“aaaaaaa, ba ơi không phải con, không phải con mà, ba đừng đánh nữa con đau lắm, con không đẩy Uyển Nhi con không đẩy, không phải con mà ba ơi...” tiếng một đứa bé tầm 3-4 tuổi hét lên khàn khàn chắc là do la hét nhiều. Dương đôi mắt hai màu quỷ dị với một màu tím khói ánh vài tia xanh lá như mặt nước hồ thu, một bên một màu xám khói ảm đạm,đôi mắt nó trong veo xoáy vào tâm hồn kẻ khác đỏ lên vì khóc nhìn bóng con người mà nó gọi bằng “ba”, ánh mắt ủy khuất. Nhưng con người ấy chỉ nhìn nó bằng ánh mắt chán ghét, ghê tởm: “ mày là quái vật, mẹ mày cũng thế” vẫn giáng từng đòn roi xuống tấm thân nhỏ bé kia không thương tiếc. Sau một hồi đánh đến múc người nó không còn một chỗ nào nguyên vẹn, làn da trắng mịn như trứng gà bóc dính nhớp nháp máu thì bỏ đi. Ngày nào cũng vậy, mỗi lần ông ta về là những lần nó trở thành thứ cho ông trút giận, dần dần rồi thành quen, nó không còn khóc nữa nhưng nó không biết răng chính điều đấy lại làm cho ông ta ngứa mắt nó hơn, ông ta bảo nếu nó không khóc…
Chương 18: Hiệu trưởng mới...paparazzi của mãn nguyệt hải băng
Đôi Mắt Ác Quỷ TrắngTác giả: Mxhx“aaaaaaa, ba ơi không phải con, không phải con mà, ba đừng đánh nữa con đau lắm, con không đẩy Uyển Nhi con không đẩy, không phải con mà ba ơi...” tiếng một đứa bé tầm 3-4 tuổi hét lên khàn khàn chắc là do la hét nhiều. Dương đôi mắt hai màu quỷ dị với một màu tím khói ánh vài tia xanh lá như mặt nước hồ thu, một bên một màu xám khói ảm đạm,đôi mắt nó trong veo xoáy vào tâm hồn kẻ khác đỏ lên vì khóc nhìn bóng con người mà nó gọi bằng “ba”, ánh mắt ủy khuất. Nhưng con người ấy chỉ nhìn nó bằng ánh mắt chán ghét, ghê tởm: “ mày là quái vật, mẹ mày cũng thế” vẫn giáng từng đòn roi xuống tấm thân nhỏ bé kia không thương tiếc. Sau một hồi đánh đến múc người nó không còn một chỗ nào nguyên vẹn, làn da trắng mịn như trứng gà bóc dính nhớp nháp máu thì bỏ đi. Ngày nào cũng vậy, mỗi lần ông ta về là những lần nó trở thành thứ cho ông trút giận, dần dần rồi thành quen, nó không còn khóc nữa nhưng nó không biết răng chính điều đấy lại làm cho ông ta ngứa mắt nó hơn, ông ta bảo nếu nó không khóc… cả bọn kéo nhau ra khỏi phòng, 5 chiếc bóng trải dọc hành lang đá trắng, qua lớp khói thuốc mờ mờ, người đàn ông trưởng thành với nét đẹp tựa vị thần cao quý, gương mặt từng trải mang nhiều nỗi niềm khó tả rõi theo tấm lưng người con gái ông trân trọng, yêu quý cả cuộc đời này. chỉ có 5 bóng hình vẫn tranh cãi gay gắt mà không biết họ đã thân nhau từ bao giờ.“giờ sao?” hắn gắt gỏng“thì 1 người đưa thằng nhóc này đi?” Minh Tuấn thở dài trước thằng bạn nóng tính“mày đưa nhé?” hắn lườm“thôi, tao chỉ đèo gái thôi, không thể để thằng con trai ôm tao được” con người cao cả đưa ra gợi ý phản bác kịch liệt khi nghĩ đến việc nó ôm mình, để cái dòng điện kia chạy dọc sông lưng vừa...lạ và có chút mất tập trung.“vậy để tao?” hai giọng nói từ phía 2 con người phát ra.“nó là em tao, để tao đưa nó đi, đỡ phiền mày” hoàng “nghĩa hiệp” lên tiếng“tao thấy không phiền đâu, mày không muốn em mày có thêm bạ à???” lại một câu nói quyền lực của Tuấn Phong vang lên trong ngày“nhóc...