Tác giả:

“aaaaaaa, ba ơi không phải con, không phải con mà, ba đừng đánh nữa con đau lắm, con không đẩy Uyển Nhi con không đẩy, không phải con mà ba ơi...” tiếng một đứa bé tầm 3-4 tuổi hét lên khàn khàn chắc là do la hét nhiều. Dương đôi mắt hai màu quỷ dị với một màu tím khói ánh vài tia xanh lá như mặt nước hồ thu, một bên một màu xám khói ảm đạm,đôi mắt nó trong veo xoáy vào tâm hồn kẻ khác đỏ lên vì khóc nhìn bóng con người mà nó gọi bằng “ba”, ánh mắt ủy khuất. Nhưng con người ấy chỉ nhìn nó bằng ánh mắt chán ghét, ghê tởm: “ mày là quái vật, mẹ mày cũng thế” vẫn giáng từng đòn roi xuống tấm thân nhỏ bé kia không thương tiếc. Sau một hồi đánh đến múc người nó không còn một chỗ nào nguyên vẹn, làn da trắng mịn như trứng gà bóc dính nhớp nháp máu thì bỏ đi. Ngày nào cũng vậy, mỗi lần ông ta về là những lần nó trở thành thứ cho ông trút giận, dần dần rồi thành quen, nó không còn khóc nữa nhưng nó không biết răng chính điều đấy lại làm cho ông ta ngứa mắt nó hơn, ông ta bảo nếu nó không khóc…

