Tác giả:

Ngày 4 tháng Chín, Nhật kí thân yêu, Sẽ có điều gì đó tồi tệ xảy ra trong hôm nay. Mình không biết tại sao mình lại viết như thế. Điên rồ thật. Không có lí do nào để mình buồn phiền cả, và mọi lí do đều khiến mình hạnh phúc, nhưng … Nhưng mình ở đây lúc 5h30 sáng, tỉnh giấc và sợ hãi. Mình cứ tự nhủ bản thân rằng chỉ là do lẫn lộn vì múi giờ khác nhau giữa Pháp và ở đây. Nhưng điều đó vẫn không thể giải thích tại sao mình cảm thấy sợ hãi đến vậy. Thật bối rối. Ngày hôm kia, lúc dì Judith, Magaret và mình lái xe trở về từ sân bay, mình có một cảm giác rất lạ. Khi xe rẽ ra đường, mình chợt nghĩ, “Mẹ và bố đang chờ chúng mình ở nhà. Mình cá là họ sẽ đứng trên hiên nhà hoặc trong phòng khách nhìn ra cửa sổ. Hẳn là họ đã nhớ mình lắm.” Mình biết mà. Nghe điên thật đấy. Thậm chí khi mình nhìn thấy ngôi nhà và mái hiên trống trơn, mình vẫn cảm thấy như thế. Mình chạy lên mấy bậc thang, thử mở cửa và gõ lên cái vòng sắt trên cửa. Và khi dì Judith mở khóa, mình háo hức vào nhà và chỉ đứng ở…

Quyển 6 - Chương 4

Nhật Ký Ma Cà RồngTác giả: Lisa Jane SmithTruyện Linh Dị, Truyện Phương Tây, Truyện Trinh ThámNgày 4 tháng Chín, Nhật kí thân yêu, Sẽ có điều gì đó tồi tệ xảy ra trong hôm nay. Mình không biết tại sao mình lại viết như thế. Điên rồ thật. Không có lí do nào để mình buồn phiền cả, và mọi lí do đều khiến mình hạnh phúc, nhưng … Nhưng mình ở đây lúc 5h30 sáng, tỉnh giấc và sợ hãi. Mình cứ tự nhủ bản thân rằng chỉ là do lẫn lộn vì múi giờ khác nhau giữa Pháp và ở đây. Nhưng điều đó vẫn không thể giải thích tại sao mình cảm thấy sợ hãi đến vậy. Thật bối rối. Ngày hôm kia, lúc dì Judith, Magaret và mình lái xe trở về từ sân bay, mình có một cảm giác rất lạ. Khi xe rẽ ra đường, mình chợt nghĩ, “Mẹ và bố đang chờ chúng mình ở nhà. Mình cá là họ sẽ đứng trên hiên nhà hoặc trong phòng khách nhìn ra cửa sổ. Hẳn là họ đã nhớ mình lắm.” Mình biết mà. Nghe điên thật đấy. Thậm chí khi mình nhìn thấy ngôi nhà và mái hiên trống trơn, mình vẫn cảm thấy như thế. Mình chạy lên mấy bậc thang, thử mở cửa và gõ lên cái vòng sắt trên cửa. Và khi dì Judith mở khóa, mình háo hức vào nhà và chỉ đứng ở… "Dù sao thì, mình chẳng hề mong đợi sẽ thấy anh như vậy một lần nữa. Nhưng nếu mình có thể lấy lại được những đôi cánh quyền năng, Shinichi sẽ gặp rắc rối to. "Mình nghĩ rằng lần trước, đó là lỗi của chúng mình, bạn biết đó. Chúng mình cuối cùng cũng có thể đánh bại Shinichi và Misao – nhưng đã không giết chúng. Chúng mình quá đạo đức, quá nhân từ hay sao đó. "Đó thật sự là một sai lầm lớn.” "Bởi Damon không phải là người duy nhất bị malach của Shinichi chiếm hữu. Còn có những cô gái, những cô gái trẻ, mười bốn, mười lăm và nhỏ hơn nữa. Và những đứa con trai. Hành động … điên cuồng. Làm đau chính chúng và cả gia đình chúng. Chúng mình không biết nó tệ như thế nào cho đến sau khi chúng mình đã thỏa thuận một món hời cho Shinichi.