đi với ai???” Phong quay qua hỏi nó, không quên cái nháy mắt tin tưởngôm vội cái cặp to đùng lên chiếc moto mới cứng của anh, nó giờ mới hiểu tại sao Minh Tuấn lại sợ đèo nó vì đi moto điều hiển nhiên vơi người ngồi sau là...ôm chắc.“quyết xong! đi thôi” hắn nhẹ nhõm với cái cặp gucci trên mặt tờ the new york times hôm qua, nhảy lên chiếc moto theo hắn là mạnh mẽ còn trong mắt nó thì thua kém hơn chiếc ô tô nhặt bãi phế thải.“ôm chặt đi, Băng” tuấn phong nhắc nó“dạ” nó ngoan như 1 con mèo được v**t v*, nhưng khoan, xét lại câu nói của anh sao có điểm gì đó không ổnchưa kịp suy nghĩ thêm, chiếc moto đã lao vụt đi làm nó suýt ngã ngửa“sao???, cảm giác lừa anh thế nào hả??” anh nghiêm mặt hỏi nó“...”“chạy nhanh hơn chút nhé, có vẻ em hơi lỳ”mặc kệ gió tạt vào mặt dát tái và tốc độ chiesc xe ngày một tăng lên và hoàn toàn không có dấu hiệu sẽ giảm nó vẫn im lặng vì nghĩ sắp đến trường rồi, anh sẽ phải dừng thôi“hì” anh cười, một bên mép nhếch lên tỏ rõ sự hiếu thắng và ngông cuồng.ối mỏi, ngưng ở đây nhé, vài hôm nữa viết tiếp nhé. mà hoy, tg sẽ kiểm điểm mình vì đã không đăng đúng hẹn với các bạn, từ giờ se không viết truyện trong 2 tháng để xét lại thái độ của bản thân, rất xin lỗi các bạn. nếu tha thứ cho tg thỳ like và cmt dưới truyện để tg biết nhé *thả thính câu like*ahihi
cả bọn kéo nhau ra khỏi phòng, 5 chiếc bóng trải dọc hành lang đá trắng, qua lớp khói thuốc mờ mờ, người đàn ông trưởng thành với nét đẹp tựa vị thần cao quý, gương mặt từng trải mang nhiều nỗi niềm khó tả rõi theo tấm lưng người con gái ông trân trọng, yêu quý cả cuộc đời này. chỉ có 5 bóng hình vẫn tranh cãi gay gắt mà không biết họ đã thân nhau từ bao giờ.
“giờ sao?” hắn gắt gỏng
“thì 1 người đưa thằng nhóc này đi?” Minh Tuấn thở dài trước thằng bạn nóng tính
“mày đưa nhé?” hắn lườm
“thôi, tao chỉ đèo gái thôi, không thể để thằng con trai ôm tao được” con người cao cả đưa ra gợi ý phản bác kịch liệt khi nghĩ đến việc nó ôm mình, để cái dòng điện kia chạy dọc sông lưng vừa...lạ và có chút mất tập trung.
“vậy để tao?” hai giọng nói từ phía 2 con người phát ra.
“nó là em tao, để tao đưa nó đi, đỡ phiền mày” hoàng “nghĩa hiệp” lên tiếng
“tao thấy không phiền đâu, mày không muốn em mày có thêm bạ à???” lại một câu nói quyền lực của Tuấn Phong vang lên trong ngày
“nhóc...đi với ai???” Phong quay qua hỏi nó, không quên cái nháy mắt tin tưởng
ôm vội cái cặp to đùng lên chiếc moto mới cứng của anh, nó giờ mới hiểu tại sao Minh Tuấn lại sợ đèo nó vì đi moto điều hiển nhiên vơi người ngồi sau là...ôm chắc.
“quyết xong! đi thôi” hắn nhẹ nhõm với cái cặp gucci trên mặt tờ the new york times hôm qua, nhảy lên chiếc moto theo hắn là mạnh mẽ còn trong mắt nó thì thua kém hơn chiếc ô tô nhặt bãi phế thải.
“ôm chặt đi, Băng” tuấn phong nhắc nó
“dạ” nó ngoan như 1 con mèo được v**t v*, nhưng khoan, xét lại câu nói của anh sao có điểm gì đó không ổn
chưa kịp suy nghĩ thêm, chiếc moto đã lao vụt đi làm nó suýt ngã ngửa
“sao???, cảm giác lừa anh thế nào hả??” anh nghiêm mặt hỏi nó
“...”
“chạy nhanh hơn chút nhé, có vẻ em hơi lỳ”
mặc kệ gió tạt vào mặt dát tái và tốc độ chiesc xe ngày một tăng lên và hoàn toàn không có dấu hiệu sẽ giảm nó vẫn im lặng vì nghĩ sắp đến trường rồi, anh sẽ phải dừng thôi
“hì” anh cười, một bên mép nhếch lên tỏ rõ sự hiếu thắng và ngông cuồng.
