Hắn, nó và cô đã học chung với nhau 3 năm r. Tình cảm giữa nó và hắn ngày càng lớn, nhưng nó lại kh nói ra. Cô đối với hắn cũng vậy, mối tình tay 3 này, không b’ có kết cục như thế nào!!!!! – Ya thằng chó điên kia, trả cho tao ly nước. 5k của tao đó Tiếng hét của nó chắc cả trường đều nghe, trong lớp ai cũng ngán ngẩm nhìn nó, – Tao kh trả đó, làm gì nhau Quay lại hắn, lớp càng thêm nhức đầu, hắn là lớp trưởng mà lại đi ghẹo 1 con lớp phó như nó, trả ra hệ thống gì cả! – Đừng có chạy nữa coi, 2 đứa bây là con nút lên 3 à. Thằng trường trả ly nước cho con Như lẹ!!!! Tiếng của Nhân, bạn than của nó. Cũng đúng thôi, lớp thỳ làm bài, chỉ có nó và hắn là chạy vòng vòng để giành ly nước. Ngày nào cũng thế, 2 đứa nó lúc nào cũng đùa giỡn như vậy. – 2 đứa bây là bồ bịch à! Công khai đi! Tiếng của thằng Tuấn Anh, ngồi kế nó nói. Nó dường như nghẹt thở vì câu nói đó. Ai cũng nhìn nó, nó lại càng thêm hồi hộp, nó muốn đứng lên và nói nó yêu hắn. Nhưng nó kh thể vì hắn có yêu nó đâu. Nghĩ tới nó…
Chương 102: Đêm
Tình Yêu Cấp 2Tác giả: KenHắn, nó và cô đã học chung với nhau 3 năm r. Tình cảm giữa nó và hắn ngày càng lớn, nhưng nó lại kh nói ra. Cô đối với hắn cũng vậy, mối tình tay 3 này, không b’ có kết cục như thế nào!!!!! – Ya thằng chó điên kia, trả cho tao ly nước. 5k của tao đó Tiếng hét của nó chắc cả trường đều nghe, trong lớp ai cũng ngán ngẩm nhìn nó, – Tao kh trả đó, làm gì nhau Quay lại hắn, lớp càng thêm nhức đầu, hắn là lớp trưởng mà lại đi ghẹo 1 con lớp phó như nó, trả ra hệ thống gì cả! – Đừng có chạy nữa coi, 2 đứa bây là con nút lên 3 à. Thằng trường trả ly nước cho con Như lẹ!!!! Tiếng của Nhân, bạn than của nó. Cũng đúng thôi, lớp thỳ làm bài, chỉ có nó và hắn là chạy vòng vòng để giành ly nước. Ngày nào cũng thế, 2 đứa nó lúc nào cũng đùa giỡn như vậy. – 2 đứa bây là bồ bịch à! Công khai đi! Tiếng của thằng Tuấn Anh, ngồi kế nó nói. Nó dường như nghẹt thở vì câu nói đó. Ai cũng nhìn nó, nó lại càng thêm hồi hộp, nó muốn đứng lên và nói nó yêu hắn. Nhưng nó kh thể vì hắn có yêu nó đâu. Nghĩ tới nó… Cái giọng trầm ấm hoà tan với sóng biển.. Có chút chua xót trong câu nói, một chút thương hại, một chút đau lòng, chỉ là một chút…Đôi tay săn chắc kia, xiết chặt thân hình bé nhỏ đang run, nấc lên từng cơn. Sóng biển vẫn cứ vô tình, gió cứ vô tâm. Tiếng nấc càng lớn, tiếng khóc lớn đến xé lòng..– TẠI SAO, TẠI SAO ÔNG LẠI CƯỚP HỌ ĐI?Nó, hét lên thật to! Hét lên như muốn vơi đi phần nào đó nỗi đau, nhưng rồi lại oà khóc! Hắn, đôi tay lại càng xiết chặt lại, thân thể cả hai ngã khuỵa xuống cát mịn. Hơi thơ nồng ấm, Yun ôm chặt con bé trong lòng, đôi mắt nhìn xa xăm…– Em..Giọng nói đó lại vang lên– Tôi xin lỗi..Nó khựng người lại, con ngươi tim lung lay!