"Dù sao thì, mình chẳng hề mong đợi sẽ thấy anh như vậy một lần nữa. Nhưng nếu mình có thể lấy lại được những đôi cánh quyền năng, Shinichi sẽ gặp rắc rối to. 

"Mình nghĩ rằng lần trước, đó là lỗi của chúng mình, bạn biết đó. Chúng mình cuối cùng cũng có thể đánh bại Shinichi và Misao – nhưng đã không giết chúng. Chúng mình quá đạo đức, quá nhân từ hay sao đó. 

"Đó thật sự là một sai lầm lớn.” 

"Bởi Damon không phải là người duy nhất bị malach của Shinichi chiếm hữu. Còn có những cô gái, những cô gái trẻ, mười bốn, mười lăm và nhỏ hơn nữa. Và những đứa con trai. Hành động … điên cuồng. Làm đau chính chúng và cả gia đình chúng. Chúng mình không biết nó tệ như thế nào cho đến sau khi chúng mình đã thỏa thuận một món hời cho Shinichi.

Nhật Ký Ma Cà RồngTác giả: Lisa Jane SmithTruyện Linh Dị, Truyện Phương Tây, Truyện Trinh ThámNgày 4 tháng Chín, Nhật kí thân yêu, Sẽ có điều gì đó tồi tệ xảy ra trong hôm nay. Mình không biết tại sao mình lại viết như thế. Điên rồ thật. Không có lí do nào để mình buồn phiền cả, và mọi lí do đều khiến mình hạnh phúc, nhưng … Nhưng mình ở đây lúc 5h30 sáng, tỉnh giấc và sợ hãi. Mình cứ tự nhủ bản thân rằng chỉ là do lẫn lộn vì múi giờ khác nhau giữa Pháp và ở đây. Nhưng điều đó vẫn không thể giải thích tại sao mình cảm thấy sợ hãi đến vậy. Thật bối rối. Ngày hôm kia, lúc dì Judith, Magaret và mình lái xe trở về từ sân bay, mình có một cảm giác rất lạ. Khi xe rẽ ra đường, mình chợt nghĩ, “Mẹ và bố đang chờ chúng mình ở nhà. Mình cá là họ sẽ đứng trên hiên nhà hoặc trong phòng khách nhìn ra cửa sổ. Hẳn là họ đã nhớ mình lắm.” Mình biết mà. Nghe điên thật đấy. Thậm chí khi mình nhìn thấy ngôi nhà và mái hiên trống trơn, mình vẫn cảm thấy như thế. Mình chạy lên mấy bậc thang, thử mở cửa và gõ lên cái vòng sắt trên cửa. Và khi dì Judith mở khóa, mình háo hức vào nhà và chỉ đứng ở… "Dù sao thì, mình chẳng hề mong đợi sẽ thấy anh như vậy một lần nữa. Nhưng nếu mình có thể lấy lại được những đôi cánh quyền năng, Shinichi sẽ gặp rắc rối to. "Mình nghĩ rằng lần trước, đó là lỗi của chúng mình, bạn biết đó. Chúng mình cuối cùng cũng có thể đánh bại Shinichi và Misao – nhưng đã không giết chúng. Chúng mình quá đạo đức, quá nhân từ hay sao đó. "Đó thật sự là một sai lầm lớn.” "Bởi Damon không phải là người duy nhất bị malach của Shinichi chiếm hữu. Còn có những cô gái, những cô gái trẻ, mười bốn, mười lăm và nhỏ hơn nữa. Và những đứa con trai. Hành động … điên cuồng. Làm đau chính chúng và cả gia đình chúng. Chúng mình không biết nó tệ như thế nào cho đến sau khi chúng mình đã thỏa thuận một món hời cho Shinichi.

Quyển 6 - Chương 4