ối mỏi, ngưng ở đây nhé, vài hôm nữa viết tiếp nhé. mà hoy, tg sẽ kiểm điểm mình vì đã không đăng đúng hẹn với các bạn, từ giờ se không viết truyện trong 2 tháng để xét lại thái độ của bản thân, rất xin lỗi các bạn. nếu tha thứ cho tg thỳ like và cmt dưới truyện để tg biết nhé *thả thính câu like*
ahihi
Đôi Mắt Ác Quỷ TrắngTác giả: Mxhx“aaaaaaa, ba ơi không phải con, không phải con mà, ba đừng đánh nữa con đau lắm, con không đẩy Uyển Nhi con không đẩy, không phải con mà ba ơi...” tiếng một đứa bé tầm 3-4 tuổi hét lên khàn khàn chắc là do la hét nhiều. Dương đôi mắt hai màu quỷ dị với một màu tím khói ánh vài tia xanh lá như mặt nước hồ thu, một bên một màu xám khói ảm đạm,đôi mắt nó trong veo xoáy vào tâm hồn kẻ khác đỏ lên vì khóc nhìn bóng con người mà nó gọi bằng “ba”, ánh mắt ủy khuất. Nhưng con người ấy chỉ nhìn nó bằng ánh mắt chán ghét, ghê tởm: “ mày là quái vật, mẹ mày cũng thế” vẫn giáng từng đòn roi xuống tấm thân nhỏ bé kia không thương tiếc. Sau một hồi đánh đến múc người nó không còn một chỗ nào nguyên vẹn, làn da trắng mịn như trứng gà bóc dính nhớp nháp máu thì bỏ đi. Ngày nào cũng vậy, mỗi lần ông ta về là những lần nó trở thành thứ cho ông trút giận, dần dần rồi thành quen, nó không còn khóc nữa nhưng nó không biết răng chính điều đấy lại làm cho ông ta ngứa mắt nó hơn, ông ta bảo nếu nó không khóc… cả bọn kéo nhau ra khỏi phòng, 5 chiếc bóng trải dọc hành lang đá trắng, qua lớp khói thuốc mờ mờ, người đàn ông trưởng thành với nét đẹp tựa vị thần cao quý, gương mặt từng trải mang nhiều nỗi niềm khó tả rõi theo tấm lưng người con gái ông trân trọng, yêu quý cả cuộc đời này. chỉ có 5 bóng hình vẫn tranh cãi gay gắt mà không biết họ đã thân nhau từ bao giờ.“giờ sao?” hắn gắt gỏng“thì 1 người đưa thằng nhóc này đi?” Minh Tuấn thở dài trước thằng bạn nóng tính“mày đưa nhé?” hắn lườm“thôi, tao chỉ đèo gái thôi, không thể để thằng con trai ôm tao được” con người cao cả đưa ra gợi ý phản bác kịch liệt khi nghĩ đến việc nó ôm mình, để cái dòng điện kia chạy dọc sông lưng vừa...lạ và có chút mất tập trung.“vậy để tao?” hai giọng nói từ phía 2 con người phát ra.“nó là em tao, để tao đưa nó đi, đỡ phiền mày” hoàng “nghĩa hiệp” lên tiếng“tao thấy không phiền đâu, mày không muốn em mày có thêm bạ à???” lại một câu nói quyền lực của Tuấn Phong vang lên trong ngày“nhóc...đi với ai???” Phong quay qua hỏi nó, không quên cái nháy mắt tin tưởngôm vội cái cặp to đùng lên chiếc moto mới cứng của anh, nó giờ mới hiểu tại sao Minh Tuấn lại sợ đèo nó vì đi moto điều hiển nhiên vơi người ngồi sau là...ôm chắc.“quyết xong! đi thôi” hắn nhẹ nhõm với cái cặp gucci trên mặt tờ the new york times hôm qua, nhảy lên chiếc moto theo hắn là mạnh mẽ còn trong mắt nó thì thua kém hơn chiếc ô tô nhặt bãi phế thải.“ôm chặt đi, Băng” tuấn phong nhắc nó“dạ” nó ngoan như 1 con mèo được v**t v*, nhưng khoan, xét lại câu nói của anh sao có điểm gì đó không ổnchưa kịp suy nghĩ thêm, chiếc moto đã lao vụt đi làm nó suýt ngã ngửa“sao???, cảm giác lừa anh thế nào hả??” anh nghiêm mặt hỏi nó“...”“chạy nhanh hơn chút nhé, có vẻ em hơi lỳ”mặc kệ gió tạt vào mặt dát tái và tốc độ chiesc xe ngày một tăng lên và hoàn toàn không có dấu hiệu sẽ giảm nó vẫn im lặng vì nghĩ sắp đến trường rồi, anh sẽ phải dừng thôi“hì” anh cười, một bên mép nhếch lên tỏ rõ sự hiếu thắng và ngông cuồng.ối mỏi, ngưng ở đây nhé, vài hôm nữa viết tiếp nhé. mà hoy, tg sẽ kiểm điểm mình vì đã không đăng đúng hẹn với các bạn, từ giờ se không viết truyện trong 2 tháng để xét lại thái độ của bản thân, rất xin lỗi các bạn. nếu tha thứ cho tg thỳ like và cmt dưới truyện để tg biết nhé *thả thính câu like*ahihi