Tác giả:

Hắn, nó và cô đã học chung với nhau 3 năm r. Tình cảm giữa nó và hắn ngày càng lớn, nhưng nó lại kh nói ra. Cô đối với hắn cũng vậy, mối tình tay 3 này, không b’ có kết cục như thế nào!!!!! – Ya thằng chó điên kia, trả cho tao ly nước. 5k của tao đó Tiếng hét của nó chắc cả trường đều nghe, trong lớp ai cũng ngán ngẩm nhìn nó, – Tao kh trả đó, làm gì nhau Quay lại hắn, lớp càng thêm nhức đầu, hắn là lớp trưởng mà lại đi ghẹo 1 con lớp phó như nó, trả ra hệ thống gì cả! – Đừng có chạy nữa coi, 2 đứa bây là con nút lên 3 à. Thằng trường trả ly nước cho con Như lẹ!!!! Tiếng của Nhân, bạn than của nó. Cũng đúng thôi, lớp thỳ làm bài, chỉ có nó và hắn là chạy vòng vòng để giành ly nước. Ngày nào cũng thế, 2 đứa nó lúc nào cũng đùa giỡn như vậy. – 2 đứa bây là bồ bịch à! Công khai đi! Tiếng của thằng Tuấn Anh, ngồi kế nó nói. Nó dường như nghẹt thở vì câu nói đó. Ai cũng nhìn nó, nó lại càng thêm hồi hộp, nó muốn đứng lên và nói nó yêu hắn. Nhưng nó kh thể vì hắn có yêu nó đâu. Nghĩ tới nó…