Chương 17: Tiếp

Đôi Mắt Ác Quỷ TrắngTác giả: Mxhx“aaaaaaa, ba ơi không phải con, không phải con mà, ba đừng đánh nữa con đau lắm, con không đẩy Uyển Nhi con không đẩy, không phải con mà ba ơi...” tiếng một đứa bé tầm 3-4 tuổi hét lên khàn khàn chắc là do la hét nhiều. Dương đôi mắt hai màu quỷ dị với một màu tím khói ánh vài tia xanh lá như mặt nước hồ thu, một bên một màu xám khói ảm đạm,đôi mắt nó trong veo xoáy vào tâm hồn kẻ khác đỏ lên vì khóc nhìn bóng con người mà nó gọi bằng “ba”, ánh mắt ủy khuất. Nhưng con người ấy chỉ nhìn nó bằng ánh mắt chán ghét, ghê tởm: “ mày là quái vật, mẹ mày cũng thế” vẫn giáng từng đòn roi xuống tấm thân nhỏ bé kia không thương tiếc. Sau một hồi đánh đến múc người nó không còn một chỗ nào nguyên vẹn, làn da trắng mịn như trứng gà bóc dính nhớp nháp máu thì bỏ đi. Ngày nào cũng vậy, mỗi lần ông ta về là những lần nó trở thành thứ cho ông trút giận, dần dần rồi thành quen, nó không còn khóc nữa nhưng nó không biết răng chính điều đấy lại làm cho ông ta ngứa mắt nó hơn, ông ta bảo nếu nó không khóc… ”này!!!” “còn cố giả vờ”“dạy đi, nói chuyện này!”Hoàng lay nó dậy từ trên tầng 2 của chiếc giường tầng“ban công!” nó có vẻ hienf hơn mọi khi“ba mẹ thằng Tuấn Phong chưa về được đâu, ba đã khiến công ty họ có chút thay đổi nên ở lại giải quyết, còn ba anh thì vẫn về, mai là đến nhận chức rồi đấy” Hoàng thở dài trước ông bố yêu con quá mức này“vậy tốt rồi” nó quay người vào trong đi ngủ thì Hoàng kéo nó lại“uống” nhét vào tay nó 2 viên thuốc ngủ“không uống sao ngủ được, hôm nay anh thấy em hết thuôc nên mua thêm” Hoàng nhìn nó rồi cả 2 cùng cười, nụ cười đau khổ trước số phận“tên này về từ bao giờ vậy” hắn hét to“ủa, mày không biết à, hôm qua nhóc này về rồi, mày cười toe toét rồi đi ngủ luôn mà” Minh Tuấn (Leg) bực mình sau cơn buồn ngủ“à, mà nghe đâu hôm nay có chủ tịch trường mới đấy, chả biết ra sao” hắn nói vu vơ làm giật mình 2 con người nào đó“bọn mày định đi học không vậy” Tuấn Phong(Bin) cất tiếng nói hiếm hoi“thế thằng nhóc này thì sao, mặt mũi vầy mà tới trường à” Minh Tuấn chọt chọt vô vết bầm trên má nó, cảm giác giật điện truyền từ ngón tay đi khắp cơ thể trong khoảng thời gian ngắn ngủi làm anh phát nghiện mà muốn chạm vào lâu hơn chút nữa.....“này, đi học” Hoàng thấy khó chịu khi người khác động vào nó“mày sao thế, tự nhiên gắt” cảm giác tuyệt vời đó dừng lại trước câu nói như kì đà của Hoàng“vậy nhóc đi không?” lời quan tâm của Tuấn Phong khẽ làm nó trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết“..đ..đi..” vô thức nó đồng ý, trời ơi, đồ hám giai.“chuẩn bị đồ nhanh đi” giọng cáu kỉnh của hắn vang lên khá khó nghe nhưng những con người này đều biết hắn đã có thiện cảm với nó một chút rồi đấy (không biết có ai ngóng truyện ko ạ, từ giờ tg ko viết biệt danh bên cạnh nữa nhé, viết vậy lâu lắm, năng xuất kém ^^)hôm nay tạm thời đến đây nhóe các bạn thân yêumỏi quá, 2h sáng rồiy y y y y y y yy y y y y y y y yy y y y y yy y y yy y y y y yy y y y y y y y y y y y y y y y y yy y y y y y y y y y yy y y y y y yy y y y yy y y y y yy y y yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy y yy y y y yy yy y yy y y y yy yy y y y y y y y y y y y y yy y y y y y yy y y y y y y y yy y y y y yy y y y y y yy y y yy y y y y y y y y y yy y y y y y yy y y y y y y y y y y y yy y y yy y y yy y yy y y yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy y y y y y y y yy y y y y y y y yy y y y y yy y y yy y y y y yy y y y y y y y y y y y y y y y y yy y y y y y y y y y yy y y y y y yy y y y yy y y y y yy y y yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy y yy y y y yy yy y yy y y y yy yy y y y y y y y y y y y y yy y y y y y yy y y y y y y y yy y y y y yy y y y y y yy y y yy y y y y y y y y y yy y y y y y yy y y y y y y y y y y y yy y y yy y y yy y yy y y yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy

”này!!!” “còn cố giả vờ”

“dạy đi, nói chuyện này!”

Hoàng lay nó dậy từ trên tầng 2 của chiếc giường tầng

“ban công!” nó có vẻ hienf hơn mọi khi

“ba mẹ thằng Tuấn Phong chưa về được đâu, ba đã khiến công ty họ có chút thay đổi nên ở lại giải quyết, còn ba anh thì vẫn về, mai là đến nhận chức rồi đấy” Hoàng thở dài trước ông bố yêu con quá mức này

“vậy tốt rồi” nó quay người vào trong đi ngủ thì Hoàng kéo nó lại

“uống” nhét vào tay nó 2 viên thuốc ngủ

“không uống sao ngủ được, hôm nay anh thấy em hết thuôc nên mua thêm” Hoàng nhìn nó rồi cả 2 cùng cười, nụ cười đau khổ trước số phận

“tên này về từ bao giờ vậy” hắn hét to

“ủa, mày không biết à, hôm qua nhóc này về rồi, mày cười toe toét rồi đi ngủ luôn mà” Minh Tuấn (Leg) bực mình sau cơn buồn ngủ

