi. Lúc này Duy đang đứng trước mặt nó than thân trách phận :" Nếu không có Sếp thì có lẽ chúng ta sẽ không thể tới cung điện Tatarus được nữa, Bô lão đã rất tức giận. Sì ! Kế hoach mê hoặc chúng sinh ? WTF ( Cái đệt gì đấy ) "Cậu hồn nhiên chửi thề rồi lại cúi xuống ngây thơ kéo gấu áo nó, năn nỉ : ( Duy cao hơn Bích Thảo )"Chị ! Nói chuyện với mẹ em đi "Bức ảnh mà Anna chụp dù cậu có xóa được cũng không chắc chắn đó là ảnh gốc. Thế nên điều thiết yếu hơn cần làm chính là phải nói chuyện với mẹ mình. Và người có đủ năng lực để thuyết phục Lê phu nhân ( mẹ Duy ) không ai khác chính là cô cháu gái yêu quý của bà- Lê Bích Thảo.“ Chị không giúp được đâu “ Nó tuyệt tình từ chối nguyện vọng của cậu, từng câu từng chữ nó nói hết sức chắc chắn, dường như không có gì thay đổi được.Nó đâu có dỗi hơi mà giúp cậu chứ. Khó khăn lắm trên đời này mới xuất hiện một cô gái như Anna : b**n th**, dễ thương và điều quan trọng hơn nữa- nhỏ thương cậu thật lòng. Thế nên, bây giờ nó chỉ ước rằng hai người sớm thành đôi, mong cho Duy nhận ra rằng : cậu cũng rất quan tâm tới Anna.“ Chị à “ Duy á khẩu không nói được lời nào. Nịnh hót cũng làm rồi, năn nỉ cậu cũng năn nỉ rồi. Vậy chỉ còn có nước....“ Jackson và Sếp từng ngủ chung phòng đấy “ Cậu hết sức “tốt bụng” kể chuyện cho nó nghe. >0
Lê Bích Thảo , cô thích món quà tôi gửi chứ ?
- Cris -
Nhân vật : Lê Bích Thảo, Lê Duy, Tú Tâm.
Địa điểm : Nhà Bô Lão - Làng Skyanen.
Mọi chuyện dường như đã diễn ra theo hướng kinh khủng hơn.
Khi nụ hôn ngọt ngào của Bô lão và Lê Duy kéo dài triền miên, đôi tay của bô lão men theo hông cậu về phía trước nhào nặn tỉ mỉ
“ Bụp " Một âm thanh là lạ gì đó đột nhiên vang lên trong không khí.
Cả lũ bọn nó hít một ngụm khí lạnh nhìn lại, là...là miếng độn ngực đã vỡ vụn trên đôi tay dê sồm của bô lão.
Thôi xong !
Gương mặt bô lão ửng đỏ, cả người toát ra luồng khói nóng hun hút. Ông dơ tay ra in mười bàn tay lên má Duy tát tát .
Đau thực là đau !
Nhưng cuối cùng cậu cũng được hiện nguyên hình . Nghiệt chướng kết thúc tại đây.
" Em trai của chị phải chịu uất ức như vậy đấy. Chị không thương em hả ? "
Hội chứng tâm lí sau tai nạn vốn là những điều không thể tránh khỏi. Lúc này Duy đang đứng trước mặt nó than thân trách phận :
" Nếu không có Sếp thì có lẽ chúng ta sẽ không thể tới cung điện Tatarus được nữa, Bô lão đã rất tức giận. Sì ! Kế hoach mê hoặc chúng sinh ? WTF ( Cái đệt gì đấy ) "
Cậu hồn nhiên chửi thề rồi lại cúi xuống ngây thơ kéo gấu áo nó, năn nỉ : ( Duy cao hơn Bích Thảo )
"Chị ! Nói chuyện với mẹ em đi "
Bức ảnh mà Anna chụp dù cậu có xóa được cũng không chắc chắn đó là ảnh gốc. Thế nên điều thiết yếu hơn cần làm chính là phải nói chuyện với mẹ mình. Và người có đủ năng lực để thuyết phục Lê phu nhân ( mẹ Duy ) không ai khác chính là cô cháu gái yêu quý của bà- Lê Bích Thảo.
“ Chị không giúp được đâu “ Nó tuyệt tình từ chối nguyện vọng của cậu, từng câu từng chữ nó nói hết sức chắc chắn, dường như không có gì thay đổi được.
Nó đâu có dỗi hơi mà giúp cậu chứ. Khó khăn lắm trên đời này mới xuất hiện một cô gái như Anna : b**n th**, dễ thương và điều quan trọng hơn nữa- nhỏ thương cậu thật lòng. Thế nên, bây giờ nó chỉ ước rằng hai người sớm thành đôi, mong cho Duy nhận ra rằng : cậu cũng rất quan tâm tới Anna.
“ Chị à “ Duy á khẩu không nói được lời nào. Nịnh hót cũng làm rồi, năn nỉ cậu cũng năn nỉ rồi. Vậy chỉ còn có nước....