– Hãy khóc đi, khóc cho vơi nỗi buồn.. Tôi xin lỗi, xin lỗi vì không thể làm gì cho em ngay lúc này. Nhưng nhìn em thế này, tôi đau lòng lắm!Có lẽ, đây là giây phút dành riêng cho cả hai. Nó và hắn chưa bao giờ có khoảng lặng như thế này cả, êm đềm và đau thương Rồi cả hai cứ im lặng, hai thân thể áp sát vào nhau, hơi thở nồng ấm hoà quyện vào nhau, mỗi người đều đuổi theo suy nghĩ riêng của mình.. Một lát sau, nó ngủ quên trong lòng ngực ấm áp kia, tay vuốt nhẹ mái tóc ra khỏi khuôn mặt kia, trên môi Yun nở nụ cười nhẹ! Rồi hắn nhẹ nhàng ẩm nó trên tay đi về phía tảng đá to phía xa…Nó, giật mình ngồi dậy, trước mắt vẫn là màn đêm bao phủ, biển đã lặng.. Và rồi làn khói trắng bay ngang nó, nó nhăn mặt nhìn sang! Một chàng trai đang ngồi cạnh nó, trên tay là điếu thuốc, tay áo sơmi săn lên, thật lãng tử!– Đừng hút nữa, không tốt! – Nó nói– Em tỉnh rồi? – Yun nói– Ờ ….Rồi cả hai lại im lặng, đôi mắt đều nhìn về biển… Yun dập tắt điếu thuốc, thở một cái thật dài– Em, ổn chứ? – Hắn nói– Tôi, chẳng bao giờ là ổn!– …..– Anh không thấy ông trời bất công lắm sao? – Nó nở nụ cười nhạt-….– Ông ta lấy mọi thứ của tôi, chẳng chừa lại thứ gì!– Còn!Hắn quay sang chạm mắt với nó…– Còn tôi!Môi chạm môi, nụ hôn nhẹ đặt lên môi nó…(Còn tiếp)
Cái giọng trầm ấm hoà tan với sóng biển.. Có chút chua xót trong câu
nói, một chút thương hại, một chút đau lòng, chỉ là một chút…
Đôi tay săn chắc kia, xiết chặt thân hình bé nhỏ đang run, nấc lên
từng cơn. Sóng biển vẫn cứ vô tình, gió cứ vô tâm. Tiếng nấc càng lớn, tiếng khóc lớn đến xé lòng..
– TẠI SAO, TẠI SAO ÔNG LẠI CƯỚP HỌ ĐI?
Nó, hét lên thật to! Hét lên như muốn vơi đi phần nào đó nỗi đau,
nhưng rồi lại oà khóc! Hắn, đôi tay lại càng xiết chặt lại, thân thể
cả hai ngã khuỵa xuống cát mịn. Hơi thơ nồng ấm, Yun ôm chặt con bé
trong lòng, đôi mắt nhìn xa xăm…
– Em..
Giọng nói đó lại vang lên
– Tôi xin lỗi..
Nó khựng người lại, con ngươi tim lung lay!
– Hãy khóc đi, khóc cho vơi nỗi buồn.. Tôi xin lỗi, xin lỗi vì không thể làm gì cho em ngay lúc này. Nhưng nhìn em thế này, tôi đau lòng lắm!
Có lẽ, đây là giây phút dành riêng cho cả hai. Nó và hắn chưa bao giờ có khoảng lặng như thế này cả, êm đềm và đau thương Rồi cả hai cứ im lặng, hai thân thể áp sát vào nhau, hơi thở nồng ấm
hoà quyện vào nhau, mỗi người đều đuổi theo suy nghĩ riêng của mình..
Một lát sau, nó ngủ quên trong lòng ngực ấm áp kia, tay vuốt nhẹ mái
tóc ra khỏi khuôn mặt kia, trên môi Yun nở nụ cười nhẹ! Rồi hắn nhẹ
nhàng ẩm nó trên tay đi về phía tảng đá to phía xa…
Nó, giật mình ngồi dậy, trước mắt vẫn là màn đêm bao phủ, biển đã
lặng.. Và rồi làn khói trắng bay ngang nó, nó nhăn mặt nhìn sang! Một
chàng trai đang ngồi cạnh nó, trên tay là điếu thuốc, tay áo sơmi săn
lên, thật lãng tử!
– Đừng hút nữa, không tốt! – Nó nói
– Em tỉnh rồi? – Yun nói
– Ờ ….
Rồi cả hai lại im lặng, đôi mắt đều nhìn về biển… Yun dập tắt điếu thuốc, thở một cái thật dài
– Em, ổn chứ? – Hắn nói
– Tôi, chẳng bao giờ là ổn!
– …..
– Anh không thấy ông trời bất công lắm sao? – Nó nở nụ cười nhạt
-….
– Ông ta lấy mọi thứ của tôi, chẳng chừa lại thứ gì!
– Còn!
Hắn quay sang chạm mắt với nó…
– Còn tôi!