“à, mà nghe đâu hôm nay có chủ tịch trường mới đấy, chả biết ra sao” hắn nói vu vơ làm giật mình 2 con người nào đó

“bọn mày định đi học không vậy” Tuấn Phong(Bin) cất tiếng nói hiếm hoi

“thế thằng nhóc này thì sao, mặt mũi vầy mà tới trường à” Minh Tuấn chọt chọt vô vết bầm trên má nó, cảm giác giật điện truyền từ ngón tay đi khắp cơ thể trong khoảng thời gian ngắn ngủi làm anh phát nghiện mà muốn chạm vào lâu hơn chút nữa.....

“này, đi học” Hoàng thấy khó chịu khi người khác động vào nó

“mày sao thế, tự nhiên gắt” cảm giác tuyệt vời đó dừng lại trước câu nói như kì đà của Hoàng

“vậy nhóc đi không?” lời quan tâm của Tuấn Phong khẽ làm nó trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết

“..đ..đi..” vô thức nó đồng ý, trời ơi, đồ hám giai.

“chuẩn bị đồ nhanh đi” giọng cáu kỉnh của hắn vang lên khá khó nghe nhưng những con người này đều biết hắn đã có thiện cảm với nó một chút rồi đấy (không biết có ai ngóng truyện ko ạ, từ giờ tg ko viết biệt danh bên cạnh nữa nhé, viết vậy lâu lắm, năng xuất kém ^^)

hôm nay tạm thời đến đây nhóe các bạn thân yêu

mỏi quá, 2h sáng rồi

y y y y y y y yy y y y y y y y yy y y y y yy y y yy y y y y yy y y y y y y y y y y y y y y y y yy y y y y y y y y y yy y y y y y yy y y y yy y y y y yy y y yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy y yy y y y yy yy y yy y y y yy yy y y y y y y y y y y y y yy y y y y y yy y y y y y y y yy y y y y yy y y y y y yy y y yy y y y y y y y y y yy y y y y y yy y y y y y y y y y y y yy y y yy y y yy y yy y y yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy y y y y y y y yy y y y y y y y yy y y y y yy y y yy y y y y yy y y y y y y y y y y y y y y y y yy y y y y y y y y y yy y y y y y yy y y y yy y y y y yy y y yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy y yy y y y yy yy y yy y y y yy yy y y y y y y y y y y y y yy y y y y y yy y y y y y y y yy y y y y yy y y y y y yy y y yy y y y y y y y y y yy y y y y y yy y y y y y y y y y y y yy y y yy y y yy y yy y y yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy

Đôi Mắt Ác Quỷ TrắngTác giả: Mxhx“aaaaaaa, ba ơi không phải con, không phải con mà, ba đừng đánh nữa con đau lắm, con không đẩy Uyển Nhi con không đẩy, không phải con mà ba ơi...” tiếng một đứa bé tầm 3-4 tuổi hét lên khàn khàn chắc là do la hét nhiều. Dương đôi mắt hai màu quỷ dị với một màu tím khói ánh vài tia xanh lá như mặt nước hồ thu, một bên một màu xám khói ảm đạm,đôi mắt nó trong veo xoáy vào tâm hồn kẻ khác đỏ lên vì khóc nhìn bóng con người mà nó gọi bằng “ba”, ánh mắt ủy khuất. Nhưng con người ấy chỉ nhìn nó bằng ánh mắt chán ghét, ghê tởm: “ mày là quái vật, mẹ mày cũng thế” vẫn giáng từng đòn roi xuống tấm thân nhỏ bé kia không thương tiếc. Sau một hồi đánh đến múc người nó không còn một chỗ nào nguyên vẹn, làn da trắng mịn như trứng gà bóc dính nhớp nháp máu thì bỏ đi. Ngày nào cũng vậy, mỗi lần ông ta về là những lần nó trở thành thứ cho ông trút giận, dần dần rồi thành quen, nó không còn khóc nữa nhưng nó không biết răng chính điều đấy lại làm cho ông ta ngứa mắt nó hơn, ông ta bảo nếu nó không khóc… ”này!!!” “còn cố giả vờ”“dạy đi, nói chuyện này!”Hoàng lay nó dậy từ trên tầng 2 của chiếc giường tầng“ban công!” nó có vẻ hienf hơn mọi khi“ba mẹ thằng Tuấn Phong chưa về được đâu, ba đã khiến công ty họ có chút thay đổi nên ở lại giải quyết, còn ba anh thì vẫn về, mai là đến nhận chức rồi đấy” Hoàng thở dài trước ông bố yêu con quá mức này“vậy tốt rồi” nó quay người vào trong đi ngủ thì Hoàng kéo nó lại“uống” nhét vào tay nó 2 viên thuốc ngủ“không uống sao ngủ được, hôm nay anh thấy em hết thuôc nên mua thêm” Hoàng nhìn nó rồi cả 2 cùng cười, nụ cười đau khổ trước số phận“tên này về từ bao giờ vậy” hắn hét to“ủa, mày không biết à, hôm qua nhóc này về rồi, mày cười toe toét rồi đi ngủ luôn mà” Minh Tuấn (Leg) bực mình sau cơn buồn ngủ“à, mà nghe đâu hôm nay có chủ tịch trường mới đấy, chả biết ra sao” hắn nói vu vơ làm giật mình 2 con người nào đó“bọn mày định đi học không vậy” Tuấn Phong(Bin) cất tiếng nói hiếm hoi“thế thằng nhóc này thì sao, mặt mũi vầy mà tới trường à” Minh Tuấn chọt chọt vô vết bầm trên má nó, cảm giác giật điện truyền từ ngón tay đi khắp cơ thể trong khoảng thời gian ngắn ngủi làm anh phát nghiện mà muốn chạm vào lâu hơn chút nữa.....“này, đi học” Hoàng thấy khó chịu khi người khác động vào nó“mày sao thế, tự nhiên gắt” cảm giác tuyệt vời đó dừng lại trước câu nói như kì đà của Hoàng“vậy nhóc đi không?” lời quan tâm của Tuấn Phong khẽ làm nó trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết“..đ..đi..” vô thức nó đồng ý, trời ơi, đồ hám giai.“chuẩn bị đồ nhanh đi” giọng cáu kỉnh của hắn vang lên khá khó nghe nhưng những con người này đều biết hắn đã có thiện cảm với nó một chút rồi đấy (không biết có ai ngóng truyện ko ạ, từ giờ tg ko viết biệt danh bên cạnh nữa nhé, viết vậy lâu lắm, năng xuất kém ^^)hôm nay tạm thời đến đây nhóe các bạn thân yêumỏi quá, 2h sáng rồiy y y y y y y yy y y y y y y y yy y y y y yy y y yy y y y y yy y y y y y y y y y y y y y y y y yy y y y y y y y y y yy y y y y y yy y y y yy y y y y yy y y yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy y yy y y y yy yy y yy y y y yy yy y y y y y y y y y y y y yy y y y y y yy y y y y y y y yy y y y y yy y y y y y yy y y yy y y y y y y y y y yy y y y y y yy y y y y y y y y y y y yy y y yy y y yy y yy y y yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy y y y y y y y yy y y y y y y y yy y y y y yy y y yy y y y y yy y y y y y y y y y y y y y y y y yy y y y y y y y y y yy y y y y y yy y y y yy y y y y yy y y yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy y yy y y y yy yy y yy y y y yy yy y y y y y y y y y y y y yy y y y y y yy y y y y y y y yy y y y y yy y y y y y yy y y yy y y y y y y y y y yy y y y y y yy y y y y y y y y y y y yy y y yy y y yy y yy y y yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy

Chương 17: Tiếp