Chương 103

Tình Yêu Cấp 2Tác giả: KenHắn, nó và cô đã học chung với nhau 3 năm r. Tình cảm giữa nó và hắn ngày càng lớn, nhưng nó lại kh nói ra. Cô đối với hắn cũng vậy, mối tình tay 3 này, không b’ có kết cục như thế nào!!!!! – Ya thằng chó điên kia, trả cho tao ly nước. 5k của tao đó Tiếng hét của nó chắc cả trường đều nghe, trong lớp ai cũng ngán ngẩm nhìn nó, – Tao kh trả đó, làm gì nhau Quay lại hắn, lớp càng thêm nhức đầu, hắn là lớp trưởng mà lại đi ghẹo 1 con lớp phó như nó, trả ra hệ thống gì cả! – Đừng có chạy nữa coi, 2 đứa bây là con nút lên 3 à. Thằng trường trả ly nước cho con Như lẹ!!!! Tiếng của Nhân, bạn than của nó. Cũng đúng thôi, lớp thỳ làm bài, chỉ có nó và hắn là chạy vòng vòng để giành ly nước. Ngày nào cũng thế, 2 đứa nó lúc nào cũng đùa giỡn như vậy. – 2 đứa bây là bồ bịch à! Công khai đi! Tiếng của thằng Tuấn Anh, ngồi kế nó nói. Nó dường như nghẹt thở vì câu nói đó. Ai cũng nhìn nó, nó lại càng thêm hồi hộp, nó muốn đứng lên và nói nó yêu hắn. Nhưng nó kh thể vì hắn có yêu nó đâu. Nghĩ tới nó… Chạm môi, bờ môi mềm kia khiến tim hắn đập loạn xạ.. Vội vàng quay đầu sang chỗ khác, mặt đỏ ửng lên:3! Nó đơ ra, đôi mắt mở to ra, đầu óc trống rỗng..– Làm gì đơ ra ở đó vậy? Đi vô nhà!Yun đứng dậy, cố gắng lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày, dù vậy giọng nói vẫn có chút ngại ngùng. Nó giật mình nhìn hắn, lúc này đầu óc mới hoạt động trở lại!!!– YA! Anh mới vừ…– Lớn tiếng với ai đó hả? Đồ ranh con, đi vô nhà!Hắn cắt lời, không cho nó nói! Nó há hốc mồm, trên đời lại có loại người như thế sao >– Đi thôi!Hắn bước đi, tay ngoắc nó. Giờ lại ra dáng chủ đấy, ôi giời ==! Nó ôm cục tức, đi theo! Đêm nay, thật là rắc rối >Vừa bước vô nhà, tiếng bước chân từ trên cầu thang đi xuống khiến hai người như ăn trộm giật bắn người! Yun nhanh chóng ôm chầm lấy nó, nép vào góc khuất. Nó cũng hiểu ý, đành im lặng! Tiếng bước chân tiến gần lại 2 đứa nó..– Mình nghe tiếng ai mà nhỉ? Lạ thật, chẳng lẽ ma?Thì ra là Cen, chuyện là Cen vẫn còn thức để làm xong tài liệu ở công ti. Đang định xuống pha ly cà phê để tỉnh ngủ, đang đi xuống thì nghe tiếng mở cửa! Giờ đứng ở đây gì không thấy ai! Cen khẽ rùng mình rồi đi lại lên lầu, dẹp luôn cả ý định pha cà phê:v!Sau khi thấy Cen đi khuất rồi, hắn mới buông nó ra, khuôn mặt lại ửng hồng, đáng yêu >– E hèm! Em đi lên lầu thay đồ rồi đi ngủ đi!Yun cố gắng dẹp cái không khí ngại ngùng đi, nói xong đi thẳng một lèo lên lầu, không để cho nó nói một câu nào! Còn về phần nó, khuôn mặt đã đỏ ửng như trái cà chua >—————————–SÁNG HÔM SAU– Này, hôm qua tao gặp một chuyện kì lạ lắm!– Hửm? Mày thấy gái kh** th*n sao?– Huần huề! Không giỡn đâu!Tiếng của Key và Cen dưới phòng khác, mọi người đều tỉnh dậy, đã là buổi trưa, vậy mà vẫn chưa thấy bóng dáng hai người còn lại đâu! Thật kì lạ!– Sao nay nhóc con dậy trễ vậy? – Ken thắc mắc– Ngủ như heo! – Kino nóiMọi người đều gật gù đồng ý:))!– Ai lên gọi hai đứa nó đi! – Key đề nghịBỗng lúc này không một tiếng động, dường như ai cũng sợ:))! Ai cũng né tránh ánh mắt của Key cả:))!– Nè! Ai đi đi! – Key cười– Ai đi đi kìa! – Cen nói– Đúng rồi! Ai kìa? – Kai né tránh– Tụi bây kì ghê! Người ta kêu kìa! – Ken nói tiếp– Ai đi đi! – TA hùa– Đi đi kìa! Kêu quài không đi:))! – Ngọc liếcCả đám cứ đưa đẩy, từ trên lầu, một chàng trai bước xuống với vẻ mặt đầy tà khí, vừa đi vừa nốc chai nước suối. Vẻ mặt bất cần khiến cả đám im bật, tưởng chừng đã nín thở:))– Ồn ào!Chỉ hai từ cũng khiến người ta rùng mình, hắn bước xuống nhà bếp, lấy thêm chai nước rồi đi lên chỗ mọi người đang ngồi, đôi mắt sắc bén! Mọi người im như những con cừu ngoan ngoãn, họ biết nếu làm người kia nổi điên thì hậu quả không tốt chút nào >– Này, mày lên gọi nhóc con dậy đi!Anh cười lấy lòng tay chỉ lên lầu, mắt nhìn Yun! Yun nhìn hắn, mặt hơi đanh lại!– Ờ để tao!

Chạm môi, bờ môi mềm kia khiến tim hắn đập loạn xạ.. Vội vàng quay
đầu sang chỗ khác, mặt đỏ ửng lên:3! Nó đơ ra, đôi mắt mở to ra,
đầu óc trống rỗng..

– Làm gì đơ ra ở đó vậy? Đi vô nhà!

Yun đứng dậy, cố gắng lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày, dù vậy
giọng nói vẫn có chút ngại ngùng. Nó giật mình nhìn hắn, lúc này đầu
óc mới hoạt động trở lại!!!

– YA! Anh mới vừ…

– Lớn tiếng với ai đó hả? Đồ ranh con, đi vô nhà!

Hắn cắt lời, không cho nó nói! Nó há hốc mồm, trên đời lại có loại người như thế sao >

– Đi thôi!

Hắn bước đi, tay ngoắc nó. Giờ lại ra dáng chủ đấy, ôi giời ==!
Nó ôm cục tức, đi theo! Đêm nay, thật là rắc rối >

Vừa bước vô nhà, tiếng bước chân từ trên cầu thang đi xuống khiến
hai người như ăn trộm giật bắn người! Yun nhanh chóng ôm chầm lấy nó,
nép vào góc khuất. Nó cũng hiểu ý, đành im lặng! Tiếng bước chân tiến gần lại 2 đứa nó..

– Mình nghe tiếng ai mà nhỉ? Lạ thật, chẳng lẽ ma?