Môi chạm môi, nụ hôn nhẹ đặt lên môi nó…
(Còn tiếp)
Tình Yêu Cấp 2Tác giả: KenHắn, nó và cô đã học chung với nhau 3 năm r. Tình cảm giữa nó và hắn ngày càng lớn, nhưng nó lại kh nói ra. Cô đối với hắn cũng vậy, mối tình tay 3 này, không b’ có kết cục như thế nào!!!!! – Ya thằng chó điên kia, trả cho tao ly nước. 5k của tao đó Tiếng hét của nó chắc cả trường đều nghe, trong lớp ai cũng ngán ngẩm nhìn nó, – Tao kh trả đó, làm gì nhau Quay lại hắn, lớp càng thêm nhức đầu, hắn là lớp trưởng mà lại đi ghẹo 1 con lớp phó như nó, trả ra hệ thống gì cả! – Đừng có chạy nữa coi, 2 đứa bây là con nút lên 3 à. Thằng trường trả ly nước cho con Như lẹ!!!! Tiếng của Nhân, bạn than của nó. Cũng đúng thôi, lớp thỳ làm bài, chỉ có nó và hắn là chạy vòng vòng để giành ly nước. Ngày nào cũng thế, 2 đứa nó lúc nào cũng đùa giỡn như vậy. – 2 đứa bây là bồ bịch à! Công khai đi! Tiếng của thằng Tuấn Anh, ngồi kế nó nói. Nó dường như nghẹt thở vì câu nói đó. Ai cũng nhìn nó, nó lại càng thêm hồi hộp, nó muốn đứng lên và nói nó yêu hắn. Nhưng nó kh thể vì hắn có yêu nó đâu. Nghĩ tới nó… Cái giọng trầm ấm hoà tan với sóng biển.. Có chút chua xót trong câu nói, một chút thương hại, một chút đau lòng, chỉ là một chút…Đôi tay săn chắc kia, xiết chặt thân hình bé nhỏ đang run, nấc lên từng cơn. Sóng biển vẫn cứ vô tình, gió cứ vô tâm. Tiếng nấc càng lớn, tiếng khóc lớn đến xé lòng..– TẠI SAO, TẠI SAO ÔNG LẠI CƯỚP HỌ ĐI?Nó, hét lên thật to! Hét lên như muốn vơi đi phần nào đó nỗi đau, nhưng rồi lại oà khóc! Hắn, đôi tay lại càng xiết chặt lại, thân thể cả hai ngã khuỵa xuống cát mịn. Hơi thơ nồng ấm, Yun ôm chặt con bé trong lòng, đôi mắt nhìn xa xăm…– Em..Giọng nói đó lại vang lên– Tôi xin lỗi..Nó khựng người lại, con ngươi tim lung lay!– Hãy khóc đi, khóc cho vơi nỗi buồn.. Tôi xin lỗi, xin lỗi vì không thể làm gì cho em ngay lúc này. Nhưng nhìn em thế này, tôi đau lòng lắm!Có lẽ, đây là giây phút dành riêng cho cả hai. Nó và hắn chưa bao giờ có khoảng lặng như thế này cả, êm đềm và đau thương Rồi cả hai cứ im lặng, hai thân thể áp sát vào nhau, hơi thở nồng ấm hoà quyện vào nhau, mỗi người đều đuổi theo suy nghĩ riêng của mình.. Một lát sau, nó ngủ quên trong lòng ngực ấm áp kia, tay vuốt nhẹ mái tóc ra khỏi khuôn mặt kia, trên môi Yun nở nụ cười nhẹ! Rồi hắn nhẹ nhàng ẩm nó trên tay đi về phía tảng đá to phía xa…Nó, giật mình ngồi dậy, trước mắt vẫn là màn đêm bao phủ, biển đã lặng.. Và rồi làn khói trắng bay ngang nó, nó nhăn mặt nhìn sang! Một chàng trai đang ngồi cạnh nó, trên tay là điếu thuốc, tay áo sơmi săn lên, thật lãng tử!– Đừng hút nữa, không tốt! – Nó nói– Em tỉnh rồi? – Yun nói– Ờ ….Rồi cả hai lại im lặng, đôi mắt đều nhìn về biển… Yun dập tắt điếu thuốc, thở một cái thật dài– Em, ổn chứ? – Hắn nói– Tôi, chẳng bao giờ là ổn!– …..– Anh không thấy ông trời bất công lắm sao? – Nó nở nụ cười nhạt-….– Ông ta lấy mọi thứ của tôi, chẳng chừa lại thứ gì!– Còn!Hắn quay sang chạm mắt với nó…– Còn tôi!Môi chạm môi, nụ hôn nhẹ đặt lên môi nó…(Còn tiếp)