“ Jackson và Sếp từng ngủ chung phòng đấy “ Cậu hết sức “tốt bụng” kể chuyện cho nó nghe. >0
Rốt Cuộc, Em Có Biết..?Tác giả: Lưu Ly Bất Tử.....Ước gì thời gian đừng trôi.... Địa điểm : Nhà Lê Bích Thảo. Nhân vật : Trần Lam Phong, Lê Bích Thảo, Bà Lê. Trong căn phòng ngập tràn ánh sáng, từng làn gió khẽ đưa mang theo hương hoa ngọt ngào, thơm mát. Nó nhìn thật kĩ mình trong gương, cảm thán : "Ôi ! Sao dạo này mình ngộ ngộ thế .Ê" Nó quay sang kéo áo hắn :"Ông khen tôi cái coi!" Hắn đóng cuốn tập trên tay,ngẩng đầu lên đăm chiêu đánh giá nó : "Mắt bà tinh thật" "Tất nhiên.Từ bé,mắt tôi đã có thể nhìn rõ mọi vật trong đêm nha,khá khen cho ông đấy."Chưa đợi Lam Phong nói hết câu,nó đã vênh mặt lên tự sướng, khóe mắt tràn ngập ý cười sung sướng. Mà khoan,khen nó mắt tinh là khen có biết nó X-Ấ-U à ? "Trần Lam Phong,ông chết với tôi." "Haha.Có giỏi bà ra đây mà bắt nè" Mười năm rồi,hai đứa vẫn vậy.Hắn vẫn chạy để nó đuổi theo nhưng nó chưa đuổi được hắn.Mười năm rồi ,mỗi lần nó ném đồ hắn vẫn luôn tránh được .Nó định làm gì,hắn đều rõ .Có phải là tâm linh tương thông ? Hừ! Lê Bích Thảo tôi không tin không đánh được ông.Nó ngó… Lê Bích Thảo , cô thích món quà tôi gửi chứ ?- Cris -Nhân vật : Lê Bích Thảo, Lê Duy, Tú Tâm.Địa điểm : Nhà Bô Lão - Làng Skyanen.Mọi chuyện dường như đã diễn ra theo hướng kinh khủng hơn.Khi nụ hôn ngọt ngào của Bô lão và Lê Duy kéo dài triền miên, đôi tay của bô lão men theo hông cậu về phía trước nhào nặn tỉ mỉ“ Bụp " Một âm thanh là lạ gì đó đột nhiên vang lên trong không khí.Cả lũ bọn nó hít một ngụm khí lạnh nhìn lại, là...là miếng độn ngực đã vỡ vụn trên đôi tay dê sồm của bô lão.Thôi xong !Gương mặt bô lão ửng đỏ, cả người toát ra luồng khói nóng hun hút. Ông dơ tay ra in mười bàn tay lên má Duy tát tát .Đau thực là đau !Nhưng cuối cùng cậu cũng được hiện nguyên hình . Nghiệt chướng kết thúc tại đây." Em trai của chị phải chịu uất ức như vậy đấy. Chị không thương em hả ? "Hội chứng tâm lí sau tai nạn vốn là những điều không thể tránh khỏi. Lúc này Duy đang đứng trước mặt nó than thân trách phận :" Nếu không có Sếp thì có lẽ chúng ta sẽ không thể tới cung điện Tatarus được nữa, Bô lão đã rất tức giận. Sì ! Kế hoach mê hoặc chúng sinh ? WTF ( Cái đệt gì đấy ) "Cậu hồn nhiên chửi thề rồi lại cúi xuống ngây thơ kéo gấu áo nó, năn nỉ : ( Duy cao hơn Bích Thảo )"Chị ! Nói chuyện với mẹ em đi "Bức ảnh mà Anna chụp dù cậu có xóa được cũng không chắc chắn đó là ảnh gốc. Thế nên điều thiết yếu hơn cần làm chính là phải nói chuyện với mẹ mình. Và người có đủ năng lực để thuyết phục Lê phu nhân ( mẹ Duy ) không ai khác chính là cô cháu gái yêu quý của bà- Lê Bích Thảo.“ Chị không giúp được đâu “ Nó tuyệt tình từ chối nguyện vọng của cậu, từng câu từng chữ nó nói hết sức chắc chắn, dường như không có gì thay đổi được.Nó đâu có dỗi hơi mà giúp cậu chứ. Khó khăn lắm trên đời này mới xuất hiện một cô gái như Anna : b**n th**, dễ thương và điều quan trọng hơn nữa- nhỏ thương cậu thật lòng. Thế nên, bây giờ nó chỉ ước rằng hai người sớm thành đôi, mong cho Duy nhận ra rằng : cậu cũng rất quan tâm tới Anna.“ Chị à “ Duy á khẩu không nói được lời nào. Nịnh hót cũng làm rồi, năn nỉ cậu cũng năn nỉ rồi. Vậy chỉ còn có nước....“ Jackson và Sếp từng ngủ chung phòng đấy “ Cậu hết sức “tốt bụng” kể chuyện cho nó nghe. >0