Thì ra là Cen, chuyện là Cen vẫn còn thức để làm xong tài liệu ở
công ti. Đang định xuống pha ly cà phê để tỉnh ngủ, đang đi xuống thì
nghe tiếng mở cửa! Giờ đứng ở đây gì không thấy ai! Cen khẽ rùng mình
rồi đi lại lên lầu, dẹp luôn cả ý định pha cà phê:v!

Sau khi thấy Cen đi khuất rồi, hắn mới buông nó ra, khuôn mặt lại ửng hồng, đáng yêu >

– E hèm! Em đi lên lầu thay đồ rồi đi ngủ đi!

Yun cố gắng dẹp cái không khí ngại ngùng đi, nói xong đi thẳng một
lèo lên lầu, không để cho nó nói một câu nào! Còn về phần nó, khuôn
mặt đã đỏ ửng như trái cà chua >

—————————–

SÁNG HÔM SAU

– Này, hôm qua tao gặp một chuyện kì lạ lắm!

– Hửm? Mày thấy gái kh** th*n sao?

– Huần huề! Không giỡn đâu!

Tiếng của Key và Cen dưới phòng khác, mọi người đều tỉnh dậy, đã là buổi trưa, vậy mà vẫn chưa thấy bóng dáng hai người còn lại đâu! Thật kì lạ!

– Sao nay nhóc con dậy trễ vậy? – Ken thắc mắc

– Ngủ như heo! – Kino nói

Mọi người đều gật gù đồng ý:))!

– Ai lên gọi hai đứa nó đi! – Key đề nghị

Bỗng lúc này không một tiếng động, dường như ai cũng sợ:))! Ai cũng né tránh ánh mắt của Key cả:))!

– Nè! Ai đi đi! – Key cười

– Ai đi đi kìa! – Cen nói

– Đúng rồi! Ai kìa? – Kai né tránh

– Tụi bây kì ghê! Người ta kêu kìa! – Ken nói tiếp

– Ai đi đi! – TA hùa

– Đi đi kìa! Kêu quài không đi:))! – Ngọc liếc

Cả đám cứ đưa đẩy, từ trên lầu, một chàng trai bước xuống với vẻ
mặt đầy tà khí, vừa đi vừa nốc chai nước suối. Vẻ mặt bất cần khiến cả đám im bật, tưởng chừng đã nín thở:))

– Ồn ào!

Chỉ hai từ cũng khiến người ta rùng mình, hắn bước xuống nhà bếp,
lấy thêm chai nước rồi đi lên chỗ mọi người đang ngồi, đôi mắt sắc bén! Mọi người im như những con cừu ngoan ngoãn, họ biết nếu làm
người kia nổi điên thì hậu quả không tốt chút nào >

– Này, mày lên gọi nhóc con dậy đi!

Anh cười lấy lòng tay chỉ lên lầu, mắt nhìn Yun! Yun nhìn hắn, mặt hơi đanh lại!

– Ờ để tao!

Tình Yêu Cấp 2Tác giả: KenHắn, nó và cô đã học chung với nhau 3 năm r. Tình cảm giữa nó và hắn ngày càng lớn, nhưng nó lại kh nói ra. Cô đối với hắn cũng vậy, mối tình tay 3 này, không b’ có kết cục như thế nào!!!!! – Ya thằng chó điên kia, trả cho tao ly nước. 5k của tao đó Tiếng hét của nó chắc cả trường đều nghe, trong lớp ai cũng ngán ngẩm nhìn nó, – Tao kh trả đó, làm gì nhau Quay lại hắn, lớp càng thêm nhức đầu, hắn là lớp trưởng mà lại đi ghẹo 1 con lớp phó như nó, trả ra hệ thống gì cả! – Đừng có chạy nữa coi, 2 đứa bây là con nút lên 3 à. Thằng trường trả ly nước cho con Như lẹ!!!! Tiếng của Nhân, bạn than của nó. Cũng đúng thôi, lớp thỳ làm bài, chỉ có nó và hắn là chạy vòng vòng để giành ly nước. Ngày nào cũng thế, 2 đứa nó lúc nào cũng đùa giỡn như vậy. – 2 đứa bây là bồ bịch à! Công khai đi! Tiếng của thằng Tuấn Anh, ngồi kế nó nói. Nó dường như nghẹt thở vì câu nói đó. Ai cũng nhìn nó, nó lại càng thêm hồi hộp, nó muốn đứng lên và nói nó yêu hắn. Nhưng nó kh thể vì hắn có yêu nó đâu. Nghĩ tới nó… Chạm môi, bờ môi mềm kia khiến tim hắn đập loạn xạ.. Vội vàng quay đầu sang chỗ khác, mặt đỏ ửng lên:3! Nó đơ ra, đôi mắt mở to ra, đầu óc trống rỗng..– Làm gì đơ ra ở đó vậy? Đi vô nhà!Yun đứng dậy, cố gắng lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày, dù vậy giọng nói vẫn có chút ngại ngùng. Nó giật mình nhìn hắn, lúc này đầu óc mới hoạt động trở lại!!!– YA! Anh mới vừ…– Lớn tiếng với ai đó hả? Đồ ranh con, đi vô nhà!Hắn cắt lời, không cho nó nói! Nó há hốc mồm, trên đời lại có loại người như thế sao >– Đi thôi!Hắn bước đi, tay ngoắc nó. Giờ lại ra dáng chủ đấy, ôi giời ==! Nó ôm cục tức, đi theo! Đêm nay, thật là rắc rối >Vừa bước vô nhà, tiếng bước chân từ trên cầu thang đi xuống khiến hai người như ăn trộm giật bắn người! Yun nhanh chóng ôm chầm lấy nó, nép vào góc khuất. Nó cũng hiểu ý, đành im lặng! Tiếng bước chân tiến gần lại 2 đứa nó..– Mình nghe tiếng ai mà nhỉ? Lạ thật, chẳng lẽ ma?Thì ra là Cen, chuyện là Cen vẫn còn thức để làm xong tài liệu ở công ti. Đang định xuống pha ly cà phê để tỉnh ngủ, đang đi xuống thì nghe tiếng mở cửa! Giờ đứng ở đây gì không thấy ai! Cen khẽ rùng mình rồi đi lại lên lầu, dẹp luôn cả ý định pha cà phê:v!Sau khi thấy Cen đi khuất rồi, hắn mới buông nó ra, khuôn mặt lại ửng hồng, đáng yêu >– E hèm! Em đi lên lầu thay đồ rồi đi ngủ đi!Yun cố gắng dẹp cái không khí ngại ngùng đi, nói xong đi thẳng một lèo lên lầu, không để cho nó nói một câu nào! Còn về phần nó, khuôn mặt đã đỏ ửng như trái cà chua >—————————–SÁNG HÔM SAU– Này, hôm qua tao gặp một chuyện kì lạ lắm!– Hửm? Mày thấy gái kh** th*n sao?– Huần huề! Không giỡn đâu!Tiếng của Key và Cen dưới phòng khác, mọi người đều tỉnh dậy, đã là buổi trưa, vậy mà vẫn chưa thấy bóng dáng hai người còn lại đâu! Thật kì lạ!– Sao nay nhóc con dậy trễ vậy? – Ken thắc mắc– Ngủ như heo! – Kino nóiMọi người đều gật gù đồng ý:))!– Ai lên gọi hai đứa nó đi! – Key đề nghịBỗng lúc này không một tiếng động, dường như ai cũng sợ:))! Ai cũng né tránh ánh mắt của Key cả:))!– Nè! Ai đi đi! – Key cười– Ai đi đi kìa! – Cen nói– Đúng rồi! Ai kìa? – Kai né tránh– Tụi bây kì ghê! Người ta kêu kìa! – Ken nói tiếp– Ai đi đi! – TA hùa– Đi đi kìa! Kêu quài không đi:))! – Ngọc liếcCả đám cứ đưa đẩy, từ trên lầu, một chàng trai bước xuống với vẻ mặt đầy tà khí, vừa đi vừa nốc chai nước suối. Vẻ mặt bất cần khiến cả đám im bật, tưởng chừng đã nín thở:))– Ồn ào!Chỉ hai từ cũng khiến người ta rùng mình, hắn bước xuống nhà bếp, lấy thêm chai nước rồi đi lên chỗ mọi người đang ngồi, đôi mắt sắc bén! Mọi người im như những con cừu ngoan ngoãn, họ biết nếu làm người kia nổi điên thì hậu quả không tốt chút nào >– Này, mày lên gọi nhóc con dậy đi!Anh cười lấy lòng tay chỉ lên lầu, mắt nhìn Yun! Yun nhìn hắn, mặt hơi đanh lại!– Ờ để tao!

Chương 103